Ma Huyết Thức Tỉnh, Đao Phá Biên Thùy
Tiếng sủa thảm khốc của Tiểu Hắc như một lưỡi dao sắc lạnh, xé toạc màn sương mù dày đặc đang bao phủ sườn núi phía Đông. Dưới lòng thung lũng Sát Khí Cốc, Lăng Tuyết Nhi vừa thu hồi Tuyết Ảnh Kiếm, sắc mặt nàng vẫn chưa kịp lấy lại huyết sắc sau đòn Phản Chấn Nghịch Kiếm đầy mạo hiểm với Lôi Bưu. Nàng cúi đầu nhìn xuống sát chuôi kiếm, vết nứt nhỏ li ti vừa xuất hiện trên thân kiếm băng thiết phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của vầng trăng khuyết, tựa như một điềm báo chẳng lành.
"Nhị tỷ! Độc Nhãn đã vượt qua mê trận! Hắn hướng thẳng về phía am trúc rồi!" Hoa Thiên Cơ từ trên bệ đá cao nhảy xuống, chiếc la bàn Thiên Cơ Bàn trên tay nàng phát ra tiếng răng rắc khô khốc, vết nứt cũ trên mặt gỗ tùng rạn rộng thêm một phân. Gương mặt thiếu nữ mười lăm tuổi ngập tràn sự kinh hoàng tột độ.
"Cái gì?!" Lăng Tuyết Nhi run lên, mắt cá chân bị xước nhẹ nhói đau khi nàng bước tới. Sư phụ Tiêu Phong Thần hiện vẫn đang hôn mê sâu trong phòng ngủ sau lần gạt bỏ độc tố Hủ Cốt Tán cứu Linh Nhi, Lão Tôn thì bị thương nặng chưa tỉnh. Trong am lúc này chỉ còn lại út muội Mộc Linh Nhi yếu ớt không có khả năng chống cự.
Không một lời thừa thãi, một bóng đen thanh mảnh đã lướt qua hai người họ với tốc độ kinh người. Đó là Dạ Vô Song. Hắc y gọn gàng của đại tỷ tung bay trong gió lạnh, mái tóc buộc cao dứt khoát vung vẩy hờ hững. Thế nhưng, điều khiến Lăng Tuyết Nhi và Hoa Thiên Cơ rùng mình chính là tiếng động phát ra từ lồng ngực nàng.
"Rè... rè..."
Miếng ngọc bích Tịnh Tâm treo trước ngực Dạ Vô Song đang rung động điên cuồng, phát ra những tiếng rè rè nhỏ nhạt nhưng dồn dập. Ánh sáng xanh nhạt của ngọc bích bị một luồng khí tức màu đỏ quỷ mị từ bên trong cơ thể nàng che lấp hoàn toàn. Đôi mắt thanh lệ thường ngày vốn tĩnh lặng như nước hồ thu, lúc này đã bắt đầu hiện lên những tia máu đỏ rực đầy đe dọa.
"Đại tỷ! Đừng kích động ma huyết!" Lăng Tuyết Nhi hét lớn, vội vàng vận khinh công Tàn Tuyết đuổi theo, nhưng tốc độ của Dạ Vô Song lúc này đã vượt xa cảnh giới Thông Huyền sơ kỳ thông thường. Nàng lướt đi trên những cành tre mỏng, không để lại một tiếng động, tựa như một bóng ma thực sự đang bay thẳng lên đỉnh Thanh Vân Phong.
Khi Dạ Vô Song đặt chân vào khoảng sân nện trước Trúc Lâm Am, cảnh tượng trước mắt khiến lồng ngực nàng như muốn nổ tung.
Cánh cổng tre đơn sơ do chính tay sư phụ đẽo gọt đã bị đập nát vụn thành nhiều mảnh. Linh khuyển Tiểu Hắc nằm gục bên vũng máu lớn, hông bị một vết chém sâu hoắm rỉ máu, chỉ còn biết rên rỉ yếu ớt đầy đau đớn. Bên trong gian nhà chính, tiếng cười khàn đặc, xảo quyệt của Độc Nhãn vang lên, kèm theo đó là tiếng thở dốc nghẹt thở đầy bất lực của một thiếu nữ nhỏ tuổi.
"Ranh con, nói! Tờ khế ước đất đai của ngọn núi này sư phụ ngươi giấu ở đâu? Bản phó bang chủ biết Tiêu Phong Thần đã là một phế nhân kinh mạch tàn phế, hiện tại chắc chắn đang thoi thóp ở phía sau. Nếu ngươi không giao ra, ta sẽ bóp nát cổ họng ngươi ngay lập tức!"
Dạ Vô Song bước qua ngưỡng cửa đổ nát. Trong ánh sáng mờ ảo của gian phòng khách, Độc Nhãn – gã phó bang chủ chột mắt của Huyết Sát Bang – đang dùng bàn tay hộ pháp hộ vệ thô kệch bóp chặt lấy cổ họng nhỏ nhắn của Mộc Linh Nhi, nhấc bổng cô bé mười bốn tuổi lên khỏi mặt đất.
Mộc Linh Nhi mặt mũi tím tái, đôi mắt tròn xòe trong veo ngập tràn nước mắt và sự sợ hãi. Nàng cố gượng đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy, định lén rút từ trong Linh Thảo Nang ra một nắm phấn hoa gây mê để tự cứu. Thế nhưng, Độc Nhãn vô cùng xảo quyệt, gã hừ lạnh một tiếng, vận nội lực Nhập Đạo viên mãn chấn mạnh vào cổ tay Linh Nhi, khiến những hạt giống và phấn hoa rơi loảng xoảng xuống nền đất.
"Khục... Sư... Sư tỷ..." Mộc Linh Nhi ú ớ gọi, đôi chân lục y thêu hoa cỏ giãy giụa yếu ớt trong không trung.
"Thả muội ấy ra."
Giọng nói của Dạ Vô Song vang lên, lạnh lẽo và trầm đục như phát ra từ dưới chín tầng địa ngục. Nàng đứng đó, tay phải nắm chặt đốc thanh Vô Song Ma Kiếm (Phôi gỗ). Luồng ma khí từ đan điền nàng bắt đầu tràn ra ngoài, khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm mạnh, cây cỏ xung quanh bậu cửa sổ héo úa ngay tức khắc.
Độc Nhãn quay ngoắt cái đầu đầy sẹo lại, con mắt duy nhất sáng lên tia sáng tham lam và độc địa khi nhìn thấy Dạ Vô Song. Gã cười khằng khặc: "Ồ, đại đồ đệ của Tiêu Phong Thần đây sao? Đến thật đúng lúc. Vứt kiếm xuống đầu hàng, bằng không ta chỉ cần dùng lực một chút, cổ họng con nhóc này sẽ nát vụn!"
Nhìn thấy khuôn mặt nghẹt thở của út muội, nhìn thấy chú chó Tiểu Hắc trung thành đang hấp hối ngoài sân, trong đầu Dạ Vô Song đột ngột nổ tung một tiếng vang trầm đục. Luồng huyết mạch cuồng bạo ngủ yên sâu trong cơ thể nàng – thứ huyết mạch Đại Ma Đầu Dạ Thiên Hành truyền lại – chính thức thức tỉnh hoàn toàn.
Đây là Ma Huyết Trùng Điệp.
Nhiệt độ cơ thể nàng tăng vọt, da thịt nóng ran như bị lửa thiêu đốt. Một luồng ma khí đen tuyền, đặc quánh như mực từ đan điền điên cuồng tràn ra, bao bọc lấy toàn thân nàng. Đôi mắt nàng hóa thành một màu đỏ rực như máu, sát ý ngập trời xé toạc lớp ngụy trang chính đạo bấy lâu nay.
Trong khoảnh khắc lý trí sắp bị ma tính nuốt chửng hoàn toàn, một hình ảnh đột ngột hiện lên trong tâm trí Dạ Vô Song. Đó là gương mặt ôn hòa của sư phụ Tiêu Phong Thần dưới hiên am trúc hằng đêm lạnh. Chàng với mái tóc mai đã bạc trắng, bàn tay trái run rẩy đầy những vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt đang rỉ máu đen nhạt, nhưng vẫn kiên nhẫn nắm lấy tay nàng, truyền dạy từng câu khẩu quyết của Đạo Tâm Dung Hợp Quyết.
*"Vô Song, ma tính tuy mạnh nhưng chỉ là công cụ. Bản tâm của con mới là thanh kiếm thực sự. Đừng để nó nuốt chửng lý trí... Sư phụ sẽ luôn ở bên bảo vệ con."*
*Sư phụ... Sư phụ đang dưỡng thương phía sau... Con tuyệt đối không được hóa ma điên cuồng tàn sát... Con phải cứu Linh Nhi!*
Ý chí kiên định và tình yêu thương sâu sắc dành cho sư phụ đã kéo lại một tia lý trí cuối cùng của Dạ Vô Song giữa bờ vực hắc hóa. Nàng cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, cưỡng ép vận hành Đạo Tâm Dung Hợp Quyết để tạo ra một luồng khí mát lành lưu chuyển khắp kinh mạch, áp chế bớt sự cuồng bạo của ma huyết, nhưng vẫn giữ lại nguồn ma năng khổng lồ để chiến đấu.
Nàng lén vận hành Vô Song Ma Công – công pháp ma đạo nàng lén tu luyện hằng đêm sâu trong hang đá.
"Chết đi!" Độc Nhãn cảm thấy luồng khí tức đáng sợ tỏa ra từ Dạ Vô Song, gã hoảng hốt định dùng lực bóp gãy cổ Mộc Linh Nhi.
Thế nhưng, tốc độ của gã quá chậm.
Dạ Vô Song thi triển Ma Ảnh Phi Tiên.
Thân hình nàng lướt đi nhanh như một bóng ma đen tuyền, để lại trong phòng giam năm sáu tàn ảnh mờ ảo đầy ảo giác. Độc Nhãn hoảng hốt vung chiếc đoản đao tẩm kịch độc chém loạn xạ vào không trung, nhưng lưỡi đao chỉ xé toạc những bóng ma vô hình.
"Phập!"
Dạ Vô Song xuất hiện ngay phía sau Độc Nhãn như quỷ mị. Toàn bộ ma khí đen tuyền cuồng bạo được nàng dồn nén vào thanh Vô Song Ma Kiếm (Phôi gỗ). Dưới sức ép khủng khiếp của ma năng bộc phát cực hạn, lớp vỏ gỗ tre mộc mạc bên ngoài thanh kiếm đột ngột xuất hiện hàng vạn vết nứt, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh, để lộ ra một phần lưỡi kiếm ma thiết cổ đại đen tuyền, sắc bén chém sắt như chém bùn.
Nàng vung kiếm chém thẳng xuống.
Một tia sáng đen tuyền xé toạc không khí. Cánh tay phải cầm kiếm và đang bóp cổ Mộc Linh Nhi của Độc Nhãn đứt lìa hoàn toàn từ bả vai, văng ra xa trên nền đất nện đẫm máu. Máu tươi từ vết thương phun ra như suối.
"Aaaa!" Độc Nhãn rú lên một tiếng thảm khốc thấu trời xanh, gã ngã quỵ xuống đất, tay trái ôm chặt lấy vết thương đứt lìa đang rỉ máu đen ngòm do ma độc ăn mòn. Gã kinh hoàng nhìn Dạ Vô Song đang đứng đó với đôi mắt đỏ rực như ma thần, hoàn toàn không dám tin một thiếu nữ mười bảy tuổi lại có lực chiến tàn bạo đến thế.
Mộc Linh Nhi rơi tự do xuống đất, ho sặc sụa. Lăng Tuyết Nhi và Hoa Thiên Cơ vừa lúc lao vào phòng, Tuyết Nhi vội vàng ôm lấy út muội, lùi lại phía sau.
Độc Nhãn biết mình đã rơi vào tuyệt lộ, gã cắn răng chịu đau, vung tay trái ném ra một bình gốm nhỏ chứa bột dẫn dụ huyết thú để tạo khói mù, rồi dùng tàn lực khinh công lao qua cửa sổ, tháo chạy bán mạng xuống núi dưới cơn mưa lạnh bắt đầu rơi nặng hạt.
Dạ Vô Song không đuổi theo. Nàng đứng lặng giữa khoảng sân nện đẫm máu đen của Độc Nhãn. Thanh Vô Song Ma Kiếm trong tay nàng đang run lên bần bật, ma khí đen tuyền xung quanh cơ thể nàng không những không tiêu tán mà còn bùng phát mạnh mẽ hơn, bao phủ lấy toàn bộ thân hình nàng. Đôi mắt đỏ rực của nàng dại đi, lý trí cuối cùng đang dần bị cơn bão táp Ma Huyết Trùng Điệp nuốt chửng.
Nàng quỵ gối xuống sân am trúc, hai tay ôm đầu gầm rú lên những tiếng u linh quỷ mị đau đớn, chuẩn bị hắc hóa hoàn toàn trước sự hoảng hốt tột cùng của ba vị sư muội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!