Nhạc nềnShizima

Băng Tuyết Giao Hòa, Trận Pháp Hợp Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sát Khí Cốc lúc nửa đêm như một cái miệng khổng lồ của ác thú, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ vầng trăng khuyết đầu non. Gió rít gào qua khe đá, cuốn theo cát bụi và mùi máu tanh nồng nặc của những tên cướp Huyết Sát Bang vừa nằm xuống.


"Rầm!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lôi Bưu gầm rú như một con dã thú phát điên, đôi mắt đỏ ngầu tột độ vì tà dược cuồng lực kích thích. Gã vung chiếc búa tạ nặng nề nện mạnh xuống vách đá cheo leo. Sức mạnh man rợ từ đòn đánh bẻ gãy một mảng đá lớn, đổ sụp xuống như thác lũ, chặn đứng lối mòn độc đạo và khóa chặt mắt cá chân của Lăng Tuyết Nhi vào khe đá nứt nẻ.


"Chết đi, con ranh con!"


Lôi Bưu rống lên, cơ bắp cuồn cuộn nổi đầy những đường gân đen sì gớm ghiếc hằn lên lớp da ngăm đen bóng loáng. Gã nâng cao chiếc búa tạ nặng hàng chục cân, xé gió giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lăng Tuyết Nhi với một lực đạo có thể nghiền nát cả sắt thép.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lăng Tuyết Nhi trân trối nhìn bóng đen khổng lồ của chiếc búa tạ đang phóng to trước mắt. Cánh tay phải của nàng vẫn còn tê rần, run rẩy dữ dội sau cú va chạm trực diện trước đó. Hơi lạnh buốt giá từ Tuyết Ảnh Kiếm dường như cũng bị luồng sát khí nóng rực, tà môn của Lôi Bưu áp chế.


Nàng muốn lướt khinh công Tàn Tuyết để lẩn tránh, nhưng mắt cá chân bị đá kẹp cứng ngắc, hoàn toàn không thể di chuyển nửa bước. Trong đầu nàng đột ngột hiện lên gương mặt ôn hòa của sư phụ Tiêu Phong Thần. Người với mái tóc mai đã bạc trắng hoàn toàn hằng đêm lạnh vẫn lặng lẽ chịu đựng những cơn đau nhói thấu xương tủy từ vệt đen nguyền rủa Ma Khí Thực Cốt trên cánh tay trái để dạy nàng kiếm pháp.


*Sư phụ... con vẫn chưa thể khiến người tự hào sao?*


"Tuyết Nhi!"


Từ trên bệ đá cao phía sườn núi, Hoa Thiên Cơ hét lên thất thanh. Đôi mắt linh động thông tuệ của thiếu nữ mười lăm tuổi co rụt lại vì kinh hoàng. Nàng nhìn thấy rất rõ chiếc búa tạ của Lôi Bưu chỉ còn cách đầu nhị tỷ chưa đầy ba thước. Không một chút do dự, Hoa Thiên Cơ cắn chặt răng, dồn toàn bộ nội lực Thông Huyền cảnh sơ kỳ vào mười đầu ngón tay, điên cuồng xoay chuyển các bánh răng đồng trên chiếc la bàn cơ quan Bát Quái Trúc La Bàn.


"Bát Quái Mê Trận, tụ sương hóa ảnh! Khởi!"


Chiếc la bàn trúc trên tay nàng phát ra những tiếng "cạch cạch" dồn dập, các đường chỉ mực phong thủy ẩn hiện trên mặt gỗ phát ra luồng sáng xanh nhạt rực rỡ. Ngay lập tức, bốn lá Ngự Ma Trận Kỳ cắm ở các góc thung lũng rung động bần bật. Màn sương mù xám xịt vốn đang tản mác khắp Sát Khí Cốc đột ngột bị một lực hút vô hình kéo mạnh, cuộn trào dữ dội rồi co cụm lại, hóa thành một bức tường sương dày đặc, quánh đặc bao vây lấy Lôi Bưu.


Tầm nhìn của gã tiên phong ác bá lập tức bị bóng tối và sương mù che khuất hoàn toàn. Thế giới trước mắt gã chỉ còn là một màu xám xịt hỗn loạn. Tiếng gió rít, tiếng lá tre xào xạc và cả bóng dáng hồng y của Lăng Tuyết Nhi đều biến mất không dấu vết.


"Khốn kiếp! Lũ chuột nhắt chỉ biết trốn chui trốn lủi!"


Lôi Bưu mất phương hướng, gầm rú điên cuồng. Đòn búa tạ ngàn cân chệch hướng hoàn toàn, nện thẳng vào một tảng đá khổng lồ bên cạnh.


"Oành!"


Tảng đá vỡ vụn thành trăm mảnh, bắn tung tóe. Lực đánh man rợ của gã đập nát vụn cả những cọc tre già Thanh Vân Trúc Già xung quanh, tạo ra những tiếng đổ gãy răng rắc ghê người. Thế nhưng, đòn đánh sấm sét ấy hoàn toàn không chạm vào một sợi tóc nào của Lăng Tuyết Nhi.


Nhờ tảng đá khổng lồ bên cạnh bị đập vỡ, lực chấn động đã làm nứt khe đá đang kẹp chặt chân Tuyết Nhi. Chớp thời cơ, nhị thiếu nữ nghiến răng chịu đau, rút mạnh chân ra khỏi kẽ nứt. Hồng y rực rỡ của nàng lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá tre khô bay theo gió núi, di chuyển không tiếng động trên làn sương mù dày đặc nhờ Tàn Tuyết Khinh Công.


"Nhị tỷ, chính là lúc này!" Giọng nói truyền âm khẩn cấp của Hoa Thiên Cơ vang lên trong đầu Tuyết Nhi. "Trận pháp chỉ cầm cự được mười hơi thở, hãy kết liễu hắn!"


Lăng Tuyết Nhi hít sâu một hơi khí lạnh, mắt phượng mày ngài ngập tràn sát ý băng giá. Nàng lướt đi trên màn sương mờ ảo, cơ thể nhẹ nhõm như không trọng lượng. Tuyết Ảnh Kiếm trong tay nàng khẽ ngân vang một tiếng thanh thúy, lưỡi kiếm mỏng nhẹ tỏa ra luồng hàn khí màu lam nhạt buốt giá thấu xương.


Nàng vận chuyển Tuyết Hoa Kiếm Quyển, kiếm pháp nhanh như chớp giật mà nàng đã khổ luyện hằng đêm trên vách đá Ngọc Nữ Phong lộng gió.


"Vút! Vút! Vút!"


Trong không trung sương mù, Lăng Tuyết Nhi đâm liên hoàn mười kiếm cực nhanh. Mỗi đường kiếm đi qua đều để lại một vệt sáng băng sương lấp lánh như những bông tuyết rơi giữa đêm đông. Mười ảnh kiếm đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới băng khổng lồ, bao vây lấy thân hình vạm vỡ của Lôi Bưu.


Lôi Bưu gầm lên, vung đại búa chống đỡ nhưng gã chỉ chém trúng những tàn ảnh tuyết rơi lạnh buốt. Luồng hàn khí cực mạnh từ Tuyết Ảnh Kiếm len lỏi qua từng thớ thịt, ngấm sâu vào lớp giáp sắt thô rách nát của gã.


"Rắc! Rắc!"


Một tiếng động giòn tan vang lên. Lớp bùn đất ẩm ướt dưới chân Lôi Bưu đột ngột đóng băng dày đặc, lan nhanh dọc theo đôi chân vạm vỡ của gã, khóa chặt gã đứng chết trân trên mặt đất nứt nẻ. Hàn độc thấu xương bắt đầu xâm nhập vào kinh mạch, khiến những vệt gân đen sì trên người gã co giật bần bật, tốc độ vung búa chậm đi rõ rệt.


"Aaaa!"


Lôi Bưu gầm rú điên cuồng, tà dược cuồng lực trong cơ thể gã dường như cảm nhận được mối đe dọa chí mạng, bắt đầu bộc phát dữ dội. Gã phun ra một ngụm máu đen ngòm dính đầy độc tính tà môn hắc ám hòng cưỡng ép phá băng. Sức mạnh thể chất thô bạo đột ngột tăng vọt, gã gồng mình bẻ gãy lớp băng dày dưới chân, hai tay nâng chiếc búa tạ khổng lồ, vung một đòn quyết tử chém thẳng xuống đầu Lăng Tuyết Nhi đang áp sát tầm gần.


Đòn đánh mang theo toàn bộ tàn lực của một cao thủ ngoại công viên mãn, không khí xung quanh búa tạ bị ép đến phát ra tiếng nổ lốp bốp, tạo ra một luồng kịch độc đen sì nhạt tỏa nhiệt lượng tà môn bao phủ lấy đỉnh đầu nhị thiếu nữ.


Lần này, Lăng Tuyết Nhi không hề lùi bước. Ánh mắt nàng tĩnh lặng và kiên định đến lạ lùng, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm băng sương. Nàng nhớ đến lời dạy của sư phụ Tiêu Phong Thần dưới hiên am trúc: *"Kiếm đạo của phái ta lấy nhu thắng cương, mượn lực phản chấn của đối thủ để tự vệ chứ không dùng bạo lực tàn sát. Chỉ có thấu thấu hiểu được sự dẻo dai của tre già trước gió bão, con mới có thể đột phá cảnh giới thực sự."*


*Sư phụ... con hiểu rồi!*


Trong khoảnh khắc chiếc búa tạ khổng lồ chỉ còn cách đỉnh đầu một gang tay, Lăng Tuyết Nhi xoay tròn Tuyết Ảnh Kiếm trước thân mình một cách uyển chuyển như một bông tuyết xoay tròn trong gió rít. Nàng không dùng lực đối lực, mà đón đỡ lưỡi búa tạ bằng một góc xéo ba mươi độ.


Nàng thi triển Phản Chấn Nghịch Kiếm.


"Keng!!!"


Một tiếng kim loại va chạm thanh thúy vang dội khắp Sát Khí Cốc, chấn động đến mức làm rung chuyển cả những vách đá xung quanh.


Tuyết Ảnh Kiếm mỏng manh tiếp xúc với rìu búa tạ nặng nề, nhưng thay vì bị đập gãy, lưỡi kiếm của Tuyết Nhi khẽ uốn cong một độ cong hoàn mỹ, hấp thụ toàn bộ lực lượng tàn bạo của Lôi Bưu rồi xoay tròn một vòng cực nhanh. Sức nặng ngàn cân của đòn búa tạ đột ngột bị chuyển hướng, phản chấn ngược lại hoàn toàn vào cán búa sắt thô.


"Rắc! Rầm!"


Một tiếng nổ giòn tan vang lên từ cán búa. Chiếc cán búa bằng sắt rèn thô dày bằng cổ tay của Lôi Bưu đột ngột xuất hiện hàng vạn vết nứt chằng chịt, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn văng tung tóe. Một mảnh sắt nhỏ rạn nứt từ cán búa tạ của Lôi Bưu văng ra cắm sâu vào thân tre già sườn núi tỏa nhiệt lượng tà môn đen sì nhạt.


Lực phản chấn cực đại dội ngược lại cánh tay của Lôi Bưu, bẻ gãy xương bả vai của gã với tiếng "khục" khô khốc. Gã tiên phong ác bá phun ra một ngụm máu tươi lớn, cơ thể vạm vỡ đổ rạp xuống đất như một bức tường đổ, đôi mắt đỏ ngầu dần mất đi ánh sáng tà dược, co giật bần bật giữa lớp sương lạnh đang đóng băng hoàn toàn kinh mạch chân tay gã.


Trận chiến tại Sát Khí Cốc đột ngột chìm vào sự im lặng chết chóc. Toán quân cướp Huyết Sát Bang còn lại thấy tiên phong bị đánh bại một cách tàn khốc, hoảng sợ tột độ, tranh nhau vứt bỏ đao kiếm tháo chạy hỗn loạn vào rừng sâu.


Lăng Tuyết Nhi thu kiếm, đứng lặng giữa thung lũng sương mù, lồng ngực phập phồng thở dốc. Nàng khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, quay đầu nhìn lên bệ đá cao: "Tam muội, chúng ta thắng rồi!"


Thế nhưng, Hoa Thiên Cơ trên bệ đá không hề có vẻ vui mừng. Gương mặt nàng tái mét, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy dữ dội khi nhìn vào chiếc la bàn cơ quan Thiên Cơ Bàn trên tay. Các bánh răng đồng nhỏ xíu bên trong đang xoay chuyển hỗn loạn một cách điên cuồng, kim chỉ nam sắt đen lệch hẳn về hướng Tây Bắc – nơi đặt Trúc Lâm Am.


"Nhị tỷ... kết giới ngầm phòng ngự nội viện... bị phá vỡ một góc rồi!" Hoa Thiên Cơ khàn giọng hét lên, giọng nói run rẩy vì sợ hãi. "Độc Nhãn... Độc Nhãn đã lách qua mê trận từ trước, hắn đã thâm nhập vào nội viện!"


Trực giác nhạy bén của Lăng Tuyết Nhi vang lên hồi chuông cảnh báo chí mạng. Nàng cúi đầu nhìn xuống thanh Tuyết Ảnh Kiếm trong tay, và trái tim nàng đột ngột thắt lại. Trên lưỡi kiếm mỏng nhẹ bằng băng thiết hiếm, ngay sát chuôi kiếm, đã xuất hiện một vết nứt nhỏ li ti do chấn động cực đại từ lực búa tạ của Lôi Bưu phản chấn.


"Gâu! Gâu! Ẳng..."


Đúng lúc ấy, từ đỉnh núi cao phía sau rừng trúc, tiếng sủa báo động dữ dội và tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng của linh khuyển Tiểu Hắc vọng lại, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đêm lạnh.


Độc Nhãn đã thâm nhập am trúc, nơi Mộc Linh Nhi đang suy yếu hoàn toàn không có khả năng tự vệ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!