Sơn Môn Huyết Chiến, Đồ Nhi Trưởng Thành
Đêm Tây Bắc lạnh như cắt da cắt thịt. Sương mù từ đỉnh Thanh Vân Phong cuồn cuộn đổ xuống thung lũng Sát Khí Cốc, đặc quánh và mang theo hơi thở buốt giá của núi rừng hoang dã. Thế nhưng, trong cái tĩnh lặng chết chóc của đêm đen, mùi lưu huỳnh khét lẹt và hương máu tanh nồng nặc đang từ sườn núi phía Đông bốc lên, xé toạc bầu không khí thanh tịnh vốn có của ngọn núi ẩn cư.
Tại lối vào chật hẹp của Sát Khí Cốc, hai bóng dáng mảnh mai đang đứng tựa lưng vào nhau. Dạ Vô Song mặc hắc y gọn gàng, mái tóc đen dài buộc cao dứt khoát khẽ bay theo gió đêm. Gương mặt nàng lạnh lùng như băng tạc, đôi mắt thanh lệ dưới ánh trăng mờ phảng phất một tia đỏ quỷ mị đang bị đè nén dữ dội. Bên cạnh nàng, nhị muội Lăng Tuyết Nhi hồng y rực rỡ như một đốm lửa giữa sương đêm, tay hữu nắm chặt đốc Tuyết Ảnh Kiếm mỏng nhẹ. Chiếc Tuyết Ngọc Bội bên hông nàng khẽ va đập, phát ra những tiếng leng keng thanh thúy nhưng dồn dập, như báo hiệu một trận giông bão sắp giáng xuống.
"Đại tỷ, khói đen ở phía Thanh Vân Kiều... Sư phụ chắc chắn đang bị người của Kiếm Tông vây hãm." Giọng nói của Lăng Tuyết Nhi tuy kiêu kỳ thường ngày giờ đây lại run lên nhẹ, không phải vì sợ hãi kẻ thù trước mắt, mà vì lo lắng cho an nguy của Tiêu Phong Thần. Kinh mạch của sư phụ vốn đã rạn nứt hoàn toàn, mỗi lần vận lực ngự kiếm bằng thần thức đều phải trả giá bằng thọ nguyên. Nàng không dám nghĩ tiếp.
"Tập trung tinh thần, Tuyết Nhi." Dạ Vô Song trầm giọng cắt ngang, thanh âm lạnh buốt như dòng suối Hàn Tuyền. "Sư phụ đã dùng thân mình chặn đứng Chấp Pháp Đường ở đầu cầu để bảo vệ chúng ta. Lối mòn sườn Đông này là sinh mệnh của am trúc. Chúng ta tuyệt đối không được để một tên tặc tử nào lọt qua Sát Khí Cốc để lên núi làm phiền sư phụ dưỡng thương."
Nói đoạn, Dạ Vô Song khẽ siết chặt thanh phôi kiếm gỗ tre trong tay. Thanh kiếm gỗ tre mộc mạc này do chính tay Tiêu Phong Thần đẽo gọt tặng nàng, tuy bên ngoài đơn giản nhưng ẩn giấu phôi kiếm ma đạo bên trong, lúc này đang khẽ rung lên như cảm ứng được sát ý ngút trời của chủ nhân.
"Rầm! Rầm!"
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập rống lên từ phía con đường độc đạo dẫn lên thung lũng. Từ trong màn sương mù xám xịt, một bóng người vạm vỡ, hung tợn hiện ra. Đó là Lôi Bưu, gã tiên phong ác bá của Huyết Sát Bang. Thế nhưng, Lôi Bưu của ngày hôm nay đã hoàn toàn biến dạng. Kinh mạch võ công chính thống của hắn từng bị Tiêu Phong Thần dùng kiếm ý phế bỏ trước đó, giờ đây dưới tác dụng của loại tà dược cuồng lực do bang chủ Hắc Sát ban tặng, cơ bắp hắn phồng rộp lên cuồn cuộn như những thớ thịt thối rữa, vệt gân đen sì nổi đầy trên làn da ngăm đen bóng loáng. Đôi mắt hắn đỏ ngầu không còn lý trí phàm nhân, hai tay kéo lê một cặp búa tạ bằng sắt rèn thô nặng nề, mỗi bước đi đều dẫm nứt cả đá tảng dưới chân.
"Lũ yêu nghiệt am trúc... Tiêu Phong Thần phế bỏ võ công của ta, hôm nay ta phải dùng máu của đồ đệ hắn để tế thanh búa này!" Lôi Bưu gầm rú điên cuồng, tiếng gầm mang theo nội lực tà môn cuồng bạo chấn động cả thung lũng, khiến đá vụn hai bên vách núi rơi rào rào.
Sau lưng hắn, hàng chục bang chúng Huyết Sát Bang hung hãn cầm đao kiếm rầm rập xông tới, tạo thành một thế trận gọng kìm bịt kín lối vào thung lũng. Đứng ở một mỏm đá cao phía trên, Độc Nhãn – phó bang chủ xảo quyệt của Huyết Sát Bang – chột mắt trái lóe lên tia sáng độc địa, lặng lẽ quan sát trận địa.
"Tặc tử hung hãn, nhận một kiếm của ta!"
Lăng Tuyết Nhi không nhịn được giận dữ, hồng y lướt đi nhanh như một bóng chim. Nàng vung Tuyết Ảnh Kiếm, vận chuyển nội lực Thông Huyền cảnh sơ kỳ, lưỡi kiếm mỏng nhẹ phát ra tiếng ngân thanh thúy, chém ra ba đường kiếm khí lạnh buốt màu lam nhạt dọc theo mặt đất đóng băng hướng thẳng về phía Lôi Bưu.
"Keng! Keng! Keng!"
Lôi Bưu không hề né tránh, hắn vung đại búa tạ nện thẳng xuống mặt đất. Một luồng lực lượng thô bạo từ cán búa truyền ra, trực diện đập nát vụn ba luồng kiếm khí băng hàn của Tuyết Nhi. Chưa dừng lại ở đó, lực phản chấn cực đại từ búa tạ truyền ngược qua lưỡi kiếm, khiến Lăng Tuyết Nhi cảm thấy cả cánh tay phải tê rần, huyết khí lồng ngực chấn động dữ dội, buộc phải lướt khinh công Tàn Tuyết lùi lại ba bước để hóa giải lực đạo.
"Ngoại công của hắn thật kỳ lạ, lực búa quá mạnh!" Tuyết Nhi cắn chặt môi, mắt phượng tràn đầy vẻ kinh ngạc. Nàng không ngờ một kẻ từng bị phế bỏ võ công lại có thể bộc phát ra thứ sức mạnh man rợ thế này.
"Hắn đã uống tà dược cuồng lực, không còn cảm giác đau đớn thể xác, ngoại công cứng cáp vô cùng." Dạ Vô Song lập tức nhận ra điểm bất thường. Nàng khẽ lướt tới trước mặt nhị muội, hắc y phiêu dật. "Tuyết Nhi, không được đối đầu trực diện về lực lượng với hắn. Hãy dùng khinh công di chuyển liên tục, kéo giãn đội hình địch để tìm kẽ hở kinh mạch của hắn!"
Nói rồi, Dạ Vô Song vận chuyển U Minh Kiếm Bộ, thân hình nàng lướt đi nhanh như một bóng ma đen tuyền dưới ánh trăng. Nàng thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám đông bang chúng Huyết Sát Bang, thanh phôi kiếm gỗ tre vẽ nên những đường tàn ảnh cực nhanh của Tuyết Trảm, liên tiếp chém đứt cổ họng của ba tên cướp đang lao tới, máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ những thân tre già bên sườn núi.
Sự di chuyển quỷ mị của Dạ Vô Song khiến đội hình của Huyết Sát Bang bắt đầu hỗn loạn. Lôi Bưu điên cuồng vung đại búa xoay tròn như một cơn lốc sắt, đập nát mọi vách đá và thân tre xung quanh hòng tìm kiếm bóng dáng của nàng, nhưng đều chỉ chém trúng những tàn ảnh vô hình do U Minh Kiếm Bộ để lại.
"Bắn tên! Bắn chết lũ yêu nghiệt đó cho ta!" Độc Nhãn đứng trên vách đá cao ra lệnh khàn đặc.
Hàng chục tên cung thủ Huyết Sát Bang từ trên đỉnh vách núi dốc đứng đồng loạt giương cung, bắn ra một cơn mưa tên đen ngòm. Đầu mũi tên đều được tẩm kịch độc Hủ Cốt Tán phát ra ánh sáng lam nhạt quỷ dị dưới ánh trăng, nhắm thẳng vào vị trí của Dạ Vô Song và Lăng Tuyết Nhi mà nã xuống.
"Tránh ra!" Lăng Tuyết Nhi hét lên, vung Tuyết Ảnh Kiếm tạo màng kiếm băng sương để cản phá mũi tên, nhưng số lượng tên độc quá nhiều, địa thế hẹp của Sát Khí Cốc khiến họ dần rơi vào thế bị động phòng thủ cực kỳ nguy hiểm.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, từ sườn núi phía trên am trúc, một bóng lam y thanh nhã đột ngột xuất hiện. Hoa Thiên Cơ mười lăm tuổi đứng trên một bệ đá cao, khuôn mặt trái xoan thanh tú tràn đầy vẻ nghiêm túc. Đôi mắt thông tuệ của nàng khóa chặt lấy chiến trường phía dưới, tay hữu xoay chuyển các bánh răng đồng trên chiếc la bàn cơ quan Bát Quái Trúc La Bàn.
"Bát Quái Mê Trận, khởi!" Hoa Thiên Cơ thanh âm lanh lảnh vang lên.
Nàng ném mạnh ba lá bùa trận pháp xuống thung lũng, đồng thời kích hoạt dây cót cơ quan từ xa. Ngay lập tức, từ các cọc tre già Thanh Vân Trúc Gi Già cắm quanh vách núi, một màn sương mù dày đặc tự nhiên bốc lên cuồn cuộn, bao phủ toàn bộ Sát Khí Cốc trong tích tắc. Cơn mưa tên độc tẩm Hủ Cốt Tán khi bay vào màn sương mù liền bị các bẫy lưới tre ẩn mật tự động bật lên từ vách đá cản phá hoàn toàn, rơi rụng loảng xoảng xuống lòng khe suối.
Đồng thời, sương mù làm mất phương hướng hoàn toàn toán quân của Huyết Sát Bang. Bọn chúng la hét hoảng loạn, vung đao chém loạn xạ vào khoảng không vô định.
"Khốn kiếp! Là cơ quan trận pháp của con ranh con kia!" Độc Nhãn trên vách đá tức giận gầm lên. Gã chột mắt vận dụng Khứu Giác Độc Thuật, cố gắng đánh hơi mùi máu để tìm ra lối đi mòn bí mật dẫn lên nội viện am trúc.
Dưới thung lũng sương mù, Lôi Bưu hoàn toàn mất đi lý trí dưới tác dụng của tà dược. Hắn không nhìn thấy kẻ thù, liền điên cuồng vung đại búa tạ nặng nợ nện mạnh liên tiếp xuống vách đá dốc đứng bên hông Sát Khí Cốc.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Sức mạnh cuồng bạo của gã cuồng lực tàn phá cả cấu trúc địa chất thung lũng. Vách đá dựng đứng bị đập nứt toác, hàng vạn tảng đá lớn từ trên cao bắt đầu sụp đổ dữ dội, lăn rầm rập xuống lòng thung lũng hẹp.
"Tuyết Nhi, lùi lại mau!" Dạ Vô Song nhận ra hiểm họa đá lở, hét lớn cảnh báo.
Thế nhưng, một tảng đá khổng lồ đổ sụp xuống ngay trước mặt Lăng Tuyết Nhi, chặn đứng lối mòn độc đạo rút lui của nàng. Lực chấn động mạnh mẽ từ tảng đá rơi khiến mặt đất sụt lún, khóa chặt đôi chân của Tuyết Nhi giữa những khe đá nứt nẻ. Nàng kinh hoàng ngước nhìn lên, thấy Lôi Bưu đang gầm rú vung đại búa tạ từ trên cao chuẩn bị giáng thẳng xuống đầu mình, trong khi bụi đá mù mịt che khuất tầm nhìn của Dạ Vô Song.
Cùng lúc đó, trong màn sương mù hỗn loạn, Độc Nhãn nở một nụ cười xảo quyệt. Gã lợi dụng lúc Dạ Vô Song và Lăng Tuyết Nhi bị chia cắt và vây hãm bởi đá lở, liền lẳng lặng lách qua lưới phòng thủ sương mù của Hoa Thiên Cơ, men theo con đường mòn độc đạo hướng thẳng về phía Trúc Lâm Am – nơi Mộc Linh Nhi đang suy yếu và Lão Tôn đang dưỡng thương nặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!