Kiếm Ý Kéo Dài, Chốt Chặn Kiều Đầu
Gió đêm rít gào qua khe núi sâu hoắm, quất thẳng vào thân cầu gỗ Thanh Vân Kiều cũ kỹ kêu lên những tiếng kót két rợn người. Dưới vực sâu thăm thẳm, dòng nước lũ đục ngầu cuộn xoáy hung hãn, va đập vào vách đá nhô ra tạo nên những tiếng gầm rú như sấm động. Trong màn sương mù xám xịt của đêm lạnh, hàng chục ánh đuốc của Chấp Pháp Đường Thiên Nhất Kiếm Tông chập chờn quỷ mị, phản chiếu lên những gương mặt lạnh lùng, đằng đằng sát khí.
Tiêu Phong Thần đứng sừng sững ở đầu cầu bên này. Áo vải xám thô giản dị của chàng bay phần phật trong gió núi, mái tóc mai dưới ánh đuốc chập chờn đã bạc trắng hoàn toàn, bộc lộ vẻ phong trần và tang thương. Tay phải chàng nắm chặt thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc, cắm sâu lưỡi kiếm xuống mặt đất nện đầu cầu.
Một luồng Tông Sư Kiếm Ý khổng lồ, vô hình nhưng kiên cố như vạn tùng già trước bão táp, từ thân tre xanh cổ đạo bộc phát ra ngoài, dựng lên một bức tường kết giới vô hình bao bọc toàn bộ lối lên cầu.
Ở phía đối diện, Triệu Vô Cực ôm lồng ngực vừa bị chấn động nhẹ, gương mặt vuông vức nghiêm nghị của gã chấp sự trẻ tuổi lúc này tràn đầy vẻ bàng hoàng xen lẫn giận dữ. Gã trân trối nhìn chiếc Kính Chiếu Ma trên tay – bảo vật dò tìm ma khí khét tiếng của tông môn nay đã xuất hiện một vết nứt dài chằng chịt trên mặt đồng cổ, luồng sáng đỏ rực rỡ vừa rồi hoàn toàn tắt ngấm.
"Tiêu Phong Thần! Ngươi... ngươi dám dùng tà thuật phá hủy pháp bảo chấp pháp!" Triệu Vô Cực rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì tức giận. Gã không thể chấp nhận được việc một phế nhân bị trục xuất lại có thể dùng một thanh kiếm tre rách nát để phản chấn nứt vỡ Kính Chiếu Ma của gã.
Không cam lòng, Triệu Vô Cực điên cuồng vận chuyển chân khí Thông Huyền cảnh vào lòng bàn tay, cưỡng ép rót vào mặt kính rạn nứt. Gã muốn kích hoạt lại luồng sáng đỏ để vạch trần ma khí trên ngọn núi này, để danh chính ngôn thuận dồn Tiêu Phong Thần vào đường chết.
"Ầm!"
Một luồng sáng đỏ nhạt, hỗn loạn và yếu ớt một lần nữa bắn ra từ vết nứt của Kính Chiếu Ma, quét thẳng về phía kết giới vô hình đầu cầu. Thế nhưng, ngay khi luồng sáng đỏ vừa chạm vào ranh giới kiếm ý của Trúc kiếm Vô Phong, nó lập tức bị dòng năng lượng nhu hòa, uyển chuyển của kết giới quấn lấy. Không có tiếng nổ vang trời, chỉ có một tiếng "xoẹt" nhẹ nhàng như tiếng lá tre rơi rụng. Luồng sáng đỏ rực của pháp bảo bị kiếm ý Tông Sư hóa giải hoàn toàn lực đạo, phản chấn ngược trở lại khiến mặt kính đồng cổ của gã chấp sự trẻ vỡ vụn thêm một mảng lớn.
"Rắc... rắc..."
Triệu Vô Cực hoảng hốt lùi lại hai bước, trố mắt nhìn bảo vật trên tay giờ chỉ còn là một đống đồng vụn nát. Gã lắp bắp: "Trưởng... Trưởng lão... Kiếm ý của hắn..."
Tào Phong bước lên một bước, gạt Triệu Vô Cực ra phía sau. Lão nhân năm mươi tuổi, mặc đạo bào chấp sự màu xám đậm, sắc mặt nghiêm nghị lạnh lùng dâng lên một tầng sương lạnh. Đôi mắt lão ti hí sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy thân hình gầy gò của Tiêu Phong Thần. Lão nhận ra, luồng kiếm ý đang bao quanh cây cầu này tuy nhu hòa, không mang theo sát ý tàn độc, nhưng lại thâm sâu như biển cả, kiên cố đến mức không một kẽ hở.
"Tiêu Phong Thần, lão phu thật sự đã khinh suất rồi." Tào Phong trầm giọng, giọng nói khàn đặc mang theo nội lực thâm hậu chấn động cả màng nhĩ những đệ tử xung quanh. "Kinh mạch toàn thân của ngươi rõ ràng đã rạn nứt chằng chịt, đan điền phế bỏ, không thể tích tụ một chút nội lực thông thường nào. Vậy mà thần thức của ngươi lại đột phá đến cảnh giới Tông Sư kiếm ý, có thể ngự khí hóa hình từ xa. Cổ Vô Cực chưởng môn nghi ngờ ngươi chứa chấp ma đạo, quả nhiên không sai!"
Tiêu Phong Thần đứng bất động như một cây tùng già bên thềm đá. Dưới ống tay áo rộng màu xám thô, cánh tay trái của chàng đang run rẩy dữ dội. Những vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt đang pulsing quằn quại dưới da thịt, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt lạnh ngắt, nhói đau thấu tận xương tủy. Cơn đau từ kinh mạch tàn phế dâng lên từng đợt như ngọn lửa thiêu đốt lồng ngực, khiến cổ họng chàng dâng lên vị ngọt lịm của máu tươi.
Chàng khẽ nuốt dòng máu ngược vào trong, sắc mặt tuy trắng bệch không một giọt máu nhưng thần thái vẫn ung dung, tĩnh lặng như nước hồ thu hằng ngày. Chàng nhìn thẳng vào Tào Phong, khẽ đáp:
"Tào trưởng lão quá lời rồi. Phong Thần ẩn cư nơi biên thùy hẻo lánh này đã mười năm, chưa từng bước chân vào giang hồ tranh đoạt. Trận pháp đầu cầu này là do tổ tiên Tiêu Thị Gia Tộc để lại từ xưa, dùng để bảo vệ sơn môn khỏi thú dữ và lưu manh quấy nhiễu. Bản thân ta kinh mạch tàn phế, lấy đâu ra tu vi để đối đầu với đại quân chấp pháp của tông môn?"
"Hừ! Trận pháp tổ tiên? Ngươi định lừa gạt ba tuổi đứa trẻ sao?" Triệu Vô Cực đứng bên cạnh nghiến răng quát lớn. "Nếu là trận pháp cổ, làm sao kiếm ý lại tương thông với thần thức của ngươi? Ngươi rõ ràng đang dùng tàn lực để chống cự! Trưởng lão, đừng phí lời với gã phế nhân này nữa, hắn đang kéo dài thời gian! Để đệ tử dẫn người xông lên phá cầu!"
Nói đoạn, Triệu Vô Cực vung Chấp Pháp Kiếm sắc bén, ra lệnh cho mười tên đệ tử chấp pháp mặc đồng phục xám tro vây quanh Thanh Vân Kiều. Bọn chúng đồng loạt rút kiếm, kiếm khí chính tông của Thiên Nhất Kiếm Tông ngưng tụ thành một trận hình gọng kìm, chuẩn bị cưỡng ép xông qua kết giới vô hình.
"Đứng lại."
Tiêu Phong Thần khẽ mở miệng, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo một sức nặng tinh thần khổng lồ tự phát phóng ra. Chàng không hề vung kiếm, chỉ khẽ động ý niệm thần thức.
"Ầm!"
Bức tường kiếm ý vô hình quanh Trúc kiếm Vô Phong đột ngột dao động mạnh mẽ. Hàng vạn lá tre khô rụng quanh sườn núi bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình hút lấy, bay lượn xoay tròn giữa không trung, ngưng tụ thành một màn sương kiếm khí mỏng như lá tre rơi – chiêu thức Trúc Ảnh Diệp Lạc tự phát kích hoạt.
Triệu Vô Cực vừa dẫn đầu xông lên đầu cầu, lập tức cảm thấy một luồng áp lực nhu hòa nhưng khổng lồ ập thẳng vào mặt. Luồng áp lực này không hề mang theo sát ý tàn sát, nhưng nó lại uyển chuyển mượn chính lực lao tới của gã, phản chấn ngược trở lại một cách tàn nhẫn.
"A!"
Triệu Vô Cực cùng mười tên đệ tử chấp pháp rú lên một tiếng, cơ thể bị luồng kiếm ý nhu hòa đẩy lui liên tiếp năm bước, bước chân loạng choạng suýt ngã xuống vực sâu thăm thẳm dưới chân cầu. Thanh Chấp Pháp Kiếm trên tay Triệu Vô Cực chấn động bần bật, suýt chút nữa tuột khỏi lòng bàn tay tê rại.
"Ngươi..." Triệu Vô Cực mặt cắt không còn giọt máu, hoảng sợ nhìn phế nhân mặc áo vải xám trước mặt. Gã nhận ra, chỉ cần Tiêu Phong Thần có một chút sát niệm, mười người bọn gã vừa rồi đã bị kiếm ý chém thành muôn mảnh rơi xuống vực sâu.
Tào Phong chứng kiến cảnh tượng đó, sắc mặt càng thêm thâm trầm. Lão biết rõ, đối phó với một cao thủ đạt đến Tông Sư kiếm ý thần thức như Tiêu Phong Thần, dùng số lượng đệ tử cấp thấp chỉ là tự sát. Lão phải tự mình ra tay.
"Tiêu Phong Thần, ngươi quả thực là một thiên tài kiếm đạo trăm năm hiếm gặp của Thiên Nhất Kiếm Tông ta." Tào Phong chậm rãi rút thanh Chấp Pháp Kiếm khảm mây vàng uy nghiêm ra khỏi vỏ. "Nếu kinh mạch của ngươi không bị phế, vị trí Chưởng môn nhân hôm nay e rằng đã thuộc về ngươi. Tiếc thay, ngươi lại chọn con đường phản đạo, cấu kết với yêu nghiệt ma giáo. Đêm nay, lão phu sẽ dùng tu vi Hóa Cảnh này để xem thần thức Tông Sư của ngươi có thể cầm cự được bao lâu!"
Tào Phong hít sâu một hơi, tu vi Hóa Cảnh bộc phát hoàn toàn. Luồng áp lực chân khí khổng lồ từ cơ thể lão tuôn ra như triều dâng thác đổ, tạo nên một cơn bão cát đá bay mù mịt quanh đầu cầu. Thân cầu gỗ Thanh Vân Kiều rên rỉ kót két dữ dội dưới sức ép khổng lồ.
Lồng ngực Tiêu Phong Thần nhói đau kịch liệt, một ngụm máu ngọt lại dâng lên cổ họng, chàng phải cắn chặt răng để không ho ra trước mặt kẻ thù. Vết nguyền rủa Ma Khí Thực Cốt trên tay trái pulsing liên tục, mang theo cái lạnh thấu xương tủy gặm nhấm kinh mạch tàn phế của chàng. Thân thể phế nhân không có nội lực nâng đỡ của chàng khẽ run rẩy, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định, bất động như tùng già trước bão táp.
Tào Phong gầm lên một tiếng, vung Chấp Pháp Kiếm chém ra một luồng kiếm khí khổng lồ mang theo uy thế Hóa Cảnh, xé toạc màn sương mù dày đặc, lao thẳng về phía kết giới vô hình của Trúc kiếm Vô Phong.
"Ầm!"
Hai luồng sức mạnh khổng lồ va chạm dữ dội ở đầu cầu Thanh Vân Kiều. Luồng kiếm khí Hóa Cảnh tàn bạo của Tào Phong va chạm vào kết giới kiếm ý nhu hòa, tạo nên những tiếng nổ trầm đục liên tiếp. Sóng xung kích chân khí quét ra xung quanh, chém đứt vô số cây tre già bên sườn núi rơi rụng rào rào xuống vực sâu.
Tiêu Phong Thần đứng vững tại chỗ, tay phải giữ chặt chuôi trúc kiếm, vận dụng thần thức đỉnh cao để điều hòa áp lực thiên địa xung quanh, mượn chính lực tấn công tàn bạo của Tào Phong để trung hòa kết giới, không cho lão tiến lên nửa bước.
Tào Phong càng đánh càng kinh hãi. Lão đã dùng đến tám phần công lực Hóa Cảnh, nhưng mỗi đường kiếm chém ra đều như chém vào một đầm nước sâu không đáy, bị kiếm ý nhu hòa của đối phương hóa giải và phản chấn nhẹ nhàng một cách kỳ lạ. Lão nhận ra, Tiêu Phong Thần đang dùng lối đánh dùng nhu thắng cương để kéo dài thời gian.
"Tào trưởng lão, dừng tay đi." Tiêu Phong Thần khàn giọng nói, khóe môi chàng đã rỉ ra một vệt máu tươi đen nhạt hằng đêm lạnh. "Phong Thần không muốn sát sinh, cũng không muốn gieo thêm ân oán với tông môn cũ. Xin các vị hãy lui binh."
"Lui binh? Nằm mơ!" Tào Phong điên cuồng gầm rú, mặt lão đỏ gay vì tức giận và xấu hổ trước mặt đám đệ tử chấp pháp. Lão chuẩn bị vận dụng mười phần công lực Hóa Cảnh để cưỡng ép phá vỡ kết giới vô hình này.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc Tào Phong chuẩn bị ra đòn quyết định, Tiêu Phong Thần đột ngột biến sắc.
Thông qua mối liên kết thần thức nhạy cảm của Tông Sư Kiếm Ý và khả năng cảm ứng ma khí đặc biệt hằng ngày, chàng đột ngột cảm nhận được một luồng dao động sát khí tàn độc, hỗn loạn đang rầm rộ leo lên núi từ phía sườn Đông – hướng Sát Khí Cốc.
Đó không phải là người của Kiếm Tông. Luồng sát khí kia mang theo mùi máu tanh nồng nặc và tà dược cuồng lực hung hãn đặc trưng của bang chúng Huyết Sát Bang. Độc Nhãn và Lôi Bưu đang dẫn quân áp sát am trúc thông qua con đường mòn bí mật bị phản bội!
Tim Tiêu Phong Thần thắt lại dữ dội. Trận chiến ở Thanh Vân Kiều này thực chất chỉ là mồi nhử để giữ chân chàng dưới chân núi, trong khi sườn Đông mới là chiến trường tàn sát thực sự nhắm vào bốn nữ đồ đệ nhỏ đang suy kiệt ở am trúc phía trên.
Tào Phong tức giận định dùng tu vi Hóa Cảnh cưỡng ép phá kết giới, Chấp Pháp Kiếm trên tay lão tỏa ra luồng sáng vàng rực rỡ đầy đe dọa, chuẩn bị giáng xuống đầu cầu Thanh Vân Kiều. Trong khi đó, Tiêu Phong Thần đứng giữa ranh giới sinh tử, kinh mạch lồng ngực đang rỉ máu âm thầm dưới y phục xám thô, mắt chàng nhìn về phía sườn Đông đang bốc khói đen chiến sự, lòng nóng như lửa đốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!