Nhạc nềnShizima

Chốt Chặn Kiều Đầu, Chấp Pháp Áp Sơn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những khe đá dựng đứng dưới vực sâu, thổi thốc lên cây cầu gỗ Thanh Vân Kiều cũ kỹ. Đêm nay, sương mù dày đặc một cách dị thường, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên thùy Tây Bắc. Dưới chân cầu, dòng nước lũ cuộn xoáy hung hãn, va đập vào những vách đá nhô ra, phát ra những tiếng gầm rú như muốn nuốt chửng mọi thứ. Trong màn sương mù xám xịt ấy, những ánh đuốc đỏ rực đột ngột xuất hiện, lay động quỷ mị như những con mắt quỷ đang rình rập.


Tào Phong – vị Trưởng lão chấp pháp cấp thấp của Thiên Nhất Kiếm Tông – đứng sừng sững ở đầu cầu bên kia. Lão mặc chiếc đạo bào chấp sự màu xám đậm, tà áo bay phần phật trong gió lạnh. Gương mặt lão nghiêm nghị, lạnh lùng như đá tạc, đôi mắt ti hí sắc lạnh chứa đựng sự kiêu ngạo của một cao thủ Hóa Cảnh. Bên cạnh lão, Triệu Vô Cực – gã chấp sự trẻ tuổi thân tín của Đại trưởng lão Cổ Vô Cực – đang nâng niu một chiếc kính đồng cổ kính trên tay. Đó chính là Kính Chiếu Ma, bảo vật dò tìm khí tức ma đạo khét tiếng của Kiếm Tông.


"Dựng rào chắn! Khóa chặt Thanh Vân Kiều!" Tào Phong vung tay, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo nội lực thâm hậu, vang vọng át cả tiếng nước lũ dưới vực sâu. "Mật lệnh của Chưởng môn nhân đã ban xuống, ngọn núi Thanh Vân Phong này có dị biến ma khí rò rỉ. Bất kỳ kẻ nào dám qua cầu mà không có lệnh bài chấp pháp, giết không tha!"


Hàng chục đệ tử chấp pháp mặc đồng phục xám tro đồng loạt rút kiếm, tiếng kim loại va chạm nghe lạnh ngắt. Họ nhanh chóng dựng lên những rào chắn bằng gỗ gai gia cố xích sắt, phong tỏa hoàn toàn con đường độc đạo dẫn lên núi. Chiếc Kính Chiếu Ma trên tay Triệu Vô Cực đột ngột được kích hoạt, luồng sáng đỏ rực rỡ từ mặt kính quét ra, rọi thẳng lên sườn núi gồ ghề, biến màn sương mù xám xịt thành một vùng tà khí đỏ quỷ mị.


"Trưởng lão, kính chiếu ma có phản ứng!" Triệu Vô Cực híp mắt, nhìn vệt sáng đỏ đang dao động mạnh mẽ trên vách đá sườn Đông. "Luồng ma khí này tuy mỏng manh nhưng vô cùng tinh thuần, tuyệt đối không phải của loài yêu thú thông thường. Quả nhiên, phế nhân Tiêu Phong Thần đang che giấu thứ gì đó trên đỉnh núi!"


Tào Phong cười lạnh, bàn tay lão siết chặt đốc Chấp Pháp Kiếm: "Hừ, một kẻ bị phế kinh mạch, trục xuất môn hộ như hắn, đáng lẽ phải an phận làm một kẻ ăn mày hèn mọn. Vậy mà lại dám lén lút trốn đến nơi biên thùy này chứa chấp yêu nghiệt. Đêm nay, lão phu sẽ danh chính ngôn thuận dọn dẹp môn hộ, thay thiên hành đạo!"


Đúng lúc đó, dưới chân núi, trong bóng tối của một gốc tùng già cô độc, Tiêu Phong Thần đang đứng lặng im. Mái tóc mai của chàng dưới ánh đuốc chập chờn đã điểm sương trắng xóa, phản chiếu cái lạnh của sương đêm. Áo vải xám thô giản dị bao bọc lấy thân hình gầy gò, tay phải chàng nắm hờ thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc. Thế nhưng, tay trái giấu dưới ống tay áo rộng lúc này đang run rẩy dữ dội. Những vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt đang pulsing quằn quại dưới da, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt lạnh ngắt, nhói đau thấu tận tâm can.


"Sư... sư huynh..."


Một luồng dao động linh lực cực nhỏ đột ngột truyền đến từ chiếc Truyền Âm Ngọc Phù cất giấu trong ngực áo chàng. Giọng nói của Thẩm Thanh Phong vang lên, đứt quãng và đầy hoảng hốt:


"Chạy mau... Cổ Vô Cực đã phát hiện... Chấp Pháp Đường mang theo Kính Chiếu Ma quy mô lớn... đã áp sát chân núi... Huyết Sát Bang cũng đã nhận được mật lệnh phối hợp... Bọn chúng muốn thiêu rụi am trúc... Sư huynh, người đừng trở lại..."


Tiếng truyền âm đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng nổ trầm đục từ xa, báo hiệu ngọc phù liên lạc đã bị sóng năng lượng rà soát của Chấp Pháp Đường chặn bắt và hủy hoại.


Tiêu Phong Thần siết chặt ngọc phù đã vỡ nát trong lòng bàn tay. Chàng ngước mắt nhìn lên đỉnh Thanh Vân Phong. Ở sườn núi phía Đông – hướng Sát Khí Cốc, một luồng khói đen quỷ mị cùng ánh lửa đỏ rực đang âm thầm bốc lên, xé toạc màn sương mù dày đặc. Tiếng gầm rú khàn đặc của Độc Nhãn và tiếng búa tạ rầm rập dội lại từ vách đá báo hiệu trận chiến bảo vệ am trúc của các đồ đệ đã bắt đầu.


Lồng ngực chàng nhói đau kịch liệt. Dạ Vô Song, Lăng Tuyết Nhi, Hoa Thiên Cơ, Mộc Linh Nhi... Những đứa trẻ mồ côi mà chàng đã dốc hết tâm sức, gánh chịu phản phệ ma khí thực cốt hằng đêm lạnh để nuôi dạy hằng ngày, lúc này đang phải đối mặt với cuộc tàn sát tàn độc của bang hội ác bá ngay trên chính ngôi nhà của mình. Chàng phải trở lại núi. Bằng mọi giá.


Tiêu Phong Thần hít sâu một hơi, nén dòng máu ngọt lịm đang dâng lên cổ họng, chậm rãi bước ra khỏi bóng tối dưới gốc tùng già, tiến thẳng về phía đầu cầu Thanh Vân Kiều.


"Ai đó? Đứng lại!" Một tên đệ tử chấp pháp gác cầu lập tức phát hiện bóng người áo xám, vung kiếm lệnh quát lớn.


Triệu Vô Cực xoay người, dưới ánh đuốc rực rỡ, gã nhận ra gương mặt nhợt nhạt nhưng tĩnh lặng như nước hồ thu của Tiêu Phong Thần. Gã nhếch mép cười đầy khinh bỉ:


"Ô kìa, đây chẳng phải là Tiêu sư huynh, cựu đệ nhất thiên tài kiếm tông của chúng ta sao? Sao thế, xuống núi bốc thuốc cứu người phàm, giờ lại muốn bò về cái am rách của mình à? Tiếc là đêm nay, Thanh Vân Kiều này đã bị phong tỏa. Phế nhân như ngươi, tốt nhất là nên quỳ xuống chịu trói, khai ra đồng bọn ma giáo, có khi Đại trưởng lão sẽ ban cho ngươi một cái chết toàn thây!"


Tào Phong bước lên một bước, tu vi Hóa Cảnh bộc phát hoàn toàn. Luồng áp lực chân khí khổng lồ như một ngọn núi vô hình đổ ập xuống, tạo ra những cơn gió giật mạnh mẽ thổi bay sương mù xung quanh, đè nặng lên đôi vai gầy gò của Tiêu Phong Thần. Đất đá dưới chân chàng rạn nứt nhẹ, cơ thể phế nhân không có nội lực nâng đỡ của chàng run rẩy, lồng ngực nhói đau như bị búa tạ nện trúng.


Thế nhưng, ánh mắt của Tiêu Phong Thần vẫn tĩnh lặng không một chút gợn sóng. Chàng nhìn thẳng vào Tào Phong, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo một sức nặng tinh thần vô hình:


"Thanh Vân Phong là ngọn núi ẩn cư do phụ thân ta để lại, am trúc trên đỉnh núi cũng chỉ là nơi cư ngụ của mấy đứa trẻ mồ côi vô tội. Các vị nhân danh chính đạo chấp pháp, hà tất phải mang binh khí áp sơn, phóng hỏa tàn hại dân lành?"


"Câm miệng!" Tào Phong quát lớn, Chấp Pháp Kiếm trong tay lão phát ra tiếng ngâm lạnh ngắt. "Chính ma không đội trời chung! Kính Chiếu Ma đã phát hiện ma khí rò rỉ từ đỉnh núi của ngươi, chứng cứ rành rành, ngươi còn dám chối cãi? Triệu Vô Cực, dùng kính rọi hắn cho ta!"


Triệu Vô Cực cười đắc ý, bước lên vung Kính Chiếu Ma rọi thẳng luồng sáng đỏ rực rỡ vào người Tiêu Phong Thần hòng tìm kiếm vết ma khí rò rỉ để làm cớ kết tội.


Thế nhưng, ngay khi luồng sáng đỏ vừa chạm vào ngực áo xám thô của chàng, một luồng ánh sáng ôn hòa màu lam nhạt đột ngột bộc phát từ chiếc ngọc bích Tịnh Tâm đeo trước ngực chàng. Kiếm ý nhu hòa tự phát phản chấn ngược lại cực mạnh.


"Rắc!"


Một tiếng nứt vỡ thanh thúy vang lên. Chiếc Kính Chiếu Ma trên tay Triệu Vô Cực đột ngột xuất hiện một vết nứt dài trên mặt đồng cổ, luồng sáng đỏ tắt ngấm trong tích tắc. Triệu Vô Cực bị lực phản chấn đẩy lùi ba bước, sắc mặt tái mét, hoảng hốt nhìn bảo vật bị nứt vỡ trên tay:


"Cái... cái gì? Làm sao có thể... Kính Chiếu Ma lại bị phản chấn nứt vỡ? Trên người gã phế nhân này có tà thuật gì vậy?"


Tào Phong kinh ngạc nhìn Tiêu Phong Thần. Lão không cảm nhận được bất kỳ luồng nội lực thông thường nào từ chàng, nhưng luồng kiếm ý nhu hòa vừa rồi lại khiến lão cảm thấy lạnh sống lưng. Lão nhận ra, phế nhân này không hề đơn giản như lời đồn.


"Tiêu Phong Thần! Ngươi dám phá hủy bảo vật chấp pháp, kháng lệnh tông môn!" Tào Phong nghiến răng, sát khí dâng trào tột độ. Lão vung Chấp Pháp Kiếm chém ra một luồng kiếm khí khổng lồ mang theo tu vi Hóa Cảnh, xé toạc màn sương mù, lao thẳng về phía ngực Tiêu Phong Thần.


Đối mặt với sát chiêu hủy diệt của cao thủ Hóa Cảnh, Tiêu Phong Thần không hề lùi bước. Chàng khẽ thở dài, tay phải vung thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc, cắm mạnh lưỡi kiếm xuống nền đá nện ở đầu cầu Thanh Vân Kiều.


"Ầm!"


Một tiếng động trầm đục vang lên, mặt đất nện đầu cầu rạn nứt chằng chiit. Không có tiếng nổ lớn, không có hào quang rực rỡ, thế nhưng từ thân tre xanh cổ đạo của trúc kiếm, một luồng Tông Sư Kiếm Ý khổng lồ, nhu hòa nhưng kiên cố như vạn tùng già trước bão táp đột ngột bộc phát, lan tỏa tạo thành một bức tường kết giới vô hình bao bọc toàn bộ lối lên cầu.


Kiếm khí Hóa Cảnh của Tào Phong chém trúng bức tường kiếm ý vô hình, lập tức bị dòng năng lượng nhu hòa hóa giải hoàn toàn lực đạo, tiêu tán thành những làn gió mát lành thổi qua rặng tre. Toàn bộ đại quân chấp pháp của Kiếm Tông bị chặn đứng hoàn toàn ở phía bên kia cầu, không một ai có thể tiến lên dù chỉ nửa bước.


"Kiếm... Kiếm ý Tông Sư? Ngự khí hóa hình?" Tào Phong bàng hoàng nhìn bức tường vô hình trước mặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Làm sao có thể... Ngươi rõ ràng đã bị phế kinh mạch, làm sao có thể vận dụng kiếm ý đỉnh cao thế này?"


Tiêu Phong Thần đứng bất động bên thanh trúc kiếm cắm sâu dưới đất, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Việc cưỡng ép vận dụng thần thức Tông Sư kiếm ý để chống đỡ uy thế Hóa Cảnh khiến kinh mạch lồng ngực chàng rạn nứt dữ dội. Một dòng máu đỏ tươi âm thầm rỉ ra nơi khóe môi chàng, thấm đẫm lớp vải xám thô nơi cổ áo hằng đêm lạnh.


Chàng đứng dưới chân cầu Thanh Vân Kiều, tay nắm chặt thanh trúc kiếm, nhìn lên ngọn núi đang bốc khói đen của trận chiến phía sườn Đông. Phía trên kia, tiếng kêu khóc lo sợ của các đồ nhi dường như đang vang vọng trong tâm trí chàng. Chàng đang đứng giữa ranh giới sinh tử, gánh chịu đau đớn thực cốt tột cùng, chuẩn bị thực hiện một quyết định nghịch thiên để bảo vệ gia đình nhỏ của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!