Nhạc nềnShizima

Huyết Mạch Khởi Động, Trăng Khuyết Dậy Sóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chén cơm sứ trắng rơi xuống sàn gỗ, vỡ tan thành những mảnh vụn sắc nhọn. Những hạt gạo trắng tinh vương vãi khắp mặt đất, phản chiếu thứ ánh sáng quỷ mị từ đôi mắt của Dạ Vô Song.


Trong gian nhà ăn nhỏ của Trúc Lâm Am, không khí như đông cứng lại. Lăng Tuyết Nhi và Hoa Thiên Cơ sững sờ nhìn đại tỷ, trong khi Mộc Linh Nhi khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, sợ hãi nép sát vào sau lưng nhị tỷ. Ánh trăng khuyết ngoài hiên cửa sổ nhạt nhòa, nhưng luồng ma khí âm u tỏa ra từ cơ thể Dạ Vô Song lại chân thực đến mức khiến ngọn nến trên bàn ăn chập chờn muốn tắt.


"Vô Song, con..." Tiêu Phong Thần khẽ biến sắc.


Chàng lập tức nhận ra luồng nhiệt lượng cuồng bạo đang dao động trong kinh mạch của nàng. Đó là Ma Huyết Trùng Điệp sơ kỳ, hiện tượng huyết mạch ma giáo cộng hưởng với thiên địa khi trăng khuyết đầu tháng lên cao. Dù đã có miếng ngọc bích Tịnh Tâm đeo trước ngực để phong ấn, nhưng ma khí rò rỉ vẫn quá mạnh mẽ.


"Sư phụ..." Dạ Vô Song khẽ rên rỉ, hai tay nàng ôm chặt lấy lồng ngực, hắc y trên người khẽ rung lên bần bật. Đôi mắt nàng lúc sáng lúc tối, vệt đỏ quỷ mị nơi đáy mắt như muốn nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng. Nàng nhìn thấy bàn tay run rẩy giấu dưới ống tay áo xám của sư phụ, nhìn thấy vệt máu nhỏ vừa thấm ra lớp vải thô. Sự dằn vặt và nỗi tự trách dâng trào tột cùng trong lòng nàng: *Chính mình... chính thứ huyết mạch nguyền rủa này đang hủy hoại sư phụ hằng ngày. Chàng vì cứu mình mới bị phế kinh mạch, giờ mình lại sắp bộc phát tà khí trước mặt chàng sao?*


"Đừng nhìn con... Sư phụ, xin người tránh xa con ra!" Dạ Vô Song khàn giọng hét lên, nàng không muốn sư phụ phải gánh chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa. Nàng gượng sức đứng dậy, loạng choạng lao thẳng về phía gian phòng riêng của mình, đóng sầm cửa lại.


"Đại tỷ!" Lăng Tuyết Nhi định đuổi theo, nhưng Tiêu Phong Thần đã đưa tay ngăn lại.


"Tuyết Nhi, con ở lại trông chừng Linh Nhi." Tiêu Phong Thần nghiêm giọng, sắc mặt chàng nhợt nhạt như tờ giấy trắng, nhưng ánh mắt lại kiên định vô cùng. Chàng đứng dậy, bước đi có phần gượng gạo, thanh Trúc kiếm Vô Phong bên hông khẽ va chạm vào chiếc ghế mây phát ra tiếng lộc cộc khẽ khàng.


Đúng lúc đó, Hoa Thiên Cơ từ bên ngoài hớt hải chạy vào, trên tay nàng cầm chiếc la bàn cơ quan Bát Quái Trúc La Bàn. Các bánh răng gỗ trên la bàn đang xoay chuyển điên cuồng, phát ra những tiếng cạch cạch dồn dập. Gương mặt thiếu nữ mười lăm tuổi đầy vẻ hoảng hốt:


"Sư phụ! Không xong rồi! Trận Nhãn Phong Ấn trên đỉnh núi đang bị quá tải dữ dội! Ma khí của đại tỷ rò rỉ quá nhanh, kết giới sương sương mù của Thanh Vân Đại Trận đang xuất hiện những vệt nứt phát quang đỏ rực dưới trăng. Nếu không cô lập ngay lập tức, tà khí sẽ thoát ra ngoài sơn môn, thu hút tai mắt của Chấp Pháp Đường!"


Tiêu Phong Thần khẽ siết chặt nắm tay, cơn đau co thắt từ đan điền rạn nứt lại giội lên, khiến chàng suýt chút nữa đứng không vững. Chàng hít sâu một hơi, cưỡng ép vận dụng thần thức Tông Sư để áp chế cơn đau thể xác, trầm giọng ra lệnh:


"Thiên Cơ, lập tức dùng trận pháp cơ quan tạm thời cô lập phòng của đại tỷ con. Tuyệt đối không để ma khí thoát ra ngoài một sợi nào!"


"Rõ!" Hoa Thiên Cơ cắn môi, ngón tay lanh lẹ gạt mạnh các khớp nối trên la bàn.


Nàng lập tức kích hoạt hệ thống bẫy rập cơ quan vòng trong của Trúc Lâm Am. Từ dưới sàn gỗ và các vách tường xung quanh gian phòng của Dạ Vô Song, hàng loạt cọc tre già dẻo dai tự động trồi lên, đan chéo vào nhau tạo thành một cái lồng bảo vệ kiên cố. Những lá bùa tịnh tâm thô sơ dán trên vách tre phát ra luồng sáng xanh nhạt, cố gắng ngăn chặn luồng khói đen ma đạo đang cuồn cuộn bốc lên.


Nhưng ma khí cuồng bạo từ huyết mạch của Dạ Vô Song quá mạnh mẽ. Chỉ trong chớp mắt, tiếng rít u linh quỷ mị vang lên, luồng ma khí đen tuyền như những xúc tu tà ác điên cuồng va đập, khiến các cọc tre già bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn rách rưới. Hoa Thiên Cơ mồ hôi nhễ nhại, hai tay run rẩy giữ chặt la bàn:


"Sư phụ! Cơ quan tre gỗ không chịu nổi rồi! Ma khí của đại tỷ đang ăn mòn trận pháp!"


Bên trong căn phòng bị cô lập, Dạ Vô Song đang đau đớn quằn quại trên giường. Nàng cố gắng vận hành Đạo Tâm Dung Hợp Quyết – công pháp tịnh tâm mà sư phụ truyền dạy hằng ngày – để tự trấn áp luồng nhiệt lượng cuồng bạo.


*"Đạo tâm tịnh lặng, vạn pháp quy nguyên..."*


Nàng nhẩm đi nhẩm lại khẩu quyết, nhưng vô dụng. Luồng ma khí cuồng bạo từ Dạ Ma Huyết Quyết tự phát thức tỉnh trong người nàng hoàn toàn đè bẹp chân khí chính đạo mỏng manh. Kinh mạch toàn thân nàng nóng ran như bị nung đỏ, đan điền như muốn nổ tung. Nàng cắn chặt môi đến rỉ máu, cố chịu đựng một mình để không làm phiền sư phụ, nhưng cơn đau quá tải kinh mạch khiến nàng rên rỉ thảm thiết, thần trí mờ mịt chuẩn bị ngất xỉu.


"Vô Song, giữ vững tâm thần!"


Một giọng nói ấm áp, trầm ổn đột ngột vang lên bên tai nàng. Cánh cửa phòng tre bị đẩy mạnh ra, Tiêu Phong Thần bước vào giữa làn khói đen ma khí đang cuồn cuộn.


Bất chấp luồng tà khí đang điên cuồng cắn xé xung quanh, Tiêu Phong Thần tiến thẳng đến bên giường. Chàng đưa bàn tay run rẩy ra, áp chặt lòng bàn tay vào miếng ngọc bích Tịnh Tâm treo trước ngực Dạ Vô Song. Chàng nhắm mắt, vận dụng thần thức Tông Sư kiếm ý đỉnh cao, ngưng tụ một tia kiếm khí nhu hòa vô hình truyền qua miếng ngọc bích.


"Nhớ lại những gì ta đã dạy con dưới hiên am trúc hằng ngày. Đạo và Ma vốn chung một nguồn, dùng nhu thắng cương, đừng kháng cự nó, hãy dùng kiếm ý của ta để dẫn dắt nó quy nguyên." giọng nói của Tiêu Phong Thần thì thầm bên tai nàng, dịu dàng nhưng đầy uy lực.


Một luồng khí mát lành như gió xuân từ lòng bàn tay chàng truyền qua ngọc bích, lướt vào kinh mạch đang rực lửa của Dạ Vô Song. Luồng ma khí cuồng bạo bùng phát lập tức vấp phải màng bảo vệ kiếm ý nhu hòa, bị bao bọc và tịnh hóa dần dần. Các sợi chỉ đỏ dưới da nàng từ từ rút lui, hơi nóng trên người dịu bớt. Dạ Vô Song khẽ thở hắt ra một hơi, đôi mắt đỏ rực dần khôi phục lại vẻ thanh lệ trong trẻo thường ngày. Nàng mệt mỏi lịm đi trong vòng tay ấm áp của sư phụ.


Tuy nhiên, để tịnh hóa luồng ma khí thực cốt đó, Tiêu Phong Thần đã phải trả một cái giá tàn khốc.


Khi chàng rút tay lại, cánh tay chàng đã run rẩy kịch liệt, các vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt từ Dạ Vô Song đã truyền ngược vào kinh mạch chàng, hiện rõ dưới lớp da nhợt nhạt dọc theo cánh tay lên đến tận vai. Cơn đau nhức xương tủy thấu tận tâm can giáng xuống khiến chàng lảo đảo, vấp ngã khuỵu gối xuống cạnh giường, ho lên một tiếng khàn đục. Một ngụm máu đen rỉ ra từ khóe môi chàng, thấm đẫm vệt áo vải xám thô.


"Sư phụ!" Hoa Thiên Cơ ở ngoài cửa nhìn thấy cảnh đó, nước mắt lập tức tuôn rơi.


"Đừng nói cho các sư muội biết..." Tiêu Phong Thần khẽ giơ tay ngăn nàng lại, dùng ống tay áo rộng che đi cánh tay đen đúa đang run rẩy. Chàng gượng dậy, bước ra ngoài sân am trúc dưới ánh trăng mờ.


Lúc này, Mộc Linh Nhi rơm rớm nước mắt chạy đến bên chàng. Cô bé mười bốn tuổi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt và đôi tay run rẩy của sư phụ, lòng đầy đau xót. Nàng dũng cảm bước lên, đặt đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của mình lên cánh tay đen đúa của chàng.


"Sư phụ, để Linh Nhi giúp người xoa dịu cơn đau."


Mộc Linh Nhi nhắm mắt, vận chuyển Mộc Linh Quy Nguyên Thuật. Một làn sương xanh lục mát rượi tỏa ra từ lòng bàn tay nàng, thấm sâu vào da thịt Tiêu Phong Thần. Luồng sinh khí mộc hệ ôn hòa nhanh chóng làm dịu đi cơn đau nhức xương tủy cho chàng, các vệt đen nguyền rủa nhạt dần. Nhưng vì cơ thể nàng còn quá nhỏ yếu, khi cố gắng thanh lọc ma khí thực cốt phản phệ, nàng đã vô tình hấp thụ một phần tà độc vào người. Gương mặt bầu bĩnh của Linh Nhi nhanh chóng trở nên mệt mỏi, đôi mắt tròn xòe lờ đờ, nàng khẽ rên nhẹ một tiếng rồi kiệt sức tựa đầu vào hông sư phụ ngủ thiếp đi.


Tiêu Phong Thần đau lòng bế thốc cô bé út lên, đặt nàng nằm nghỉ trên chiếc ghế mây dưới hiên am trúc. Chàng khẽ xoa đầu nàng, lòng đầy dằn vặt tự trách: *Chính mình là sư phụ, vậy mà hằng ngày lại để những đứa trẻ mồ côi này phải hy sinh gánh chịu phản phệ vì mình.*


Lúc này, Lão Tôn từ bóng tối bước ra. Gia nhân câm lặng cúi đầu bái tế Tiêu Phong Thần, gương mặt lão lộ rõ vẻ u buồn nghiêm trọng. Lão dùng ngón tay gầy guộc viết nhanh những nét chữ lên lớp bụi mỏng trên chiếc bàn gỗ trước hiên am:


*"Lương thực trong am chỉ còn dùng được ba ngày. Linh thạch nghèo cuối cùng dự trữ đã dùng để gia cố tạm thời Trận Nhãn Phong Ấn đêm nay. Kết giới bảo vệ ngọn núi đang yếu đi thấy rõ. Chúng ta bắt buộc phải xuống núi."*


Tiêu Phong Thần nhìn những nét chữ trên bàn, khẽ thở dài một tiếng thầm lặng. Chàng nhìn về phía rừng trúc xào xạc dưới ánh trăng khuyết mờ ảo. Linh thạch nghèo cạn kiệt đồng nghĩa với việc Thanh Vân Đại Trận sẽ không thể duy trì kết giới che giấu ma khí được lâu nữa. Chỉ cần một đợt rà soát nhẹ của Chấp Pháp Đường Kiếm Tông bằng Kính Chiếu Ma, thân phận hậu duệ ma giáo của bốn đồ đệ sẽ bị lộ hoàn toàn trước toàn võ lâm.


Chàng bắt buộc phải xuống núi Thanh Vân Trấn, tìm gặp Tiền Vạn Lý để giao dịch thảo dược lấy Tịnh Huyết Thạch thô rèn ngọc tịnh tâm mới, đồng thời mua lương thực sinh hoạt hằng ngày cho am trúc.


Nhưng thế sự bên ngoài chưa bao giờ bình yên cho những kẻ muốn ẩn dật.


Dưới chân núi Thanh Vân Phong, tại quán trà nhỏ mộc mạc A Cơ Trà Quán đầu thị trấn, bầu không khí yên bình vốn có đã bị xé toạc.


Mã Đạt, tên côn đồ ác bá khét tiếng địa phương, đang dẫn đầu một băng nhóm tay sai hung hãn xông vào quán. Hắn vung chiếc gậy gỗ bọc sắt nặng nề đập mạnh xuống chiếc bàn tre mộc mạc, làm vỡ tan những chén trà gốm thô sơ. Tiếng cười hống hách, thô tục của hắn vang vọng khắp quán trà hoang vắng:


"A Cơ! Hôm nay là hạn cuối cùng để nộp tiền bảo kê cho Huyết Sát Bang! Nếu cô em không chịu giao ra ba mươi lượng bạc trắng, hoặc không chịu ngoan ngoãn đi theo hầu hạ đại ca của ta, thì hôm nay ta sẽ san phẳng cái quán trà rách nát này, cắt đứt con đường giao thương duy nhất lên ngọn núi phía trên!"


A Cơ, trà nương dịu dàng mặc áo vải xanh mộc mạc, run rẩy đứng nép sau quầy trà, đôi mắt tràn đầy sợ hãi nhìn về phía ngọn núi mờ sương phía sau, thầm gọi tên vị tiên nhân y đức đã từng cứu mạng nàng năm xưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!