Phản Đồ Chỉ Lối, Sát Khí Âm Thầm
Gió đêm trên đỉnh Thanh Vân Phong rít gào qua từng kẽ lá trúc, phát ra những âm thanh u uất như tiếng khóc của những oan hồn vất vưởng. Sương mù xám xịt từ Hắc Phong Lâm tràn ra, quấn quýt quanh những gian nhà gỗ tre của Trúc Lâm Am, mang theo cái lạnh buốt xương của những ngày đông lạnh giá miền Tây Bắc.
Kể từ khi Tiêu Phong Thần cải trang xuống núi cứu A Cơ, bầu không khí trong am trúc đã chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Trong gian phòng trong, Hoa Thiên Cơ đang túc trực bên giường bệnh của Lão Tôn, thỉnh thoảng lại dùng dẻ lau thấm nước suối lạnh lau mồ hôi cho lão nhân câm lặng vẫn đang hôn mê sâu sau khi trúng kịch độc Hủ Cốt Tán. Mộc Linh Nhi thì ngồi thút thít bên đống lửa nhỏ ở gian giữa, đôi mắt tròn xòe đỏ hoe, tay khẽ vuốt ve bộ lông mượt mà của chú linh khuyển Tiểu Hắc đang nằm im lìm cảnh giác.
Ở bên ngoài sân đất nện, Lăng Tuyết Nhi không thể ngồi yên một chỗ. Thiếu nữ mười sáu tuổi mặc chiếc hồng y kiều diễm rực rỡ, nhưng vạt áo đã lấm lem bùn đất và sương đêm. Tay nàng nắm chặt lấy đốc kiếm Tuyết Ảnh Kiếm mỏng nhẹ, bước đi dồn dập đầy lo âu trước hiên nhà gỗ. Mỗi lần gió núi thổi mạnh, nàng lại giật mình nhìn về phía con đường mòn dẫn xuống chân núi, lòng thầm cầu nguyện cho sư phụ được bình an trở về.
"Tuyết Nhi, con cứ đi lại như vậy cũng không thể giúp sư phụ hồi phục kinh mạch nhanh hơn được."
Một giọng nói lạnh lùng, trầm mặc vang lên từ bóng tối dưới rặng tre. Dạ Vô Song bước ra, hắc y gọn gàng bó sát lấy thân hình thanh mảnh, mái tóc đen dài buộc cao dứt khoát khẽ bay theo gió. Gương mặt thanh tú của nàng lạnh lùng như băng tạc, nhưng đôi mắt thanh lệ lại phảng phất một nỗi dằn vặt khôn nguôi. Miếng ngọc bích Tịnh Tâm trước ngực nàng thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè nhỏ nhặt, báo hiệu luồng ma huyết cuộn trào hằng đêm lạnh trong người nàng đang bị kích động bởi sự lo lắng tột độ dành cho sư phụ.
"Đại tỷ! Làm sao muội có thể bình tĩnh được chứ?" Lăng Tuyết Nhi giậm chân, đôi mắt phượng rơm rớm nước mắt. "Sư phụ mang theo Kinh Mạch Tàn Phế, tay trái vẫn còn rỉ máu đen do Ma Khí Thực Cốt phản phệ, vậy mà người lại một mình xuống núi đối đầu với quan phủ hủ bại và gã địa chủ Ngô Bá! Muội... muội hận bản thân mình quá yếu đuối, không thể gánh vác thay người!"
"Sư phụ xuống núi là để bảo vệ chúng ta khỏi bị lộ thân phận yêu nghiệt." Dạ Vô Song khẽ siết chặt đốc phôi kiếm gỗ tre bên hông, giọng nói đanh lại đầy kiên định. "Nếu chúng ta tự ý xuống núi gây ra bạo lực tàn sát, chẳng phải sẽ phụ lòng bao dung và sự hy sinh thọ nguyên của người sao? Việc chúng ta cần làm lúc này là tuần tra nghiêm ngặt sơn môn, bảo vệ Trận Nhãn Phong Ấn không để ma khí rò rỉ ra ngoài."
Lăng Tuyết Nhi mím môi, biết đại tỷ nói đúng nên chỉ đành gật đầu. Hai nữ đồ đệ lớn quyết định cầm kiếm đi vào rừng trúc sau am để tuần tra vòng ngoài. Sương mù mỗi lúc một dày đặc, che khuất tầm nhìn quá phạm vi mười trượng. Tuyết Nhi khẽ vận nội lực Thông Huyền cảnh vào đôi mắt phượng, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương xám.
Đột nhiên, bước chân của Tuyết Nhi khựng lại. Nàng cúi người xuống sát một thân tre già trăm năm tuổi, ngón tay thanh mảnh khẽ vuốt ve một vệt xước mới tinh trên vỏ tre.
"Đại tỷ, người nhìn xem!" Tuyết Nhi khẽ thì thầm, giọng nói chợt trở nên vô cùng cảnh giác.
Dạ Vô Song lướt tới bên cạnh. Dưới ánh trăng mờ nhạt, một vệt vỏ tre bị gọt mới tinh bằng rìu sắc hiện ra rõ ràng. Vết chém rất nông, chỉ vừa đủ để lộ ra lớp thịt tre trắng bên trong, nhưng lại được vạt theo một góc xéo hướng thẳng lên đỉnh núi.
"Vết đánh dấu mới tinh." Dạ Vô Song híp mắt lại, sát khí lạnh người đột ngột bộc phát từ cơ thể nàng. "Có kẻ đang lén lút gọt tre đánh dấu con đường mòn bí mật tránh trận pháp sương mù của tam muội!"
"Là ai dám phản bội chúng ta?" Tuyết Nhi nghiến răng căm hận. Dân làng Thanh Vân Trấn đều mang ơn cứu mạng của sư phụ, ai nấy đều đồng lòng che giấu tung tích am trúc, làm sao có thể có kẻ dẫn đường cho bọn cướp lên núi?
"Đi theo dấu vết này, cẩn thận thu giữ hơi thở!" Dạ Vô Song ra hiệu.
Hai thiếu nữ thi triển khinh công, lướt đi nhẹ nhàng như hai chiếc lá tre khô bay theo gió, không để lại bất kỳ tiếng động hay dấu chân nào trên lớp lá mục ẩm ướt. Họ men theo những vệt vỏ tre bị gọt mới, tiến sâu vào vùng sườn núi phía Đông hoang vắng gồ ghề.
Đi được khoảng nửa dặm, tiếng xào xạc của lá tre bị dẫm đạp vang lên từ phía trước. Giữa màn sương mù xám xịt, một bóng người gầy nhom lếch thếch đang lom khom cúi người bên một gốc tre già.
Hắn mặc chiếc áo vải thô vá víu rách nát, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt lờ đờ vì nghiện cờ bạc đang sáng lên một cách tham lam quỷ dị. Tay phải hắn cầm một chiếc rìu sắt nhỏ gọt nhẹ vào vỏ tre, trong khi tay trái đang ôm khư khư một túi bạc trắng nặng trịch bên hông. Tiếng bạc va chạm vào nhau nghe lách cách, vang lên chói tai giữa khu rừng cô tịch.
"Khâu Ba!" Lăng Tuyết Nhi lập tức nhận ra gã lưu manh nghiện cờ bạc khét tiếng của Thanh Vân Trấn.
Lòng Tuyết Nhi dâng lên một luồng phẫn nộ tột cùng. Mùa đông năm ngoái, mẹ già của Khâu Ba bị bệnh phong thấp nặng nề đến mức liệt nửa người, chính Tiêu Phong Thần đã tự tay châm cứu bốc thuốc miễn phí cứu sống bà cụ, còn tặng cho nhà hắn mấy đấu gạo để qua cơn đói khát. Vậy mà giờ đây, gã phản đồ hèn nhát này lại vì một túi bạc trắng do Huyết Sát Bang mua chuộc mà sẵn sàng bán đứng vị ân nhân cứu mạng cả gia đình mình!
"Khâu Ba, gã phản đồ đáng chết!" Tuyết Nhi rít qua kẽ răng, định vung Tuyết Ảnh Kiếm lao lên chém chết gã hèn hạ kia.
"Đợi đã!" Dạ Vô Song khẽ đưa tay cản sư muội lại, đôi mắt lạnh lùng quan sát xung quanh. "Bên cạnh hắn có khí tức lạ, sát khí rất mạnh."
Ngay khi lời Dạ Vô Song vừa dứt, từ trong bóng tối rủ bóng của rặng tre già phía sau Khâu Ba, một bóng người gầy guộc từ từ hiện hình.
Hắn mặc chiếc y phục màu xám tro, khuôn mặt nhọn hoắt đầy vết sẹo độc dị, và đáng sợ nhất là mắt trái của hắn bị đeo một băng đen – Độc Nhãn, phó bang chủ chuyên trách truy vết của Huyết Sát Bang. Hắn có khả năng khứu giác cực kỳ nhạy bén, lờ mờ cảm nhận được hướng đi của dòng ma khí rò rỉ từ ngọc bích Tịnh Tâm của Dạ Vô Song.
"Nhanh tay lên, gã nghiện cờ bạc kia!" Độc Nhãn lạnh lùng quát lớn, giọng nói khàn khàn đầy sát khí. "Vẽ xong sơ đồ lối đi mòn tránh trận pháp sương mù này giao cho ta, bang chủ sẽ ban thưởng thêm cho ngươi một trăm lượng bạc trắng nữa! Nhưng nếu ngươi dám giở trò lừa gạt dẫn sai đường, lão tử sẽ ném ngươi vào hang độc cho rết cắn nát thây!"
Khâu Ba run cầm cập, vội vàng cất chiếc rìu sắt vào thắt lưng, tay run rẩy rút ra một cuộn giấy da dê thô sơ, quỳ sụp xuống đất nịnh bợ:
"Dạ... dạ! Đại ca yên tâm! Lối mòn này là do tiểu nhân lén lút theo dõi con bé út hái thuốc hằng ngày mới tìm ra được. Trận pháp sương mù của am trúc hoàn toàn không thể che khuất được lối đi độc đạo này. Bản đồ đã vẽ xong chín phần rồi, chỉ còn đoạn cuối dẫn lên thẳng nội viện am gỗ nữa thôi!"
Nhìn thấy cuộn giấy da dê vẽ sơ đồ lối mòn bí mật sắp sửa trao vào tay Độc Nhãn, Lăng Tuyết Nhi không thể nhẫn nhịn được nữa. Nếu để bọn cướp có được bản đồ này, am trúc phía trên – nơi sư phụ và các sư muội đang dưỡng thương – sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn!
"Phản đồ đáng chết! Nhận lấy một kiếm của ta!"
Lăng Tuyết Nhi hét lớn một tiếng đầy phẫn nộ, hồng y rực rỡ bay bổng trong không trung. Nàng vung Tuyết Ảnh Kiếm chém ra một luồng hàn khí màu lam nhạt sắc lẹm, lao thẳng về phía Khâu Ba hòng giật lấy cuộn bản đồ da dê.
Độc Nhãn phản ứng cực nhanh. Hắn nhướng chiếc mắt phải sắc lạnh, vung đoản đao tẩm độc gạt phăng đường kiếm của Tuyết Nhi. Tiếng kim loại va chạm vào nhau chan chát vang dội khắp khu rừng trúc, phát ra những tia lửa đỏ rực nhạt giữa màn sương mù.
"Hừ! Quả nhiên có chuột nhắt bám theo!" Độc Nhãn cười lạnh, gã khẽ búng ngón tay phát ra một tín hiệu ẩn mật. "Lũ ranh con am trúc, các ngươi tưởng trận mai phục này chỉ có một mình ta sao?"
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Mặt đất nện dưới chân Lăng Tuyết Nhi đột ngột rung chuyển dữ dội. Từ trong sương mù dày đặc xung quanh sườn núi, hàng chục tên cướp vạm vỡ, hung tợn của toán tiên phong Lôi Bưu đồng loạt xông ra, tay lăm lăm cầm những chiếc búa tạ bằng sắt rèn thô nặng nề găm xuống đất nện tạo thế trận bao vây kín kẽ.
Lôi Bưu dẫn đầu toán cướp – gã đàn ông vạm vỡ hung tợn tuy đã bị Tiêu Phong Thần phế võ công trước đó nhưng nay được Hắc Sát ban cho tà dược cuồng lực, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên đen đúa. Gã vung chiếc búa tạ nặng tám mươi cân nện mạnh xuống đất nện trước mặt Tuyết Nhi, tạo ra một chấn động lực lượng khổng lồ phá hủy mặt đất, khiến nàng bị mất thăng bằng suýt ngã quỵ.
Tuyết Nhi cố gắng thi triển khinh công lướt nhẹ trên cành tre để áp sát bắt sống Khâu Ba, nhưng sức nặng từ những cú nện búa tạ liên tiếp của toán tiên phong tạo thành một bức tường áp lực gió giật mạnh mẽ, chặn đứng hoàn toàn mọi lối di chuyển khinh công của nàng.
"Bắt sống con ranh hồng y này cho bang chủ!" Lôi Bưu gầm rú điên cuồng.
Hàng chục tên cướp hung hãn vây quanh Lăng Tuyết Nhi, những chiếc búa tạ sắt đen sừng sững như những bức tường thép khép chặt dần vòng vây. Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen mảnh mai lướt đi nhanh như một bóng ma từ xa lao tới.
"U Minh Kiếm Bộ!"
Dạ Vô Song lạnh lùng quát khẽ. Thân hình nàng để lại vô số tàn ảnh mờ ảo giữa màn sương mù, phôi kiếm gỗ tre trong tay nàng vung lên những đường kiếm tàn ảnh cực nhanh, chém liên tiếp vào cổ tay của ba tên cướp đang áp sát Tuyết Nhi, tước đi vũ khí búa tạ của bọn chúng.
Nàng đáp đất bên cạnh Lăng Tuyết Nhi, hắc y và hồng y hòa quyện vào nhau giữa vòng vây dày đặc của kẻ thù. Dạ Vô Song khẽ cắn môi để ngăn ma huyết cuộn trào trong lồng ngực, giọng nói lạnh lùng vang lên dứt khoát:
"Tuyết Nhi, đứng sát vào ta! Hôm nay, chúng ta phải đồng lòng chiến đấu bảo vệ sơn môn!"
Giữa màn đêm tối tăm lạnh lẽo của rừng trúc Thanh Vân Phong, cuộc huyết chiến sinh tử của hai nữ đồ đệ lớn trước sự phản bội tàn độc chính thức bùng nổ, trong khi cỗ xe ngựa chở Tiêu Phong Thần vẫn đang bị vây hãm sâu dưới đại lao quan phủ hủ bại dưới chân núi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!