Nhạc nềnShizima

Đò Ngang Vượt Sóng, Nghĩa Khí Giang Hồ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng khóc nghẹn ngào của Triệu Đại Nương hòa cùng tiếng gió rít qua những kẽ tre đổ nát của am trúc, mang theo cái lạnh thấu xương của sương sớm miền Tây Bắc. Trên thềm đá nện trước hiên, Hoa Thiên Cơ vẫn quỳ sụp bên cạnh người phụ nữ bán đậu hũ tội nghiệp. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng run rẩy phủi đi những vệt bùn đất bám đầy trên vạt áo rách rưới của Triệu Đại Nương, nhưng tâm trí nàng lúc này đã hoàn toàn rối loạn.


"A Cơ... tỷ ấy bị bắt thật rồi sao?" Giọng Hoa Thiên Cơ lạc đi, đôi mắt linh động hằng ngày luôn tràn ngập mưu mẹo giờ đây phủ một tầng sương mờ tuyệt vọng.


Từ trong phòng ngủ gỗ ba gian, hai bóng người hối hả lướt ra. Dạ Vô Song hắc y gọn gàng, khuôn mặt thanh tú lạnh lùng như băng tạc, tay phải đã nắm chặt lấy đốc kiếm gỗ tre. Theo sau nàng là Lăng Tuyết Nhi, hồng y rực rỡ nhưng vạt áo đã lấm lem vết máu của trận chiến đêm qua, đôi mắt phượng ngập tràn sát khí. Cả hai vừa nghe tiếng kêu cứu của Triệu Đại Nương đã lập tức đình chỉ việc kiểm tra trận nhãn vòng ngoài.


"Tam muội, có chuyện gì?" Dạ Vô Song trầm giọng hỏi, luồng ma khí nhạt trong cơ thể nàng do xúc động mạnh lại có xu hướng rục rịch, khiến miếng ngọc bích Tịnh Tâm trước ngực khẽ phát ra tiếng rè rè nhỏ.


Hoa Thiên Cơ ngước đầu lên, nghẹn ngào nói không thành tiếng: "Đại tỷ, nhị tỷ... A Cơ tỷ dưới trấn... tỷ ấy bị quan phủ hủ bại Tôn Thiết và gã địa chủ Ngô Bá bắt giam rồi! Bọn chúng dùng một tờ khế ước đất đai giả mạo để tịch thu quán trà, còn đánh Lý trưởng thôn trọng thương... Bọn chúng muốn ép chúng ta lộ diện!"


"Lũ khốn nạn cậy quyền cậy thế!" Lăng Tuyết Nhi nghiến răng, Tuyết Ảnh Kiếm trong tay nàng run lên bần bật, phát ra những tiếng ngân hàn khí buốt giá. "Sư phụ vẫn còn hôn mê sâu, Lão Tôn thì trọng thương chưa tỉnh, bọn chúng lại dám nhân cơ hội này tàn hại người vô tội! Con sẽ xuống núi, chém chết gã chấp pháp quan hủ bại kia cứu A Cơ tỷ!"


"Tuyết Nhi, đứng lại!"


Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng mang theo uy nghiêm tối cao đột ngột vang lên từ phía cánh cửa phòng ngủ khép hờ.


Cả ba thiếu nữ giật mình quay lại. Ở ngưỡng cửa, Tiêu Phong Thần đang gượng đứng thẳng người, một tay vịn vào khung cửa tre để giữ thăng bằng. Áo vải thô xám của anh xộc xệch, để lộ bả vai gầy guộc. Gương mặt anh nhợt nhạt không một giọt máu, đôi môi khô khốc rỉ ra một vệt máu đen ngòm chưa kịp lau sạch. Đáng sợ nhất là mái tóc mai hằng ngày điểm sương, giờ đây sau trận chiến ngự kiếm thần thức đêm qua đã bạc trắng hoàn toàn, rủ xuống trán như tuyết lạnh.


Cánh tay trái của anh buông thõng bên hông, những vệt nguyền rủa đen ngòm của Ma Khí Thực Cốt đang khẽ phập phồng dưới lớp da vải thô, rỉ ra những giọt huyết dịch đen nhạt lạnh ngắt.


"Sư phụ!" Bốn cô gái (bao gồm cả Mộc Linh Nhi vừa chạy ra từ phòng trong) đồng thanh kêu lên kinh hoàng, vội vàng lao tới đỡ lấy thân hình đang run rẩy của anh.


Tiêu Phong Thần khẽ xua tay, dùng tàn lực đẩy nhẹ các đồ đệ ra, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn chằm chằm về phía Triệu Đại Nương đang ngất lịm vì kiệt sức. Anh chậm rãi bước tới, khom người bắt mạch cho người phụ nữ tội nghiệp, rồi khẽ thở dài:


"Triệu Đại Nương chỉ bị kiệt sức và kinh hoảng quá độ. Linh Nhi, con hãy đưa đại nương vào trong phòng, sắc một thang thuốc an thần bồi bổ khí huyết cho bà ấy."


"Nhưng còn sư phụ... kinh mạch của người..." Mộc Linh Nhi khóc nức nở, đôi mắt tròn xòe đỏ hoe nhìn vệt máu đen trên môi anh.


"Ta không sao." Tiêu Phong Thần ôn hòa mỉm cười, nhưng nụ cười của anh lại khiến lòng các đồ đệ đau nhói. Anh quay sang nhìn Dạ Vô Song và Lăng Tuyết Nhi, giọng nói đanh lại đầy quyết đoán: "A Cơ bị bắt là vì che giấu cho am trúc của chúng ta. Người chính đạo quân tử hành sự phải quang minh chính đại, tuyệt đối không thể để người vô tội gánh chịu tai ương thay mình. Ta sẽ xuống núi cứu nàng."


"Không được!" Dạ Vô Song lập tức quỳ sụp xuống trước mặt anh, hai tay siết chặt lấy vạt áo xám của sư phụ. "Sư phụ, kinh mạch của người đã rạn nứt hoàn toàn sau khi giải độc cho Lão Tôn đêm qua! Người hiện tại ngay cả cầm một chén nước cũng run rẩy, làm sao đối đầu với quan binh dưới trấn? Nếu người muốn cứu người, hãy để con đi! Con nguyện gánh chịu vạn kiếp bất phục, dùng thanh kiếm này chém nát đại lao quan phủ!"


"Đúng thế, sư phụ! Hãy để hai tỷ muội con đi!" Lăng Tuyết Nhi cũng quỳ xuống cạnh đại tỷ, ánh mắt khẩn cầu tột độ.


Tiêu Phong Thần nhìn hai nữ đồ đệ lớn đang quỳ trước mặt, nội tâm giằng xé dữ dội. Anh biết rõ, Dạ Vô Song lén lút tu luyện ma công hắc ám, ma huyết trong người nàng hằng đêm lạnh đang trùng điệp bộc phát. Nếu để nàng xuống trấn chiến đấu, sát khí và bạo lực của quan binh chắc chắn sẽ kích thích bản tính ma đạo của nàng thức tỉnh hoàn toàn. Khi đó, không chỉ bí mật của am trúc bị lộ trước toàn võ lâm, mà chính nàng cũng sẽ hóa ma mất đi lý trí.


Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để nén cơn đau buốt thấu xương tủy đang dâng lên từ đan điền, giọng nói trở nên lạnh lùng và nghiêm khắc chưa từng có:


"Các con muốn phản kháng lại Sư Đồ Giới Luật sao? Ta đã dạy các con Thanh Vân Kiếm Pháp lấy nhu thắng cương, dạy các con đạo lý nhân nghĩa, không phải để các con dùng bạo lực tàn sát bừa bãi! Dạ Vô Song, ngọc bích Tịnh Tâm của con đã xuất hiện vết nứt, nếu con xuống núi bộc phát sát ý, ta sẽ lập tức trục xuất con khỏi sư môn!"


Lời nói lạnh lùng của Tiêu Phong Thần như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Dạ Vô Song. Nàng run rẩy ngước nhìn sư phụ, đôi môi mím chặt đến rỉ máu, cúi đầu không dám phản kháng.


"Thiên Cơ, con ở lại am trúc cùng Linh Nhi canh gác cho Lão Tôn. Tuyệt đối không được để ai bước vào nội viện." Tiêu Phong Thần dặn dò, ánh mắt khẽ lướt qua bả vai rách áo lộ góc hình xăm vầng trăng khuyết Ma giáo của Lão Tôn đang nằm bất tỉnh bên trong – một bí mật mà anh quyết định sẽ vĩnh viễn chôn giấu để bảo vệ sự bình yên của gia đình này.


Chàng đi vào phòng, lấy ra chiếc áo choàng rộng màu xám tro che giấu đi cánh tay trái đầy vệt đen nguyền rủa, tay phải cầm lấy thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc không rời thân. Chàng khẽ ho khan một tiếng, che miệng ngăn vệt máu đen tiếp theo rỉ ra, rồi lặng lẽ bước ra ngoài sương mù.


***


Con đường mòn dẫn xuống chân núi Thanh Vân Phong quanh năm mây phủ hẻo lánh giờ đây đã bị phong tỏa nghiêm ngặt. Dưới chân núi, tại khu vực Thanh Vân Kiều – cây cầu gỗ độc đạo nối liền ngọn núi với thị trấn – Tôn Thiết đã cho dựng rào chắn bằng gỗ kiên cố. Hàng chục nha dịch cầm gậy bọc sắt và cung tên đứng canh gác ngày đêm, mắt ráo hoảnh rà soát từng lữ khách qua đường. Trên các vách đá cao gồ ghề xung quanh, những kẻ săn tiền thưởng và đệ tử ngoại môn Kiếm Tông cũng đang rập rình ẩn nấp.


Để tránh tai mắt của mạng lưới tuần tra dày đặc này, Tiêu Phong Thần không đi đường mòn chính. Chàng men theo bờ suối dốc đứng phía Tây am trúc, lướt nhẹ thân hình suy kiệt qua những rặng tre già lộng gió bằng khinh công Thanh Phong Bộ. Mỗi bước lướt đi, lồng ngực chàng lại nhói đau như bị kim châm, nhưng chàng vẫn cắn răng chịu đựng, không để lại bất kỳ dấu chân nào trên lớp lá mục ẩm ướt.


Tại một khúc cua khuất của dòng suối Thanh Vân Khê chảy xiết hiểm trở, một con đò gỗ cũ kỹ đang lặng lẽ neo đậu dưới bóng rủ của một rặng tre già đại thụ. Trên đò, một lão nhân khoảng năm mươi lăm tuổi, da ngăm đen sạm nắng, đội chiếc nón lá cũ kỹ đang kiên nhẫn chờ đợi. Đó là Lão Ngư, lão ngư phu đánh cá quen thuộc hằng tuần vẫn chở Tiêu Phong Thần qua sông.


Nhìn thấy bóng dáng bạch phát điểm sương của Tiêu Phong Thần bước ra từ màn sương mù, Lão Ngư khẽ giật mình, vội vàng đứng bật dậy khom người chào:


"Tiêu tiên nhân! Người... tóc của người sao lại thế này?"


Tiêu Phong Thần khẽ mỉm cười nhạt, xua tay: "Lão Ngư huynh, không cần đa lễ. Ta gặp chút biến cố nhỏ. Hôm nay xuống núi, ta muốn nhờ huynh chở đò vượt qua khúc sông chảy xiết này để thâm nhập ẩn mật vào trấn. Cửa ngõ Thanh Vân Kiều đã bị phong tỏa hoàn toàn rồi."


Lão Ngư nhìn gương mặt nhợt nhạt và đôi tay run rẩy của Tiêu Phong Thần dưới ống tay áo rộng, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự dũng cảm, kiên định. Lão siết chặt chiếc mái chèo bằng gỗ lim già, giọng nói trầm thấp nhưng đầy nghĩa khí:


"Tiên nhân yên tâm! Cả nhà dân nghèo chúng tôi hằng năm đều nhờ những thang thuốc cứu mạng của người mới sống sót qua mùa dịch dã. Hôm nay A Cơ bị bắt giam vô lý, lòng dân trong trấn ai cũng phẫn nộ tột cùng. Lũ nha dịch hủ bại kia tuy canh gác Thanh Vân Kiều nghiêm ngặt, nhưng khúc sông xiết đầy đá ngầm này thì bọn chúng tuyệt đối không dám bén mảng tới. Người lên đò đi, tôi sẽ đưa người qua sông an toàn!"


Tiêu Phong Thần khẽ gật đầu, bước nhẹ lên con đò gỗ. Con thuyền nhỏ khẽ chao đảo, khiến đan điền chàng nhói đau dữ dội do chấn động lực đạo, buộc chàng phải tựa lưng vào mạn thuyền để giữ thăng bằng.


Lão Ngư dứt khoát vung chèo, đẩy con đò lao vút vào dòng nước xiết hung dữ của Thanh Vân Khê hằng đêm lạnh.


Dòng nước suối chảy xiết đập mạnh vào mạn thuyền gầm rú, tung bọt trắng xóa lạnh buốt. Những tảng đá ngầm sắc nhọn hoắt ẩn hiện dưới làn nước đen ngòm hăm dọa xé toạc đáy thuyền bất kỳ lúc nào. Nhưng dưới bàn tay chèo điêu luyện vạn năm của Lão Ngư, con đò gỗ uyển chuyển lách qua những khe đá hẹp một cách kỳ diệu, tựa như một chiếc lá tre khô lướt đi trên mặt thác dữ.


"Đằng trước có động tĩnh!" Lão Ngư đột ngột hạ thấp giọng, ra hiệu cho Tiêu Phong Thần nấp sâu dưới rèm cót tre của khoang thuyền.


Trên bờ sông dốc đứng phía trên, ánh đuốc đỏ rực của một toán nha dịch tuần tra đang quét rọi ráo hoảnh xuống lòng sông. Tiếng ủng da nện xuống đá cuội rầm rập, tiếng xích sắt va chạm chói tai dội lại trong đêm lạnh.


"Thằng nào chèo thuyền đêm hôm thế kia? Đứng lại khám xét!" Một tên nha dịch hống hách quát lớn, vung ngọn đuốc rọi thẳng về phía con đò.


Lão Ngư không hề hoảng hốt, lão khéo léo xoay mái chèo, điều khiển con đò lách sâu vào bóng tối ẩm ướt của các rặng tre rủ sát mặt nước, che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ trên bờ sông.


Tên nha dịch nghi ngờ, định bước xuống sát mép nước để nhìn kỹ hơn. Đúng lúc đó, Lão Ngư khẽ khum tay lên miệng, phát ra một tiếng kêu "cúc cu... cúc cu..." giả giọng chim đêm vô cùng hoàn mỹ. Tiếng kêu vang vọng giữa vách đá hoang vắng, khiến tên nha dịch khựng lại, tặc lưỡi chửi thề:


"Mẹ kiếp, hóa ra chỉ là lũ chim đêm làm loạn. Đi thôi, gió sông lạnh quá!"


Toán nha dịch tuần tra rời đi, ánh đuốc đỏ rực nhạt dần trong màn sương mù dày đặc. Lão Ngư thở phào nhẹ nhõm, dùng tàn lực chèo mạnh đưa con đò cập vào một bến nước hoang vắng gồ ghề sát bìa trấn Thanh Vân Trấn.


Tiêu Phong Thần bước nhẹ lên bờ đất nện ẩm ướt. Chàng vận dụng khinh công Thanh Phong Bộ lướt đi không tiếng động, hoàn toàn không để lại bất kỳ dấu chân hay vệt bùn đất nào trên mặt đất nện nhão nhoét. Chàng quay lại cúi người hành lễ kính trọng với lão ngư phu dũng cảm:


"Đa tạ Lão Ngư huynh. Ân tình này Tiêu mỗ ghi nhớ trong lòng."


Lão Ngư xua tay, nụ cười chất phác hiện rõ dưới chiếc nón lá rách rưới: "Tiên nhân mau đi đi cứu A Cơ. Bảo trọng thân thể!"


***


Thanh Vân Trấn ban đêm chìm trong bầu không khí ngột ngạt, u ám của cuộc phong tỏa tàn độc. Những ngọn đuốc của nha dịch tuần tra rải rác khắp các con phố chính. Tiêu Phong Thần quấn chặt chiếc áo choàng rộng màu xám tro, lách qua những con hẻm nhỏ tối tăm gồ ghề dẫn đến một căn nhà kho cũ kỹ nằm sau xưởng rèn ở cuối phố.


Chàng khẽ đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp bước vào. Bên trong căn phòng tối mờ ẩn hiện ánh lửa lò rèn đỏ rực nhạt, hai bóng người đang sốt ruột chờ đợi.


Lý Đại Thúc đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ, bả vai trái của lão nhân bị băng bó chằng chịt bằng lớp vải thô đẫm máu đen nhạt do vết thương rạn nứt xương vai ban ngày. Đứng bên cạnh lão là Vương Thiết Tượng, người thợ rèn vạm vỡ khỏe mạnh hằng ngày, tay vẫn lăm lăm cầm chiếc búa rèn gia truyền nặng trịch, khuôn mặt đầy vẻ phẫn nộ dữ dội.


Nhìn thấy Tiêu Phong Thần bước vào với mái tóc mai bạc trắng hoàn toàn và gương mặt suy kiệt nhợt nhạt, cả hai người mang ơn nghĩa đều kinh ngạc đứng bật dậy:


"Tiên nhân! Người... người thực sự xuống núi sao?" Lý Đại Thúc nghẹn ngào, định quỳ xuống hành lễ nhưng bị Tiêu Phong Thần nhanh chóng đỡ dậy bằng một lực thần thức nhu hòa.


"Lý thúc, vai của người bị thương nặng, đừng cử động mạnh." Tiêu Phong Thần ôn hòa nói, giọng nói khàn đặc đầy tự trách. "Ta xin lỗi vì đã làm liên lụy đến dân làng hằng ngày."


"Tiên nhân đừng nói thế!" Vương Thiết Tượng vung chiếc búa rèn nặng nề chấn động mặt đất nện, nghiến răng căm hận: "Gã địa chủ Ngô Bá cấu kết với Tôn Thiết quan phủ ăn hối lộ bạc trắng, dùng tờ khế ước giả mạo để cướp núi, bắt A Cơ cô nương giam vào đại lao hòng ép người ra mặt. Bọn chúng đã biến đại lao quan phủ thành một pháo đài kiên cố, canh gác ngày đêm vô cùng nghiêm ngặt. Tiên nhân mang Kinh Mạch Tàn Phế cơ thể yếu ớt, một mình làm sao xông vào cứu người?"


Tiêu Phong Thần tĩnh lặng nhìn thanh Trúc kiếm Vô Phong trong tay, ánh mắt chàng kiên định như tùng già trước gió dữ:


"Ta không cần dùng bạo lực tàn sát bừa bãi để cứu người. Chỉ cần các người giúp ta đánh lạc hướng lính gác ở cổng lao quan phủ hủ bại."


Vương Thiết Tượng vỗ ngực rầm rập, cơ bắp cuồn cuộn dính đầy muội than rung lên bần bật đầy nghĩa khí giang hồ: "Việc này cứ giao cho tôi! Tôi hằng ngày vẫn thường mang sắt rèn vào phủ, biết rõ đám nha dịch canh cổng rất ham rượu chè. Đêm nay, tôi sẽ giả vờ say xỉn, ôm vò rượu đến gây sự ở cổng lao để kéo sự chú ý của bọn chúng đi!"


Lý Đại Thúc cũng gật đầu khích lệ: "Tiên nhân bảo trọng. Dân làng Thanh Vân Trấn luôn đứng về phía người!"


***


Đêm khuya thanh vắng, đại lao quan phủ Thanh Vân Trấn hiện lên như một bóng quái vật khổng lồ màu xám đen nằm im lìm cuối phố. Những bức tường đá dày kiên cố rêu phong bám đầy, cổng sắt nặng nề khép chặt dưới ánh đuốc đỏ rực lung linh lạnh lẽo. Bốn gã nha dịch cầm gậy bọc sắt đang đứng tựa vào cột tre canh gác hờ hững hốc hác.


"Rầm!"


Một tiếng chấn động lớn vang lên ngoài cổng lao, kèm theo tiếng vỡ vụn của vò gốm đựng rượu nồng nặc. Vương Thiết Tượng loạng choạng bước tới, khuôn mặt đỏ gay giả vờ say xỉn, tay cầm chiếc búa rèn khổng lồ vung vẩy loạn xạ, miệng gào thét chửi bới om sòm:


"Lũ nha dịch cướp ngày các người! Trả lại gánh đậu hũ cho Triệu Đại Nương! Trả lại quán trà cho A Cơ cô nương! Các người ăn hối lộ bạc trắng của Ngô phủ tàn hại dân lành! Bản đại gia hôm nay đập nát cái quan phủ hủ bại này!"


"Thằng thợ rèn điên kia! Dám đến đây gây sự phản nghịch triều đình sao?"


Tên nha dịch cầm đầu giận dữ quát lớn, vung gậy bọc sắt cùng ba tên lính gác lập tức xông ra bao vây lấy Vương Thiết Tượng. Tiếng quát tháo chửi bới hỗn loạn vang dội cả một góc phố, thu hút toàn bộ sự chú ý của lính canh cổng lao.


Lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, từ góc tối của bức tường đá rêu phong rủ bóng, một bóng xám tro lướt đi nhanh như một ngọn gió thoảng. Tiêu Phong Thần thi triển Thanh Phong Bộ lướt nhẹ qua khe cửa sắt đang hé mở không một tiếng động.


Thân hình chàng lướt đi uyển chuyển như lá tre rơi rụng, vượt qua các hành lang tối tăm ẩm ướt rủ sương của đại lao mà không hề để lại bất kỳ tiếng động hay dấu chân nào trên nền đất nện dính đầy máu và nước bẩn. Chàng vận dụng Thần Thức Ngự Kiếm Pháp khóa chặt các luồng hơi thở tuần tra bên trong, dùng Chỉ Khí Điểm Huyệt búng nhẹ ngón tay bắn ra những tia sáng xanh nhạt nhè nhẹ từ xa phong tỏa huyệt đạo của hai tên lính canh dọc đường hành lang, khiến bọn chúng đứng sững sờ đóng băng tư thế ngủ gục tựa vào vách đá.


Càng đi sâu vào lòng đất đại lao, bầu không khí càng trở nênClaustrophobic ngột ngạt thối rữa tột cùng. Mùi máu tanh nồng nặc hòa cùng mùi rơm rạ mục nát gặm nhấm kinh mạch khiến Tiêu Phong Thần phải gượng sức vận thần thức điều hòa hơi thở để không ho khan làm lộ hành tung.


Chàng tiến sát đến căn phòng giam ẩn mật nhất nằm ở cuối hành lang tối tăm – nơi giam giữ những phạm nhân trọng tội bị tra tấn bức cung hằng đêm lạnh.


Trước cửa phòng giam, chiếc khóa sắt khổng lồ rỉ sét đang treo lơ lửng hoang phế. Tiêu Phong Thần khẽ áp lòng bàn tay trái rỉ máu đen nhạt vào ổ khóa sắt, vận một luồng kiếm ý nhu hòa từ Trúc kiếm Vô Phong truyền dẫn vào lõi khóa.


"Cạch!"


Tiếng chốt khóa sắt mở ra khẽ khàng không một tiếng động lớn. Tiêu Phong Thần khẽ đẩy cánh cửa gỗ dày nặng bước vào phòng giam tối mờ mịt mù sương. Chàng khẽ gọi thầm đầy lo lắng:


"A Cơ? Ta đến cứu nàng..."


Không gian phòng giam im lìm lạnh ngắt đến đáng sợ. Không có tiếng xích sắt trói buộc rên rỉ, không có hơi thở yếu ớt của người con gái đôn hậu mặc áo vải xanh mộc mạc.


Tiêu Phong Thần khẽ nhíu mày, chàng bước nhanh tới bên góc phòng giam – nơi đặt chiếc giường rơm rạ mục nát. Dưới ánh trăng tàn yếu ớt rọi qua ô cửa sổ sắt nhỏ trên cao, chàng bàng hoàng nhận ra trên giường rơm hoàn toàn trống rỗng không một bóng người. Chỉ có một sợi xích sắt trói chặt lạnh ngắt đang nằm im lìm trên đống rơm rạ mục nát.


"Vút! Vút! Vút!"


Đột ngột, hàng chục ngọn đuốc đỏ rực từ các góc khuất hành lang hành quyết bên ngoài đồng loạt bùng cháy dữ dội, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ căn phòng giam hoang phế tối tăm mịt mù sương.


Tiếng vỗ tay chậm rãi đầy giễu cợt, đắc ý vang vọng dội lại từ phía hành lang tối tăm:


"Bốp... Bốp... Bốp..."


Giang Ngọc Lang từ trong bóng tối rủ bóng của hành lang chậm rãi bước ra. Gã mặc chiếc áo nho sĩ màu lục nhạt, tay cầm chiếc quạt lông ngỗng thêu hình sơn thủy khẽ phe phẩy giả tạo, đôi mắt ti hí sắc lạnh như rắn độc chứa đựng nụ cười thâm hiểm, đắc thắng tột cùng nhìn chằm chằm vào Tiêu Phong Thần đang đứng lặng người giữa phòng giam trống rỗng.


Đi bên cạnh gã là chấp pháp quan hủ bại Tôn Thiết cầm lệnh bài đồng nặng trịch, cùng hàng chục nha dịch và cung thủ Kiếm Tông đang lăm lăm cầm những mũi tên tẩm kịch độc Hủ Cốt Tán khóa chặt hoàn toàn mọi lối rút lui của nam chính.


Giang Ngọc Lang cười khằng khặc, giọng nói rít qua kẽ răng đầy xảo quyệt, đắc ý tột độ dội lại khắp căn phòng giam:


"Tiêu tông sư... Ta biết ngay ngươi là kẻ chính đạo quân tử ngu xuẩn, chắc chắn sẽ tự mình xuống núi cứu mạng tiện nhân này mà! Chào mừng ngươi đã tự nguyện sa lưới vào cái bẫy phục kích vô tiền khoáng hậu do bản mưu sĩ bày sẵn hằng đêm lạnh!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!