Phong Tỏa Chân Núi, Cường Hào Áp Bức
Sương mù buổi sớm ở Thanh Vân Trấn chưa bao giờ dày đặc và lạnh lẽo đến thế. Nó không phải là thứ sương trắng mờ ảo, thơ mộng vẫn thường bảng lảng quanh sườn núi Thanh Vân Phong, mà là một màn khí xám xịt, nhớp nháp hơi nước, bao trùm lên những mái nhà tranh nghèo xơ xác như một tấm liệm khổng lồ.
Từ tờ mờ sáng, tiếng bước chân rầm rập của nha dịch triều đình và những gã gia đinh vạm vỡ của Ngô phủ đã xé toạc sự tĩnh mịch của thị trấn. Những chiếc ủng da nện xuống mặt đường đất nhão nhoét, tiếng xích sắt lách cách va vào nhau vang lên lạnh người. Dân làng Thanh Vân Trấn hé mở những cánh cửa liếp ọp ẹp, nhìn ra ngoài bằng ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi. Họ nhìn thấy những tấm biển gỗ sơn đỏ khắc chữ "Phong tỏa", nhìn thấy những dải niêm phong bằng giấy bản trắng xóa đang được dán lên các ngả đường dẫn lên núi.
Dưới chân núi, mưu sĩ Giang Ngọc Lang ngồi trong một cỗ kiệu nhỏ bọc rèm lụa xám, đặt ở góc khuất dưới bóng một cây tùng già cổ thụ. Gã khẽ vén rèm, đôi mắt ti hí sắc lạnh như rắn độc quan sát từng chuyển động của đám nha dịch. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười thâm hiểm. Thòng lọng đã bắt đầu siết chặt. Gã biết rõ phế nhân Tiêu Phong Thần trên đỉnh núi kia dù có ba đầu sáu tay, một khi bị cắt đứt nguồn lương thực và dược liệu tịnh tâm dưới chân núi, cũng sẽ sớm lộ ra sơ hở. Mà sơ hở của một kẻ mang danh chính đạo quân tử, chính là lòng nhân từ ngu xuẩn đối với đám dân phàm phu tục tử này.
"Nhanh tay lên! Thằng nào lén lút nhìn ngó, vung gậy đánh gãy chân cho ta!"
Tiếng quát tháo hống hách của gã địa chủ Ngô Bá vang lên chói tai. Ngô Bá là một gã đàn ông béo phệ ngoài năm mươi tuổi, mặc chiếc cẩm y lụa là sang trọng nhưng thắt lưng lại nịt chặt lấy cái bụng mỡ chảy sệ. Tay gã cầm một chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích quý giá, khuôn mặt ngang ngược đầy thịt mỡ hằn học nhìn về phía quán trà nhỏ nằm ở đầu trấn – A Cơ Trà Quán.
Đi bên cạnh gã là Tôn Thiết, chấp pháp quan địa phương bị Ngô phủ đút lót bạc trắng hằng năm. Tôn Thiết mặc quan phục màu đỏ thẫm thêu hoa văn thô kệch, khuôn mặt bóng nhẫy mỡ, tay lăm lăm cầm chiếc lệnh bài chấp pháp bằng đồng nặng trịch. Hắn hắng giọng, vung tay ra lệnh cho đám nha dịch dưới quyền:
"Phong tỏa toàn bộ các lối mòn lên Thanh Vân Phong! Từ nay về sau, bất kỳ kẻ nào dám giao thương, mua bán hoặc cung cấp dù chỉ một hạt gạo, một ngọn cỏ cho kẻ trên núi, đều bị khép vào tội cấu kết với ma giáo tà đạo, tịch thu gia sản, đày đi biên thùy!"
Đám nha dịch đồng thanh hô vang, lập tức dàn đội hình bao vây chặt chẽ lấy A Cơ Trà Quán.
A Cơ đứng ở ngưỡng cửa quán trà, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy siết chặt lấy chiếc khay gỗ đựng những tách trà cũ kỹ. Nàng mặc chiếc áo vải xanh mộc mạc, quấn khăn đầu giản dị, dung mạo đôn hậu duyên dáng thường ngày giờ đây tái mét vì sợ hãi. Nhưng dưới ánh nhìn tham lam, dâm đãng của Ngô Bá và sự uy hiếp của Tôn Thiết, đôi mắt nàng vẫn giữ được một tia kiên định kỳ lạ. Nàng biết, những người trên núi kia – vị tiên nhân tóc mai điểm sương ôn hòa và bốn cô bé đáng yêu hằng tuần vẫn xuống mua bột mì của nàng – đang gặp đại nạn. Nàng tuyệt đối không thể làm điều gì có hại cho họ.
Tôn Thiết bước tới, vung lệnh bài đồng sát vào mặt A Cơ, giọng nói rít qua kẽ răng vàng khè:
"A Cơ! Ngươi thường xuyên qua lại với phế nhân Tiêu Phong Thần trên núi. Hắn chứa chấp yêu nghiệt ma đạo, tàng trữ tà công. Mau khai ra con đường mòn bí mật tránh trận pháp sương mù lên am trúc của hắn, nếu không, hôm nay quán trà này của ngươi sẽ thành bình địa!"
A Cơ khẽ cắn môi, lùi lại một bước nhưng giọng nói vẫn cố giữ sự bình tĩnh:
"Bẩm quan lớn, dân nữ chỉ là một người bán trà hèn mọn dưới chân núi. Tiêu tiên nhân hằng tuần xuống đây chỉ để mua gạo muối và bốc thuốc cứu người nghèo trong trấn. Người là vị tiên nhân y đức, cả trấn này ai cũng mang ơn cứu mạng của người. Làm sao người có thể cấu kết với ma giáo? Dân nữ hoàn toàn không biết con đường mòn nào cả!"
"Rầm!"
Ngô Bá tức giận vung chiếc tẩu thuốc bằng ngọc đập mạnh xuống chiếc bàn tre trước quán làm nó gãy đôi, nước trà đổ lê lênh láng trên nền đất nện. Gã trợn mắt, thịt mỡ trên mặt rung lên bần bật:
"Tiện nhân! Ngươi còn dám chối bay chối biến? Tiêu Phong Thần kia là một phế nhân bị Thiên Nhất Kiếm Tông trục xuất, hắn lấy đâu ra tư cách làm tiên nhân? Hắn chiếm đoạt ngọn núi Thanh Vân Phong của gia tộc ta từ xưa, hôm nay ta mang khế ước đất đai đến đòi lại sơn môn! Quan lớn Tôn Thiết đã có lệnh bài triều đình, ngươi dám kháng lệnh sao?"
Ngô Bá lật đật rút từ trong ngực áo ra một tờ giấy khế ước ố vàng, mực viết còn mới nguyên – một tờ khế ước giả mạo mà gã đã cấu kết với Tôn Thiết vẽ ra hòng chiếm đoạt toàn bộ vùng núi Thanh Vân Phong để khai thác mỏ đá và dâng công cho Nhạc gia. Gã cười khằng khặc, ra hiệu cho đám gia đinh tiến lên:
"Niêm phong quán trà này lại cho ta! Tịch thu toàn bộ tài sản, dỡ bỏ lều tranh này!"
"Không được! Đây là quán trà của tổ tiên dân nữ để lại, các người không thể cướp bóc vô lý như thế!" A Cơ hét lên, nàng vội vàng dang hai tay đứng chắn trước cửa quán trà, nước mắt tủi nhục rớm ra nơi khóe mắt.
Đúng lúc đó, một tiếng quát phẫn nộ vang lên từ phía đám đông dân làng đang vây quanh:
"Dừng tay lại! Bọn cường hào ác bá các người cậy quyền cậy thế áp bức dân lành hòng trời hại sao?"
Lý Đại Thúc, vị trưởng thôn râu tóc bạc phơ của Thanh Vân Trấn, bước ra khỏi đám đông. Lão nhân sáu mươi tuổi mặc chiếc áo vải thô mộc mạc, tay chống chiếc gậy gỗ gõ già, dáng người tuy còng nhưng khí chất vô cùng thẳng thắn, chính trực. Mang ơn Tiêu Phong Thần chữa khỏi dịch bệnh cho cả gia đình năm xưa, Lý Đại Thúc không thể khoanh tay đứng nhìn ân nhân và những người liên quan bị hãm hại.
Lý Đại Thúc vung gậy gỗ chỉ thẳng vào mặt Tôn Thiết, giọng nói run rẩy nhưng đanh thép:
"Tôn quan lớn! Triều đình có luật pháp, quan binh chấp pháp phải dựa trên chứng cứ thực tế. Tiêu tiên nhân trên núi chưa từng phạm pháp, ngược lại người còn bốc thuốc cứu người, dạy chữ cho trẻ nhỏ nghèo khó trong trấn. Các người dùng một tờ khế ước giả mạo để tịch thu đất đai, phong tỏa ngọn núi ẩn cư, nghiêm cấm giao thương sinh hoạt của dân chúng, luật pháp triều đình nào cho phép các người làm điều đó? Các người làm vậy là tự hủy hoại uy tín của quan phủ!"
Tôn Thiết sắc mặt đại biến, vừa thẹn vừa giận trước lời chất vấn của vị trưởng thôn ngay trước mặt trăm dân chúng. Hắn nắm chặt lệnh bài đồng, cười lạnh một tiếng đầy tàn độc:
"Lão già ngoan cố! Ngươi dám dùng luật pháp triều đình để giáo huấn bản quan? Bản quan hành sự theo mật chỉ của Chấp Pháp Đường Kiếm Tông và quan phủ chấp pháp tối cao! Tiêu Phong Thần chứa chấp yêu nghiệt ma đạo tỏa ra ma khí làm hại biên thùy, dân làng các người che giấu hắn chính là đồng lõa cấu kết ma giáo!"
"Các người ngậm máu phun người! Tiêu tiên nhân không phải là ma giáo!" Lý Đại Thúc kiên quyết bước tới, đứng chắn trước mặt A Cơ, vung chiếc gậy gỗ gõ già che chở cho nàng.
Hàng chục dân làng nghèo khổ phía sau, mang ơn cứu mạng của Tiêu Phong Thần bấy lâu nay, cũng đồng lòng xôn xao tiến lên, tạo thành một bức tường người che chắn trước cửa quán trà:
"Đúng thế! Không được bắt A Cơ! Không được phong tỏa núi!"
"Tôn quan lớn ăn hối lộ của Ngô phủ! Các người là lũ cướp ngày!"
Sự bất bình và phẫn nộ của dân làng dâng cao như sóng trào. Tình thế dưới chân núi trở nên vô cùng căng thẳng. Giang Ngọc Lang ngồi trong kiệu khẽ nheo mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài, gã khẽ gõ ngón tay lên thành kiệu gỗ, thì thầm một mình đầy xảo quyệt:
"Tốt lắm... Cứ làm loạn lên đi. Đám dân ngu xuẩn này càng phản kháng mạnh mẽ, tội danh cấu kết ma giáo của Tiêu Phong Thần càng thêm vững chắc. Để xem hắn có dám trơ mắt nhìn những kẻ mang ơn mình bị tàn sát hay không."
Tôn Thiết thấy đám đông dân làng ngày càng kích động, uy thế quan phủ bị lung lay dữ dội, lập tức hóa giận thành điên cuồng. Hắn vung lệnh bài đồng lên trời, gầm rú ra lệnh cho đám nha dịch hung hãn hằng ngày vẫn quen thói áp bức dân lành:
"Phản rồi! Lũ dân đen các người dám làm loạn phản nghịch triều đình! Nha dịch nghe lệnh, vung gậy đánh đuổi cho ta! Đứa nào cản đường, vung gậy đánh chết không tội!"
"Sát!"
Đám nha dịch hung hãn lập tức vung những cây gậy gỗ bọc sắt nặng nề lao thẳng vào bức tường người của dân làng.
"Bốp! Bốp!"
Tiếng gậy gỗ nện chan chát vào da thịt vang lên lạnh người, kèm theo đó là những tiếng la hét đau đớn và tiếng khóc lóc thảm thiết của phụ nữ và trẻ nhỏ. Lý Đại Thúc vung chiếc gậy gỗ gõ già cố gắng chống đỡ đòn đánh của một gã nha dịch, nhưng tuổi già sức yếu làm sao địch lại sức vạm vỡ của gã quan binh chấp pháp hừng hực tà khí.
"Rầm!"
Một gậy gỗ bọc sắt nện mạnh vào bả vai gầy guộc của Lý Đại Thúc, tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên. Lão nhân rên rỉ một tiếng đau đớn, chiếc gậy gỗ gõ già văng ra xa, thân hình lão đổ rạp xuống mặt đất nện nhão nhoét bụi bùn.
"Lý Đại Thúc!" A Cơ hét lên kinh hoàng, nàng định lao ra đỡ lão nhân dậy nhưng lập tức bị hai gã gia đinh lực lưỡng của Ngô phủ tóm chặt lấy hai bả vai khóa chặt ra phía sau.
"Buông ta ra! Lũ cướp ngày các người! Sư phụ trên núi sẽ không tha cho các người đâu!" A Cơ điên cuồng giãy giụa, đôi mắt ngập tràn nước mắt tủi nhục và phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Ngô Bá.
Ngô Bá bước tới, vung tẩu thuốc tát mạnh một cái vào má A Cơ khiến khóe môi nàng rỉ máu tươi đỏ rực nhạt. Gã cười lạnh một tiếng tàn tàn nhẫn:
"Sư phụ của ngươi? Tên phế nhân Tiêu Phong Thần kia giờ này chắc đang thoi thóp nằm chờ chết trên giường tre rồi, lấy đâu ra tàn lực xuống cứu ngươi? Mau xích tiện nhân này lại cho ta!"
Tôn Thiết lạnh lùng vung tay, ra lệnh áp giải A Cơ đang bị xích sắt trói chặt tay chân về phía chiếc xe tù bọc gỗ:
"Áp giải tiện nhân này về đại lao quan phủ! Tra tấn bức cung hằng đêm cho ta, ép nàng phải khai ra lối mòn bí mật lên Thanh Vân Phong mới thôi!"
Dân làng Thanh Vân Trấn ngã quỵ đầy đất nện, máu tươi nhuộm đỏ những vệt bùn đất nhão nhoét buổi sớm lạnh. Sự phản kháng yếu ớt của họ hoàn toàn bị đè bẹp trước bạo lực tàn bạo của quan phủ hủ bại và địa chủ tham lam. Tiếng khóc lóc thảm thiết vang vọng khắp đầu trấn hoang tàn.
Trong lúc hỗn loạn dữ dội đó, Triệu Đại Nương – người phụ nữ bán đậu hũ đôn hậu của trấn – đang nấp sau một gánh hàng rong rách nát bên góc đường. Chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Lý Đại Thúc bị đánh trọng thương và A Cơ bị bắt giải đi, tim nàng đập thình thịch liên hồi vì kinh hoàng. Nàng biết, nếu không báo tin khẩn cấp này lên am trúc trên núi, A Cơ sẽ bị tra tấn đến chết trong đại lao, và toàn bộ dân làng sẽ rơi vào cảnh lầm than tột cùng.
Triệu Đại Nương lén nhìn xung quanh, lợi dụng lúc đám nha dịch đang bận rộn dọn dẹp hiện trường và niêm phong quán trà, nàng lén lút vứt bỏ gánh đậu hũ nóng hổi – sinh kế duy nhất của gia đình hằng ngày – lách người chạy nhanh vào một lối mòn nhỏ hoang vắng dẫn ra sau trấn.
Nàng bắt đầu chạy. Bước chân của người phụ nữ trung niên bốn mươi lăm tuổi dẫm lên những bụi gai sắc nhọn hoắt, rạch rách nát vạt áo vải vá víu đơn sơ hằng ngày. Nàng không có võ công phàm nhân, thể chất yếu ớt gầy guộc, nhưng nỗi sợ hãi và lòng biết ơn ân nghĩa cứu mạng của Tiêu Phong Thần bấy lâu nay đã tiếp thêm cho nàng một sức mạnh phi thường.
Triệu Đại Nương chạy dọc theo con suối Thanh Vân Khê dốc đứng dẫn ngược lên đỉnh núi. Con đường mòn gồ ghề trơn trượt dữ dội do những trận mưa rào đêm qua tàn phá. Nàng liên tục bị trượt ngã dẫm lên bùn nhão, mười đầu ngón tay rướm máu tươi do bám chặt vào vách đá dựng đứng để leo lên. Hơi thở nàng dồn dập rát buốt lồng ngực như có lửa thiêu đốt, hai chân mỏi rã rời không còn lấy một chút cảm giác.
"Nhanh lên... phải nhanh lên cứu A Cơ... cứu Tiêu tiên nhân..." Triệu Đại Nương thầm lẩm nhẩm hối hả, nước mắt nhòa đi tầm nhìn mờ sương.
Trên đỉnh Thanh Vân Phong, bầu không khí tĩnh mịch bao phủ lấy Trúc Lâm Am hoang tàn đổ nát sau trận chiến kịch liệt đêm qua với sát thủ Huyết Lang.
Hoa Thiên Cơ từ từ tỉnh lại trên nền đất nện lạnh ngắt ngoài sân am. Nàng ôm lấy lồng ngực đang đau nhói nhẹ do chấn động lực đòn đánh trước đó, đầu óc quay cuồng dữ dội. Nàng lờ mờ nhìn thấy vết máu đen ngòm đẫm trên thềm đá trước hiên, và dòng chữ bằng máu đen viết dở dang của Lão Tôn đã bị nước mưa rào gột rửa mờ nhạt một phần.
Nàng hốt hoảng bò dậy, loạng choạng tiến về phía phòng ngủ gỗ ba gian mộc mạc. Đập vào mắt nàng là cảnh tượng Tiêu Phong Thần nằm bất động trên chiếc giường tre cũ kỹ, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu, mái tóc mai của chàng đã hoàn toàn bạc trắng xóa như tuyết đầu mùa. Bên cạnh chàng, Lão Tôn nằm bất tỉnh với bả vai trái đã được băng bó cẩn thận bằng lớp vải thô thấm máu đen nhạt.
"Sư phụ... Lão Tôn..." Hoa Thiên Cơ nghẹn ngào khóc thút thít, nàng cảm thấy một nỗi bất lực và tuyệt vọng tột cùng dâng trào trong lòng. Thiên Cơ Bàn rơi vỡ rạn nứt nặng nề bên thềm đá, kết giới Trận Nhãn Phong Ấn đang rò rỉ ma khí đỏ rực nhè nhẹ dưới trăng tàn. Am trúc bình yên ẩn cư bấy lâu nay giờ đây giống như một con thuyền rách nát lơ lửng giữa đại dương bão táp.
Đúng lúc đó, từ phía hàng rào tre đổ nát ngoài sân am, một bóng người lếch thếch, rách rưới bỗng nhiên ngã nhào vào khoảng sân đất nện.
Triệu Đại Nương collapse hoàn toàn xuống đất nện, bùn nhão bám đầy trên mái tóc rối bù và khuôn mặt phúc hậu giờ đây nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Quần áo nàng rách nát chằng chịt, mười đầu ngón tay rỉ máu tươi đầm đìa.
Hoa Thiên Cơ giật mình, vội vàng lao ra nâng người phụ nữ dậy:
"Triệu Đại Nương! Sao người lại ra nông nỗi này? Có chuyện gì xảy ra dưới trấn sao?"
Triệu Đại Nương nắm chặt lấy tay áo lam nhạt của Hoa Thiên Cơ, hơi thở dồn dập đứt quãng, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức vang lên đầy hoảng hốt:
"Hoa cô nương... Mau... mau báo cho Tiêu tiên nhân... Quan phủ phong tỏa trấn rồi... Lý trưởng thôn bị đánh gãy xương vai... A Cơ... A Cơ bị bắt giam vào đại lao tra tấn rồi... Các người mau trốn đi... Bọn chúng sắp lên núi..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!