Nhạc nềnShizima

Thần Thức Ngự Kiếm, Chân Tướng Thân Phận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù lạnh buốt bao phủ đỉnh Thanh Vân Phong bỗng chốc ngưng đọng hoàn toàn. Thời gian như ngừng trôi dưới hiên nhà gỗ của Trúc Lâm Am. Từng giọt sương đêm đọng trên lá tre, từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, tất cả đều bất động như bị khảm vào một khối băng tinh vô hình.


Sát thủ Huyết Lang đứng sững giữa khoảng không, móng vuốt sắt rỉ sét Huyết Lang Trảo chỉ còn cách cổ họng Lão Tôn đúng một gang tay. Nhưng gã không thể tiến thêm một ly nào nữa. Một luồng áp lực khổng lồ, lạnh lẽo và uy nghiêm tột cùng từ bên trong gian phòng ngủ tối tăm tràn ra, khóa chặt lấy thân hình gã. Đó không phải là áp lực của chân khí thực thể, mà là một ý niệm kiếm đạo tinh thuần đến mức có thể ngưng kết cả không gian – Tông Sư Kiếm Ý.


Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt nhọn hoắt của Huyết Lang. Gã là một sát thủ Nhập Đạo cảnh viên mãn, từng nhuốm máu biết bao cao thủ giang hồ, nhưng trước luồng kiếm ý này, gã cảm thấy bản thân nhỏ bé và bất lực như một con kiến hôi trước cơn cuồng phong vũ bão.


"Kiếm... Kiếm ý Tông Sư? Làm sao có thể..." Huyết Lang run rẩy nghĩ thầm, đồng tử co rụt lại vì kinh hoàng. Phế nhân Tiêu Phong Thần rõ ràng đã bị phế bỏ kinh mạch từ năm xưa, làm sao có thể phóng ra luồng kiếm ý khủng khiếp thế này?


Bên trong gian phòng ngủ gỗ ba gian mộc mạc, Tiêu Phong Thần đang nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ. Thân thể chàng hoàn toàn bất động, đôi chân tê dại không có lấy một chút cảm giác, kinh mạch toàn thân rạn nứt chằng chịt như những vết nứt trên gốm sứ cổ, nhói đau từng cơn như bị hàng vạn ngọn lửa thiêu đốt. Vết đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt trên cánh tay trái đang pulsing quằn quại, rỉ ra những giọt máu đen nhạt lạnh ngắt hằng đêm lạnh.


Thế nhưng, thần thức của chàng lúc này lại tỉnh táo và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhờ hai mươi năm tĩnh lặng ẩn tu và sự chỉ điểm của tàn hồn tổ sư Vô Trần Tử trong Vô Trần Kiếm Động, thần thức của chàng đã sớm đột phá cảnh giới Tông Sư, vượt thoát khỏi sự trói buộc của thể xác phế nhân.


Thông qua thần thức nhạy cảm vi mô, Tiêu Phong Thần cảm nhận được hơi thở của Lão Tôn đang yếu dần ngay trước cửa phòng ngủ. Vết thương độc trảo trên bả vai trái của gia nhân câm đang rỉ máu đen ngòm, kịch độc Hủ Cốt Tán của Huyết Sát Bang đang điên cuồng ăn mòn vào xương tủy của lão.


"Lão Tôn... ngươi đã vì bảo vệ ta và các đồ nhi mà không màng tính mạng."


Trong lòng Tiêu Phong Thần dâng lên một luồng phẫn nộ và xúc động tột cùng. Chàng nhắm chặt mắt, cưỡng ép vận hành Thần Thức Ngự Kiếm Pháp. Đan điền trống rỗng không một giọt nội lực, nhưng ý niệm tinh thần của chàng hóa thành một dòng thác lũ cuộn trào, khóa chặt lấy vị trí của Huyết Lang ngoài sân.


"Trúc kiếm... xuất vỏ!"


"Vút!"


Một tiếng ngâm thanh thúy, trong trẻo như tiếng chim hạc kêu giữa trời quang vang lên từ đầu giường bệnh tre. Thanh Trúc kiếm Vô Phong – thanh kiếm mộc mạc đẽo gọt từ thân tre xanh cổ đạo – đột ngột rung lên bần bật, tự động tuốt ra khỏi vỏ kiếm bằng da cũ kỹ.


Không cần bất kỳ bàn tay nào chạm vào, trúc kiếm hóa thành một vệt sáng xanh lục ôn hòa nhưng sắc bén vô song, xuyên qua khe cửa sổ gỗ, lướt đi trong không trung không một tiếng động.


Thấy vệt sáng xanh lướt tới, Huyết Lang kinh hoàng tột độ. Gã muốn né tránh, nhưng luồng kiếm ý Tông Sư xung quanh đã khóa chặt mọi đường khinh công của gã. Huyết Lang nghiến răng, vận dụng toàn bộ tàn lực Nhập Đạo cảnh viên mãn vào tay phải, vung Huyết Lang Trảo lên định liều mạng chống đỡ.


"Keng!"


Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên giữa sân am trúc. Trúc kiếm Vô Phong không hề có lưỡi sắc, nhưng kiếm ý ngưng tụ trên đầu mũi kiếm lại sắc bén hơn bất kỳ thần binh thiết giáp nào trên thế gian. Chỉ trong một chớp mắt, vệt sáng xanh lướt qua, chém đứt đôi cặp móng vuốt sắt rỉ sét Huyết Lang Trảo trên hai tay gã sát thủ.


Những mảnh sắt vụn tẩm kịch độc rơi loảng xoảng xuống đất nện. Lực phản chấn nhu hòa nhưng khổng lồ từ thanh trúc kiếm găm thẳng vào ngực Huyết Lang, cưỡng ép đánh văng cả thân hình gã ra xa hơn mười trượng, đập mạnh vào hàng rào tre ngoài sân.


"Phốc!"


Huyết Lang phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Hắn nhìn cặp móng vuốt sắt đã bị chẻ đôi một cách ngọt lịm, rồi nhìn thanh trúc kiếm đang lơ lửng giữa không trung một cách đầy quỷ mị, tỏa ra luồng hào quang xanh nhạt nhè nhẹ.


"Ngự kiếm tầm xa... Thần thức Tông Sư thực sự!" Huyết Lang run rẩy hét lên trong lòng. Hắn biết rõ, nếu vị cao nhân bên trong phòng muốn lấy mạng hắn, đường kiếm vừa rồi đã không chém vào móng vuốt sắt mà đã xuyên thủng cổ họng hắn từ lâu. Sự ôn hòa không sát sinh của Kiếm Ý Trúc Nhã chính là lá bùa hộ mệnh duy nhất cứu mạng hắn lúc này.


Không dám chần chừ thêm một giây, Huyết Lang dùng bàn tay còn lại lật đật rút từ trong ngực ra một viên hỏa châu độc mù, ném mạnh xuống đất. Một làn khói đen dày đặc bốc lên che khuất tầm nhìn. Hắn thi triển Ảnh Khinh Công cực hạn, loạng choạng tẩu thoát bán mạng vào sâu trong màn sương mù của Hắc Phong Lâm.


Sau khi sát thủ tháo chạy, thanh Trúc kiếm Vô Phong khẽ xoay một vòng trên không trung, rồi lướt nhẹ nhàng trở lại phòng ngủ, lặng lẽ nằm xuống bên cạnh giường bệnh của Tiêu Phong Thần như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


"Ư... Hự!"


Bên trong phòng, Tiêu Phong Thần đột ngột gập người lại, ho ra một ngụm máu đen ngòm trên giường tre. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ dâng lên, khiến chàng hoa mắt chóng mặt. Việc cưỡng ép vận dụng thần thức Tông Sư khi kinh mạch đang tàn phế nặng nề đã mang lại phản phệ tột cùng. Mái tóc mai của chàng, vốn dĩ đã điểm sương, lúc này lại có thêm những sợi bạc trắng xóa lan rộng ra một phần lớn.


Nhưng chàng không cho phép mình gục ngã lúc này.


"Lão Tôn... vẫn còn đang gặp nguy hiểm."


Tiêu Phong Thần cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ cho thần trí tỉnh táo. Chàng dùng hai tay bám chặt vào thành giường tre, dùng hết sức lực lôi kéo đôi chân tê dại của mình trượt xuống đất. Chàng không thể đi, nhưng chàng có thể bò. Chàng dùng hai tay kéo lê thân thể suy kiệt từng chút một, bò ra phía cửa gỗ phòng ngủ.


Bên ngoài sân, Hoa Thiên Cơ đang ngã quỵ bên cột tre, lồng ngực đau nhói do chấn động đòn đánh trước đó của Huyết Lang. Nàng nhìn thấy vệt sáng xanh cứu mạng và nghe tiếng thét tháo chạy của sát thủ, nhưng sự kiệt sức và lo lắng tột độ khiến đầu óc nàng quay cuồng. Nàng lờ mờ nhìn thấy bóng dáng Lão Tôn gục xuống cửa phòng, rồi hai mắt tối sầm lại, ngất xỉu hoàn toàn trên nền đất nện.


Điều này vô tình giúp bảo vệ bí mật lớn nhất của am trúc. Hoa Thiên Cơ đã ngất đi, không thể chứng kiến những gì sắp xảy ra.


Tiêu Phong Thần bò đến ngưỡng cửa gỗ, đẩy nhẹ cánh cửa ra. Đập vào mắt chàng là tấm lưng gầy guộc của Lão Tôn đang dựa chặt vào cửa. Gia nhân câm lặng lúc này đã ngã quỵ xuống thềm đá, hơi thở thoi thóp, da mặt xám xịt như tro tàn. Vết thương rách sâu trên vai trái của lão đang bốc lên làn khói độc màu tím đen nhạt của Hủ Cốt Tán.


"Lão Tôn!" Tiêu Phong Thần khàn giọng gọi, chàng gượng sức ngồi dậy, tựa lưng vào khung cửa, kéo thân hình Lão Tôn nằm ngửa ra trên đùi mình.


Chàng lập tức với tay lấy chiếc Huyền Châm Hộp rơi loảng xoảng bên cạnh thềm đá. Bàn tay trái run rẩy của chàng mở hộp ra, để lộ ba mươi sáu cây kim hắc kim cực mỏng. Tiêu Phong Thần nhắm mắt, tập trung thần thức kiếm ý nhỏ nhọn còn sót lại, dẫn truyền luồng khí mát lành nhu hòa vào đầu ngón tay, nhẹ nhàng búng liên tiếp mười hai cây châm hắc kim vào các huyệt đạo tịnh hóa quanh bả vai và ngực của Lão Tôn.


Từng cây kim cắm sâu vào da thịt, dẫn truyền kiếm ý chính đạo ôn hòa để cưỡng ép phong tỏa và tịnh hóa độc tố Hủ Cốt Tán đang lan rộng. Làn khói độc màu tím đen từ từ bốc hơi khỏi bả vai Lão Tôn, máu đen ngòm rỉ ra cũng dần chuyển lại màu đỏ tươi.


Để châm cứu chính xác, Tiêu Phong Thần phải xé vạt áo vải thô vá víu đầy máu đen của Lão Tôn ra. Và chính vào khoảnh khắc vạt áo vai trái rách toạc bị kéo tuột xuống, đồng tử của Tiêu Phong Thần đột ngột co rụt lại vì chấn động.


Dưới ánh sương sớm mờ ảo của đỉnh Thanh Vân Phong, trên bả vai trái đầy sẹo bỏng của gia nhân câm lộ ra một góc của một hình xăm cổ xưa vô cùng rõ nét. Đó là hình xăm một vầng trăng khuyết màu đen tuyền bị trói buộc chặt chẽ bởi những sợi xích sắt chằng chịt – dấu ấn hộ vệ tối cao của Vạn Ma Giáo năm xưa.


Tiêu Phong Thần đứng hình mất vài giây. Chàng là cựu đại đệ tử của Thiên Nhất Kiếm Tông chính đạo, làm sao có thể không nhận ra dấu ấn huyết thề của Vạn Ma Giáo? Ký ức về trận chiến môn phái đẫm máu năm xưa tràn về, nơi bốn Đại Ma Đầu bị tiêu diệt và liên minh chính đạo tàn sát dã man tàn dư ma giáo.


"Lão Tôn... ngươi thực chất là người của Ma giáo?" Tiêu Phong Thần thầm nghĩ, trái tim chàng thắt lại.


Đúng lúc đó, Lão Tôn khẽ run rẩy, từ từ mở mắt ra sau khi độc tố được phong tỏa. Cơn đau đớn dữ dội khiến lão khẽ rên rỉ một tiếng câm lặng. Nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt và mái tóc mai bạc trắng thêm của Tiêu Phong Thần đang cúi sát bên mình, và nhìn xuống bả vai áo bị xé rách lộ ra hình xăm bí mật, Lão Tôn sững sờ.


Lão biết, bí mật lớn nhất mà lão dùng cả dung nhan và giọng nói để che giấu bấy lâu nay đã hoàn toàn bị lộ trước vị tông sư chính đạo này.


Lão Tôn nhìn Tiêu Phong Thần, đôi mắt khắc khổ không có sự oán hận hay trốn tránh, chỉ có một sự trung nghĩa và dứt khoát tột cùng. Lão gượng sức nâng cánh tay phải còn cử động được, nhúng ngón tay vào vũng máu đen pha lẫn bụi đất trên thềm đá, rồi run rẩy viết từng chữ nguệch ngoạc lên nền đất nện trước hiên am.


Nét chữ đầu tiên hiện ra méo mó nhưng vô cùng rõ ràng:


"HỘ VỆ MA GIÁO..."


Tiêu Phong Thần nín thở dõi theo. Ngón tay Lão Tôn tiếp tục di chuyển, viết tiếp dòng chữ thứ hai:


"DẠ ĐẠI NHÂN ỦY THÁC... BẢO VỆ CÁC TIỂU CHỦ NHÂN..."


Dạ đại nhân? Dạ Thiên Hành!


Đầu óc Tiêu Phong Thần như có một tiếng sét nổ vang. Chàng lập tức hiểu ra tất cả. Bốn nữ đệ tử mồ côi mà chàng nhặt được năm xưa – Dạ Vô Song, Lăng Tuyết Nhi, Hoa Thiên Cơ, Mộc Linh Nhi – thực chất chính là hậu duệ mang huyết mạch thuần khiết của bốn Đại Ma Đầu Vạn Ma Giáo đã khuất. Và Lão Tôn, vị gia nhân câm lặng quét rác hằng ngày bên cạnh chàng bấy lâu nay, chính là hộ vệ cũ của Ma giáo, tình nguyện tự hủy giọng nói và dung nhan để ẩn dật bên cạnh chàng nhằm bảo vệ các tiểu chủ nhân mồ côi của mình.


Lão Tôn viết xong dòng chữ cuối cùng:


"XIN SƯ PHỤ... BẢO VỆ HỌ... TA NGUYỆN CHẾT..."


Nước mắt Lão Tôn chảy dài trên gương mặt đầy sẹo bỏng, lão cúi đầu rạp xuống thềm đá trước mặt Tiêu Phong Thần, dùng bàn tay phải còn lại nắm chặt vạt áo xám của chàng như một lời cầu xin khẩn thiết nhất từ linh hồn của một kẻ trung nghĩa.


Nhìn dòng chữ bằng máu đen trên đất, rồi nhìn bả vai rách nát lộ hình xăm của Lão Tôn, lòng Tiêu Phong Thần dâng lên một nỗi xúc động dạt dào. Chàng không cảm thấy ghê tởm hay sợ hãi vì thân phận Ma giáo của họ. Đối với chàng, thiện ác không nằm ở huyết mạch di truyền hay môn phái chính tà giả tạo, mà nằm ở sự lựa chọn và tấm lòng thực tế hằng ngày.


Tiêu Phong Thần khẽ cúi người, dùng bàn tay trái run rẩy nhưng vô cùng ấm áp nâng bả vai Lão Tôn dậy. Chàng nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của lão, khẽ mỉm cười ôn hòa, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định vang lên:


"Lão Tôn... từ ngày đầu tiên bước vào am trúc này, chúng ta đã là gia đình. Bất kể các con mang huyết mạch gì, bất kể ngươi là ai, Tiêu Phong Thần ta thề dưới hiên nhà này: dù cả thế giới có quay lưng lại, ta vẫn sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ các con và ngươi an toàn."


Lão Tôn nghe xong, cả thân hình gầy guộc run lên bần bật vì xúc động. Lão gật đầu lia lịa, nước mắt hòa cùng máu độc rỉ ra từ bả vai.


"Hự!"


Ngay sau khi dứt lời hứa kiên định, một cơn đau nhói như xé rách lồng ngực dâng lên, khiến Tiêu Phong Thần ho ra một ngụm máu đen lớn. Thần thức Tông Sư bị phản phệ cực hạn sau hai lần gượng sức ngự kiếm và châm cứu liên tiếp. Mái tóc mai của chàng lúc này đã hoàn toàn trắng xóa như tuyết đầu mùa, sắc mặt nhợt nhạt không còn một chút huyết sắc.


Chàng lảo đảo, hai mắt tối sầm lại, ngã quỵ xuống bên cạnh Lão Tôn ngay trên thềm đá đẫm máu đen trước hiên am trúc đổ nát, chìm vào bóng tối hôn mê sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!