Gia Nhân Cản Đao, Trung Nghĩa Hiện Thân
Màn sương mù lạnh buốt từ Bát Quái Mê Trận của Hoa Thiên Cơ vẫn cuồn cuộn bao phủ khắp sườn núi phía Đông của Thanh Vân Phong, nhưng bầu không khí bên trong nội viện am trúc lúc này đã ngưng đọng đến mức có thể nghe thấy tiếng từng giọt nước sương lạnh lẽo rơi xuống từ mái hiên tre.
Hoa Thiên Cơ đứng sững giữa sân am trúc, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy siết chặt lấy chiếc la bàn bằng gỗ tùng cổ thụ. Trên mặt gỗ, vết nứt nhỏ vừa xuất hiện do sức ép phá trận của Độc Nhãn đang rỉ ra một chút linh khí màu lam nhạt, nhắc nhở nàng rằng kết giới bảo vệ đang điên cuồng tiêu hao hai viên Tịnh Huyết Thạch thô cuối cùng. Gương mặt thiếu nữ mười lăm tuổi trắng bệch, mồ hôi lạnh hòa cùng sương sớm thấm đẫm vạt lam y thanh nhã. Nàng biết rõ, đại tỷ Dạ Vô Song và nhị tỷ Lăng Tuyết Nhi vẫn chưa kịp trở về từ bìa rừng Hắc Phong Lâm. Bên trong gian phòng ngủ gỗ ba gian phía sau lưng nàng, sư phụ Tiêu Phong Thần vẫn đang hôn mê sâu sau khi dốc cạn kiệt thần thức cứu mạng út muội Mộc Linh Nhi.
"Lào xào..."
Một tiếng động cực nhỏ, tựa như tiếng một chiếc lá tre khô rụng xuống mặt đất, nhưng lại khiến da đầu Hoa Thiên Cơ tê rại. Nàng lập tức xoay người, hướng chiếc Thiên Cơ Bàn về phía rặng tre rủ sát tường rào phía Tây. Kim chỉ nam bằng sắt đen trên la bàn đột ngột xoay tròn điên cuồng, rồi chỉ thẳng vào khoảng không mờ mịt trước mắt.
"Không phải Độc Nhãn... Khí tức này tàn nhẫn và lạnh lẽo hơn nhiều!" Hoa Thiên Cơ thầm nghĩ, trái tim nàng thắt lại vì kinh hoàng.
Từ trong màn sương mù xám xịt, một bóng người gầy nhom, lanh lẹ như một con sói đêm từ từ hiện hình. Hắn mặc dạ hành y màu xám tro rách rưới, khoác bên ngoài chiếc áo choàng bằng da sói xám xịt. Khuôn mặt hắn nhọn hoắt, đôi mắt ti hí tỏa ra tia sáng màu vàng hoang dã đầy sát khí. Đáng sợ nhất là trên hai bàn tay hắn, cặp móng vuốt sắt rỉ sét tẩm kịch độc phát ra thứ ánh sáng lam nhạt quỷ mị – Huyết Lang, sát thủ hàng đầu của Huyết Sát Bang, kẻ chuyên dùng trảo công tàn độc để hành hạ con mồi.
"Khặc khặc... Một con nhóc ranh xài cơ quan thuật thô sơ mà cũng đòi cản đường ta sao?" Huyết Lang cười lên một tiếng khàn khàn, âm thanh giống như tiếng hai khúc xương khô cọ xát vào nhau. Hắn liếc nhìn vết nứt trên Thiên Cơ Bàn của Hoa Thiên Cơ, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. "Bát Quái Mê Trận của ngươi quả thực không tệ, đã cầm chân được tên ngu ngốc Độc Nhãn ở vòng ngoài. Nhưng đối với Ảnh Khinh Công của ta, màn sương này chỉ là một trò đùa!"
Ngay khi dứt lời, thân hình Huyết Lang đột ngột nhạt nhòa đi trong sương mù. Hoa Thiên Cơ hoảng hốt, theo bản năng lùi lại một bước, tay phải lướt nhanh trên các bánh răng cơ quan của Thiên Cơ Bàn, cố gắng kích hoạt bẫy lưới tre cuối cùng ở cổng nội viện.
"Cạch!"
Một chiếc lưới tre lớn tẩm dầu trơn từ trên xà nhà đổ ập xuống, nhưng tốc độ của Huyết Lang quá nhanh. Hắn lướt đi như một bóng ma xám, thân hình uốn lượn quỷ mị lách qua từng sợi dây lưới trong gang tấc. Chỉ nghe một tiếng "xoẹt" xé gió, cặp móng vuốt sắt Huyết Lang Trảo của hắn vung lên, chém đứt đôi chiếc lưới tre dày dặn một cách dễ dàng. Sát khí lạnh buốt ập thẳng vào mặt Hoa Thiên Cơ.
"Đi chết đi, con nhóc ranh!"
Huyết Lang vung trảo độc lao thẳng về phía phòng ngủ của Mộc Linh Nhi. Hoa Thiên Cơ nghiến răng, không màng đến sự kiệt sức của bản thân, vung Thiên Cơ Bàn lên đón đỡ.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Lực lượng từ cú vung trảo của Huyết Lang mạnh mẽ đến đáng sợ, trực tiếp đánh văng chiếc Thiên Cơ Bàn khỏi tay Hoa Thiên Cơ. Vết nứt trên mặt gỗ tùng cổ thụ rạn rộng ra, chiếc la bàn rơi loảng xoảng xuống đất sân đất nện. Hoa Thiên Cơ bị chấn động mạnh, lồng ngực nhói đau, cả người bị hất văng về phía sau, đập mạnh lưng vào cột tre chống hiên nhà. Nàng ngã quỵ xuống đất, ôm ngực ho khan dữ dội, hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.
"Sư phụ... Linh Nhi..." Hoa Thiên Cơ tuyệt vọng nhìn bóng đen của Huyết Lang đang tiến sát đến cánh cửa gỗ phòng ngủ.
"Khặc khặc! Phế nhân Tiêu Phong Thần và con nhóc thảo mộc kia đang ở bên trong đúng không? Để ta tiễn chúng đi trước!" Huyết Lang cười lớn dữ tợn, vung cao cặp móng vuốt sắt đầy độc tố, chuẩn bị phá cửa xông vào.
Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một âm thanh quen thuộc hằng ngày đột ngột vang lên từ góc hiên nhà gỗ.
"Xoạt... xoạt..."
Đó là tiếng chổi tre quét lá khô mộc mạc, bình dị mà hằng ngày cả am trúc vẫn thường nghe thấy vào mỗi buổi sớm mai. Nhưng lần này, tiếng quét đất lại mang theo một nhịp điệu vô cùng trầm hùng, vững chãi như bàn thạch.
Từ trong bóng tối của góc hiên, gia nhân câm Lão Tôn bước ra. Lão vẫn mặc chiếc áo vải thô vá víu đầy muội than, gương mặt câm lặng, khắc khổ không một chút cảm xúc. Nhưng đôi mắt vốn dĩ luôn mờ đục, submissive hằng ngày của lão lúc này lại rực cháy một ngọn lửa kiên định và sát ý lạnh lùng chưa từng thấy. Trên hai bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn của lão, cây chổi tre lớn không quét đất nữa, mà được dựng thẳng lên, chắn ngang trước cánh cửa gỗ phòng ngủ.
Huyết Lang khựng lại, đôi mắt ti hí nheo lại đầy nghi ngờ nhìn lão già câm quét rác trước mặt: "Một lão già câm không có nửa điểm nội lực cũng muốn cản đao của ta sao? Cút ra ngoài!"
Huyết Lang vung trảo chém mạnh xuống. Hắn tin rằng một cú chém này sẽ chẻ đôi cả lão già lẫn cây chổi tre rách nát kia.
"Keng!"
Một tiếng động đanh gọn, chói tai vang lên xé toạc không gian. Cặp móng vuốt sắt sắc bén của Huyết Lang chém thẳng vào thân chổi tre, nhưng không hề có cảnh tượng tre gãy thịt nát xảy ra. Ngược lại, những sợi rơm tre bên ngoài bốc cháy và rụng xuống, để lộ ra bên trong một lõi sắt đen tuyền, dày nặng đang tỏa ra ánh kim loại lạnh lẽo – Cây chổi tre lõi sắt tự chế của Lão Tôn.
Lực phản chấn mạnh mẽ từ lõi sắt khiến Huyết Lang phải lùi lại một bước, đôi mắt hắn co rụt lại vì kinh ngạc: "Lõi sắt đen? Ngươi giấu võ công?"
Lão Tôn không đáp, bởi lão không thể nói. Lão chỉ khẽ thở ra một hơi dài, hai tay siết chặt lấy cán chổi tre lõi sắt, thủ thế vô cùng vững chãi. Đôi chân lão bám chặt xuống đất nện, tạo thành một thế đứng tấn vững như bàn thạch, chắn hoàn toàn lối vào phòng ngủ.
"Được! Để ta xem ngoại công của một lão già câm có thể chịu được mấy trảo của ta!" Huyết Lang gầm lên, thân hình hóa thành một vệt xám tro, thi triển Ảnh Khinh Công áp sát trực diện.
Trận chiến cận chiến thảm khốc bùng nổ ngay trước hiên nhà gỗ am trúc. Huyết Lang di chuyển cực nhanh, Huyết Lang Trảo vẽ nên những đường sáng màu lam nhạt đầy độc tố chém tới tấp vào các tử huyệt của Lão Tôn. Lão Tôn câm lặng đối phó, vung cây chổi tre lõi sắt nặng nề vẽ nên những đường gạt đỡ vô cùng chuẩn xác. Tiếng kim loại va chạm "keng, keng, keng" vang lên liên tục, bắn ra những tia lửa đỏ rực trong màn sương mù sớm.
Đây là một cuộc đối đầu thô bạo, tàn khốc, hoàn toàn đối lập với sự nhu hòa hằng ngày của am trúc. Lão Tôn không có nội lực chính tông nâng đỡ, nhưng ngoại công của lão – đặc biệt là đôi bàn tay luyện Thiết Sa Chưởng ẩn giấu – cứng cáp đến đáng sợ. Mỗi cú gạt đỡ của lão đều mang theo sức nặng ngàn cân của sắt nguội, cưỡng ép đánh chệch hướng móng vuốt độc của đối thủ.
Tuy nhiên, Huyết Lang là một sát thủ chuyên nghiệp đầy xảo quyệt. Hắn nhanh chóng nhận ra Lão Tôn tuy có ngoại công vững chắc nhưng cơ thể đã già nua, tốc độ di chuyển không thể linh hoạt bằng Ảnh Khinh Công của hắn.
Sau mười mấy hiệp trao đổi chiêu thức cận chiến cực nhanh, Huyết Lang đột ngột lùi lại phía sau, giả vờ hụt hơi. Lão Tôn theo bản năng vung chổi tre lõi sắt quét ngang một đòn nặng nề hòng đẩy lui đối thủ. Đúng lúc đó, Huyết Lang cười lạnh âm hiểm, vung tay trái ném ra một nắm bột tro độc mù mịt thẳng vào mắt Lão Tôn.
Lão Tôn bị bất ngờ, theo bản năng khẽ nghiêng đầu tránh né. Chỉ một sơ hở nhỏ trong tích tắc ấy đã quyết định cục diện.
Huyết Lang dùng Ảnh Khinh Công tăng tốc cực hạn, lách qua cán chổi tre lõi sắt của Lão Tôn, áp sát vào mạn sườn trái của lão. Cặp móng vuốt sắt vung lên, vẽ nên một đường cong tàn nhẫn chém mạnh vào bả vai trái của Lão Tôn.
"Xoẹt!"
Tiếng da thịt bị xé rách vang lên đầy ghê rợn. Lớp áo vải thô vá víu trên vai Lão Tôn bị rách toạc, để lộ ra năm vết cào sâu hoắm chạy dọc từ vai xuống ngực. Độc tố màu lam nhạt từ Huyết Lang Trảo lập tức ngấm vào vết thương, khiến máu tươi phun ra chuyển sang màu đen ngòm, bốc lên một làn khói độc nhè nhẹ ăn mòn da thịt.
"Ư..."
Lão Tôn đau đớn khẽ hừ lên một tiếng trong cổ họng, cả người lảo đảo thối lui ba bước, tựa lưng mạnh vào cánh cửa gỗ phòng ngủ. Cán chổi tre lõi sắt cắm xuống đất để giữ thăng bằng cho cơ thể đang run rẩy. Chất độc phát tác cực nhanh, lập tức làm tê liệt cánh tay trái của lão, khiến nó buông thõng xuống vô lực. Mồ hôi hột to bằng hạt đậu nành lăn dài trên gương mặt khắc khổ, xám xịt của lão.
"Lão Tôn!" Hoa Thiên Cơ từ xa khóc nghẹn, cố gắng bò dậy nhưng lồng ngực đau nhói khiến nàng ngã quỵ xuống lần nữa.
"Khặc khặc! Trúng độc trảo của ta, kinh mạch của ngươi sẽ thối rữa trong vòng ba khắc! Lão già câm, ngươi đứng không vững nữa rồi, mau tránh ra để ta lấy mạng Tiêu Phong Thần!" Huyết Lang cười lớn đầy điên cuồng, bước từng bước áp sát.
Nhưng Lão Tôn không tránh.
Dù cánh tay trái đã hoàn toàn tê liệt, dù chất độc đang điên cuồng ăn mòn kinh mạch vai ngực đau đớn tột cùng, lão vẫn kiên quyết dùng bàn tay phải còn lại nắm chặt lấy cán chổi tre lõi sắt. Lão đứng thẳng người lên, dùng chính tấm lưng đầy vết thương của mình chắn trước cánh cửa phòng ngủ.
Lúc này, do vết rách lớn trên vai áo vải thô bị kéo tuột xuống, dưới ánh sáng mờ ảo của sương sớm, trên phần da thịt đầy sẹo bỏng ở bả vai trái của Lão Tôn lộ ra một góc của một hình xăm cổ xưa. Đó là hình xăm một vầng trăng khuyết màu đen tuyền được bao bọc bởi những sợi xích sắt – dấu ấn hộ vệ trung thành của Vạn Ma Giáo năm xưa.
Lão Tôn nhìn Huyết Lang, đôi mắt không có sự sợ hãi của kẻ sắp chết, chỉ có một sự trung nghĩa tuyệt đối. Lão nhớ đến lời hứa năm xưa với cựu chủ nhân Dạ Thiên Hành trước khi ngài hy sinh: phải dùng cả tính mạng để bảo vệ các tiểu chủ nhân. Lão đã tự hủy giọng nói, tự hủy dung nhan để ẩn dật bên cạnh Tiêu Phong Thần hằng ngày quét rác canh cổng, làm sao có thể để kẻ thù bước qua xác mình mà làm hại đến gia đình nhỏ này?
"Không tránh? Vậy thì đi chết đi!"
Huyết Lang mất kiên nhẫn, gầm rú lên một tiếng tàn bạo. Hắn vận toàn bộ tàn lực Nhập Đạo cảnh viên mãn vào tay phải, cặp móng vuốt sắt Huyết Lang Trảo phát ra luồng sáng lam nhạt sắc lạnh, nhắm thẳng vào cổ họng Lão Tôn mà đâm tới. Sát chiêu chí mạng xé gió rít gào.
Hoa Thiên Cơ nhắm chặt mắt lại, không dám chứng kiến cảnh tượng thảm khốc tiếp theo.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc móng vuốt sắt của Huyết Lang chỉ còn cách cổ họng Lão Tôn đúng một thốn...
"Oanh!"
Một luồng áp lực vô hình, lạnh người và vô cùng majestic đột ngột bộc phát từ bên trong gian phòng ngủ gỗ ba gian.
Toàn bộ màn sương mù dày đặc trong nội viện am trúc lập tức bị đóng băng đứng sững lại trong không trung. Những giọt sương lạnh đang rơi từ mái hiên tre bỗng chốc ngưng đọng, lơ lửng giữa khoảng không như những hạt ngọc trong suốt. Rừng trúc xung quanh am gỗ ngừng xào xạc, vạn vật trong nháy mắt rơi vào một trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ.
Đó là một luồng Tông Sư Kiếm Ý thuần khiết, nặng nề và sắc bén đến mức có thể chém đứt cả hư không.
"Răng rắc... răng rắc..."
Những tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên từ các cột tre chống hiên nhà gỗ. Sức ép từ luồng kiếm ý khổng lồ khiến cấu trúc gỗ của am trúc bắt đầu groaning gánh chịu áp lực cực đại.
Huyết Lang đứng sững người tại chỗ, bàn tay vung trảo độc cứng đơ trong không trung, không thể tiến thêm một ly nào nữa. Cả cơ thể hắn run rẩy bần bật dưới sự áp chế tuyệt đối của luồng kiếm ý Tông Sư từ trong phòng tỏa ra. Đôi mắt ti hí của gã sát thủ tàn độc lúc này giãn nở ra tột độ, ngập tràn một nỗi kinh hoàng, hoảng sợ chưa từng có trong đời.
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc cột sống hắn, khiến hắn có cảm giác như chỉ cần mình cử động một ngón tay, luồng kiếm ý vô hình kia sẽ lập tức chém đứt cơ thể hắn thành trăm mảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!