Mê Trận Sương Mù, Cơ Quan Khống Địch
Gió núi Thanh Vân Phong rít gào qua từng kẽ lá trúc, mang theo cái lạnh thấu xương của buổi sớm sau đêm trăng tròn bão táp. Tại khoảng sân đất trước Trúc Lâm Am, bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ.
Trong gian phòng gỗ ba gian mộc mạc, Tiêu Phong Thần vẫn nằm bất tỉnh trên chiếc ghế tre, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu, mái tóc mai điểm sương nay đã bạc trắng thêm một phần lớn sau khi dốc cạn kiệt thần thức để trục xuất kịch độc Hủ Cốt Tán cứu mạng đệ tử út. Bên cạnh giường tre, Mộc Linh Nhi mười bốn tuổi đang ngủ say, độc tố đã được thanh lọc hoàn toàn giúp gương mặt tròn trịa của nàng khôi phục lại chút hồng nhuận bình yên.
Nhưng sự bình yên đó không kéo dài được lâu.
Đứng giữa khoảng sân lộng gió, Hoa Thiên Cơ khẽ siết chặt chiếc la bàn cơ quan Thiên Cơ Bàn trong lòng bàn tay. Đôi lông mày thanh tú của thiếu nữ mười lăm tuổi nhíu chặt lại, đôi mắt linh động thông tuệ ngập tràn vẻ lo âu chưa từng có. Nàng khẽ cúi đầu nhìn xuống chiếc la bàn bằng gỗ tùng cổ thụ. Những bánh răng đồng nhỏ xíu bên trong đang xoay chuyển một cách hỗn loạn, kim chỉ nam bằng sắt đen liên tục rung lắc dữ dội, lệch hẳn về phía sườn núi phía Đông.
"Trận pháp phòng ngự vòng ngoài... bị chạm vào rồi!" Hoa Thiên Cơ thầm nghĩ, trái tim nàng khẽ thắt lại.
Nàng biết rõ, đại tỷ Dạ Vô Song và nhị tỷ Lăng Tuyết Nhi hiện đang ở bìa rừng Hắc Phong Lâm để truy sát kẻ đầu độc. Am trúc hiện tại chỉ còn lại nàng, một Lão Tôn câm lặng đang canh gác lối mòn độc đạo ở lều tranh phía dưới, cùng sư phụ và út muội đang suy kiệt hoàn toàn. Nếu để kẻ thù lọt vào nội viện lúc này, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
"Lào xào... lào xào..."
Tiếng bước chân dẫm lên lá tre khô từ sườn núi phía Đông vang lên dồn dập. Thông qua Thiên Cơ Bàn, Hoa Thiên Cơ có thể cảm nhận được có ít nhất mười mấy luồng khí tức hỗn loạn, mang theo sát khí thô bạo đang men theo con đường mòn bí mật tiến lên đỉnh núi.
Dẫn đầu toán người này là Độc Nhãn - Phó bang chủ của Huyết Sát Bang. Hắn là một kẻ xảo quyệt, chột mắt trái đeo băng đen, chiếc mũi to nhọn hoắt liên tục hít hà không khí như một con chó săn đang ngửi thấy mùi con mồi. Độc Nhãn cầm trên tay một thanh đoản đao rỉ sét nhưng sắc bén, ra lệnh cho đám bang chúng hung hãn phía sau bước đi thật khéo léo để tránh các bẫy rập thông thường.
"Bang chủ nói không sai, ngọn núi này quả nhiên có cổ quái. Trận pháp sương mù che giấu của chúng đã xuất hiện kẽ hở." Độc Nhãn cười lạnh, giọng nói khàn khàn đầy âm hiểm. "Bọn nha đầu kia chắc chắn đang tập trung ở bìa rừng đối phó với Huyết Lang. Đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta đột kích vào am trúc, bắt sống phế nhân Tiêu Phong Thần và lục soát khế ước đất đai!"
Đứng trên thềm đá nội viện, Hoa Thiên Cơ hít vào một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Nàng khẽ cắn môi, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định dứt khoát.
"Sư phụ đã dùng cả thọ nguyên để cứu Linh Nhi, giờ đến lượt Thiên Cơ bảo vệ người và am trúc!"
Nàng lập tức hành động. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Hoa Thiên Cơ lướt nhanh trên các bánh răng cơ quan của Thiên Cơ Bàn. Nàng vận chuyển một luồng chân khí Thông Huyền cảnh mỏng manh nhưng vô cùng tinh thuần truyền dẫn vào lõi cơ quan.
"Cạch! Cạch! Cạch!"
Một chuỗi âm thanh va chạm cơ khí khô khốc vang lên từ sâu dưới lòng đất của ngọn núi Thanh Vân Phong. Trận Nhãn Phong Ấn đặt tại bệ đá cao nhất đột ngột phát ra những luồng sáng xanh lục nhạt nhè nhẹ.
Ngay lập tức, Bát Quái Mê Trận được kích hoạt. Xung quanh sườn núi phía Đông, những cây Thanh Vân Trúc Già trăm năm tuổi - vốn dĩ dẻo dai và chứa đựng linh khí tự nhiên - bắt đầu di chuyển một cách quỷ mị dưới sự điều khiển của trận pháp. Thân tre cọ xát vào nhau tạo nên những tiếng kêu kèn kẹt ghê người.
Từ các khe đất ẩm ướt dọc theo lối mòn, một màn sương mù dày đặc mang theo hàn tính lạnh buốt đột ngột bốc lên cuồn cuộn. Chỉ trong vài nhịp thở, toàn bộ sườn núi phía Đông đã chìm ngập trong một màu trắng xóa, che khuất hoàn toàn tầm nhìn vượt quá ba thước.
"Cái gì thế này? Sương mù ở đâu ra mà nhanh vậy?" Một tên bang chúng Huyết Sát Bang hoảng hốt kêu lên, hắn đưa tay ra trước mặt nhưng không thể nhìn thấy các ngón tay của chính mình.
"Đừng hoảng loạn! Giữ chặt đội hình!" Độc Nhãn quát lớn, nhưng chính hắn cũng phải nheo mắt đầy cảnh giác. Hắn vung đoản đao chém mạnh vào một thân tre bên cạnh, nhưng lưỡi đao chỉ để lại một vệt xước nông trên lớp vỏ tre già cứng cáp, phản chấn ngược lại khiến cổ tay hắn tê rần.
"A!"
Một tiếng thét thảm thiết vang lên từ phía sau. Một tên cướp bước lệch khỏi lối mòn, dẫm phải bẫy hố sập do Hoa Thiên Cơ bố trí. Chiếc hố sâu chứa đầy những cọc tre nhọn hoắt gia cố bằng lõi sắt đen của Vương Thiết Tượng đâm xuyên qua bắp chân hắn, máu tươi phun ra xối xả.
Chưa dừng lại ở đó, Hoa Thiên Cơ tiếp tục xoay nhẹ vòng ngoài của Thiên Cơ Bàn. Từ trên các vách đá dốc đứng hai bên con đường hẹp, những chiếc bẫy lưới tre tự động được kích hoạt, đổ ập xuống đầu ba tên cướp khác, quấn chặt lấy chúng như những con cá mắc lưới. Lưới tre dẻo dai được bôi dầu trơn khiến chúng càng giãy giụa thì lưới càng siết chặt, gai tre cào rách da thịt chúng đầy đau đớn.
"Đáng chết! Là cơ quan trận pháp!" Độc Nhãn nghiến răng căm hận. Hắn nhận ra toán quân tiên phong của mình đang bị tiêu hao sinh lực một cách nhanh chóng mà không hề nhìn thấy bóng dáng kẻ địch.
Tuy nhiên, Độc Nhãn không phải là một kẻ tầm thường. Hắn đứng yên giữa màn sương mù lạnh giá, nhắm chặt mắt lại để loại bỏ sự nhiễu loạn của thị giác. Hắn vận dụng Thuật Đánh Hơi Ma Huyết - một tà thuật đặc dị giúp hắn có khứu giác nhạy cảm gấp trăm lần người phàm đối với mùi máu và ma khí.
Hắn bắt đầu hít hà không khí một cách chậm rãi.
Lúc này, tại phòng thiền định bên trong am trúc, luồng ma khí rò rỉ từ vết nứt nhẹ trên ngọc bích Tịnh Tâm của Dạ Vô Song - vốn bị rạn nứt trong cơn bạo tẩu ma huyết đêm qua - đang từ từ lan tỏa ra ngoài. Do Trận Nhãn Phong Ấn đang bị quá tải nghiêm trọng vì thiếu linh thạch nghèo để duy trì, kết giới ngầm không thể ngăn chặn triệt để luồng khí tức này.
Một mùi hương lạnh lẽo, mang theo vị tanh nhạt của sắt và ma năng cổ xưa lọt vào mũi Độc Nhãn.
"Hít... hít..."
Đôi mắt chột của Độc Nhãn đột ngột mở bừng ra, tia sáng hung hãn bộc phát: "Tìm thấy rồi! Mùi ma khí rò rỉ phát ra từ hướng kia! Kẻ giữ trận nhãn hoặc nguồn năng lượng đang ở phía đó!"
Hắn chỉ đoản đao về phía phòng thiền định, hét lớn: "Tất cả nghe lệnh! Bịt tai bịt mắt lại, đi theo hướng đao của ta! Không cần quan tâm sương mù, mục tiêu là am trúc phía trước! Kẻ nào phá được trận nhãn sẽ được thưởng một trăm lượng bạc!"
Nghe thấy phần thưởng lớn, đám bang chúng hung hãn gầm rú, bất chấp hiểm nguy lao thẳng về phía trước theo sự chỉ dẫn khứu giác của Độc Nhãn.
Thông qua Thiên Cơ Bàn, Hoa Thiên Cơ kinh hoàng phát hiện ra mũi kim sắt đen đột ngột xoay thẳng về phía phòng thiền định của am trúc. Nàng có thể thấy rõ những vệt sáng đỏ rực đại diện cho kẻ thù đang di chuyển một cách chuẩn xác, bỏ qua mọi ngã rẽ đánh lạc hướng của mê trận, tiến sát đến cổng nội viện.
"Làm sao hắn có thể phát hiện ra vị trí chính xác như vậy?" Hoa Thiên Cơ cắn chặt môi đến rỉ máu. Nàng liếc nhìn về phía phòng thiền, nơi sư phụ đang hôn mê sâu. Nàng biết mình không thể lùi bước.
"Muốn phá trận nhãn của ta? Đâu có dễ thế!"
Hoa Thiên Cơ vứt Thiên Cơ Bàn xuống đất, nhanh nhẹn rút từ trong ngực áo ra bốn lá Ngự Ma Trận Kỳ màu vàng thẫm. Nàng vận khinh công lướt nhẹ ra sân, vung tay ném mạnh bốn lá cờ trận cắm chuẩn xác vào bốn góc của khoảng sân đất trước am.
"Trận pháp chuyển dịch, bẻ cong hướng gió!"
Hoa Thiên Cơ quát khẽ, hai tay bắt quyết liên tục. Linh lực Thông Huyền cảnh của nàng truyền dẫn vào bốn lá cờ trận, kích hoạt một luồng năng lượng tịnh hóa nhẹ nhàng. Luồng năng lượng này ngay lập tức bẻ cong hướng gió núi đang thổi vào am trúc, tạo ra một luồng đối lưu mạnh mẽ, thổi bay luồng ma khí rò rỉ từ phòng thiền định theo một hướng hoàn toàn khác dọc theo vách đá phía Tây.
Đồng thời, nàng nghiến răng, lấy ra hai viên Tịnh Huyết Thạch thô cuối cùng của am trúc - tài nguyên quý giá mà sư phụ đã mạo hiểm xuống núi mua được - khảm trực tiếp vào lõi trận nhãn trên bệ đá để duy trì năng lượng phong tỏa tối đa cho kết giới.
"Hít... hít..."
Độc Nhãn đang lao đi bỗng khựng lại. Mùi ma khí lạnh lẽo đột ngột biến mất, thay vào đó là một luồng gió lạnh mang theo mùi đất ẩm cát bụi thổi mạnh vào mũi hắn, làm nhiễu loạn hoàn toàn khứu giác tà thuật.
"Đáng chết! Hướng gió thay đổi rồi!" Độc Nhãn gầm lên đầy tức giận. Hắn nhận ra mình lại bị mất phương hướng giữa màn sương mù dày đặc.
"Phó bang chủ, chúng ta phải làm sao đây? Sương mù này lạnh quá, tay chân chúng ta sắp đông cứng rồi!" Một tên cướp run rẩy kêu lên.
"Dùng lửa! Đốt sạch rừng trúc này cho ta! Để xem sương mù của chúng chống đỡ được bao lâu!" Độc Nhãn điên cuồng ra lệnh.
Hàng chục tên cướp lập tức lấy ra những mồi lửa tẩm dầu, châm lửa ném mạnh vào những thân Thanh Vân Trúc Già xung quanh lối mòn. Những ngọn lửa đỏ rực bùng cháy dữ dội, khói đen nghi ngút bốc lên, cố gắng thiêu rụi rừng trúc để phá vỡ trận pháp phòng ngự.
Tuy nhiên, Hoa Thiên Cơ chỉ cười lạnh. Sương mù do Thanh Vân Đại Trận tạo ra không phải là sương mù thông thường, mà là sương mù mang hàn tính tịnh hóa được ngưng tụ từ mạch nước ngầm của suối lạnh Hàn Tuyền.
Ngay khi những ngọn lửa chạm vào thân tre già đẫm sương lạnh, một làn khói trắng bốc lên nghi ngút kèm theo những tiếng xèo xèo ghê người. Hàn tính từ sương mù nhanh chóng bao bọc lấy ngọn lửa, dập tắt hoàn toàn các mồi lửa tẩm dầu chỉ trong vài nhịp thở mà không hề gây tổn hại đến rừng trúc cổ thụ.
"Lửa... lửa bị dập tắt rồi! Bản lĩnh của chúng quá mạnh!" Đám bang chúng bắt đầu hoang mang tột độ, tinh thần chiến đấu suy sụp nghiêm trọng.
"Lũ ăn hại! Để ta tự tay phá trận!"
Độc Nhãn tức giận gạt phăng tên lính gác bên cạnh. Hắn vận nội lực Thông Huyền cảnh viên mãn vào thanh đoản đao, vệt sáng màu đỏ sậm bộc phát dữ dội. Hắn vung đao chém liên tiếp mười nhịp vào không trung, tạo ra những luồng đao khí tàn độc chém đứt đôi ba cây tre già chắn đường để mở lối đi.
Hắn không cần khứu giác nữa, hắn dùng mắt để quan sát sự dịch chuyển của các thân tre. Hắn nhận ra quy luật dịch chuyển của Bát Quái Mê Trận dựa trên vị trí của các cọc tre già. Với kinh nghiệm giang hồ lão luyện, Độc Nhãn bắt đầu dùng đoản đao khắc mạnh những vệt máu lên các thân tre bị chém đứt để đánh dấu lối đi mòn.
"Cạch... cạch..."
Thiên Cơ Bàn trên đất khẽ rung lên, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên mặt gỗ tùng cổ của la bàn do năng lượng trận nhãn đang bị Độc Nhãn cưỡng ép phá hủy bằng vũ lực tàn bạo.
Hoa Thiên Cơ lùi lại một bước, sắc mặt nàng thoáng chút nhợt nhạt do tiêu hao quá nhiều linh lực để duy trì trận pháp phòng ngự. Hai viên Tịnh Huyết Thạch thô khảm trên trận nhãn đang phát ra những tiếng kêu răng rắc, năng lượng tịnh hóa tiêu hao một cách chóng mặt.
"Hắn... hắn đang tiếp cận rất gần rồi." Hoa Thiên Cơ nhìn chằm chằm vào lối vào nội viện ẩn sau màn sương mù đang dần mỏng đi do trận pháp bị cưỡng ép phá hủy.
Nàng khẽ đưa tay chạm vào chiếc Bát Quái Trúc La Bàn đeo bên hông, chuẩn bị kích hoạt bẫy cơ quan cuối cùng của nội viện để quyết tử bảo vệ sư phụ và út muội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!