Huyền Kim Khử Độc, Nghịch Cảnh Cứu Đồ
Tiếng hét thất thanh của Hoa Thiên Cơ vang dội vào gian phòng gỗ, xé toạc bầu không khí vốn dĩ đã vô cùng u trầm của Trúc Lâm Am sau đêm trăng bão táp. Tiêu Phong Thần đang ngồi xếp bằng trên giường tre, hơi thở vốn dĩ dồn dập bỗng khựng lại. Chàng mở bừng mắt, lồng ngực truyền đến một cơn nhói đau kịch liệt khiến chàng phải đưa tay che miệng, ho khan một tiếng trầm đục.
'Sư phụ! Cứu mạng! Linh Nhi muội ấy... muội ấy sắp không xong rồi!'
Cánh cửa tre bị đẩy mạnh ra, Hoa Thiên Cơ gương mặt đẫm nước mắt, lam y thanh nhã hằng ngày giờ đây lấm lem bùn đất và sương đêm. Trên tay nàng bế xốc cơ thể nhỏ nhắn của Mộc Linh Nhi. Chú linh khuyển Tiểu Hắc chạy theo sau, bộ lông đen tuyền dựng ngược, liên tục phát ra những tiếng rên rỉ thảm thiết đầy hoảng loạn.
Tiêu Phong Thần không màng đến việc đôi chân đang tê dại vì kinh mạch rạn nứt, chàng lập tức bước xuống giường. Nhưng ngay khi bàn chân chạm đất, một cơn đau buốt thấu xương tủy từ đan điền dâng lên, khiến chàng lảo đảo suýt ngã quỵ. Mái tóc mai điểm sương khẽ rủ xuống gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Chàng nghiến răng, gượng sức đứng vững, bước nhanh tới bên Hoa Thiên Cơ.
'Đặt Linh Nhi lên giường tre khẩn cấp!' Giọng nói của Tiêu Phong Thần khàn đặc nhưng mang theo một sự trấn định đáng kinh ngạc, tựa như một mỏ neo vững chãi giữa cơn bão tố.
Hoa Thiên Cơ vội vàng đặt út muội xuống giường. Tiêu Phong Thần cúi người kiểm tra, và ngay lập tức, đồng tử của chàng co rụt lại.
Mộc Linh Nhi mười bốn tuổi nằm bất động, lục y mộc mạc đẫm nước suối lạnh lẽo. Gương mặt tròn trịa, ngây thơ hằng ngày luôn tràn đầy nụ cười hoạt bát giờ đây trắng bệch như tờ giấy bản. Đáng sợ hơn, dọc theo cổ, hai bên thái dương và mười đầu ngón tay của nàng, những vệt hoại tử màu tím đen nhạt đang loang lổ như những con rết độc quằn quại dưới da, tỏa ra một luồng tử khí lạnh lẽo ăn mòn sinh mệnh.
'Đây là... Hủ Cốt Tán!' Tiêu Phong Thần khẽ thốt lên, bàn tay xám thô khẽ run rẩy khi chạm vào mạch đập yếu ớt của đồ nhi. Chàng nhận ra ngay thứ kịch độc tàn bạo này. Nó không chỉ ăn mòn kinh mạch, thối rữa đan điền mà còn đang điên cuồng tấn công vào Mộc Linh Ma Thể tự phát của Linh Nhi, biến sinh khí mộc hệ thuần khiết của nàng thành chất dẫn độc tàn phá ngược lại lục phủ ngũ tạng.
'Sư phụ, con đã cho muội ấy uống Bách Thảo Đan giải độc của môn phái, nhưng... nhưng không có tác dụng!' Hoa Thiên Cơ khóc nấc lên, tay nàng vẫn còn cầm chiếc lọ ngọc trống rỗng. 'Dược lực vừa vào bụng liền bị luồng độc khí tím đen kia đẩy ngược ra ngoài. Linh Nhi còn thổ huyết nhiều hơn... Con đáng chết, con không bảo vệ tốt cho muội ấy!'
'Thế độc tàn bạo, đan dược thông thường làm sao chống lại được.' Tiêu Phong Thần trầm giọng nói, bàn tay trái giấu dưới ống tay áo rộng khẽ siết chặt. Vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt trên cánh tay chàng đang nhói lên từng đợt đau đớn, rỉ ra những giọt máu đen nhạt lạnh ngắt hằng đêm lạnh. Chàng biết, cơ thể phế nhân này của mình đang ở trạng thái suy kiệt nhất sau khi gánh chịu phản phệ ma huyết cho Dạ Vô Song đêm qua. Nhưng nhìn út đồ đệ đang cận kề cái chết, trong lòng chàng chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: Bảo vệ nàng, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống này.
'Thiên Cơ, lui ra sau gác cổng am, canh giữ trận nhãn!' Tiêu Phong Thần ra lệnh, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong. 'Bất kể nghe thấy tiếng động gì, tuyệt đối không được để ai bước vào gian phòng này!'
Hoa Thiên Cơ cắn môi, biết rõ tính mạng của út muội đang nằm trong tay sư phụ, nàng vội vã lau nước mắt, ôm lấy Tiểu Hắc rồi lui ra ngoài, đóng chặt cửa gỗ.
Trong căn phòng gỗ tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng thở thoi thóp của Mộc Linh Nhi. Tiêu Phong Thần khẽ vung tay phải, nắp chiếc Huyền Châm Hộp đặt ở đầu giường lập tức bật mở. Ba mươi sáu cây hắc kim châm mảnh như tơ nhện, đen tuyền không phản chiếu ánh sáng, khẽ rung lên bần bật dưới tác động của thần thức Tông Sư kiếm ý.
Đây là di vật duy nhất của mẫu thân Mộ Dung Thanh để lại, cũng là bảo vật duy nhất giúp chàng thực hiện Ma Huyết Châm Cứu Pháp.
Tiêu Phong Thần nhắm mắt, hít vào một hơi thật sâu. Đan điền của chàng hoàn toàn trống rỗng, kinh mạch rạn nứt như mạng nhện không thể tích tụ một chút nội lực chính tông nào. Nhưng thần thức đạt cảnh giới Tông Sư của chàng lại mạnh mẽ vô biên. Chàng cưỡng ép vận chuyển thần thức, khóa chặt từng đường kinh mạch đang bị độc tố Hủ Cốt Tán tàn phá của Mộc Linh Nhi.
'Vút! Vút! Vút!'
Mười hai cây hắc kim châm tự động bay ra khỏi hộp, hóa thành những vệt sáng đen nhỏ nhọn, chuẩn xác cắm vào các tử huyệt kinh mạch của Mộc Linh Nhi dọc theo Thần Khuyết, Khí Hải và Cực Tuyền.
Ngay khi kim châm cắm xuống, cơ thể nhỏ nhắn của Mộc Linh Nhi khẽ co giật mạnh. Những vệt hoại tử màu tím đen trên da nàng đột ngột phát sáng quỷ mị, điên cuồng chống cự lại lực lượng phong ấn của hắc kim châm. Luồng kịch độc tàn bạo như cảm nhận được sự đe dọa, bắt đầu bùng phát mạnh mẽ hơn, tìm cách cắn nát đan điền của thiếu nữ.
'Muốn tàn phá đồ nhi của ta? Nằm mơ!'
Tiêu Phong Thần hừ lạnh một tiếng, hai ngón tay kẹp chặt lấy đuôi cây châm cứu ở huyệt Thần Khuyết. Chàng không có nội lực, nhưng chàng có kiếm ý nhu hòa tích lũy hai mươi năm ẩn tu. Chàng dẫn truyền kiếm ý nhu hòa từ thần thức xuyên qua thân kim hắc kim, hóa thành một luồng khí mát lành, chuẩn xác bọc lấy từng luồng độc tố Hủ Cốt Tán đang cuộn trào trong kinh mạch của Linh Nhi.
Kiếm khí nhu hòa như dòng nước ấm, nhẹ nhàng cô lập độc tố khỏi các cơ quan nội tạng của nàng, cưỡng ép dồn ép toàn bộ kịch độc tím đen chảy ngược về phía mười đầu ngón tay.
'Xèo... xèo...'
Từ đầu ngón tay của Mộc Linh Nhi, những giọt máu độc màu đen kịt, đặc quánh bắt đầu rỉ ra, nhỏ xuống chiếc chậu đồng đặt dưới giường. Mỗi giọt máu độc rơi xuống đều phát ra tiếng xèo xèo ghê người, ăn mòn mặt đồng thành những vệt rỉ sét đen thối rữa.
Tuy nhiên, nghịch cảnh cứu đồ chưa bao giờ là dễ dàng.
Hủ Cốt Tán tàn độc phối hợp với Mộc Linh Ma Thể tự phát kháng cự, tạo ra một luồng ma khí phản phệ cực kỳ hung hãn. Luồng ma khí tà ác này theo thân kim hắc kim, điên cuồng truyền ngược vào mười đầu ngón tay của Tiêu Phong Thần.
'Rắc... rắc...'
Tiêu Phong Thần nghe rõ tiếng kinh mạch ở tay trái mình rạn nứt thêm. Cơn đau nhức xương tủy dữ dội của Ma Khí Thực Cốt bùng phát tột cùng, vệt nguyền rủa đen trên cánh tay chàng lập tức loang rộng lên bả vai, rỉ ra dòng máu đen nhạt lạnh buốt. Lồng ngực chàng nghẹn lại, một ngụm máu tươi đen ngòm phun thẳng ra nền đất gỗ.
'Sư phụ!' Hoa Thiên Cơ ở bên ngoài nghe thấy tiếng động, hoảng hốt gọi lớn định đẩy cửa xông vào.
'Đứng lại! Không được vào!' Tiêu Phong Thần khàn giọng hét lên, hơi thở chàng đứt quãng nhưng ý chí kiên định như bàn thạch. Đôi tay chàng run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh đẫm đìa ướt sũng áo vải xám, nhưng hai ngón tay chàng vẫn giữ chặt đuôi châm không rời nửa phân. Chàng biết, chỉ cần chàng buông tay lúc này, luồng kịch độc bị dồn nén sẽ lập tức bộc phát ngược lại, xé nát kinh mạch của Mộc Linh Nhi trong tích tắc.
'Linh Nhi... sư phụ ở đây. Đừng sợ...' Tiêu Phong Thần thì thầm, giọng nói ôn nhu như gió thoảng rừng tre hằng ngày. Chàng tiếp tục dốc toàn bộ tàn lực thần thức, dẫn truyền kiếm khí nhu hòa bao bọc lấy luồng kịch độc cuối cùng, trục xuất hoàn toàn ra khỏi cơ thể đồ nhi.
Thêm ba cây hắc kim châm nữa cắm xuống. Máu độc màu đen phun ra xối xả từ đầu ngón tay Mộc Linh Nhi. Cùng với sự biến mất của độc tố, những vệt hoại tử màu tím đen nhạt trên da nàng bắt đầu nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn. Sắc mặt trắng bệch của thiếu nữ dần khôi phục lại chút hồng nhuận, hơi thở trở nên đều đặn, bình yên như đang chìm vào một giấc ngủ sâu.
Khi cây kim cuối cùng được rút ra, Tiêu Phong Thần hoàn toàn kiệt sức. Chàng lảo đảo lùi lại mấy bước, ngã quỵ xuống chiếc ghế tre bên cạnh. Trúc kiếm Vô Phong đặt ở đầu giường khẽ phát ra tiếng ngân u uất, như thể đang thương xót cho người chủ nhân đã hao tổn thọ nguyên nghiêm trọng. Mái tóc mai của chàng, dưới ánh nắng bình minh nhợt nhạt, dường như đã bạc trắng thêm một phần lớn.
Chàng khẽ đưa tay lau vệt máu đen bên khóe môi, nhìn Mộc Linh Nhi đã qua khỏi cơn nguy kịch, trong lòng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chàng biết, thể xác này của mình đã suy kiệt hoàn toàn, không thể tự vệ nếu có kẻ thù tấn công lúc này.
Cùng lúc đó, dọc theo con đường mòn dẫn xuống suối Thanh Vân Khê, hai bóng người đang lướt đi với tốc độ cực nhanh.
Dạ Vô Song mặc hắc y gọn gàng, khuôn mặt thanh lệ thoát tục thường ngày lạnh lùng giờ đây tràn ngập sát khí ngập trời. Đôi mắt nàng khẽ nheo lại, tay nắm chặt đốc phôi kiếm gỗ tre bên hông đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Đi bên cạnh nàng là Lăng Tuyết Nhi, hồng y rực rỡ như lửa đốt, Tuyết Ảnh Kiếm cầm trên tay phát ra tiếng ngân thanh thúy lạnh người.
Sau khi kiểm tra trận pháp sau núi trở về và chứng kiến cảnh út muội trúng kịch độc suýt chết, cơn thịnh nộ tột cùng đã thiêu rụi hoàn toàn lý trí của hai đồ đệ lớn.
'Đại tỷ, dòng suối Thanh Vân Khê hoàn toàn bị nhuộm đen bởi độc khí.' Lăng Tuyết Nhi khàn giọng nói, đôi mắt phượng đỏ hoe vì phẫn nộ. 'Kẻ thủ ác nhất định đang lẩn trốn quanh đầu nguồn suối. Tuyết Nhi nhất định phải bầm thây vạn đoạn kẻ đó để trả thù cho Linh Nhi, và vì... vì đã làm sư phụ phải lao tâm tổn thọ!'
'Đi!' Dạ Vô Song chỉ đáp lại một từ lạnh lùng. Luồng ma huyết Dạ Ma Huyết Quyết trong cơ thể nàng đang điên cuồng dao động theo cơn thịnh nộ, khiến sát ý ma đạo tỏa ra xung quanh làm héo úa những lá tre khô dưới chân.
Hai nàng lướt nhanh như hai vệt sáng hắc hồng, tiến thẳng về phía bìa rừng Hắc Phong Lâm – nơi dòng suối đổ ra.
Tuy nhiên, ngay khi bước chân của hai nàng vừa chạm đến ranh giới rậm rạp của khu rừng sương mù hoang dã, một luồng sát khí lạnh người đột ngột ập tới từ phía trước. Tiếng lá tre xào xạc dữ dội, và từ trong bóng tối của những thân tre già, mười mấy bóng đen mặc dạ hành y rách rưới đột ngột lao ra, bao vây chặt chẽ lối đi mòn.
Dẫn đầu toán cướp là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, dáng người gầy nhom lanh lẹ, khuôn mặt nhọn hoắt hung tợn như sói. Hắn đeo cặp móng vuốt sắt tẩm kịch độc rỉ sét, phát ra thứ ánh sáng lam nhạt quỷ mị đầy đe dọa. Đó chính là Huyết Lang – sát thủ hàng đầu của Huyết Sát Bang đang rình rập chờ đợi con mồi.
'Hắc hắc... hai tiểu nha đầu xinh đẹp của Thanh Vân Phong.' Huyết Lang liếm môi, đôi mắt ti hí sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Dạ Vô Song và Lăng Tuyết Nhi, giọng nói khàn khàn đầy chế giễu: 'Bang chủ của chúng ta muốn mời các ngươi xuống núi uống trà. Khôn hồn thì vứt kiếm đầu hàng, bằng không, cặp trảo độc này của ta sẽ rạch nát khuôn mặt tuyệt sắc của các ngươi!'
Dạ Vô Song không nói một lời, nàng chậm rãi tuốt vỏ phôi kiếm gỗ tre, ánh mắt lạnh lùng như nhìn những cái xác không hồn. Sát khí ngập trời từ hai phía va chạm vào nhau giữa bìa rừng lộng gió, châm ngòi cho một cuộc huyết chiến sinh tử sắp bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!