Nhạc nềnShizima

Tàn Nhu Chăm Sóc, Tình Ý Cuộn Trào

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm Thanh Vân Phong lạnh buốt như trút vào da thịt, nhưng bên trong gian phòng gỗ của Trúc Lâm Am, bầu không khí lại đặc quánh mùi thảo dược ấm nồng. Tiêu Phong Thần nằm trên giường tre, sắc mặt nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn dầu leo lét. Sau đêm trăng tròn cuồng loạn, khi chàng phải cưỡng ép vận dụng Thần Thức Ngự Kiếm Pháp và gánh chịu toàn bộ phản phệ Ma Khí Thực Cốt từ Dạ Vô Song, kinh mạch tàn phế của chàng đã rạn nứt đến mức tột cùng. Hơi thở của chàng mỏng manh, đứt quãng, mỗi nhịp ngực phập phồng đều kéo theo một cơn đau thắt nghẹn nơi lồng ngực.


Bên cạnh giường bệnh, Dạ Vô Song ngồi lặng câm như một bức tượng đá hắc y. Thiếu nữ mười bảy tuổi, dung mạo thanh lệ thoát tục hằng ngày giờ đây vương đầy nét u sầu và mệt mỏi. Đôi mắt nàng không còn sắc đỏ cuồng bạo của ma tính, nhưng lại đỏ hoe vì những giọt nước mắt chực trào. Nàng nhìn chằm chằm vào bả vai phải của sư phụ – nơi vẫn còn in đậm vết cắn rách da thịt do chính nàng gây ra trong cơn mất trí hằng đêm lạnh. Máu tươi đã ngưng chảy, nhưng vệt thẫm màu trên lớp vải thô xám như một cái tát nảy lửa vào lương tâm của nàng.


Nàng khẽ vắt khô chiếc khăn ấm trong chậu nước nhỏ, bàn tay run rẩy đưa lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lạnh đang rịn ra trên trán Tiêu Phong Thần. Động tác của nàng tột cùng tàn nhu, tột cùng cẩn trọng, như thể chỉ cần một lực mạnh chút thôi cũng sẽ khiến cơ thể mỏng manh của sư phụ tan vỡ.


"Sư phụ..." Dạ Vô Song khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc vì nghẹn ngào. "Vô Song đáng chết. Chính thứ huyết mạch dơ bẩn này hằng đêm lạnh lại làm hại người. Nếu người không vì cứu con, làm sao kinh mạch lại rạn nứt đến nông nỗi này?"


Nhìn gương mặt thanh tú nhưng đầy dằn vặt của chàng, Dạ Vô Song không kìm được lòng. Nàng cắn chặt môi, lén vận chuyển một luồng chân khí Thông Huyền cảnh mỏng manh trong đan điền, ý định truyền qua lòng bàn tay để xoa dịu kinh mạch lồng ngực đang nhói đau của chàng. Nhưng ngay khi lòng bàn tay nàng vừa chạm vào cổ tay Tiêu Phong Thần, thanh Trúc kiếm Vô Phong đặt ở đầu giường đột nhiên khẽ ngân lên một tiếng "u u" trầm mặc. Một luồng kiếm ý nhu hòa nhưng vô cùng kiên định tự phát bộc phát từ thần thức Tông Sư của chàng, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy lui bàn tay của Dạ Vô Song ra ngoài.


Nàng ngơ ngác nhìn lòng bàn tay mình bị đẩy ra. Kiếm ý của sư phụ đang cảnh báo nàng: cơ thể chàng lúc này giống như một bình gốm rạn nứt, bất kỳ luồng chân khí ngoại lai nào – đặc biệt là chân khí mang theo tàn dư ma tính của nàng – đều có thể kích hoạt một đợt bạo huyết chí mạng, hoặc khiến chính nàng bị phản phệ ngược cực kỳ nguy hiểm. Sự từ chối vô hình ấy khiến lòng Dạ Vô Song thắt lại, nỗi tự trách dâng trào như sóng cuộn.


"Tỷ tỷ! Người tránh ra đi!"


Một tiếng nói trong trẻo nhưng mang theo vài phần kiêu kỳ, bướng bỉnh đột ngột vang lên từ phía cửa phòng. Lăng Tuyết Nhi bước vào, hồng y rực rỡ của nàng như mang theo chút hơi ấm của nhân gian vào gian phòng u tối. Trên tay nàng bưng một bát canh nóng hổi, khói trắng nghi ngút tỏa ra hương thơm dịu mát của Băng Tâm Thảo – loại dược liệu phụ trợ tịnh tâm mà Hoa Thiên Cơ và Mộc Linh Nhi đã dốc sức sắc suốt ba canh giờ qua.


Lăng Tuyết Nhi không thèm nhìn Dạ Vô Song, trực tiếp chen vào giữa, thô bạo giật lấy chiếc khăn ấm từ tay đại tỷ. Đôi mắt phượng của nàng nhìn chằm chằm vào Tiêu Phong Thần, rồi quay sang nhìn Dạ Vô Song với vẻ oán trách tột cùng:


"Nếu không phải vì ma huyết của tỷ bộc phát bất ngờ hằng đêm lạnh, sư phụ làm sao có thể suy kiệt đến mức này? Tỷ luôn nói muốn bảo vệ sư phụ, bảo vệ các sư muội, nhưng lần nào người chịu tổn thương nặng nhất cũng là vì tỷ! Tỷ tránh ra, để muội chăm sóc người. Canh Băng Tâm Thảo này là do Linh Nhi và Thiên Cơ cực khổ sắc, tỷ không có tư cách chạm vào!"


Dạ Vô Song run lên, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy nhưng không thể thốt ra một lời phản bác. Nàng cúi đầu, hắc y gọn gàng run rẩy dưới ánh đèn. Đúng vậy, Tuyết Nhi nói không sai. Sự hiện diện của nàng, thứ ma tính đáng nguyền rủa trong người nàng chính là nguồn cơn của mọi tai họa gieo xuống đầu sư phụ. Nàng lặng lẽ lùi lại một bước, nhường khoảng trống bên giường cho nhị muội.


Lăng Tuyết Nhi hừ lạnh một tiếng, nhưng khi quay lại nhìn Tiêu Phong Thần, ánh mắt kiêu kỳ của nàng lập tức mềm nhũn, ngập tràn sự xót xa. Nàng khẽ thổi nhẹ bát canh, múc một muỗng nhỏ đưa đến bên môi chàng, giọng nói dịu dàng đến lạ lùng: "Sư phụ, người mau tỉnh lại uống chút canh tịnh tâm đi. Tuyết Nhi hứa sẽ ngoan, không làm người giận nữa..."


"Khụ... khụ..."


Một tiếng ho khan yếu ớt cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Tiêu Phong Thần khẽ động đậy mi mắt, rồi chậm rãi mở ra. Đôi mắt chàng vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, nhưng sâu thẳm bên trong là sự mệt mỏi tột cùng. Chàng nhìn thấy Lăng Tuyết Nhi đang cầm muỗng canh với đôi mắt đỏ hoe, lại nhìn thấy Dạ Vô Song đang đứng lặng lẽ trong bóng tối góc phòng, đầu cúi thấp đầy dằn vặt.


Chàng gượng sức, cố chịu đựng cơn đau như xé rách lồng ngực để ngồi tựa vào thành giường tre. Động tác nhỏ nhặt ấy thôi cũng khiến trán chàng lấm tấm mồ hôi lạnh.


"Sư phụ! Người đừng cử động mạnh!" Lăng Tuyết Nhi hốt hoảng định đỡ lấy chàng, nhưng Tiêu Phong Thần khẽ giơ tay lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát ngăn nàng lại. Ánh mắt chàng nghiêm khắc nhìn cả hai đồ đệ:


"Đủ rồi... Trước giường bệnh của ta, các con còn muốn náo loạn đến bao giờ? Quên hết Sư Đồ Giới Luật rồi sao?"


Giọng nói của chàng tuy nhỏ và khàn đặc, nhưng uy nghiêm tối cao của một người thầy vẫn khiến cả hai thiếu nữ lập tức run rẩy. Dạ Vô Song và Lăng Tuyết Nhi đồng loạt quỳ sụp xuống bên cạnh giường tre, đầu cúi thấp.


"Đệ tử đáng chết, xin sư phụ trách phạt." Dạ Vô Song khàn giọng nói.


Lăng Tuyết Nhi cũng cắn môi, ấm ức cúi đầu: "Tuyết Nhi biết lỗi rồi... Nhưng Tuyết Nhi chỉ vì lo lắng cho sức khỏe của người, còn đại tỷ..."


"Ta dạy các con kiếm pháp, dạy các con đạo lý chính đạo, là để các con biết yêu thương, bảo vệ lẫn nhau khi gặp hoạn nạn." Tiêu Phong Thần cắt ngang lời Tuyết Nhi, ánh mắt chàng dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của nàng. "Sư đồ hữu biệt, giới luật nghiêm minh. Trong am trúc này, không có chỗ cho sự tỵ nạnh, oán trách đồng môn. Vô Song bộc phát ma tính là điều ngoài ý muốn, bản thân con bé đã phải chịu đựng nỗi đau tột cùng. Tuyết Nhi, con dùng những lời lẽ đó để tổn thương tỷ tỷ mình, có xứng với đạo lý ta dạy hằng ngày không?"


Lăng Tuyết Nhi cúi đầu thật thấp, hai vai khẽ run lên vì ấm ức và hối hận. Nàng biết mình đã quá lời vì lòng ghen tị và sự chiếm hữu cực đoan dành cho sư phụ, nhưng nhìn thấy chàng yếu ớt như thế này, lòng nàng đau như cắt.


"Đệ tử... biết sai rồi. Xin sư phụ phạt." Tuyết Nhi lý nhí nói, nước mắt rơi lã chã xuống sàn gỗ.


Tiêu Phong Thần thở dài một tiếng, ánh mắt nghiêm khắc dần dịu đi, thay vào đó là lòng bao dung vô bờ bến. Chàng đưa bàn tay run rẩy lên, khẽ xoa đầu Lăng Tuyết Nhi, rồi nhìn về phía Dạ Vô Song đang quỳ trong bóng tối:


"Đứng dậy cả đi. Canh Băng Tâm Thảo để đó, lát nữa ta sẽ uống. Các con hãy ra ngoài giúp Thiên Cơ gia cố lại bẫy rập vòng ngoài. Trận pháp phong ấn của am trúc đang suy yếu, chúng ta không thể lơ là."


Cả hai cô gái cúi đầu nhận lệnh. Dù bị sư phụ răn đe bằng Sư Đồ Giới Luật nghiêm khắc, nhưng sự quan tâm chu đáo và cái xoa đầu dịu dàng của chàng càng khiến tình cảm luyến ái, sự chiếm hữu trong lòng họ đối với chàng thêm phần sâu sắc, triền miên không thể dứt bỏ.


Lăng Tuyết Nhi bưng bát canh đặt lên bàn đá cạnh giường, khẽ liếc nhìn sư phụ một cái đầy lưu luyến rồi mới quay người bước ra ngoài. Dạ Vô Song lùi lại phía sau, định bước ra cửa cùng nhị muội. Nhưng đúng lúc nàng cúi người định thu dọn chậu nước ấm bên giường, ống tay áo xám rộng của Tiêu Phong Thần vô tình trượt xuống do chàng khẽ xoay người.


Trong khoảnh khắc ấy, Dạ Vô Song hoàn toàn chết lặng.


Dưới ánh đèn dầu leo lét, dọc theo cánh tay trái gầy guộc, nhợt nhạt của Tiêu Phong Thần, những vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt đang lan rộng một cách đáng sợ. Chúng quằn quại, uốn lượn dưới da thịt chàng như những con rết độc màu đen, liên tục pulsing phát ra luồng hắc khí tà ác mờ nhạt. Những vệt đen ấy đã lan qua khuỷu tay, đang từ từ bò ngược lên phía bả vai và mạn sườn của chàng – nơi nàng đã cắn và đâm chàng đêm qua.


Đó không phải là vết thương ngoài da thông thường. Đó là minh chứng tàn khốc cho thấy cơ thể phế nhân của sư phụ đang gánh chịu toàn bộ phản phệ ma khí thực cốt cực hạn để bảo toàn mạng sống và thần trí cho nàng. Dạ Vô Song đứng trân trối, lồng ngực nghẹt thở như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nàng nhận ra, mỗi một lần nàng bạo tẩu, mỗi một lần nàng được chàng ôm vào lòng cứu rỗi, chính là một lần nàng đang đẩy người thầy kính yêu nhất đời mình sát hơn một bước đến bờ vực của cái chết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!