Đêm Trăng Tròn Cuồng Loạn, Nỗi Đau Thực Cốt
Tiếng thét xé lòng của Dạ Vô Song vừa dứt, cả đỉnh Thanh Vân Phong như rung chuyển dưới một luồng áp lực vô hình và tàn bạo. Gió núi rít gào qua những khe đá, thổi bạt những rặng trúc xanh rì, biến âm thanh xào xạc quen thuộc hằng ngày thành những tiếng hú dài lạnh gáy.
Trong phòng thiền định Tịnh Tâm Các, luồng ma khí đen tuyền đậm đặc như mực đổ từ trong bóng tối cuộn trào ra ngoài, mang theo một sức nóng thiêu đốt kinh người. Những lá tre xanh rụng đầy sân chỉ trong chớp mắt đã bị luồng hắc khí ấy ăn mòn, héo úa rồi hóa thành tro bụi xám xịt.
"Đại tỷ! Người tỉnh lại đi! Sư phụ... người mau cứu đại tỷ!"
Tiếng khóc nghẹn ngào của Mộc Linh Nhi vang lên giữa sân am trúc. Cô bé lục y nhỏ nhắn ôm chặt lấy chú chó đen Tiểu Hắc đang sủa vang dữ dội hướng về phía phòng thiền. Bên cạnh nàng, Hoa Thiên Cơ mồ hôi đầm đìa, hai tay run rẩy xoay chuyển các bánh răng trên Thiên Cơ Bàn, cố gắng vận hành Bát Quái Mê Trận để áp chế luồng hắc khí đang rò rỉ ra ngoài.
"Không được rồi! Ma lực của đại tỷ bộc phát quá mạnh, kết giới của Ngự Ma Trận Kỳ đang bị xé rách!" Hoa Thiên Cơ hét lên trong tuyệt vọng.
Từ phía sau, Lăng Tuyết Nhi mặc hồng y rực rỡ, tay cầm Tuyết Ảnh Kiếm mỏng nhẹ, gương mặt kiều diễm thường ngày kiêu kỳ giờ đây tái mét vì hoảng sợ. Nàng vung kiếm chém ra một luồng hàn khí màu lam nhạt, cố gắng đóng băng cánh cửa phòng thiền đang rung lên bần bật dưới sức ép của ma năng: "Để muội xông vào giữ tỷ ấy!"
"Đừng vào!"
Một giọng nói ôn hòa nhưng chứa đựng uy nghiêm tối cao đột ngột vang lên từ thềm đá. Tiêu Phong Thần bước ra, áo vải xám thô của chàng đã bị gió núi thổi bay phần phật. Gương mặt chàng nhợt nhạt không một giọt máu, khóe môi vẫn còn vương vệt máu đen ngòm vừa ho ra do gượng sức vận thần thức đối phó với đoàn tuần tra của Lục Vô Song trước đó. Đôi mắt chàng tĩnh lặng như nước hồ thu, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi lo âu tột độ. Tay phải chàng nắm chặt thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc, còn ống tay áo bên trái khẽ run rẩy, che giấu những vệt đen nguyền rủa của Ma Khí Thực Cốt đang lan rộng dọc cánh tay.
"Sư phụ!" Ba cô gái đồng thanh reo lên, như tìm thấy chỗ dựa duy nhất giữa cơn giông bão.
"Lui lại phía sau ta. Trận pháp của Thiên Cơ không thể cản được ma huyết thuần khiết. Tuyết Nhi, thu hồi hàn khí của con, nếu cưỡng ép đóng băng sẽ khiến kinh mạch của Vô Song bị đứt gãy vĩnh viễn." Tiêu Phong Thần trầm giọng ra lệnh, bước chân tuy chậm rãi nhưng vô cùng kiên định tiến về phía phòng thiền.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ của Tịnh Tâm Các nổ tung thành trăm mảnh. Một bóng người hắc y gọn gàng lao ra giữa sân. Đó là Dạ Vô Song. Nhưng thiếu nữ thanh lệ thoát tục hằng ngày giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Đôi mắt nàng đỏ rực như hai hòn than cháy dở, tỏa ra sát ý cuồng bạo vô biên. Mái tóc đen buộc cao xõa tung bay loạn trong gió hắc khí. Nàng cầm thanh phôi kiếm gỗ tre mà Tiêu Phong Thần tự tay đẽo gọt tặng, nhưng bao bọc quanh thân kiếm lúc này là những sợi chỉ đỏ ma huyết quằn quại như những con rắn độc.
Dạ Vô Song đã hoàn toàn rơi vào trạng thái Đêm Trăng Tròn Cuồng Loạn. Ma huyết trùng điệp trong cơ thể nàng bị kích thích bởi mùi máu tươi của sư phụ lúc nãy, nay gặp đêm trăng tròn đã hoàn toàn thức tỉnh, nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng của nàng.
"Gào!"
Dạ Vô Song gầm lên một tiếng u linh quỷ mị, vung kiếm gỗ tre chém điên cuồng vào khoảng không. Một luồng kiếm khí hắc ám xé toạc mặt đất, lao thẳng về phía Lăng Tuyết Nhi và Hoa Thiên Cơ.
"Tránh ra!" Hoa Thiên Cơ hốt hoảng ném ra một bẫy lưới cơ quan bằng tre, đồng thời Mộc Linh Nhi lén rải phấn hoa tịnh tâm từ Linh Thảo Nang hòng làm dịu sát ý của đại tỷ. Nhưng tất cả những nỗ lực ấy đều vô dụng. Luồng ma khí cuồng bạo chém đứt nát vụn bẫy lưới tre trong nháy mắt, hất văng ba cô gái ra xa.
Nhìn thấy Dạ Vô Song chuẩn bị vung kiếm chém xuống đầu các sư muội, Tiêu Phong Thần không một chút do dự. Chàng vứt thanh Trúc kiếm Vô Phong xuống đất. Chàng không muốn dùng bất kỳ món vũ khí nào đối mặt với đồ đệ của mình.
Chàng vận khinh công Thanh Phong Bộ lướt đi như một làn khói nhạt, vượt qua luồng hắc khí cuồng bạo, lao thẳng vào vòng xoáy ma năng rực lửa.
"Sư phụ! Đừng qua đó!" Lăng Tuyết Nhi hét lên trong nước mắt.
Nhưng Tiêu Phong Thần đã áp sát. Chàng dang rộng hai cánh tay, dùng thân thể phàm nhân phế kinh mạch của mình ôm chặt lấy Dạ Vô Song từ phía sau.
"Vô Song... Tỉnh lại đi con." Giọng nói của chàng rỉ vào tai nàng, dịu dàng và ấm áp như ngọn lửa sưởi ấm đêm đông.
Bị ôm chặt bất ngờ, ma tính trong người Dạ Vô Song càng thêm điên cuồng chống cự. Nàng gầm rú, xoay người lại, vung phôi kiếm gỗ tre đâm thẳng vào mạn sườn Tiêu Phong Thần. Mũi kiếm gỗ tre tuy không sắc bén nhưng mang theo ma lực khổng lồ đâm sâu vào da thịt chàng, máu tươi đỏ rực lập tức thấm đẫm lớp áo vải xám thô. Không dừng lại ở đó, Dạ Vô Song điên cuồng há miệng cắn mạnh vào bả vai phải của chàng, xé rách da thịt, hút lấy dòng máu nóng của sư phụ.
Cơn đau tột cùng ập đến khiến Tiêu Phong Thần biến sắc. Kinh mạch toàn thân chàng như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua. Nhưng chàng không hề buông tay. Chàng càng ôm chặt lấy nàng hơn, mặc cho máu từ bả vai và mạn sườn chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả hắc y của Dạ Vô Song.
"Sư phụ!" Ba cô gái dưới sân khóc nấc lên, định lao vào cứu nguy.
"Đứng yên đó! Không được qua đây!" Tiêu Phong Thần gầm lên, giọng nói mang theo một uy lực thần thức chấn động khiến cả ba khựng lại trong nước mắt.
Chàng nhắm chặt mắt, cưỡng ép vận dụng thần thức Tông Sư kiếm ý tích lũy hai mươi năm ẩn tu. Luồng thần thức mạnh mẽ vô hình tỏa ra từ đan điền phế nhân của chàng, tạo thành một chiếc kén ánh sáng xanh nhạt bao bọc lấy cả hai người, từ từ nhấc bổng cơ thể của chàng và Dạ Vô Song lơ lửng giữa không trung phòng thiền đổ nát.
"Vô Song, ta là sư phụ của con. Bất kể thế giới này coi con là yêu nghiệt, bất kể huyết mạch trong người con tàn bạo thế nào... ta vẫn sẽ luôn ở bên bảo vệ con." Tiêu Phong Thần khẽ thì thầm, bàn tay phải run rẩy đưa lên, khẽ vuốt ve mái tóc rối bời của đại đồ đệ.
Dưới vòng ôm ấm áp và tình yêu thương vô điều kiện của sư phụ, cơ thể Dạ Vô Song khẽ run lên. Đôi mắt đỏ rực của nàng thoáng qua một tia dằn vặt, lực cắn trên bả vai chàng khẽ lỏng ra.
Nhận thấy thời cơ đã đến, Tiêu Phong Thần lập tức hành động. Tay trái chàng vung lên, hút lấy chiếc Huyền Châm Hộp đặt trên bàn đá bay vào lòng bàn tay. Nắp hộp mở ra, lộ ra ba mươi sáu cây kim bằng hắc kim mỏng như cánh ve đang phát ra luồng sáng ôn hòa.
"Ma Huyết Châm Cứu Pháp!"
Tiêu Phong Thần vận thần thức điều khiển, liên tiếp phóng mười hai cây kim hắc kim xuyên qua khoảng không, cắm chính xác vào mười hai tử huyệt tịnh hóa dọc theo cột sống và cột kinh mạch của Dạ Vô Song. Mỗi cây kim cắm xuống mang theo một luồng kiếm ý chính đạo nhu hòa, thẩm thấu vào sâu trong huyết quản nàng để điều hòa luồng ma khí cuồng bạo.
"Á!"
Dạ Vô Song thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Các sợi chỉ đỏ ma huyết dưới da nàng bắt đầu giãy giụa dữ dội, mồ hôi bốc hơi thành những làn khói đen nhạt rít gào thoát ra từ các lỗ chân lông. Cơn đau thấu xương tủy của quá trình thanh lọc khiến cơ thể nàng co giật liên tục trong vòng tay chàng.
"Vô Song, cố chịu đựng! Đạo tâm dung hợp, giữ vững thần trí!" Tiêu Phong Thần khàn giọng truyền âm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán chàng.
Chàng phải dùng thần thức nhạy cảm vi mô cực hạn để điều khiển luồng kiếm khí tịnh hóa, không cho phép sai lệch dù chỉ một ly, nếu không kinh mạch của nàng sẽ nổ tung ngay lập tức. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc.
Theo đường dẫn truyền của các cây kim hắc kim, luồng ma khí đen tuyền bị trục xuất khỏi cơ thể Dạ Vô Song đang điên cuồng truyền ngược vào cánh tay trái của Tiêu Phong Thần. Luồng Ma Khí Thực Cốt tàn bạo gặm nhấm kinh mạch tàn phế của chàng, tạo ra những vệt đen nguyền rủa đầy đau đớn chạy dọc từ đầu ngón tay lên đến tận cổ chàng.
Tiêu Phong Thần cắn chặt răng đến rỉ máu để không phát ra tiếng rên rỉ. Chàng cảm nhận rõ ràng thọ nguyên của mình đang bị rút ngắn đi từng năm một, tuổi thọ như ngọn nến trước gió lộng đang lụi tàn nhanh chóng.
Sau một canh giờ căng thẳng nghẹt thở, cây kim hắc kim cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ tịnh hóa. Luồng ma khí đen tuyền xung quanh Dạ Vô Song hoàn toàn bị ép co cụm lại, phong ấn sâu vào trong đan điền của nàng nhờ năng lượng thanh tẩy của ngọc bích Tịnh Tâm đeo trước ngực. Đôi mắt đỏ rực của nàng từ từ khép lại, sắc đỏ biến mất, trả lại vẻ thanh lệ ôn hòa thường ngày.
Dạ Vô Song mềm nhũn, ngủ thiếp đi bình yên trong vòng tay ấm áp của sư phụ, khóe mắt vẫn còn vương những giọt nước mắt hối hận muộn màng.
Cả hai người từ từ đáp xuống mặt đất đổ nát của phòng thiền. Ngay khi đặt chân xuống đất bảo đảm Dạ Vô Song an toàn, Tiêu Phong Thần lập tức khuỵu gối quỵ xuống.
"Sư phụ!" Ba đồ đệ nhỏ lao vào ôm chầm lấy chàng.
"Khụ!"
Tiêu Phong Thần gập người ho dữ dội, một ngụm máu đen ngòm clotted rỉ ra từ miệng chàng, nhuộm đen cả thềm đá sân am trúc. Gương mặt chàng xám xịt, đôi tay run rẩy dữ dội không thể cầm nổi chiếc Huyền Châm Hộp rơi loảng xoảng xuống đất. Đáng sợ hơn, dưới ánh trăng tròn lạnh lẽo, mái tóc mai của chàng vốn dĩ điểm sương giờ đây đã bạc trắng thêm một phần lớn, biểu hiện của thọ nguyên bị tàn phá nặng nề do gánh chịu Ma Khí Thực Cốt phản phệ sâu sắc.
"Sư phụ... người đừng dọa Linh Nhi... người mau uống thuốc đi!" Mộc Linh Nhi khóc nức nở, cố gắng dùng mộc linh thuật xoa dịu vết thương nhưng bàn tay nhỏ bé của nàng liên tục bị luồng ma khí đen rỉ ra từ ngực chàng đẩy văng ra.
Tiêu Phong Thần gượng nở một nụ cười yếu ớt, đưa tay vuốt tóc các đồ nhi: "Ta... không sao... Chỉ cần Vô Song an toàn..."
Nói rồi, chàng nhắm nghiền mắt, rơi vào trạng thái hôn mê sâu rệu rã dưới hiên am trúc đổ nát, hơi thở mỏng manh như sợi tơ lơ lửng trước gió lạnh.
Trong khi đó, dưới chân núi Thanh Vân Trấn thanh bình.
Tại một mật thất xa hoa bọc lụa là trong phủ đệ của Nhạc gia, mưu sĩ Giang Ngọc Lang đang ngồi trước bàn viết bằng gỗ đàn hương quý. Gã mặc chiếc áo nho sĩ màu lục nhạt, tay cầm chiếc quạt lông ngỗng khẽ phẩy nhè nhẹ, đôi mắt gian giảo hốc hác khẽ nheo lại dưới ánh nến tù mù.
"Cộc... Cộc..."
Tiếng gõ cửa khẩn cấp vang lên. Một tên mật thám mặc dạ hành y xám tro bước vào, quỳ sụp xuống dâng lên một cuộn giấy nhỏ: "Báo cáo tiên sinh! Kính Chiếu Ma của đoàn tuần tra Kiếm Tông vừa bị hủy hoại dưới chân núi. Nhưng ngay sau đó, trạm định vị năng lượng của chúng ta tại biên giới đã phát hiện một luồng sóng biến động ma năng cực mạnh bộc phát từ đỉnh Thanh Vân Phong, kéo dài suốt một canh giờ mới tắt."
Giang Ngọc Lang khẽ ngừng quạt, một nụ cười thâm độc quỷ quyệt từ từ nở ra trên gương mặt trắng bệch của gã: "Ồ? Luồng biến động ma năng mạnh mẽ đến mức làm nhiễu loạn cả trạm định vị sao? Tiêu Phong Thần... phế nhân trúc kiếm ẩn dật bấy lâu nay... quả nhiên đang chứa chấp yêu nghiệt ma đạo. Cổ Vô Cực đố kỵ hẹp hòi kia chắc chắn sẽ không ngồi yên khi biết tin này."
Gã khẽ búng ngón tay, đốt cháy cuộn giấy nhỏ trên ngọn nến: "Gửi mật báo ngay cho Chưởng môn Cổ Vô Cực của Kiếm Tông. Nói rằng con mồi của hắn đã lộ sơ hở lớn nhất. Chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công dọn dẹp môn hộ tàn tàn khốc lên đỉnh núi Thanh Vân Phong."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!