Am Trúc Sương Mờ, Sư Đồ Ấm Áp
Sương mù trên đỉnh Thanh Vân Phong chưa bao giờ tan hết trước giờ Tỵ. Những dải mây trắng đục như sữa lững lờ trôi qua những tán tre xanh ngắt, ôm ấp lấy ngôi nhà gỗ ba gian mộc mạc nằm lặng lẽ bên sườn núi. Nơi này gọi là Trúc Lâm Am, tổ ấm biệt lập của năm thầy trò bọn họ suốt năm năm qua.
Từ sáng sớm, tiếng chổi tre nện đều đặn xuống mặt sân đất nện đã vang lên. Lão Tôn, gia nhân câm lặng của am trúc, đang lặng lẽ quét đi những chiếc lá tre khô rụng sau một đêm sương muối. Dáng người lão gầy guộc, khoác chiếc áo vải thô vá chằng vá đụp, nhưng mỗi bước đi đều trầm ổn, không tiếng động. Cây chổi tre lớn trong tay lão lướt qua mặt đất nhịp nhàng như một vị võ sư đang múa kiếm.
Phía sau am gỗ, trong mảnh vườn nhỏ ngập tràn hương thảo mộc, Mộc Linh Nhi đang ngồi xổm bên cạnh một khóm Băng Tâm Thảo non. Cô bé mười bốn tuổi, mặc bộ lục y thêu hoa cỏ giản dị, hai bím tóc nhỏ lắc lư theo mỗi nhịp cúi đầu. Đôi mắt tròn xòe của Linh Nhi trong veo như nước suối đầu nguồn, nàng khẽ đưa ngón tay nhỏ nhắn vuốt ve chiếc lá xanh mướt đọng sương.
"Ngoan nhé, uống chút sương sớm này vào, ngày mai tỷ tỷ sẽ hái lá của muội để nấu canh tịnh tâm cho sư phụ." nàng khẽ thì thầm, giọng nói lanh lảnh như tiếng chim non. Khóm thảo dược như cảm nhận được linh khí mộc hệ từ lòng bàn tay nàng, khẽ đung đưa dù xung quanh không có gió. Một linh thể thực vật nhỏ bằng bàn tay, phát ra ánh sáng xanh lục nhạt mờ ảo – Trúc Linh – lấp ló sau thân tre gần đó, khẽ gật gù phụ họa.
Cách đó không xa, bên cạnh dòng suối Thanh Vân Khê trong vắt, Hoa Thiên Cơ đang bận rộn điều chỉnh một chiếc bánh xe nước bằng tre nhỏ. Thiếu nữ mười lăm tuổi mặc lam y thanh nhã, tay cầm chiếc la bàn cơ quan bằng trúc cổ, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại khi tính toán các khớp nối gỗ. Nàng thông minh tinh quái, luôn tự hào về khả năng cơ quan thuật của mình. Chiếc bánh xe nước này chính là một phần trong Thanh Vân Đại Trận phòng ngự vòng ngoài do nàng cải tiến, giúp che giấu hơi thở và ma khí tỏa ra từ ngọn núi.
"Đại tỷ! Nhị tỷ! Hai người lại luyện kiếm sớm thế!" tiếng gọi lanh lảnh của Thiên Cơ vang lên khi nàng nhìn thấy hai bóng dáng đang di chuyển nhanh nhẹn trên khoảng sân đất trống trước am.
Lăng Tuyết Nhi, nhị đồ đệ mười sáu tuổi, mặc hồng y rực rỡ như hoa đào mùa xuân, đang lướt đi trên những cọc tre nhô cao. Gương mặt kiều diễm của nàng đầy vẻ kiêu kỳ, đôi mắt phượng mày ngài khẽ nheo lại khi Tuyết Ảnh Kiếm trong tay vạch ra một đường kiếm mỏng nhẹ như cánh ve. Sương lạnh tỏa ra từ lưỡi kiếm đóng băng nhẹ những chiếc lá tre rơi rụng giữa không trung.
"Tuyết Nhi, kiếm chiêu của muội quá nhanh, nhưng thiếu đi sự trầm ổn để phòng ngự." một giọng nói lạnh lùng, trầm mặc vang lên từ phía đối diện.
Dạ Vô Song, đại đồ đệ mười bảy tuổi, mặc hắc y gọn gàng, tóc buộc cao dứt khoát, đang đứng tĩnh lặng dưới bóng trúc. Dung mạo nàng thanh lệ thoát tục nhưng lạnh lùng như băng sơn. Nàng nắm chặt thanh phôi kiếm gỗ tre gia cố lõi sắt đen, ánh mắt sắc lẹm dõi theo từng đường kiếm của nhị muội. Vô Song luôn âm thầm gánh vác việc nhà và bảo vệ các sư muội vô điều kiện, nhưng sâu thẳm trong lòng nàng là một nỗi dằn vặt lớn lao về dòng máu ma đạo đang ngủ yên trong cơ thể.
"Hừ, đại tỷ lúc nào cũng nghiêm khắc." Lăng Tuyết Nhi khẽ hất cằm, đáp đất một cách nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà hướng về phía hiên nhà gỗ.
Ở đó, Tiêu Phong Thần đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế mây cũ kỹ. Chàng thanh niên mới hai mươi lăm tuổi, nhưng mái tóc mai hai bên thái dương đã điểm sương trắng xóa như sương muối Thanh Vân Phong. Chàng khoác chiếc áo vải xám thô giản dị, tay cầm thanh Trúc kiếm Vô Phong mộc mạc không có lưỡi sắc. Ánh mắt chàng tĩnh lặng như nước hồ thu, sâu thẳm và không chút gợn sóng.
Năm năm trước, chàng từng là cựu đại đệ tử thiên tài của Thiên Nhất Kiếm Tông, đệ nhất kiếm khách chính đạo làm chấn động Trung Nguyên. Nhưng một âm mưu tàn độc từ Minh Chủ Võ Lâm Nhạc Thần Cơ đã cướp đi tất cả. Kinh mạch toàn thân chàng bị phế bỏ hoàn toàn, đan điền rạn nứt, biến chàng thành một phế nhân thể xác chỉ còn ở mức Nhập Đạo. Chàng rời bỏ tông môn hủ bại, mang theo vết thương lòng sâu sắc về cái chết oan ức của muội muội Tiêu Vũ Yên, trốn tránh thế sự tại ngọn núi Thanh Vân Phong này để nuôi dạy bốn đứa trẻ mồ côi.
Chàng biết rõ thân phận thực sự của bốn nữ đệ tử này. Họ mang huyết mạch thuần khiết của bốn Đại Ma Đầu thời cổ đại, mang mệnh cách bạo tẩu hắc hóa di truyền. Nhưng chàng từ chối dùng bạo lực áp chế. Chàng chọn cách dùng tình thương thực sự, dùng đạo lý tịnh tâm chính đạo để kiềm chế ma tính của họ.
"Sư phụ!" cả bốn cô gái đồng thanh gọi khi nhìn thấy Tiêu Phong Thần đứng dậy.
Tiêu Phong Thần mỉm cười ôn hòa, khí chất siêu phàm thoát tục dù sắc mặt có phần nhợt nhạt do phản phệ ma khí tích lũy hằng ngày. Chàng bước xuống sân, thanh trúc kiếm cầm lỏng lẻo trong tay run rẩy nhẹ.
"Hôm nay ta sẽ kiểm tra Thanh Vân Kiếm Pháp của các con. Kiếm đạo của phái ta lấy nhu thắng cương, dùng phòng thủ tuyệt đối để hóa giải sát chiêu đối thủ mà không cần sát sinh. Tuyết Nhi, con đi trước."
Lăng Tuyết Nhi hân hoan vung Tuyết Ảnh Kiếm lao tới, kiếm chiêu nhanh như chớp giật vẽ nên vô số đóa hoa tuyết lấp lánh bao vây lấy sư phụ. Tiêu Phong Thần không vận nội lực, chỉ dùng thần thức đạt cảnh giới Tông Sư khóa chặt mục tiêu, vung Trúc kiếm Vô Phong vẽ nên một đường kiếm tròn trịa nhu hòa của chiêu Trúc Ảnh Diệp Lạc. Những chiếc lá tre xung quanh tự động bay lượn tạo thành màng bảo vệ vô hình quanh thân chàng, phản chấn nhẹ nhàng đẩy lui Tuyết Ảnh Kiếm ra ngoài.
Nhưng ngay khi dứt chiêu, một cơn đau tột cùng đột ngột bùng phát từ sâu trong đan điền rạn nứt của chàng. Kinh Mạch Tàn Phế như bị hàng vạn ngọn lửa thiêu đốt, ma khí thực cốt tích lũy từ những lần châm cứu tịnh hóa cho đồ đệ hằng tháng đang điên cuồng cắn rỉa xương tủy chàng. Lồng ngực Tiêu Phong Thần thắt lại, đôi tay cầm trúc kiếm run rẩy dữ dội, một ngụm máu tươi trào lên cổ họng.
Chàng khẽ cắn chặt răng, cưỡng ép nuốt ngụm máu tanh ngọt vào trong, nhanh chóng giấu đôi tay run rẩy dưới ống tay áo rộng màu xám để các đồ đệ không phát hiện lo lắng. Sắc mặt chàng nhợt nhạt đi một tông, nhưng ánh mắt vẫn duy trì vẻ nghiêm nghị từ tốn.
"Kiếm chiêu của Tuyết Nhi nhanh nhẹn, nhưng tâm tính còn quá nôn nóng. Luyện lại Thanh Vân Bộ năm mươi lần." chàng khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng nói có phần khàn đục.
Lăng Tuyết Nhi khẽ bĩu môi giận dỗi nhưng nội tâm vô cùng kính sợ, ngoan ngoãn lui lại luyện tập. Tuy nhiên, Dạ Vô Song đứng bên cạnh luôn có Ma Khí Cảm Ứng vô cùng nhạy bén. Nàng khẽ nhíu mày, bước từng bước nhẹ nhàng tiếp cận sư phụ.
"Sư phụ... người mệt mỏi sao?" Vô Song khẽ hỏi, giọng nói lạnh lùng thường ngày nay chứa đựng một tia lo lắng run rẩy.
Nàng nhìn chằm chằm vào tay áo rộng của Tiêu Phong Thần. Vào khoảnh khắc chàng khẽ dịch chuyển cánh tay, một vệt máu đỏ tươi nhỏ xíu thấm qua lớp vải xám thô ở cổ tay áo đã lọt vào tầm mắt sắc lẹm của nàng. Trái tim Vô Song như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
"Ta không sao. Vô Song, lùi lại." Tiêu Phong Thần lập tức lùi lại một bước, sắc mặt trở nên lạnh lùng nghiêm khắc, vận dụng Sư Đồ Giới Luật để dựng lên bức rào cản đạo đức vô hình giữa hai người.
"Sư đồ hữu biệt, tôn ti nghiêm ngặt. Con là đại đồ đệ, phải làm gương cho các sư muội, không được có những hành vi thất lễ vượt quá giới hạn." giọng nói chàng lạnh lùng như băng sương ban sớm.
Dạ Vô Song đứng sững sờ giữa sân, đôi bàn tay hắc y siết chặt lấy chuôi kiếm gỗ tre đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng dằn vặt nội tâm dữ dội. Nàng hiếu kính và thầm thương trộm nhớ sư phụ sâu sắc từ thuở nhỏ, nhưng sự lạnh lùng phòng vệ của Sư Đồ Giới Luật luôn đẩy nàng ra xa mỗi khi nàng muốn tiếp cận chăm sóc chàng. Nàng sợ hãi, sợ hãi một ngày nào đó cơ thể suy kiệt của sư phụ sẽ hoàn toàn sụp đổ, để lại nàng cô độc giữa thế gian tham tàn này.
"Đệ tử... biết lỗi." Vô Song khẽ cúi đầu, giọng nói trầm xuống đầy u uất.
"Hôm nay kiếm pháp của con bộc lộ sát ý quá nặng. Dạ Ma Huyết Quyết trong người con lại dao động rồi sao?" Tiêu Phong Thần khẽ thở dài thầm lặng, ánh mắt thoáng qua một tia lo âu sâu sắc.
"Không có... đệ tử tự biết kiềm chế." Vô Song đáp, nhưng nàng biết rõ nàng đang nói dối. Từ khi trăng non bắt đầu lên vào đầu tháng, một luồng nhiệt lạ lẫm, cuồng bạo đã âm thầm nhen nhóm trong kinh mạch nàng, gặm nhấm lý trí hằng đêm.
"Tốt. Các con tự luyện tập tiếp đi." Tiêu Phong Thần khẽ phất tay áo rộng, chậm rãi bước trở lại hiên nhà gỗ, bóng lưng gầy guộc của chàng dưới ánh sương mờ trông cô độc và mệt mỏi đến lạ lùng.
Buổi tối, cả năm thầy trò cùng quây quần bên chiếc bàn gỗ nhỏ ba gian của Trúc Lâm Am. Lão Tôn lặng lẽ bưng lên một bát canh bổ dưỡng nấu từ Băng Tâm Thảo và nấm rừng thơm phức. Mộc Linh Nhi hoạt bát ngây thơ luôn miệng kể chuyện khóm thuốc nhỏ trong vườn, Lăng Tuyết Nhi kiêu kỳ khoe khoan về việc khinh công tiến bộ vượt bậc, Hoa Thiên Cơ tỉ mỉ tính toán số Toái Ngân ít ỏi còn lại để chuẩn bị xuống trấn mua thêm lương thực. Không khí ấm áp gia đình bình dị bao trùm lấy am nhỏ.
Nhưng Dạ Vô Song lại vô cùng trầm mặc. Nàng ngồi đối diện với Tiêu Phong Thần, đôi mắt lạnh lùng không tự chủ được mà dõi theo từng cử động nhỏ của chàng.
Tiêu Phong Thần cầm đũa trúc lên, định gắp một miếng đậu hũ trắng hổi. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một cơn đau co thắt kinh mạch dữ dội lại giáng xuống cánh tay chàng. Đôi bàn tay thô ráp vốn dùng để cầm kiếm ngự trị thiên hạ nay run rẩy kịch liệt, đôi đũa trúc suýt chút nữa rơi xuống mặt bàn gỗ.
Chàng khẽ nhắm mắt, cưỡng ép vận dụng thần thức Tông Sư để ổn định cơ bắp run rẩy, gắp miếng đậu vào bát một cách chậm chạp và gượng gạo. Chàng tưởng mình đã che giấu hoàn hảo, nhưng Dạ Vô Song đã nhìn thấy toàn bộ. Trái tim nàng như bị dao cắt, nỗi đau đớn tự trách dâng trào tột cùng.
Đúng lúc đó, ngoài cửa sổ am trúc, mảnh trăng khuyết mỏng manh như chiếc lá tre bắt đầu nhô lên cao, phát ra ánh sáng bạc lạnh lẽo xuyên qua màn sương mù dày đặc của Thanh Vân Phong. Ngay khoảnh khắc ánh trăng khuyết chạm vào bệ cửa, Dạ Vô Song đột ngột rùng mình. Một luồng nhiệt lượng lạ lẫm, cuồng bạo và tà ác từ đan điền đột ngột bùng phát, chạy dọc theo mười hai kinh mạch chính của nàng như lửa đốt, khiến đôi mắt thanh lệ thoát tục của nàng thoáng qua một vệt sáng đỏ rực đầy quỷ mị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!