Phong Tỏa Địa Mạch Và Trận Pháp Bẻ Cong
Ánh bình minh của ngày thứ chín sau kỳ tỷ thí tại Quảng trường Linh Kiếm không mang lại vẻ rực rỡ thường lệ cho Học viện Tiên đạo Giang Nam. Thay vào đó, bầu trời phía trên học viện bị bao phủ bởi một tầng mây xám xịt, ẩm ướt và nặng nề. Dư âm của chiến thắng chấn động mà Diệp Vô Thần mang lại vẫn còn vương vấn trên những gương mặt hân hoan của đám học viên phế mạch nghèo khổ tại Khu nhà xám số 4, nhưng niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang.
*Ầm...*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất, kéo theo một trận rung chấn nhẹ khiến những chiếc lá bàng cổ thụ rụng lả tả xuống sân trường. Ngay sau đó, một hiện tượng kỳ dị xảy ra: luồng linh khí mỏng manh vốn có của học viện đột ngột sụt giảm nghiêm trọng. Các trạm sạc linh khí công cộng dọc theo lối đi hành lang nhấp nháy vài tia sáng u tối rồi hoàn toàn tắt ngấm. Học viên trong các phòng luyện công cảm thấy lồng ngực nghẹn thắt, hô hấp khó khăn như thể toàn bộ dưỡng khí vừa bị rút cạn sạch.
Tại phòng bảo vệ cổng Nam rách nát, Diệp Vô Thần đang uể oải gác chân lên chiếc bàn gỗ sờn rách. Cánh tay phải của hắn quấn chặt dải băng gạc đen, thỉnh thoảng vẫn râm ran đau nhức do vết nứt phong ấn đan điền tầng thứ nhất rỉ ra vài giọt máu xanh u lam tối qua. Hắn thong thả nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo lên, nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo để làm dịu kinh mạch.
"Mới sáng ra đã không cho người ta yên ổn uống trà." Vô Thần lẩm bẩm, đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn khẽ liếc nhìn về phía cổng chính.
Từ đằng xa, tiếng động cơ gầm rú của những chiếc xe bọc thép ngự kiếm vang lên chói tai. Đoàn xe màu vàng kim thêu biểu tượng đám mây sấm sét của Tập đoàn Trần gia Giang Nam rầm rộ lao tới, chặn đứng lối ra vào duy nhất của học viện.
Bước xuống từ chiếc xe dẫn đầu là một lão nhân gầy gò, khoác trường bào màu xanh đậm thêu hình mây rách. Gương mặt lão nhợt nhạt, đôi mắt sắc lẹm và thâm hiểm như rắn độc đang rình mồi. Đó chính là Trần Cô Vân, Trưởng lão Trúc Cơ hậu kỳ của Trần gia, kẻ trực tiếp cai quản các khu mỏ địa mạch.
Trong tay Trần Cô Vân cầm một thiết bị trận pháp công nghệ cao phát ra luồng sáng u lam rực rỡ – Trận bàn khóa địa mạch Trần gia. Lão nhìn vào khuôn viên học viện với vẻ khinh miệt tột cùng, giọng nói khàn khàn được gia trì linh lực vang vọng khắp toàn trường:
"Học viện Tiên đạo Giang Nam nghe đây! Các ngươi đã vi phạm nghiêm trọng luật cấm đô thị, tự ý khai thác và ăn cắp linh khí địa mạch thuộc quyền sở hữu của Tập đoàn Trần gia dưới lòng đất. Hôm nay, ta đại diện gia tộc chính thức kích hoạt Trận bàn khóa địa mạch, phong tỏa toàn bộ Mỏ địa mạch Giang Nam dưới học viện. Bất kỳ ai phản kháng sẽ bị khép vào tội phản nghịch thế tục!"
Lão vừa dứt lời, ngón tay khô gầy lập tức ấn mạnh xuống lõi năng lượng của trận bàn.
*Vút! Vút! Vút!*
Bốn cột sáng màu xanh lam sậm từ bốn phía ranh giới học viện phóng thẳng lên trời, đan chéo vào nhau tạo thành một lưới điện u lam khổng lồ bao phủ toàn bộ mỏ địa mạch sâu dưới lòng đất. Luồng lưới điện này tỏa ra uy áp Trúc Cơ hậu kỳ cực mạnh, ngăn cách hoàn toàn dòng chảy linh khí nguyên thủy từ địa mạch dẫn lên các tòa nhà học viện.
"Trần Cô Vân! Ngươi dám làm càn!"
Một tiếng quát vang dội như sấm truyền tới. Hiệu trưởng Thẩm Hoài Sơn bước ra từ tàng thư lâu, râu tóc bạc phơ bay phần phật, trường bào màu xám tro tỏa ra khí thế áp đảo của tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ. Ông cầm trong tay Thước ngọc Hạo Nhiên, ánh mắt hiền từ thường ngày giờ đây tràn đầy sự phẫn nộ:
"Địa mạch này vốn là tài sản tự nhiên nuôi dưỡng vạn linh Giang Nam ngàn năm qua, học viện chúng ta chỉ sử dụng một phần nhỏ để giáo dục phàm nhân. Trần gia các ngươi dùng trận pháp công nghệ bòn rút thọ nguyên phu mỏ, nay lại muốn độc chiếm cả trận nhãn học viện? Thật là vô liêm sỉ!"
Trần Cô Vân cười lạnh, đôi mắt rắn độc nheo lại đầy đắc ý:
"Thẩm Hoài Sơn, bớt dùng cái đạo lý hủ nho của ngươi đi. Đô thị tu chân hiện đại vận hành bằng khế ước và sức mạnh. Trần gia chúng ta nắm giữ giấy phép phân phối linh thạch toàn thành phố. Hôm nay ta khóa địa mạch này, xem cái học viện rách nát của ngươi duy trì được bao lâu!"
Không chịu nổi sự ngang ngược của đối thủ, Thẩm Hoài Sơn giậm mạnh chân, bộc phát toàn bộ tu vi Nguyên Anh. Ông vung Thước ngọc Hạo Nhiên lên không trung, miệng niệm thần chú:
"Hạo Nhiên Thiên Cương Ấn – Trấn áp!"
Một vết ấn ngọc thạch khổng lồ tỏa ra thánh quang chính khí từ trên trời giáng xuống, lao thẳng vào lưới điện u lam hòng đập tan trận pháp phong tỏa của Trần gia.
Tuy nhiên, Trần Cô Vân không hề hoảng hốt. Lão cười khẩy, truyền linh lực Trúc Cơ hậu kỳ vào trận bàn. Lưới điện u lam đột ngột biến đổi, những sợi xích sét lôi quang bạt mạng rít gào, tạo thành một mạng lưới phản phản lực lôi điện khổng lồ bao vây lấy vết ấn ngọc thạch.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang dội khắp bầu trời. Thánh quang chính khí va chạm dữ dội với lôi quang xanh lam. Nhưng trận pháp của Trần gia không chỉ dùng linh lực thông thường, mà tích hợp công nghệ tụ linh bòn rút từ hàng vạn phu mỏ, mang theo phản phản lực lôi điện vô cùng tàn bạo.
Vết ấn ngọc thạch bị lôi điện ăn mòn dần, xuất hiện những vết nứt rạn rỉ sét. Thẩm Hoài Sơn sắc mặt tái nhợt, lồng ngực chấn động mạnh. Ông cố gắng duy trì linh lực Nguyên Anh nhưng dòng phản phản lực lôi điện bạo liệt dội ngược lại khiến ông lùi liên tiếp ba bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi.
"Hiệu trưởng!" Thẩm Giai Tuệ lo lắng lao ra đỡ lấy cha mình.
"Ha ha ha! Thẩm Hoài Sơn, ngươi đã già rồi!" Trần Cô Vân cười lớn đầy ngạo nghễ. "Dù ngươi có là Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng trước trận pháp phong tỏa tích tụ năng lượng địa mạch của Trần gia chúng ta, ngươi cũng chỉ là châu chấu đá xe! Hôm nay ta phong tỏa địa mạch, học viện các ngươi chuẫn bị đóng cửa pháp lý đi!"
Sau màn thị uy tàn bạo, Trần Cô Vân ra lệnh cho đội bảo an vũ trang canh giữ nghiêm ngặt vòng ngoài mỏ địa mạch, rồi dẫn đoàn xe kiêu ngạo rút lui, để lại bầu không khí u ám, tuyệt vọng bao trùm khắp học viện.
Diệp Vô Thần đứng tựa cửa phòng bảo vệ, lặng lẽ chứng kiến toàn bộ màn đấu pháp vừa rồi. Ánh mắt hắn khẽ nheo lại, đôi mắt lờ đờ thường ngày đột ngột phát ra ánh sáng u lam thâm sâu như tinh không viễn cổ.
*Vấn tâm nhãn – Thần thức Nguyên Anh vượt cấp kích hoạt.*
Trong nhãn quan thần thức của Vô Thần, lưới điện u lam phong tỏa mỏ địa mạch của Trần gia không còn là một bức tường năng lượng bất khả xâm phạm. Dưới góc nhìn tối ưu hóa quy trình, hắn nhìn thấy những dòng chảy linh lực lôi điện chạy dọc theo các đường cáp năng lượng trận pháp công nghệ cao.
"Trận pháp kết hợp công nghệ đô thị... bề ngoài thì lộng lẫy vững chắc, nhưng cấu trúc điều phối thuật toán lại đầy lỗ hổng." Vô Thần thầm đánh giá trong đầu. "Kẻ thiết kế trận pháp này quá chú trọng vào việc gia tăng uy lực lôi điện phòng ngự trực diện, nhưng lại bỏ quên việc cân bằng dòng chảy năng lượng tự nhiên. Đây chính là 'khoảng mù' của thiên đạo hiện đại."
Hắn thu hồi thần thức, quay vào phòng trực bảo vệ. Lúc này, Trương Tiểu Phàm và Trần Bằng béo ú đã lẻn vào phòng từ lúc nào, gương mặt hai thiếu niên tràn đầy sự lo lắng và căm hận.
"Vô Thần ca, địa mạch bị khóa rồi, linh khí học viện đang cạn kiệt. Cứ thế này thì Khu nhà xám của chúng ta sẽ không thể tu luyện được nữa!" Trần Bằng siết chặt nắm tay béo ú.
Trương Tiểu Phàm gầy gò thì nhìn Vô Thần với ánh mắt đầy hy vọng: "Vô Thần ca, đệ vừa quan sát trận pháp của Trần gia. Nó có cấu trúc rất giống với các thuật toán hiện đại mà đệ đang tự học, nhưng đệ chưa tìm ra cách bẻ gãy nó."
Vô Thần thong thả ngồi xuống ghế, nhấp một ngụm trà nóng ấm từ bình giữ nhiệt rỉ sét. Hắn lười biếng lấy ngón tay nhúng vào nước trà còn sót lại, bắt đầu vẽ những đường nét tinh xảo lên mặt bàn gỗ sờn rách.
"Nhìn kỹ đây." Vô Thần lẩm bẩm.
*Sơ đồ tư duy bẻ gãy quy tắc – Kỹ thuật bẻ cong trận pháp hiện đại.*
Nước trà u lam sắc trên mặt bàn tự động đông kết thành một sơ đồ trận văn tinh xảo, thể hiện rõ ràng các mắt xích năng lượng của Trận bàn khóa địa mạch Trần gia. Vô Thần chỉ ngón tay vào bốn điểm nhạy cảm nhất trên sơ đồ:
"Hệ thống của Trần gia vận hành dựa trên cơ chế phản hồi lôi điện. Hiệu trưởng dùng lực lượng Nguyên Anh tấn công trực diện, trận pháp sẽ tự động hấp thụ chấn động và dội ngược phản phản lực mạnh gấp đôi. Đó là lý do tại sao dùng lực lượng mạnh hơn tấn công trực diện chỉ chuốc lấy thất bại."
Trương Tiểu Phàm mắt sáng rực lên khi nhìn thấy sơ đồ tư duy: "Ý của ca là... chúng ta không phá hủy trận pháp trực diện, mà bẻ cong dòng chảy năng lượng của nó từ bên trong?"
"Thông minh." Vô Thần gật đầu lười biếng. "Chúng ta sẽ lợi dụng chính các 'khoảng thời gian mù' của thiên đạo khi trận pháp tự điều chỉnh năng lượng định kỳ. Chỉ cần ném những vật dẫn phù hợp vào bốn góc chết này, dòng điện u lam phong tỏa sẽ bị bẻ cong quỹ đạo, tự động chuyển hóa thành linh khí ôn hòa chảy vào khu nhà xám của các ngươi."
Hắn quay sang Trương Tiểu Phàm, lấy từ gầm bàn ra bốn viên sỏi phàm nhân nhặt được bên bờ ruộng học viện:
"Dùng nước trà này vẽ phù văn nghịch biến lên bốn viên sỏi. Đêm nay, ta sẽ dẫn các ngươi đi bẻ cong lưới điện của Trần gia."
Tiểu Phàm run rẩy đón lấy bốn viên sỏi, ngộ tính trận pháp cực cao giúp cậu nhanh chóng hiểu được nét vẽ phù văn nghịch chuyển mà Vô Thần vừa chỉ điểm. Cậu nhóc bắt đầu tập trung tinh thần, dùng nước trà tịnh hóa từ bình rỉ sét tỉ mỉ vẽ từng nét trận văn lên mặt sỏi đá phàm nhân.
Đêm muộn, sương mù ẩm ướt bao phủ toàn bộ học viện Giang Nam. Sự tĩnh lặng đáng sợ ngự trị khắp nơi khi nguồn linh khí cạn kiệt khiến kết giới phòng thủ của trường yếu đi rõ rệt. Vòng ngoài mỏ địa mạch, bốn tên bảo an vũ trang Trần gia cầm súng phù lôi kích tuần tra nghiêm ngặt, ánh mắt cảnh giác nhìn quét xung quanh.
Diệp Vô Thần lững thững dẫn theo Trương Tiểu Phàm và Trần Bằng nấp sau một bụi cây rậm rạp gần ranh giới lưới điện u lam.
"Vô Thần ca, bọn bảo an gác rất chặt, làm sao chúng ta tiếp cận được bốn góc chết của trận bàn?" Trần Bằng thì thầm lo lắng.
"Không cần tiếp cận trực tiếp." Vô Thần nhàn nhạt nói. "Tiểu Phàm, chuẩn bị ném sỏi. Nhớ kỹ, phải ném chính xác vào tọa độ góc chết thuật toán khi lưới điện nhấp nháy chuyển pha điều chỉnh định kỳ."
Hắn nhắm mắt lại, bộc phát thần thức Nguyên Anh quét qua lưới điện u lam.
*Ba... Hai... Một... Chuyển pha!*
"Ném!" Vô Thần khẽ ra lệnh.
Trương Tiểu Phàm nín thở, vung tay ném mạnh viên sỏi đầu tiên khảm phù văn nghịch biến vào góc chết phía Đông của trận bàn khóa địa mạch.
*Xèo...*
Viên sỏi chạm vào lưới điện u lam không hề phát nổ hay gây ra tiếng động lớn. Phù văn nước trà trên viên sỏi lập tức đông kết, phát ra một tia sáng u lam nhạt chạy dọc theo kẽ hở trận pháp, bẻ cong dòng năng lượng lôi điện chạy qua đó.
"Viên thứ hai, phía Tây!" Vô Thần tiếp tục chỉ điểm.
*Vút! Xèo...*
"Viên thứ ba, phía Nam!"
"Viên thứ tư, phía Bắc!"
Bốn viên sỏi khảm phù văn nghịch biến lần lượt cắm chính xác vào bốn góc chết của trận pháp phong tỏa của Trần gia.
Ngay lập tức, một hiện tượng quỷ dị xảy ra. Lưới điện u lam phong tỏa mỏ địa mạch đột ngột nhấp nháy dữ dội. Dòng năng lượng lôi điện tàn bạo bòn rút từ địa mạch không còn bị khóa chặt ở miệng mỏ, mà bị bẻ cong quỹ đạo dòng chảy dưới tác động của phù văn nghịch biến.
Thay vì dội ngược phản phản lực tiêu diệt người đột nhập, toàn bộ dòng năng lượng lôi điện khổng lồ bị ép phải chuyển hóa cấu trúc vật lý, tịnh hóa sạch tạp chất độc tố địa sát, biến thành một luồng linh khí ôn hòa, tinh khiết màu xanh lam nhạt cuồn cuộn chảy ngược dọc theo các đường rãnh đất đá dẫn thẳng vào Khu nhà xám số 4 học viện Giang Nam.
"Thành công rồi!" Trần Bằng béo ú kinh ngạc nhìn luồng linh khí mát rượi đang tràn ngập khu nhà xám của mình, các tế bào phế mạch luyện thể cấp 1 của cậu tự động giãn nở hấp thụ năng lượng.
Bọn bảo an vũ trang Trần gia tuần tra vòng ngoài hoảng hốt phát hiện trạm sạc linh khí của chúng đột ngột bị sụt giảm năng lượng nghiêm trọng, nhưng camera trận pháp dò tìm hoàn toàn không hiển thị bất kỳ dao động xâm nhập vật lý hay linh lực tu vi nào.
"Có chuyện gì thế này? Trận bàn khóa địa mạch bị rò rỉ năng lượng sao?" Tên đội trưởng bảo an hoang mang quét kính đồng kiểm tra.
Trong lúc quân địch đang hỗn loạn hoang mang tìm nguyên nhân, Diệp Vô Thần khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho hai học viên nhanh chóng rút lui theo lối đi ngầm bỏ hoang phía sau học viện.
Tuy nhiên, khi bước đi trên lối đi ngầm phủ đầy bụi bặm và rêu phong cổ kính, cánh tay phải quấn băng gạc đen của Vô Thần đột ngột giật mạnh. Vết nứt phong ấn cổ thần đan điền tầng thứ nhất phát ra luồng ánh sáng u lam rực rỡ, râm ran đau nhức dữ dội như thể có một lực hút vô hình đang cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu dưới đáy lối đi bỏ hoang.
Vô Thần hơi nhíu mày, dừng bước chân lười biếng lại. Hắn dùng thần thức Nguyên Anh quét qua vách đá rạn nứt bên cạnh, phát hiện ra một trận nhãn phụ bị bỏ hoang từ ngàn năm trước, phủ đầy xích sắt rỉ sét đen ngòm dẫn thẳng vào Giếng cổ phong ấn cấm địa phía sau học viện.
Luồng khí tức cổ thần rò rỉ nhẹ từ giếng cổ cội nguồn sâu thẳm phát ra hơi ấm ôn nhu, khiến đan điền trống rỗng của hắn rung động mạnh mẽ như thể tìm lại được một phần nhục thân thất lạc của chính mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!