Hộ Thân Thốn Quyền Và Đập Tan Đạo Tâm
Sấm sét màu xanh lam rít gào dữ dội giữa khoảng không xám xịt của Quảng trường Linh Kiếm. Gió bão nổi lên, cuốn theo những hạt bụi mịn đô thị và những mảnh lá rụng xơ xác đập mạnh vào bệ tỷ thí ngọc thạch. Trên bệ đá, Chu Thế Vinh – vị thiên kiêu kiêu ngạo của Học viện Thiên Hải – lúc này gương mặt đã hoàn toàn vặn vẹo vì phẫn nộ. Ba câu nói thực tế tàn nhẫn của Diệp Vô Thần đã lột trần bộ mặt ngụy quân tử bẩn thỉu của hắn ngay trước hàng vạn con mắt dưới quảng trường. Tiếng xầm xì bàn tán, những ánh mắt khinh bỉ từ đám đông học viên phế mạch nghèo khổ như những lưỡi dao đâm thẳng vào lòng tự tôn mỏng manh của hắn.
"Chết đi! Đồ bảo vệ rác rưởi!" Chu Thế Vinh gầm lên một tiếng điên cuồng.
Hắn giậm mạnh chân xuống đất, đan điền Luyện Khí bát trọng bùng phát linh lực lôi điện đến cực hạn. Chiếc quạt giấy khảm bạc trong tay hắn xòe rộng, những đường lôi văn khắc trên sườn quạt đột ngột phát sáng rực rỡ. Sát ý chân thật muốn hủy diệt mạng sống của Vô Thần dâng lên đỉnh điểm, biến thành một luồng áp lực đỏ rực bao phủ đôi mắt hắn. Hắn không còn màng đến quy tắc giao lưu học thuật, lúc này hắn chỉ muốn một chiêu thiêu rụi gã bảo vệ đáng ghét này thành tro bụi để bịt đầu mối vĩnh viễn.
Dưới bệ tỷ thí, đám đệ tử Học viện Thiên Hải reo hò phấn khích, trong khi các học viên nghèo Giang Nam nín thở trong sợ hãi. Trần Bằng béo ú siết chặt nắm tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gi giảng viên hống hách Trương Cuồng đứng khoanh tay cười khẩy, ánh mắt nhìn Vô Thần như nhìn một cái xác chết.
Đối diện với cơn bão lôi đình đang cuộn xoáy, Diệp Vô Thần vẫn đứng yên lững thững. Chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo quấn vải đen được hắn cầm hờ hững bên tay trái. Làn khói trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo bốc lên khẽ che đi dải băng gạc đen quấn chặt cánh tay phải của hắn.
Lúc này, dưới lớp băng gạc đen ấy, vết nứt phong ấn cổ thần đan điền tầng thứ nhất đang bạo tẩu dữ dội. Cơn đau nhức nhối như vạn kiến nung đốt truyền đến tận tủy xương, rỉ ra những giọt máu màu xanh u lam u tối phát sáng quái dị dưới lớp vải thô. Thần Không Sa vụn nhặt được ở chợ đen tối qua chỉ đủ gia cố tạm thời vỏ bình trà, chứ chưa thể chữa lành kinh mạch phàm nhân phế thải đang réo gào vì áp lực. Nhưng Vô Thần không hề nao núng, đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn của hắn khẽ nheo lại, ẩn hiện một tia u lam thâm sâu như tinh không viễn cổ.
*Vấn tâm nhãn – Thần thức Nguyên Anh vượt cấp kích hoạt.*
Trong nhãn quan của Vô Thần, thế giới xung quanh đột ngột chậm lại. Luồng sấm sét lôi kích khổng lồ phát ra từ chiếc quạt khảm bạc của Chu Thế Vinh không còn là một đòn tấn công hỗn loạn, mà biến thành một đồ thị năng lượng rõ ràng với những dòng chảy linh lực phức tạp. Nhờ thần thức Nguyên Anh mạnh mẽ dung hợp từ ký ức cổ thần, Vô Thần lập tức nhìn thấu cấu trúc lỗi sai trong thuật toán vận hành tiên pháp của Chu Thế Vinh. Hắn phát hiện ra một "khoảng mù" – một góc chết chuyển động nơi luồng lôi điện bão bùng phát ra mạnh nhất nhưng lại có cấu trúc lỏng lẻo nhất về mặt phòng ngự.
"Lôi kích nhồi nhét bằng đan dược, quả nhiên rỗng tuếch." Vô Thần thầm đánh giá trong đầu.
Hắn không hề tránh né, cũng không bộc phát bất kỳ tu vi linh lực thông thường nào để tránh bị camera giám sát đô thị ghi lại. Hắn lững thững bước lên nửa bước, đứng ngay vào tọa độ góc chết của luồng lôi điện, giang rộng lồng ngực đón nhận đòn đánh chí mạng.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ sấm sét chói tai vang dội khắp Quảng trường Linh Kiếm. Luồng lôi kích khổng lồ màu xanh lam từ chiếc quạt khảm bạc giáng thẳng xuống ngực Diệp Vô Thần, bao phủ toàn bộ thân hình gầy gò của hắn trong một quả cầu điện tích rực rỡ. Sức mạnh hủy diệt tỏa ra khiến mặt đất ngọc thạch xung quanh nứt vỡ thành những đường rãnh đen ngòm.
"Xong rồi! Gã bảo vệ chết chắc rồi!" Đệ tử Thiên Hải cười lớn.
"Vô Thần ca!" Trần Bằng béo ú gào lên trong đau đớn, định lao lên bệ đá nhưng bị Thẩm Giai Tuệ giữ chặt lại. Gương mặt nữ giảng viên trẻ tràn đầy sự hối hận và bất lực.
Nhưng ngay giữa tâm bão lôi điện rực rỡ, một màng sương u lam sắc cực mỏng đột ngột hiện lên quanh nhục thân của Vô Thần. *Nghịch chuyển sát chiêu* từ tấm bùa cổ Thiên Mệnh ẩn dưới đáy bình trà inox rỉ sét tự động kích hoạt khi nhận thấy sát ý muốn hủy diệt mạng sống vật chủ thực sự từ Chu Thế Vinh.
Tấm bùa cổ phát ra lực hút không gian vô hình, nuốt chửng hoàn toàn 100% sát chiêu lôi điện khổng lồ. Sức mạnh hủy diệt của lôi kích bị bẻ cong quy tắc, chuyển hóa thành một dòng linh khí tinh khiết, mát rượi chảy dọc theo kinh mạch phàm nhân của Vô Thần, uẩn dưỡng và khai thông thêm các vết nghẽn bế tắc ngoại vi trong đan điền phong ấn của hắn.
Cơn đau bạo tẩu từ vết nứt phong ấn trên cánh tay phải lập tức dịu đi dưới dòng linh khí tịnh hóa ngọt mát. Vô Thần khẽ thở hắt ra một hơi, cảm nhận kinh mạch phế thải của mình đang được đúc lại vững chắc hơn một phần.
Khi khói bụi sấm sét tản đi, cả quảng trường chìm vào một sự im lặng nghẹt thở đến mức đáng sợ.
Diệp Vô Thần vẫn đứng vững vàng tại chỗ, đồng phục bảo vệ bạc màu dẫu bị gió thổi bay phần phật nhưng hoàn toàn không hề có một vết cháy sém nào. Hắn thong thả nâng chiếc bình trà rỉ sét lên, nhấp một ngụm trà nóng ấm, rồi lờ đờ nhìn Chu Thế Vinh:
"Lôi kích của thiên kiêu quý tộc... hóa ra chỉ ấm áp như nước pha trà sữa của Uông Hải đối diện cổng trường thôi sao?"
"Không... Không thể nào!" Chu Thế Vinh ngỡ ngàng tột độ, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng. Hắn run rẩy nhìn chiếc quạt giấy khảm bạc trong tay – bảo vật cấp Trúc Cơ sơ kỳ lúc này đã mất sạch linh lực phù văn, nguội lạnh như một đống sắt vụn. Hắn không hiểu bằng cách nào một gã phế mạch phàm nhân lại có thể gánh chịu trực diện đòn đánh mạnh nhất của mình mà không hề sứt mẻ.
Nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu xâm chiếm tâm trí Chu Thế Vinh. Hắn hoảng hốt lùi lại phía sau, tay trái vội vàng thò vào túi áo định kích hoạt ngọc bội phòng ngự hộ thân.
Nhưng Diệp Vô Thần không cho hắn cơ hội đó.
"Đến lượt ta sòng phẳng với ngươi rồi." Vô Thần lẩm bẩm.
Hắn tiến lên. Bước chân của hắn không mang theo bất kỳ luồng hào quang tiên pháp lộng lẫy nào, không có kiếm quang ngự hành, cũng không có linh lực dao động. Đó là một bước đi thuần túy của nhục thân phàm nhân cực hạn – cực nhanh, cực nặng và cực kỳ tối ưu hóa quỹ đạo chuyển động. Sức mạnh cơ bắp được rèn luyện kết hợp với thần thức Nguyên Anh vượt cấp giúp hắn bắt bài chính xác thời điểm Chu Thế Vinh đang thu chiêu phòng thủ.
Chỉ trong một chớp mắt, Vô Thần đã áp sát khoảng cách xuống dưới 1 mét, đứng ngay trước mặt Chu Thế Vinh.
*Hộ thân thốn quyền – Kình lực phàm nhân bộc phát.*
Vô Thần xoay hông, tập trung toàn bộ kình lực phàm nhân vào nắm tay phải đang quấn băng gạc đen. Cú đấm thốn quyền cận chiến cực nhanh tung ra không phát ra tiếng động rít gió, không để lại bất kỳ dấu vết linh lực nào trên các thiết bị camera giám sát đô thị xung quanh.
*Bốp!*
Cú đấm thốn quyền đập thẳng vào chiếc quạt giấy khảm bạc mà Chu Thế Vinh cố gắng đưa lên đỡ. Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên, chiếc quạt bảo vật cấp Trúc Cơ sơ kỳ lập tức vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt rỉ sét rơi lả tả xuống mặt đất ngọc thạch.
Nhưng kình lực thốn quyền phàm nhân cực hạn không hề dừng lại ở đó. Nó xuyên qua lớp mảnh vỡ, truyền dọc theo khớp xương tay phải của Chu Thế Vinh, chấn động thẳng vào bả vai và lồng ngực hắn.
*Rắc! rắc!*
Tiếng xương khớp vỡ vụn vang lên ghê người. Kình lực thốn quyền mang theo năng lượng lôi điện nghịch chuyển cực mạnh từ bùa cổ dội ngược vào đan điền của Chu Thế Vinh, đập nát toàn bộ đạo cơ Luyện Khí bát trọng mà hắn dày công nhồi nhét bằng độc đan bấy lâu nay. Linh lực bạo tẩu cắn trả khiến đan điền hắn rách nát vỡ vụn hoàn toàn.
"A!!!" Chu Thế Vinh hét lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn.
Hắn cảm thấy toàn bộ kinh mạch trong cơ thể mình như bị một lưỡi búa khổng lồ đập nát, linh lực biến mất không dấu vết, biến hắn thành một phế nhân hoàn toàn không có tu vi.
Chu Thế Vinh quỳ sụp xuống bệ tỷ thí, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn, miệng lẩm bẩm hoài nghi cuộc sống tu tiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!