Kỳ Giao Lưu Học Viện Và Sự Khiêu Khích Kiêu Ngạo
Sương mù buổi sớm ở Giang Nam đô thị chưa bao giờ tinh khiết. Nó luôn mang theo một lớp bụi mịn màu xám tro, lẫn lộn với mùi khí thải linh cơ từ những chiếc xe ngự kiếm đời mới của giới thượng lưu chạy dọc các tuyến đường cao tốc trên cao. Hôm nay, bầu trời phía trên Học viện Tiên đạo Giang Nam lại càng thêm u ám. Những đám mây chì đè nặng xuống Quảng trường Linh Kiếm, nơi hàng ngàn học viên đang tụ tập, bầu không khí ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng thở dốc đầy lo âu.
Kỳ giao lưu học thuật giữa hai học viện tiên đạo lớn nhất khu vực Nam thành phố đã bắt đầu. Nhưng khác với vẻ náo nhiệt của những năm trước, quảng trường rộng lớn lát bằng đá xanh của học viện hôm nay lại mang một vẻ thê lương, u uất.
Ở phía bên kia quảng trường, đoàn xe của Học viện Tiên đạo Thiên Hải đỗ thành một hàng dài kiêu hãnh. Những chiếc xe sang trọng tích hợp trận pháp phòng ngự lấp lánh ánh sáng vàng kim, trên thân xe vẽ biểu tượng đám mây sấm sét của tập đoàn tài phiệt Trần gia – nhà tài trợ khổng lồ đứng sau chúng. Các đệ tử Thiên Hải đứng ngạo nghễ trong những bộ chiến y màu xanh lam bó sát dệt bằng tơ linh tằm, tay cầm bảo kiếm khảm ngọc thạch quý giá, ánh mắt nhìn về phía học viên Giang Nam đầy vẻ khinh miệt.
Sự tương phản hiện lên cực đoan và tàn nhẫn.
Học viên Giang Nam, phần lớn là con em phàm nhân nghèo khổ hoặc những kẻ mang phế mạch tàn khuyết, chỉ mặc những bộ đồng phục vải thô màu xám tro bạc màu. Họ đứng co cụm lại một góc, cúi đầu chịu đựng những lời xầm xì chế giễu từ phía đối thủ.
"Nhìn lũ rác rưởi kia kìa, không có linh căn mà cũng đòi học tiên đạo? Đúng là lãng phí linh thạch của thành phố."
"Học viện Giang Nam rách nát này sớm muộn gì cũng bị Trần gia mua lại để làm bãi thải linh phế mà thôi."
Đột nhiên, một tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía đoàn xe Thiên Hải. Mỗi bước chân giẫm xuống mặt đá xanh của Quảng trường Linh Kiếm đều phát ra một tiếng *uỳnh* trầm đục, khiến mặt đất khẽ rung chuyển.
Trương Cuồng – giảng viên trưởng khoa Luyện Thể của Học viện Thiên Hải bước ra. Gã là một tráng sĩ to lớn lực lưỡng, mặc võ phục cộc tay khoe cơ bắp cuồn cuộn đỏ rực như sắt nung. Gương mặt dữ tợn hống hách của gã quét qua đám đông học viên Giang Nam, rồi đột ngột bộc phát ra luồng uy áp Luyện Khí cửu trọng (Luyện Thể) đỉnh phong của mình.
*Ầm!*
Một luồng khí thế nặng nề như ngọn núi nhỏ đổ ập xuống toàn bộ quảng trường. Những học viên Giang Nam đứng hàng đầu, đặc biệt là các học viên nghèo phế mạch không có tu vi, lập tức cảm thấy ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đè chặt. Gương mặt họ tái mét, hơi thở nghẹn họng, nhiều người không chịu nổi đã phải quỳ sụp xuống mặt đất, run rẩy trong đau đớn.
Trần Bằng béo ú đứng ở góc nhà xám số 4, hai chân run rẩy dữ dội nhưng vẫn cố gắng nghiến răng chống đỡ. Nhục thân được rèn luyện bằng cách gánh nước linh tuyền hằng đêm của cậu phát ra một luồng khói trắng u lam mỏng manh, giúp cậu giữ vững xương sống không bị quỳ lạy trước uy áp tàn bạo của Trương Cuồng.
"Hừ, một lũ phế vật không chịu nổi một kích." Trương Cuồng cười khẩy, giọng nói mang theo linh lực chấn động rít lên khắp quảng trường. "Thẩm hiệu trưởng của các ngươi bế quan bạt mạng, ban giám hiệu thì hèn nhát thỏa hiệp. Hôm nay, Học viện Thiên Hải chúng ta sang giao lưu, dẫu sao cũng là để các ngươi mở mang tầm mắt, biết thế nào là thiên tài thực sự. Ai dám lên bệ đá tỷ thí này tiếp chiêu?"
Thẩm Giai Tuệ, nữ giảng viên trẻ đeo kính gọng đen thanh lịch, đứng ở bệ đài trung tâm, sắc mặt vô cùng khó coi. Cô cố gắng vận hành linh lực Trúc Cơ sơ kỳ của mình để lập trận pháp giảm bớt uy áp cho học trò, nhưng lập tức bị luồng quyền kình bạo liệt của Trương Cuồng đánh rạn nứt trận đồ, khiến cô phải lùi lại một bước, khóe môi tái nhợt.
"Trương giảng viên, đây là kỳ giao lưu học thuật, không phải nơi để các người dùng võ lực đàn áp học viên nghèo!" Thẩm Giai Tuệ phẫn nộ lên tiếng.
"Giao lưu học thuật? Tiên đạo lấy thực lực làm trọng, kẻ yếu không có quyền lên tiếng!" Trương Cuồng cười lớn đầy ngạo mạn.
Đúng lúc này, từ phía sau gã, một thanh niên khôi ngô tuấn tú lững thững bước lên bệ đá tỷ thí bằng ngọc thạch quý giá giữa quảng trường. Hắn mặc võ phục màu xanh lam viền bạc sang trọng, tay cầm một chiếc quạt giấy khảm bạc tỏa ra lôi quang lấp lánh. Đó chính là Chu Thế Vinh – thiếu chủ Học viện Thiên Hải, thiên kiêu Luyện Khí bát trọng nổi danh kiêu ngạo.
Chu Thế Vinh khẽ vung chiếc quạt giấy, phát ra tiếng sấm nổ lách tách ghê rợn. Hắn nhìn xuống hàng vạn học viên Giang Nam bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng, giọng nói đầy vẻ chế giễu:
"Trương giảng viên nói đúng, phế vật thì nên có giác ngộ của phế vật. Hôm nay, ta đứng ở đây thách đấu toàn bộ đệ tử phế mạch của Học viện Giang Nam. Kẻ nào tự xưng là kiên trì luyện thể, cứ bước lên bệ đá này. Ta chỉ dùng một tay, nếu các ngươi có thể đỡ nổi một chiêu lôi kích của ta, ta sẽ tặng cho kẻ đó mười viên linh thạch hạ phẩm. Còn nếu không đỡ nổi... thì tự giác cút khỏi học viện, làm nô dịch khai mỏ cho Trần gia đi!"
Lời thách đấu tàn độc và sỉ nhục ấy vang lên, khiến toàn bộ học viên Giang Nam chìm vào sự u uất và phẫn nộ tột độ. Mười viên linh thạch hạ phẩm là nguồn tài nguyên cứu tế cả năm của một gia đình phu mỏ, nhưng cái giá phải trả là danh dự và sự tự do vĩnh viễn.
"Không ai dám lên sao?" Chu Thế Vinh phá lên cười đầy đắc ý, lôi quang trên chiếc quạt giấy khảm bạc càng thêm rực rỡ. "Hóa ra Giang Nam học viện chỉ nuôi dưỡng một lũ rùa rụt đầu, phế mạch mãi mãi chỉ là rác rưởi dưới đáy xã hội mà thôi!"
"Ta lên!" Trần Bằng béo ú phẫn nộ hét lớn, định lao lên bệ đá tỷ thí.
Nhưng ngay khi chân cậu vừa bước ra nửa bước, một bàn tay gầy gò, quấn chặt dải băng gạc đen từ cổ tay lên đến khuỷu tay đột ngột vươn ra từ trong đám đông, khẽ vỗ nhẹ lên vai cậu. Một kình lực phàm nhân cực kỳ điềm tĩnh truyền tới, nhẹ nhàng kéo Trần Bằng lùi lại phía sau.
"Đừng vội, đùi gà của ngươi hôm nay ta chưa ăn, để ta lên giải quyết trước."
Một giọng nói lười biếng, nhạt nhẽo và vô cùng quen thuộc vang lên giữa bầu không khí ngột ngạt.
Toàn bộ quảng trường đột ngột im lặng. Hàng ngàn ánh mắt đồng loạt quay lại nhìn về phía cổng Nam học viện.
Từ trong màn sương mù ẩm ướt, một thiếu niên gầy gò lững thững bước ra. Hắn mặc một bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu, vạt áo hơi sờn rách, chân đi đôi giày vải thô dính đầy bùn đất. Trong tay trái của hắn là chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo mờ nhạt, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo hương trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo.
Cánh tay phải của hắn quấn băng gạc đen chặt chẽ, thỉnh thoảng ẩn hiện một tia sáng u lam cực kỳ mờ nhạt dưới lớp vải thô – thành quả sau khi được vá bằng cát Thần Không Sa đêm qua tại chợ đen.
Đó là Diệp Vô Thần, gã bảo vệ gác cổng lười biếng của học viện.
"Kẻ nào kia? Một gã bảo vệ phế mạch?"
"Hắn điên rồi sao? Một gã bảo vệ không có linh căn lại dám bước lên bệ tỷ thí tiên đạo?"
Đám đệ tử Thiên Hải phía đối diện lập tức phá lên cười rộ đầy chế giễu. Trương Cuồng nheo mắt nhìn Vô Thần, cố tình bộc phát luồng uy áp Luyện Khí cửu trọng đè nặng lên người hắn hòng bắt hắn phải quỳ gối ngay tại chỗ để làm trò hề.
Nhưng điều khiến Trương Cuồng kinh ngạc là, gã bảo vệ gầy gò kia vẫn bước đi lững thững, không nhanh không chậm. Luồng uy áp nặng nề như núi đá chạm vào người hắn liền biến mất không một tiếng động, giống như một cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ tĩnh lặng. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp ẩn sâu trong đan điền phong ấn của Vô Thần dễ dàng hóa giải toàn bộ áp chế tinh thần của Trương Cuồng mà không cần bộc phát một tia linh lực nào.
Vô Thần lững thững bước lên bệ đá tỷ thí bằng ngọc thạch quý giá. Hắn đứng đối diện với Chu Thế Vinh rực rỡ kiêu sa, rồi thong thả mở nắp bình trà inox rỉ sét, ghé môi nhấp một ngụm trà nóng ấm, ngáp dài một cái đầy mệt mỏi.
*Oáp...*
"Ngươi... một gã bảo vệ rác rưởi, ai cho phép ngươi bước lên bệ đá tỷ thí này?" Chu Thế Vinh nhìn bộ đồng phục bảo vệ bạc màu của Vô Thần, trên mặt lộ ra vẻ kinh tởm và tức giận tột độ. Hắn cảm thấy việc đứng chung một bệ đá với gã bảo vệ phế mạch này là một sự sỉ nhục lớn đối với thân phận thiên kiêu của mình.
Chu Thế Vinh nhìn gã bảo vệ gầy gò mặc đồng phục sờn rách bước lên bệ đá, phá lên cười đầy khinh miệt:
"Ha ha ha! Giang Nam học viện thực sự đã mạt lộ rồi sao? Ngay cả một gã bảo vệ gác cổng phế mạch, ăn bám rác rưởi của xã hội tu chân hiện đại cũng dám lên đây tiếp chiêu? Ngươi muốn lấy mười viên linh thạch hạ phẩm để mua trà phàm nhân sao? Được, ta cho ngươi quỳ xuống liếm giày cho ta, ta sẽ ban cho ngươi!"
Vô Thần thong thả đậy nắp bình trà rỉ sét lại, đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn khẽ liếc nhìn Chu Thế Vinh. Khác với sự phẫn nộ của đám học viên bên dưới, gương mặt hắn thản nhiên đến mức đáng ghét. Hắn nhún vai, buông một câu cụt ngủn:
"Ta lên đây không phải để tỷ thí, ta chỉ muốn gác cổng yên bình. Nhưng ngươi sủa to quá, làm ta không ngủ trưa được. Với lại, ta thấy ngươi đứng ở đây khoe khoang, thực sự có vài điều rất thực tế muốn nói cho ngươi tỉnh ngộ."
"Ngươi nói cái gì?!" Chu Thế Vinh nheo mắt, lôi quang trên quạt giấy rít lên dữ dội.
Vô Thần không hề sợ hãi, hắn tiến lên một bước, áp sát khoảng cách, bắt đầu vận hành kỹ năng "Khiêu khích cá mặn" bằng giọng điệu nhạt nhẽo nhưng cực kỳ tàn nhẫn, bóc trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của đối thủ trước hàng ngàn người chứng kiến:
"Điều thứ nhất: Ngươi tự xưng là thiên kiêu kiêu ngạo, nhưng thực chất chỉ là một con chó giữ nhà được nuôi bằng đống linh thạch hối lộ của tập đoàn Trần gia. Nếu không có đống đan dược nhồi nhét từ nhỏ để kéo tu vi lên Luyện Khí bát trọng, ngươi liệu có đứng nổi ở đây không, hay chỉ là một đống bùn nhão bất tài dưới khu ổ chuột? Ngươi dùng tiền của tài phiệt để lòe phàm nhân nghèo khổ, cắn người để kiếm chút thể diện cho chủ nhân, có gì đáng kiêu ngạo?"
*Ầm!*
Câu nói đầu tiên của Vô Thần như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn của Chu Thế Vinh. Hàng ngàn học viên Giang Nam bên dưới lập tức xầm xì, nhiều người khẽ bật cười hả dạ. Gương mặt tuấn tú của Chu Thế Vinh bắt đầu biến sắc, răng hắn nghiến chặt phát ra tiếng kèn kẹt.
"Điều thứ hai:" Vô Thần vẫn thản nhiên nói tiếp, giọng điệu lười biếng nhưng từng chữ như dao găm cắm vào tim đối thủ. "Học viện Thiên Hải của ngươi tự xưng là danh môn chính đạo, hóa ra giáo dục của các ngươi chỉ là dạy học trò đi bắt nạt những học viên phế mạch không có linh căn để tìm kiếm cảm giác ưu việt giả tạo. Một lũ thiên tài cậy mạnh hiếp yếu, cậy giàu bắt nạt nghèo, thực chất chỉ là một lũ phế vật tinh thần hèn nhát, sợ hãi kẻ mạnh nên mới phải tìm kẻ yếu hơn để giẫm đạp."
"Câm miệng! Ngươi tìm chết!" Chu Thế Vinh đỏ mặt tía tai, gào thét phẫn nộ. Luồng lôi điện trên quạt giấy khảm bạc bộc phát dữ dội, chém rách một góc mặt đá xanh dưới chân.
Nhưng Vô Thần vẫn không dừng lại, hắn nhấp thêm một ngụm trà nóng từ chiếc bình rỉ sét, buông câu chí mạng thứ ba:
"Điều thứ ba, cũng là thực tế nhất: Ngươi nói phế mạch không xứng đáng chạm vào linh thạch. Vậy bản thân ngươi hôm nay sang đây giao lưu, thực chất chỉ là để cướp chỉ tiêu tài nguyên của học viện chúng ta dâng lên cho Trần gia để đổi lấy một căn hộ cao cấp tại Linh Châu Tiên Vực, đúng không? Một kẻ bán đứng đồng đạo, bán đứng danh dự kiếm sĩ để làm tay sai cho tài phiệt bòn rút thọ nguyên phàm nhân, loại ngụy quân tử đê tiện như ngươi... dẫu có tu luyện đến Trúc Cơ thì cũng chỉ là một vũng nước thải hôi thối mà thôi."
*Oành!*
Ba câu nói tàn nhẫn, thực tế bóc trần hoàn toàn toàn bộ âm mưu kinh tế bẩn thỉu và bộ mặt giả dối của Chu Thế Vinh ngay trước công chúng toàn thành phố đô thị tu tiên.
Sự thật trần trụi bị vạch trần khiến toàn bộ Quảng trường Linh Kiếm bùng nổ trong tiếng reo hò và phẫn nộ của học viên Giang Nam. Uy tín danh dự của Học viện Thiên Hải sụp đổ hoàn toàn trong vòng một nốt nhạc.
"A!!! Ta phải giết chết ngươi! Đồ rác rưởi gác cổng!"
Chu Thế Vinh điên cuồng mất sạch lý trí. Lòng tự tôn kiêu ngạo của hắn bị chà đạp tàn nhẫn trước hàng ngàn ánh mắt khinh bỉ của đám đông. Sát ý chân thật muốn hủy diệt mạng sống của Vô Thần bùng phát lên tới đỉnh điểm cực hạn, đỏ rực như máu trong mắt hắn.
Hắn giẫm mạnh chân xuống bệ đá tỷ thí, chiếc quạt giấy khảm bạc phát ra những luồng sấm sét màu xanh lam bão bùng gầm rú dữ dội, sẵn sàng tung ra sát chiêu lôi kích mạnh nhất để thiêu rụi gã bảo vệ lười biếng thành tro bụi vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!