Vạn Bảo Các Và Giao Dịch Chợ Đen
Đêm Giang Nam sau trận bão nhiệt đới ẩm ướt và lạnh lẽo đến thấu xương. Hơi nước từ dòng sông Linh Giang ô nhiễm bốc lên, mang theo mùi hôi thối đặc trưng của các hóa chất luyện đan công nghiệp rò rỉ từ các nhà xưởng của tập đoàn Trần gia, kết thành một màn sương mù màu xanh lục nhạt bao phủ khắp các ngõ ngách của khu ổ chuột ngoại ô.
Diệp Vô Thần khoác lên mình một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình để che đi bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu của Học viện Tiên đạo Giang Nam. Gương mặt hắn được giấu kín sau một chiếc mặt nạ gỗ phàm nhân thô ráp, không có bất kỳ hoa văn hay linh lực dao động nào. Dưới lớp áo choàng rộng, cánh tay phải của hắn vẫn đang run rẩy nhẹ. Dải băng gạc đen mới quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay dẫu đã tạm thời ngăn chặn dòng máu màu xanh u lam rò rỉ ra ngoài, nhưng những vết nứt hóa thạch ẩn sâu dưới da thịt vẫn liên tục truyền đến những cơn đau râm ran như vạn kiến nung đốt.
Cái giá của việc dùng Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù để nuốt chửng kịch độc Đoạn Trường Sa và sát chiêu của Vương Sát đêm qua quá lớn. Nhục thân phàm nhân phế mạch của hắn đang điên cuồng réo gào đòi hỏi một nguồn năng lượng không gian đủ mạnh để gia cố lại vật chứa. Nếu không, lần tiếp theo bùa cổ kích hoạt, đan điền hắn chắc chắn sẽ vỡ nát.
Hắn siết chặt chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo trong tay trái – thứ duy nhất được quấn một lớp vải thô màu đen để che đi những vết nứt rạn rỉ sét dọc theo thân bình. Bước chân hắn lững thững, không nhanh không chậm, tiến sâu vào lối xuống của ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 7 ở rìa phân khu Nam. Đây chính là lối vào của Chợ đen Linh Khí Giang Nam.
Vừa bước xuống hết những bậc thang bê tông nứt nẻ phủ đầy rêu phong, một thế giới hoàn toàn khác biệt hiện ra trước mắt Vô Thần. Không có ánh sáng rực rỡ của đèn neon đô thị, Chợ đen Linh Khí được thắp sáng bởi những ngọn đèn dầu hỏa phàm nhân pha trộn với những trận pháp tụ linh u lam sắc cấp thấp phát ra ánh sáng chập chờn. Tiếng xầm xì bàn tán, tiếng mặc cả, tiếng chửi thề của các tán tu tự do nghèo khổ vang lên hỗn loạn. Ở đây, người ta mua bán đủ thứ phi pháp: từ linh thạch lậu bị bòn rút từ các công trường của Trần gia, bùa chú giả của Hứa Văn Kiệt, cho đến những mảnh vỡ rác thải luyện khí không rõ nguồn gốc.
Vô Thần lách người qua một quầy hàng bày bán những mảnh xương yêu thú rỉ sét, hướng thẳng về phía góc sâu nhất của ga tàu điện. Nơi đó, biệt lập hoàn toàn với sự nhếch nhác bên ngoài, là một gian phòng được xây dựng bằng đá u minh kiên cố, phía trên treo một tấm biển gỗ sơn son thếp vàng đã hơi bạc màu: "Vạn Bảo Các – Chi nhánh Giang Nam".
Đây là thế lực thương hội trung lập duy nhất tại Giang Nam không chịu sự kiểm soát trực tiếp của Trần gia. Người quản lý chi nhánh này là Vân Cơ – một nữ tử quyến rũ, sắc sảo nổi tiếng khắp giới hắc đạo đô thị.
*Cộc! Cộc!*
Vô Thần gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ đen của Vạn Bảo Các. Cửa tự động mở ra không một tiếng động. Một luồng hương thơm dịu mát của gỗ đàn hương kết hợp với linh khí ôn hòa ập vào mặt, xua đi hoàn toàn mùi hôi thối ẩm ướt của khu chợ đen bên ngoài.
Phía sau tấm rèm lụa mỏng màu đỏ sẫm, Vân Cơ đang lười biếng tựa mình trên một chiếc ghế dài khảm ngọc thạch. Nàng mặc một chiếc sườn xám đỏ rực như chu sa xẻ cao, để lộ đôi chân dài trắng ngần quyến rũ. Tay nàng khẽ lay động một chiếc quạt tròn thêu hoa mẫu đơn, đôi mắt đào hoa ẩn chứa sương khói khẽ liếc nhìn kẻ mới bước vào.
"Khách quý ghé thăm Vạn Bảo Các vào đêm bão bùng thế này, lại còn đeo mặt nạ giấu đầu hở đuôi, không biết là muốn mua bảo vật gì, hay muốn bán món đồ nào đây?" Giọng nói của Vân Cơ ngọt ngào như rót mật, nhưng lại ẩn chứa một tia thần thức Trúc Cơ viên mãn nhàn nhạt quét qua người Vô Thần để dò xét.
Vô Thần đứng yên tại chỗ. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp ẩn sâu trong thức hải của hắn dễ dàng hóa giải luồng dò xét kia một cách không tiếng động, khiến Vân Cơ chỉ quét được một luồng khí tức phế mạch phàm nhân trống rỗng. Hắn thản nhiên bước tới chiếc bàn gỗ đàn hương đối diện nàng, lười biếng kéo ghế ngồi xuống, đặt chiếc bình trà rỉ sét quấn vải đen lên bàn.
"Ta muốn mua Thần Không Sa vụn." Giọng nói của Vô Thần qua chiếc mặt nạ gỗ trở nên trầm đục và khàn nhẹ.
Vân Cơ khẽ bật cười, tiếng cười thanh tao nhưng sắc sảo vô cùng: "Thần Không Sa? Đó là khoáng sản không gian viễn cổ cực kỳ quý hiếm, dẫu chỉ là mảnh vụn cũng thuộc danh mục cấm lưu hành của Thương hội Thiên Cơ ở hạ giới. Trần gia còn đang lùng sục khắp Giang Nam để tìm kiếm thứ này để dâng lên Linh Châu kia kìa. Khách quan nghĩ Vạn Bảo Các ta dễ dàng lấy ra được sao?"
"Cô có." Vô Thần thản nhiên nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc bình rỉ sét, thái độ lười biếng nhạt nhẽo đến mức đáng ghét. "Vạn Bảo Các chuyên đấu giá cổ vật rỉ sét từ kỷ nguyên cũ, trong kho chắc chắn còn sót lại vài mảnh Thần Không Sa vụn bị coi là phế phẩm luyện khí. Đưa ra cái giá sòng phẳng đi."
Vân Cơ nheo mắt lại, chiếc quạt tròn trong tay khẽ ngừng lay động. Nàng quan sát kỹ gã đeo mặt nạ gỗ trước mặt. Một phàm nhân phế mạch không có nổi một tia linh căn, nhưng lại có thể ngồi thản nhiên trước uy áp Trúc Cơ viên mãn của nàng, thậm chí còn biết rõ trong kho của nàng có Thần Không Sa phế phẩm. Sự tò mò trong lòng nàng bắt đầu trỗi dậy.
"Được, cứ coi như ta có đi." Vân Cơ khẽ nghiêng người về phía trước, để lộ bờ vai trần quyến rũ và mùi hương mê người. "Nhưng Thần Không Sa dẫu là phế phẩm cũng chỉ giao dịch bằng linh thạch thượng phẩm hoặc bảo vật tương đương. Khách quan lấy gì để trao đổi sòng phẳng đây?"
Vô Thần không nói lời thừa, tay trái thò vào trong áo choàng, lôi ra năm tấm bùa giấy màu vàng thô ráp đặt lên bàn gỗ. Đó là những tấm bùa chú được vẽ bằng nước trà xanh phàm nhân kết hợp với một vài nét vẽ phù văn biến thể nghịch chuyển mà hắn tự chế tác sáng nay.
"Năm tấm bùa nghịch chuyển tự chế này." Vô Thần nói.
Vân Cơ nhìn năm tấm bùa thô ráp, trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ rõ rệt. Nàng khẽ vẫy tay, một luồng linh lực màu đỏ nhạt quấn lấy một tấm bùa bay lên lòng bàn tay nàng. Nàng vận hành Vạn Bảo Nhãn – kỹ thuật giám bảo độc quyền của Vạn Bảo Các – để quét qua tấm bùa.
"Giấy phù thô chất lượng kém, mực vẽ hoàn toàn là nước trà phàm nhân không có một tia linh khí dao động." Vân Cơ lắc đầu, nụ cười trên môi mang theo vài phần mỉa mai. "Khách quan đang đùa giỡn Vạn Bảo Các ta sao? Thứ rác rưởi này dẫu là tán tu chợ đen cũng không thèm thèm liếc mắt nhìn một cái, vậy mà đòi đổi lấy Thần Không Sa quý giá?"
"Thứ rác rưởi?" Vô Thần khẽ cười nhạt dưới mặt nạ. "Cô có thể thử nghiệm hiệu quả của nó ngay tại đây."
Hắn chỉ tay về phía chiếc lò sưởi bằng đá u minh ở góc phòng Vạn Bảo Các. Chiếc lò sưởi ấy đang bùng cháy dữ dội bằng Xích Hỏa – loại hỏa diễm cấp 2 chuyên dùng để sưởi ấm và thanh lọc linh khí cho giới thượng lưu.
"Ném tấm bùa đó vào lò sưởi đi." Vô Thần lười biếng nói.
Vân Cơ nheo mắt nhìn Vô Thần, rồi khẽ vẩy ngón tay, ném tấm bùa thô ráp vào thẳng tâm bão hỏa diễm Xích Hỏa đang rực cháy.
*Xèo! uỳnh!*
Ngay khi tấm bùa chạm vào ngọn lửa Xích Hỏa đỏ rực mang theo nhiệt độ thiêu rụi, một hiện tượng quỷ dị chưa từng có lập tức xảy ra. Không hề bị thiêu rụi thành tro tàn như những tấm bùa thông thường, năm nét vẽ phù văn trà thủy trên giấy phù thô đột ngột bộc phát ra một màng sương u lam sắc mỏng manh nhưng kiên cố.
Màng sương u lam ấy giống như một chiếc hố đen không đáy, trong tích tắc nuốt chửng hoàn toàn toàn bộ nhiệt độ thiêu đốt và sát lực hủy diệt của ngọn lửa Xích Hỏa. Ngay sau đó, dưới cơ chế nghịch chuyển quy tắc, toàn bộ hỏa năng bạo liệt bị tịnh hóa hoàn toàn, chuyển hóa thành một luồng linh khí hệ thủy mát rượi, tinh khiết thổi bùng ra khắp gian phòng Vạn Bảo Các.
Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống, không khí trở nên trong lành và ngọt mát đến mức khiến thần thức Trúc Cơ của Vân Cơ cảm thấy sảng khoái vô cùng.
"Cái... cái gì?!" Vân Cơ kinh hoàng đứng bật dậy khỏi chiếc ghế dài. Chiếc quạt tròn thêu hoa rơi xuống đất từ lúc nào không hay. Đôi mắt đào hoa của nàng trợn trừng nhìn chiếc lò sưởi giờ đây chỉ còn lại những đốm lửa mát rượi màu u lam nhạt, rồi lại nhìn năm tấm bùa thô ráp trên bàn.
Nàng là giám định sư trưởng của Vạn Bảo Các, đã từng nhìn thấy hàng vạn loại phù lục cao cấp từ Linh Châu gửi xuống, nhưng chưa từng thấy bất kỳ loại bùa chú nào có khả năng nuốt chửng sát lực hỏa diễm cấp 2 rồi nghịch chuyển nó thành linh khí tịnh hóa tinh khiết một cách hoàn hảo đến vậy. Đây hoàn toàn là việc bẻ gãy quy luật vật lý của thiên đạo hiện tại!
"Thế nào? Đủ sòng phẳng để đổi lấy Thần Không Sa vụn chưa?" Vô Thần nhàn nhạt hỏi, tay vẫn thong thả gõ nhịp lên chiếc bình trà rỉ sét.
Vân Cơ hít một hơi thật sâu để cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại. Đôi mắt nàng lấp lóe những tia sáng tính toán sắc sảo của một thương nhân lão luyện. Nàng nhận ra gã đeo mặt nạ gỗ này chính là một mỏ vàng vô giá, một đại lão ẩn thế sở hữu kỹ nghệ chế tác phù văn nghịch thiên.
Nàng khẽ bước tới gần Vô Thần, bước đi uyển chuyển như nước chảy, tà váy sườn xám đỏ xẻ cao khẽ lay động lộ ra làn da trắng ngần. Nàng nghiêng đầu, nở một nụ cười quyến rũ chết người, đôi môi đỏ mọng ghé sát tai hắn, tỏa ra hơi thở thơm mát:
"Khách quan quả thực khiến Vân Cơ mở rộng tầm mắt... Những tấm bùa này quả thực rất thú vị. Nhưng năm tấm thì hơi ít, hay là khách quan đồng ý gia nhập làm khách khanh luyện phù cho Vạn Bảo Các ta? Ta cam kết sẽ cung cấp cho ngươi nguồn linh thạch thượng phẩm vô hạn, thậm chí... cả nhục thân này của ta cũng có thể thuộc về ngươi hằng đêm..."
Giọng nói của nàng mang theo một tia Mê Hồn Vũ – cấm thuật âm luật mê hoặc thần trí của tu sĩ Trúc Cơ. Nàng muốn dùng nhan sắc và mị thuật để làm lung lay đạo tâm của Vô Thần, cưỡng ép hắn phải nhượng bộ và tiết lộ nguồn gốc phù văn.
Nhưng đáp lại màn mị hoặc đầy quyến rũ của nàng chỉ là một tiếng ngáp dài lười biếng của Vô Thần.
*Oáp...*
Vô Thần lờ đờ nhấc bình trà rỉ sét lên, nhấp một ngụm trà phàm nhân nhạt nhẽo, thản nhiên nói:
"Trà của cô hơi nhạt, có đường không? Với lại, ta chỉ muốn làm một gã bảo vệ lười biếng gác cổng học viện, không có hứng thú làm khách khanh mệt mỏi. Đừng dùng mị thuật vô ích, đạo tâm của ta sòng phẳng lắm, không thích nợ nần tình cảm."
Nụ cười quyến rũ của Vân Cơ lập tức cứng đờ trên gương mặt thanh tú. Nàng kinh ngạc lùi lại một bước. Mê Hồn Vũ của nàng dẫu là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ nếu không đề phòng cũng phải thất thần trong vài giây, vậy mà gã bảo vệ phế mạch này lại hoàn toàn miễn nhiễm, thậm chí còn chê trà của nàng nhạt!
"Khách quan quả thực là người sắt đá..." Vân Cơ khẽ nghiến răng, ánh mắt trở nên lạnh lùng và sắc sảo hơn.
Quyết không bỏ cuộc, nàng âm thầm thò tay trái vào dưới tà váy sườn xám, kích hoạt một chiếc gương đồng nhỏ khảm ngọc thạch cổ xưa – Linh Lung Tâm Kính. Đây là pháp bảo dò tìm công nghệ cao của Thương hội Thiên Cơ Linh Châu ban phát, chuyên dùng để quét tìm dao động thần thức và khí tức thái cổ rò rỉ của pháo hôi.
*Vút!*
Một luồng sáng vàng kim vô hình từ chiếc gương đồng dưới gầm bàn đột ngột quét ra, khóa chặt lấy nhục thân của Diệp Vô Thần hòng quét sạch toàn bộ bí mật đan điền và linh hồn của hắn.
Ngay trong tích tắc luồng sáng vàng kim chạm vào người, thần thức Nguyên Anh vượt cấp của Vô Thần lập tức cảnh báo nguy hiểm cực hạn. Hắn nhận ra đây chính là thiết bị quét dò tìm khí tức cổ thần cực kỳ nguy hiểm. Nếu để Linh Lung Tâm Kính quét trúng vết nứt rỉ máu xanh u lam trên tay phải của hắn, thân phận Hỗn Độn Thánh Thể và bùa cổ Thiên Mệnh sẽ ngay lập tức bị báo cáo lên thượng giới.
"Muốn quét ta?" Vô Thần thầm nghĩ, mắt vẫn lờ đờ nhìn Vân Cơ không hề dao động.
Hắn lập tức vận hành Vô diện liễm khí thuật – phương pháp ẩn giấu khí tức tối cổ do Liễu Như Yên truyền dạy. Thức hải thần thức Nguyên Anh khổng lồ của hắn trong tích tắc co rụt lại, thu nhỏ hoàn toàn thành một điểm cực nhỏ ẩn sâu dưới đáy phong ấn đan điền cổ thần. Toàn bộ kinh mạch phế thải của hắn trở nên trống rỗng, tĩnh lặng như nước hồ thu.
Luồng sáng vàng kim của Linh Lung Tâm Kính quét qua quét lại trên người Vô Thần ba lần, nhưng chiếc gương đồng chỉ hiển thị một dòng chữ cổ mờ nhạt: "Thể chất: Phế mạch phàm nhân. Tu vi: Không có. Thần thức: Không có."
Vân Cơ nhìn xuống chiếc gương đồng ẩn dưới tay áo, trong lòng tràn ngập sự bàng hoàng và nghi vấn tột độ. Chiếc gương đồng không bao giờ nói dối, gã đeo mặt nạ này thực sự chỉ là một phàm nhân phế mạch hoàn toàn không có tu vi! Nhưng làm thế nào một phế mạch phàm nhân lại có thể chế tác ra bùa nghịch chuyển thiên mệnh và miễn nhiễm với mị thuật Trúc Cơ?
"Khách quan giấu nghề thật kỹ..." Vân Cơ thu lại Linh Lung Tâm Kính, ánh mắt nhìn Vô Thần đã bớt đi vài phần khinh miệt, tăng thêm mười phần kiêng dè và tò mò sâu sắc. Nàng hiểu rõ, dẫu gã này có là phế mạch thật hay giả, thì giá trị của năm tấm bùa nghịch chuyển kia cũng là vô giá đối với Vạn Bảo Các.
"Được, giao dịch sòng phẳng." Vân Cơ dứt khoát nói. Nàng khẽ vẫy tay, từ ngăn kéo mật của bàn gỗ bay ra một chiếc túi da nhỏ màu xanh lam nhạt, tỏa ra những luồng linh quang không gian mỏng manh.
Nàng đặt chiếc túi da lên bàn, đẩy về phía Vô Thần: "Trong này là năm lạng Thần Không Sa vụn – phế phẩm luyện khí cổ đại còn sót lại trong kho của ta. Đổi lấy năm tấm bùa nghịch chuyển tự chế của ngươi. Khách quan thấy đã đủ sòng phẳng chưa?"
Vô Thần liếc nhìn chiếc túi da, thần thức quét qua phát hiện bên trong chứa đầy những hạt cát màu lam nhạt phát ra dao động không gian ôn hòa. Đúng là Thần Không Sa vụn thượng hạng!
"Sòng phẳng." Vô Thần gật đầu. Hắn vươn tay trái cầm lấy chiếc túi da, đồng thời đẩy năm tấm bùa thô ráp về phía Vân Cơ.
Ngay khi cầm được túi Thần Không Sa vụn, Vô Thần không hề do dự, hắn lập tức đổ một nắm cát màu lam nhạt ra lòng bàn tay trái, rồi áp mạnh lên những vết nứt rạn rỉ sét dọc theo thân chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét đang quấn vải đen.
*Hưu hưu hưu...*
Những hạt cát Thần Không Sa vụn vừa chạm vào vết nứt rỉ sét của bình trà liền tự động tan chảy thành những luồng ánh sáng lam nhạt dịu mát, điên cuồng chui vào bên trong để gia cố vỏ ngoài và vá lại các vết nứt không gian của Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù đang quá tải cực hạn.
Cùng lúc đó, một luồng năng lượng không gian ôn hòa truyền dọc theo thân bình trà, chảy thẳng vào cánh tay phải đang rạn nứt rỉ máu xanh u lam của Vô Thần dưới lớp băng gạc đen. Cơn đau đớn dữ dội như vạn kiến cắn xé dọc cánh tay hắn lập tức dịu đi rõ rệt, vết nứt phong ấn đan điền tầng thứ nhất được gia cố tạm thời, kìm hãm thành công phản phệ bạo thể nhục thân.
"Hù..." Vô Thần thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, sắc mặt lờ đờ lười biếng thường ngày khôi phục lại vài phần sinh khí. Dẫu vết nứt kinh mạch chưa được chữa trị triệt để, nhưng ít nhất nhục thân phàm nhân của hắn đã tạm thời thoát khỏi nguy cơ bị nổ tung vỡ nát.
Vân Cơ đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng Vô Thần dùng Thần Không Sa vụn để vá chiếc bình trà rỉ sét móp méo, khóe mắt nàng khẽ giật giật. Nàng là đệ tử ngoại môn của Thương hội Thiên Cơ Linh Châu, được cử xuống hạ giới để giám sát dòng chảy linh thạch lậu và sự xuất hiện của các biến số thiên đạo. Nàng lập tức đoán ra gã bảo vệ này đang gánh chịu một loại phong ấn hoặc vết thương không gian cực kỳ nghiêm trọng, và chiếc bình trà rỉ sét kia chính là vỏ bọc bảo mệnh của hắn.
Nhưng Vân Cơ không hề có ý định vạch trần hay báo cáo lên tổng hội. Ngược lại, trong lòng nàng đang nhen nhóm một kế hoạch đầy táo bạo.
"Trần gia ở Giang Nam đô thị kiêu ngạo hống hách lâu nay, liên tục lấn lướt các hoạt động thương mại của Vạn Bảo Các ta. Gã bảo vệ gác cổng này sở hữu bùa nghịch chuyển bẻ gãy quy tắc, chính là quân cờ hoàn hảo nhất để ta mượn tay quấy rối và làm sụp đổ liên minh tài phiệt Trần gia..." Vân Cơ thầm tính toán, nụ cười đầy ẩn ý xuất hiện trên khóe môi quyến rũ.
Nàng khẽ khom người thu lại chiếc gương đồng Linh Lung Tâm Kính đặt dưới gầm bàn, rồi từ trong ống tay áo sườn xám đỏ rực rút ra một tấm thẻ kim loại màu đen tuyền khảm phù văn u lam sắc tinh xảo đặt lên bàn gỗ.
"Khách quan quả thực là người sòng phẳng." Vân Cơ mỉm cười đầy ẩn ý, thu lại Linh Lung Tâm Kính và đưa cho Vô Thần một tấm thẻ VIP ngầm.
"Đây là Thẻ VIP bóng tối của Vạn Bảo Các." Vân Cơ khẽ nháy mắt quyến rũ. "Có tấm thẻ này, ngươi có thể tự do ra vào chợ đen Linh Khí và nhận được tin tức tình báo ưu tiên từ ta. Coi như đây là quà gặp mặt của ta dành cho vị bảo vệ gác cổng thú vị của học viện Giang Nam."
Vô Thần liếc nhìn tấm thẻ VIP ngầm màu đen, biết rõ Vân Cơ đang muốn dùng mình làm quân cờ để đối phó với Trần gia. Nhưng đối với một gã cá mặn lười biếng như hắn, miễn là có đủ tài nguyên gia cố bùa cổ và bảo vệ học viện sòng phẳng, hắn không ngại làm một quân cờ phá bĩnh.
"Cảm ơn." Vô Thần thản nhiên thu tấm thẻ VIP ngầm vào trong túi áo choàng, cầm chiếc bình trà rỉ sét đã được gia cố tạm thời đứng dậy.
"Trà của cô dẫu nhạt, nhưng sòng phẳng lắm. Lần sau gặp lại."
Hắn buông một câu cụt ngủn, rồi lững thững quay lưng bước ra khỏi gian phòng đá của Vạn Bảo Các, biến mất vào màn sương mù màu xanh lục nhạt của Chợ đen Linh Khí ngoài ga tàu điện bỏ hoang, để lại Vân Cơ đứng lặng lẽ nhìn theo bóng lưng gầy gò của hắn dưới ánh đèn u lam chập chờn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!