Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Sát Thủ Vô Ảnh Và Đêm Mưa Quá Tải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào thành phố Giang Nam mang theo những luồng gió rít điên cuồng, quật gãy những cành phượng vĩ già cỗi dọc theo đại lộ Tiên Đạo. Mưa như trút nước, từng màn nước trắng xóa quất thẳng vào mái tôn phòng bảo vệ cổng Nam của Học viện Tiên đạo Giang Nam, tạo nên những tiếng gầm rú đinh tai nhức óc.


*Rắc! Phụt!*


Một tia sét khổng lồ xé rách bầu trời đen kịt, đánh thẳng vào trạm biến áp trung tâm của phân khu Nam. Tiếng nổ lớn vang lên, kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống lưới điện đô thị. Toàn bộ khu vực xung quanh học viện chìm vào bóng tối vĩnh cửu của đêm mưa bão. Các cột đèn đường tắt ngấm, những bảng hiệu neon rực rỡ thường ngày của tập đoàn tài phiệt Trần gia chỉ còn là những khối sắt đen ngòm, lạnh lẽo.


Trong phòng bảo vệ rách nát, Diệp Vô Thần vẫn ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tựa sờn rách. Bóng tối không làm ảnh hưởng đến tầm nhìn của hắn. Trái lại, dưới làn sương mưa mờ mịt ngoài cửa sổ, đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn của hắn khẽ nhắm lại rồi mở ra, để lộ một tia sáng u lam thâm sâu như tinh không viễn cổ.


Hắn thong thả nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo lên, nhấp một ngụm trà nóng. Làn khói trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo tỏa ra, mang theo một chút hơi ấm mỏng manh xua đi cái lạnh thấu xương của đêm mưa bão. Nhưng ngay khi ngụm trà trôi xuống cổ họng, tay trái của Vô Thần đột ngột siết chặt lấy bắp tay phải.


Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay phải, một vết nứt phong ấn cổ thần mờ nhạt u lam đang âm thầm dao động nhịp nhàng, phát ra những luồng ánh sáng nhấp nháy đầy bất ổn. Sức mạnh lôi kình của Trịnh Vĩ mà hắn hấp thụ sáng nay dẫu đã bị tịnh hóa, nhưng kinh mạch phàm nhân phế thải của hắn vẫn đang âm thầm réo gào vì quá tải. Vết nứt phong ấn tầng thứ nhất đang có dấu hiệu rạn rộng ra dưới lớp băng gạc.


"Kinh mạch phàm nhân quả thực là một cái thùng rỗng rách nát..." Vô Thần lẩm bẩm trong lòng, khẽ nhíu mày chịu đựng cơn đau râm ran như vạn kiến cắn xé dọc cánh tay phải. "Chỉ một chút lôi kình của tu sĩ Luyện Khí tứ trọng mà đã khiến vết nứt phong ấn phát sáng bất ổn thế này. Nếu gặp phải cường giả Trúc Cơ thực sự, e rằng cái thùng rách này sẽ nổ tung trước khi kịp hấp thụ."


Ở phòng trực phía sau, Lâm Thư Dao đã chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày dài ngồi thiền uẩn dưỡng kiếm ý. Gương mặt thanh tú của nàng dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn dầu phàm nhân trông thật bình yên, nhưng chiếc trâm cài gỗ Lâm gia vẫn được nàng nắm chặt trong lòng bàn tay như một bản năng tự vệ sinh tồn.


Vô Thần nhìn nàng một cái, rồi lại dời tầm mắt ra ngoài màn mưa đen kịt.


Đột nhiên, thần thức Nguyên Anh vượt cấp của hắn khẽ động.


Giữa tiếng mưa gầm rú quất vào mái tôn, giữa tiếng gió rít điên cuồng qua các kẽ lá, có một âm thanh cực kỳ dị thường xuất hiện. Đó không phải là tiếng bước chân, cũng không phải là tiếng thở. Đó là tiếng nước mưa rơi lệch quỹ đạo.


Trong phạm vi trăm mét xung quanh phòng bảo vệ, hàng triệu giọt nước mưa đang rơi thẳng đứng từ trên trời xuống bỗng nhiên bị bẻ cong nhẹ sang một bên khi cách mặt đất khoảng hai mét. Sự lệch hướng ấy vô cùng nhỏ, nhỏ đến mức dẫu là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ nếu không tập trung thần thức quét kỹ cũng tuyệt đối không thể phát hiện ra. Nhưng trước thần thức Nguyên Anh vượt cấp nhạy bén vô song của Vô Thần, vệt nước mưa bị lệch hướng kia đang vẽ nên hình dáng mờ nhạt của một bóng người gầy gò khoác áo choàng đen.


"Đến rồi à?" Vô Thần thản nhiên nghĩ thầm, tay vẫn giữ nguyên chiếc bình trà rỉ sét nâng lên bên miệng, giả vờ như không hề hay biết gì. "Tốc độ ẩn thân thật tốt, Quỷ Ảnh Độn Thuật của sát thủ chuyên nghiệp quả nhiên danh bất hư truyền."


Bóng đen kia chính là Vương Sát – sát thủ khét tiếng được gia chủ Trần Thiên Bá thuê với giá ngàn viên linh thạch thượng phẩm để tiêu diệt gã bảo vệ gác cổng và bắt sống Lâm Thư Dao trong đêm mưa bão mất điện này. Vương Sát ẩn mình hoàn hảo trong màn mưa, mặt đeo chiếc mặt nạ sắt rỉ sét lạnh lẽo, tay phải cầm thanh đoản kiếm Vô Ảnh mỏng như cánh ve. Thanh kiếm này được đúc từ quặng sắt u minh, hoàn toàn không phát ra bất kỳ linh khí dao động nào, tàng hình hoàn toàn trong bóng tối.


Không chỉ thế, lưỡi kiếm Vô Ảnh còn được tẩm kịch độc Đoạn Trường Sa – loại độc dược cực độc có khả năng ăn mòn đan điền và phế bỏ hoàn toàn kinh mạch của tu sĩ chỉ trong vòng ba canh giờ nếu dính phải.


Vương Sát lặng lẽ lướt qua cổng sắt rêu phong của học viện. Hắn nhìn gã bảo vệ gầy gò đang ngồi lười biếng nhấp trà bên cửa sổ phòng trực, trong lòng khẽ dấy lên một sự khinh miệt lạnh lùng.


"Trần gia dẫu sao cũng là tài phiệt đô thị lớn, vậy mà lại bị một gã bảo vệ phế mạch không linh căn dọa cho sợ hãi đến mức phải thuê đến ta." Vương Sát nghĩ thầm, ánh mắt lộ ra sát ý lạnh lùng dưới mặt nạ sắt. "Một nhát kiếm kết liễu, ngàn viên linh thạch thượng phẩm này kiếm được quá dễ dàng."


*Vút!*


Bóng đen của Vương Sát đột ngột bộc phát tốc độ cực hạn của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ. Hắn không thèm dùng pháp thuật lộng lẫy, vì sát thủ chuyên nghiệp hiểu rõ sự tĩnh lặng mới là vũ khí giết người mạnh nhất. Thanh đoản kiếm Vô Ảnh tàng hình trong tay hắn đâm thẳng qua khe cửa sổ phòng bảo vệ rách nát, nhắm thẳng vào trái tim của Diệp Vô Thần.


Đòn đâm cực nhanh, cực hiểm, không tiếng động, mang theo sát ý chân thật muốn hủy diệt sinh mạng đối thủ tột cùng.


Vô Thần lập tức nhận ra đường kiếm tàng hình đang lao tới. Bản năng chiến đấu của thần thức Nguyên Anh thúc giục hắn vung tay trái dùng thốn quyền cận chiến để chặn đường kiếm hoặc ngự kiếm bộ pháp né tránh. Nhưng ngay trong tích tắc ấy, lý trí của hắn đã cưỡng ép bản năng phải dừng lại.


"Không được né!" Vô Thần tự cảnh báo bản thân. "Nếu ta dùng thốn quyền phàm nhân đánh lệch đoản kiếm, Vương Sát sẽ cảnh giác rút lui hoặc đổi chiến thuật. Hơn nữa, bùa cổ Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù chỉ kích hoạt khi nhận đòn đánh mang sát ý chân thật muốn giết chết vật chủ thực sự từ đối thủ mạnh hơn. Đây là Trúc Cơ sơ kỳ sát ý, là nguồn tài nguyên tốt nhất để ta khai thông kinh mạch bế tắc!"


Hắn quyết định mạo hiểm nhục thân phàm nhân cực hạn, đứng yên chịu đòn để bùa cổ nhận diện sát ý.


*Phập!*


Thanh đoản kiếm Vô Ảnh đâm thẳng vào ngực trái của Diệp Vô Thần. Mũi kiếm sắc bén xuyên qua lớp áo bảo hộ màu xanh xám bạc màu, ngập sâu vào da thịt hắn.


Vương Sát đứng ngoài cửa sổ, khóe môi dưới mặt nạ sắt khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Hắn cảm nhận được lưỡi kiếm đã đâm trúng mục tiêu, kịch độc Đoạn Trường Sa trên lưỡi kiếm đang điên cuồng tràn vào huyết quản của gã bảo vệ gác cổng. Chỉ cần ba giây nữa, trái tim và đan điền của gã phế vật này sẽ bị ăn mòn thành một vũng nước độc.


Nhưng nụ cười của Vương Sát đột ngột đông cứng lại.


Hắn phát hiện ra thanh đoản kiếm Vô Ảnh dẫu đã đâm ngập vào ngực Vô Thần, nhưng không hề có một giọt máu đỏ tươi nào chảy ra. Ngược lại, từ vết đâm trên ngực gã bảo vệ, một luồng ánh sáng u lam sắc rực rỡ đột ngột bùng phát, chói mắt đến mức chiếu sáng cả phòng trực rách nát.


*Uỳnh! uỳnh! uỳnh!*


Sâu trong đan điền trống rỗng của Diệp Vô Thần, tấm bùa cổ rách nát màu lam – Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù – như một con mãnh thú viễn cổ thức tỉnh sau ngàn năm ngủ say. Nhận diện được sát ý giết người thực sự và kịch độc Đoạn Trường Sa từ tu sĩ Trúc Cơ, phù văn cổ đại tự động vận hành công pháp Nghịch Chuyển Thiên Mệnh Quyết.


Một màng sương u lam sắc khổng lồ bộc phát quanh nhục thân Vô Thần, bao phủ lấy thanh đoản kiếm Vô Ảnh và cả cánh tay của Vương Sát.


"Cái... cái gì thế này?!" Vương Sát kinh hoàng hét lên một tiếng nghẹn họng. Hắn muốn rút kiếm lùi lại theo bản năng, nhưng phát hiện ra thanh kiếm Vô Ảnh như bị hàn chặt vào lồng ngực gã bảo vệ, một lực hút không gian khổng lồ từ màng sương u lam khóa chặt lấy tay hắn, khiến hắn không thể di chuyển dù chỉ một milimet.


*Xèo xèo xèo...*


Kịch độc Đoạn Trường Sa cực độc trên lưỡi kiếm vừa tràn vào lồng ngực Vô Thần liền bị màng sương u lam nuốt chửng hoàn toàn. Dưới cơ chế nghịch chuyển sát chiêu, độc tố ăn mòn da thịt bị bẻ cong quy tắc, chuyển hóa thành những luồng sinh khí ấm áp rực rỡ, điên cuồng chảy dọc theo kinh mạch ngoại vi của hắn.


Không chỉ thế, toàn bộ kiếm khí Trúc Cơ sơ kỳ sắc bén chứa đựng sát ý hủy diệt của Vương Sát cũng bị bùa cổ hút sạch, lọc sạch tạp chất qua chiếc bình trà inox rỉ sét đang đặt trên bàn, biến thành nguồn linh khí lôi đình tinh khiết khổng lồ.


*Rắc! rắc! rắc!*


Dòng linh khí tinh khiết khổng lồ sau khi tịnh hóa điên cuồng càn quét qua cơ thể Diệp Vô Thần, lao thẳng vào các kinh mạch bế tắc sâu trong đan điền hắn. Ba tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể hắn. Ba kinh mạch bế tắc ngoại vi đầu tiên chính thức bị phá vỡ hoàn toàn, mở rộng dung tích chứa của đan điền phong ấn lên một tầm cao mới.


"Khai thông thành công 3 kinh mạch ngoại vi!" Khóe mắt Vô Thần giật giật vì đau đớn dữ dội do dòng linh khí càn quét, nhưng trong lòng hắn dâng lên một niềm vui sướng tột độ. Sát ý của Vương Sát quả thực là chất xúc tác hoàn hảo nhất!


Trong khi Vô Thần đang đột phá kinh mạch, thì Vương Sát lại đang phải đối mặt với thảm họa diệt thế.


Toàn bộ sát ý và linh lực Trúc Cơ mà hắn truyền vào thanh kiếm bị bùa nghịch chuyển dội ngược hoàn toàn. Phản phản lực khổng lồ mang theo kịch độc Đoạn Trường Sa đã bị nghịch chuyển ma tính chạy ngược dọc theo lưỡi kiếm, tràn thẳng vào cánh tay và lao vào đan điền của Vương Sát.


"A! Không! Tha mạng!"


Vương Sát gào thét thảm thiết trong đau đớn tột cùng. Hắn trố mắt nhìn cánh tay phải của mình nhanh chóng bị ăn mòn đen kịt, da thịt tan chảy rỉ ra khói độc hôi thối. Kịch độc Đoạn Trường Sa cắn ngược đan điền khiến linh lực Trúc Cơ bạo tẩu điên cuồng.


*BÙM!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ dưới mặt nạ sắt. Đan điền của sát thủ khét tiếng Vương Sát bị chính linh lực bạo tẩu và kịch độc của mình phá hủy hoàn toàn. Hắn ngã quỵ xuống vũng nước mưa ngoài cửa sổ phòng bảo vệ, nhục thân nhanh chóng bị ngọn lửa u lam sắc thiêu rụi thành tro tàn trong đêm mưa bão, chết không nhắm mắt.


Thanh đoản kiếm Vô Ảnh mất đi chủ nhân và linh lực bảo hộ, vỡ vụn thành những mảnh sắt rỉ sét đen ngòm rơi xuống đất (Vô Ảnh Kiếm tàn).


Trận ám sát kết thúc chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, tĩnh lặng, nhanh gọn nhưng chứa đựng sự tàn khốc cực hạn của quy luật nghịch chuyển.


Tuy nhiên, Diệp Vô Thần chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì một cơn đau đớn kinh hoàng gấp trăm lần đòn đâm ban nãy đột ngột bùng phát từ cánh tay phải của hắn.


*Rắc... rắc... rắc...*


Tiếng xương cốt rạn nứt giòn giã vang lên dưới lớp băng gạc đen. Việc hấp thụ đòn đánh Trúc Cơ sơ kỳ mang sát ý thực sự trong tình trạng kinh mạch phàm nhân chưa được gia cố đầy đủ đã khiến bùa cổ rơi vào trạng thái Quá Tải Bùa Cổ nghiêm trọng.


Cánh tay phải của Vô Thần đột ngột phình to lên một vòng, lớp da thịt xuất hiện các vết nứt hóa thạch rỉ ra những giọt máu màu xanh u lam u tối phát sáng nhè nhẹ dưới màn đêm. Sức nóng từ dòng linh khí quá tải nung đốt cánh tay hắn như muốn thiêu rụi nhục thân phàm nhân cực hạn.


"Hự..."


Vô Thần quằn quại ngã quỵ xuống sàn phòng trực rách nát, hai tay ôm chặt lấy cánh tay phải đang rỉ máu xanh u lam. Đau đớn thể xác cực hạn khiến gương mặt lờ đờ thường ngày của hắn biến dạng hoàn toàn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng nước mưa hắt qua cửa sổ.


"Vô Thần ca ca!"


Lâm Thư Dao từ phòng trong nghe thấy tiếng động lớn, hoảng hốt cầm trâm gỗ chạy ra. Chứng kiến Vô Thần đang đau đớn quằn quại dưới đất, tay phải rỉ máu xanh u lam phát sáng quái dị dưới lớp băng gạc đen bị rách nát, nàng kinh hoàng quỳ sụp xuống bên cạnh hắn, nước mắt tuôn rơi lấp lánh.


"Anh... anh làm sao thế này? Máu này... tại sao lại có màu xanh u lam thế này?" Thư Dao run rẩy cố dùng vạt áo của mình để lau máu cho hắn, nhưng dòng máu xanh u lam chứa đựng cổ thần lực rò rỉ phát ra uy áp khổng lồ khiến tay nàng bị đẩy lùi nhẹ.


"Đừng... đừng chạm vào..." Vô Thần nghiến răng ken két, giọng nói khàn đặc vì đau đớn. Hắn gượng dậy, dùng tay trái run rẩy lôi từ trong hòm gỗ ra một nén nhang màu đỏ thẫm tỏa ra mùi hương tanh nhẹ của máu yêu thú – Huyết Hương tịnh hồn do y sư Tô Mỹ Linh tặng lén lút hằng ngày.


Hắn dùng chút kình lực phàm nhân cuối cùng châm lửa nén nhang. Mùi hương tịnh hồn khuếch tán trong phòng trực, khống chế nhẹ cơn bạo loạn thần hồn trong thức hải của hắn, làm dịu đi nhịp đập điên cuồng của vết nứt phong ấn.


Vô Thần dùng tay trái giật lấy cuộn băng gạc đen mới trên bàn, cưỡng ép bản thân chịu đựng cơn đau xé rách để quấn chặt, quấn chặt từng vòng, từng vòng quanh cánh tay phải đang rỉ máu xanh u lam u tối, che giấu hoàn toàn luồng sáng cổ thần lực đang rò rỉ ra bên ngoài.


"Thư Dao... giúp ta... rót một cốc nước trà nóng..." Vô Thần tựa lưng vào chân bàn, thở dốc lẩm bẩm.


Thư Dao vội vàng ôm bình trà inox rỉ sét rót ra một cốc trà xanh tịnh hóa nóng hổi đưa cho hắn. Vô Thần uống cạn cốc trà nóng, cảm nhận dòng ấm áp lọc sạch độc tố tàn dư và làm dịu kinh mạch xé rách nhẹ dọc tay phải.


Hắn nhìn xuống chiếc bình trà inox rỉ sét móp méo đặt trên bàn gỗ. Sau đòn gánh chịu lôi kích hôm qua và kiếm tàng hình đêm nay, lớp vỏ inox rỉ sét gác cổng của bình trà đã xuất hiện thêm vài vết nứt rạn nhỏ mờ nhạt, báo hiệu bùa cổ đang tiệm cận giới hạn chịu đựng vật lý cực hạn.


"Cái bình trà rỉ sét này... không thể chịu đựng thêm một đòn đánh Trúc Cơ nào nữa." Vô Thần thầm nghĩ, mắt nhìn vết nứt rỉ máu xanh u lam dưới lớp băng gạc đen quấn chặt. "Nếu không tìm được Thần Không Sa chất lượng cao để nâng cấp vỏ ngoài bình trà và gia cố bùa cổ, lần kích hoạt nghịch chuyển tiếp theo... nhục thân phàm nhân này chắc chắn sẽ bạo thể hoàn toàn."


Đêm mưa bão Giang Nam vẫn gầm rú điên cuồng ngoài cửa sổ, mang theo áp lực nghẹt thở của tài phiệt Trần gia đang bủa vây học viện và bóng ma quá tải của bùa cổ đang đè nặng lên vai gã bảo vệ lười biếng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!