Gánh Nước Linh Tuyền Và Học Viên Phế Mạch
Cơn bão đêm qua dẫu đã tan, nhưng bầu trời Giang Nam sáng nay vẫn khoác lên mình một lớp mây xám xịt, ẩm ướt và nặng nề.
Tại cổng Nam của Học viện Tiên đạo Giang Nam, Diệp Vô Thần vẫn ngồi lười biếng trên chiếc ghế tựa sờn rách đặt trước phòng bảo vệ. Hắn gác hai chân lên chiếc hòm gỗ cũ, tay phải quấn băng gạc đen chặt chẽ nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo lên nhấp một ngụm trà nhạt. Làn khói nóng hổi bốc lên từ miệng bình trà khẽ che đi đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn của hắn.
Bên trong phòng trực, Lâm Thư Dao đang ngồi xếp bằng trên chiếc ghế bố nhỏ, hai tay ôm chặt chiếc trâm cài gỗ Lâm gia trước ngực, lặng lẽ vận hành hơi thở theo Vô Danh Kiếm Điển mà Vô Thần truyền thụ gián tiếp đêm qua. Vết thương rách nát rỉ máu sau vai nàng – nơi kiếm cốt bị cướp đoạt – đã hoàn toàn khép miệng nhờ dược lực của trà xanh tịnh hóa, chỉ còn để lại một vệt sẹo nhạt màu ấm áp. Lý Đại Tráng, đội viên bảo an ca đêm, sau khi được Vô Thần dùng nước trà ép sạch lôi độc thì đã tỉnh lại từ sớm, nhưng cơ thể vẫn còn mệt mỏi nên đang nằm nghỉ ở phòng trong.
Sự yên bình giả tạo của phòng bảo vệ nhanh chóng bị phá vỡ bởi những tiếng xầm xì bàn tán của các học viên đi ngang qua cổng trường.
"Nghe tin gì chưa? Ngân hàng Linh Thạch của Trần gia vừa công bố lệnh đóng băng tài chính đối với học viện chúng ta rồi!"
"Cái gì? Trần gia dám làm thế sao? Học viện Giang Nam dẫu sao cũng là trường công lập của thành phố!"
"Có gì mà không dám? Trần gia độc quyền phân phối linh thạch nạp năng lượng toàn thành phố. Họ viện cớ học viện nợ tiền mua linh thạch nguyên thạch quý hạn quá hạn, lập tức đóng băng tài khoản cứu tế hằng tháng. Ngay cả bãi rác năng lượng – nơi học viện vẫn thường thu gom linh thạch hạ phẩm phế thải để duy trì kết giới tối thiểu – cũng bị người của Trần gia phong tỏa nghiêm ngặt từ sáng nay rồi."
Nghe những lời bàn tán ấy, Diệp Vô Thần vẫn tỏ ra vô ưu vô lo, thản nhiên nhấp thêm một ngụm trà nóng. Nhưng sâu trong thức hải của hắn, tàn hồn Thái Huyền Tử ẩn trong bình trà rỉ sét đã khẽ thở dài:
"Tiểu tử, Trần gia ra tay thật nhanh. Chúng không dùng vũ lực cưỡng chế ngay sau thất bại của Lý Hùng đêm qua, mà dùng quyền lực tài chính để bóp nghẹt học viện từ bên trong. Không có linh thạch phế thải để tinh lọc, các học viên không linh căn tại Khu nhà xám số 4 sẽ là những kẻ đầu tiên bị bỏ đói và đuổi học vì không đóng nổi học phí bằng linh thạch vụn."
"Họ đói thì liên quan gì đến gã bảo vệ lương ba cọc ba đồng như ta?" Vô Thần lẩm bẩm trong lòng, mắt vẫn lờ đờ nhìn ra con đường nhựa sũng nước mưa. Hắn vốn chỉ muốn làm một gã "cá mặn" nhàn tản gác cổng, thế sự xoay vần ra sao hắn chẳng buồn quan tâm.
Nhưng thế sự đôi khi lại tự tìm đến gõ cửa phòng bảo vệ của hắn.
*Rột... rột...*
Tiếng bước chân lén lút, rụt rè vang lên từ phía góc tường hoa hồng dại bên cạnh phòng trực. Vô Thần không cần quay đầu cũng biết đó là ai nhờ thần thức Nguyên Anh vượt cấp quét qua.
Một thiếu niên béo ú, mặt tròn phúc hậu, mặc chiếc tạp dề nhà bếp dính đầy dầu mỡ xộc xệch bước ra. Đó là Trần Bằng, học viên phế mạch không có linh căn, hiện đang làm chân chạy vặt phụ bếp tại nhà ăn số 3 của học viện. Gương mặt béo tròn của cậu ta lúc này đầy vẻ lo lắng, mắt liên tục nhìn dáo dác xung quanh như sợ bị ai phát hiện.
"Vô Thần đại ca..." Trần Bằng lén lút gọi nhỏ, rồi nhanh như cắt thò tay vào trong túi tạp dề, lôi ra một gói giấy dầu còn nóng hổi, bốc mùi thơm phức của mỡ hành và gia vị. "Em... em lén mang cho anh cái này."
Vô Thần nhướng mắt lên, thản nhiên đón lấy gói giấy dầu. Mở ra, bên trong là một chiếc đùi gà chiên vàng ruộm, da giòn rụm, mỡ màng béo ngậy.
"Đùi gà chiên của nhà ăn số 3?" Vô Thần cầm chiếc đùi gà lên, không hề khách sáo cắn một miếng lớn. Vị béo ngọt của thịt gà phàm nhân tràn ngập khoang miệng. Hắn gật đầu đánh giá: "Hơi thiếu muối một chút, nhưng chiên rất giòn. Nói đi béo ú, lén trộm đồ ăn của nhà bếp mang cho ta, không sợ bị lão trưởng khoa Luyện Thể phát hiện rồi đánh gãy chân à?"
Trần Bằng gãi gãi cái đầu nấm của mình, thật thà cười hì hì: "Không sao đâu anh. Hôm nay Trần gia phong tỏa tài chính, nhà ăn bị cắt giảm khẩu phần ăn nghiêm trọng. Học viên phế mạch ở Khu nhà xám số 4 tụi em hằng ngày chỉ được phát một bát cháo loãng nấu với cỏ dại bờ ruộng. Chiếc đùi gà này là do em lén giấu từ phần ăn của đám học sinh giàu có khoa Luyện Thể thừa lại. Em biết anh gác cổng Nam đêm qua vất vả, lại không có linh thạch hộ thân, nên mang sang cho anh bồi bổ."
Nói đến đây, ánh mắt Trần Bằng khẽ tối sầm lại, giọng điệu đượm buồn: "Có lẽ... vài ngày nữa em cũng phải cuốn gói rời khỏi học viện rồi. Trần gia siết nợ, học phí tăng gấp đôi bằng linh thạch vụn tinh khiết. Học viên phế mạch như tụi em đào đâu ra linh thạch? Đám người của Trịnh Vĩ – đại ca học đường khoa Luyện Thể – sáng nay còn đến Khu nhà xám số 4 đập phá, ép tụi em phải ký khế ước lao dịch làm phu mỏ cho Trần gia để trừ nợ học phí."
Vô Thần thong thả nhai nốt miếng thịt gà cuối cùng, lau sạch mỡ dính trên khóe miệng bằng một chiếc khăn giấy thô rách. Hắn nhìn thiếu niên béo ú trước mặt. Trong thế giới tu chân đô thị thực dụng và lạnh lùng này, kẻ mạnh bòn rút kẻ yếu, tình thân còn có thể bán đứng như thúc thúc Lâm Thiên Hải bán đứng Thư Dao, vậy mà một gã béo ú phế mạch nghèo khổ lại sẵn sàng mạo hiểm bị phạt để mang cho hắn một chiếc đùi gà.
"Ta ăn của ngươi một chiếc đùi gà, nghĩa là nợ ngươi một nhân quả." Vô Thần chậm rãi đứng dậy, phủi phủi bụi bẩn trên bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu. Hắn cầm bình trà inox rỉ sét lên, thản nhiên nói: "Ta là kẻ sòng phẳng. Đêm nay, đúng canh ba, khi hệ thống camera trận pháp tuần tra của Trần gia đi vào góc chết điều chỉnh năng lượng ba phút, hãy đến giếng cổ cấm địa phía sau học viện gặp ta."
Trần Bằng ngơ ngác: "Hả? Đến giếng cổ cấm địa làm gì hả anh? Nơi đó bị xích sắt khóa chặt, chứa đầy địa sát độc hại bạt mạng mà..."
"Đến gánh nước." Vô Thần buông một câu cụt ngủn rồi lững thững quay trở lại chiếc ghế tựa sờn rách, nhắm mắt ngủ trưa, không thèm giải thích thêm một lời nào.
Trần Bằng dẫu đầy bụng nghi vấn, nhưng sự trung nghĩa thật thà và lòng kính trọng dành cho gã bảo vệ kỳ lạ này khiến cậu gật đầu cái rụp, lén lút chạy ngược trở lại nhà bếp.
...
Đêm khuya thanh vắng, trời Giang Nam sương mù dày đặc.
Đúng canh ba, khi tiếng còi báo động tuần tra của thiết bị bay Trần gia ngoài xa lộ khẽ tắt đi trong vòng ba phút để sạc lại năng lượng trung chuyển, một bóng béo ú thở hồng hộc chạy đến góc giếng cổ cấm địa phía sau học viện. Trần Bằng trên vai gánh một chiếc đòn gánh tre thô rách, hai bên treo hai chiếc xô gỗ phàm nhân cũ kỹ.
Tại đó, Diệp Vô Thần đã đứng đợi từ lúc nào. Hắn mặc chiếc áo khoác bảo vệ rộng thùng thình, tay phải quấn băng gạc đen giấu trong túi áo, tay trái cầm bình trà inox rỉ sét tỏa khói nhạt.
"Đến rồi à? Trễ mất mười lăm giây." Vô Thần lười biếng liếc mắt nhìn. Hắn chỉ tay về phía miệng giếng cạn bị xích sắt đen khổng lồ khóa chặt, nơi đang bốc lên những làn khói màu xanh lục nhạt mang theo mùi hôi thối ăn mòn của hóa chất luyện đan công nghiệp rò rỉ. "Thả xô xuống, múc đầy hai xô nước linh tuyền chứa đầy linh phế địa sát dưới đáy giếng lên cho ta."
Trần Bằng nhìn làn khói xanh lục bốc lên, run rẩy nói: "Vô Thần ca... nước này cực độc! Phàm nhân không có linh căn hộ thể như tụi em nếu chạm vào nước chứa địa sát này, da thịt sẽ bị ăn mòn rách nát, kinh mạch bế tắc hoàn toàn đó!"
"Sợ thì cút về Khu nhà xám ký khế ước bán thân làm nô dịch cho Trần gia đi." Vô Thần thản nhiên nhấp một ngụm trà nóng. "Nhục thân phàm nhân dẫu không thể tích trữ linh khí thông thường của đô thị, nhưng kinh mạch của ngươi thực chất là một lò luyện cực dương chưa được khai phá. Muốn mạnh lên dứt khoát vượt qua đám người Trịnh Vĩ, ngươi phải dùng chính sức nặng và sự ăn mòn của địa sát độc hại để kích hoạt khả năng tự chữa lành cực hạn của tế bào. Đó gọi là Gánh nước linh tuyền pháp."
Trần Bằng nghe vậy, gương mặt béo tròn khẽ biến đổi kịch liệt. Cậu nhớ đến cảnh hằng ngày bị đám học sinh giàu có bắt nạt, nhớ đến nguy cơ phải bán thân làm nô dịch mỏ quặng suốt đời. Lòng tự trọng và ý chí phản kháng của một thiếu niên nghèo khổ bùng cháy.
"Em... em gánh!"
Trần Bằng nghiến răng, dứt khoát thả hai chiếc xô gỗ xuống miệng giếng cạn. Dưới đáy giếng sâu thẳm, dòng nước linh tuyền đen kịt, sủi bọt khí độc lách tách được múc đầy lên.
Ngay khi Trần Bằng dùng đòn gánh tre nâng hai xô nước lên vai, sức nặng khổng lồ của nước chứa địa sát kết hợp với trọng lực dị thường của giếng cổ đè nặng xuống nhục thân của cậu.
*Rắc... rắc...*
Chiếc đòn gánh tre cong rạp xuống, cơ vai của Trần Bằng đỏ rực lên, các lỗ chân lông bắt đầu rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm do áp lực ăn mòn của địa sát bốc lên từ mặt xô. Khói trắng u lam rít lên lách tách trên da thịt béo ú của cậu. Nỗi đau đớn dữ dội như vạn kiến cắn xé khiến Trần Bằng suýt chút nữa hét lên và buông đòn gánh.
"Giữ vững nhịp thở! Không được buông!" Giọng nói của Vô Thần đột ngột vang lên bên tai cậu, không còn vẻ lười biếng thường ngày mà mang theo một uy áp thần thức Nguyên Anh lạnh lùng, dứt khoát, cưỡng ép tinh thần Trần Bằng không được ngất xỉu. "Vận hành hơi thở cực dương chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu. Để địa sát ăn mòn, rồi để tế bào tự tái tạo!"
Vô Thần vừa nói, vừa thò tay vào túi áo lôi ra một nắm cỏ dại màu xanh nhạt. Đó là Uẩn Linh thảo – loại cỏ dại mọc hoang ở bờ ruộng học viện mà hắn đã lén hái từ chiều. Hắn dùng kình lực phàm nhân thốn quyền vò nát nắm cỏ dại, vắt ra dòng nước cốt màu xanh lục nhạt rồi hắt thẳng vào bả vai và lưng của Trần Bằng.
*Xèo xèo...*
Dòng nước cốt Uẩn Linh thảo chạm vào da thịt rách nát của Trần Bằng, lập tức phát ra tiếng nổ nhỏ và bốc lên làn khói trắng ôn hòa. Dược lực uẩn dưỡng kinh mạch của cỏ dại phàm nhân kết hợp với khả năng tự phục hồi cực hạn của nhục thân phu mỏ bắt đầu vận hành. Các tế bào bị địa sát phá hủy liên tục được tái tạo mới, trở nên rắn chắc, dẻo dai và chịu lực tốt hơn gấp nhiều lần.
"Gánh đi! Leo lên đỉnh đồi học viện mười vòng cho ta!" Vô Thần lạnh lùng ra lệnh.
Đêm đó, dưới màn sương mù dày đặc và những cơn bão sét rền vang ngoài ngoại ô, một thiếu niên béo ú phế mạch gánh hai xô nước chứa địa sát độc hại, nghiến răng bước từng bước chân nặng nề, rỉ máu dọc theo con đường dốc dẫn lên đỉnh đồi học viện. Đi bên cạnh cậu là một gã bảo vệ lười biếng gác cổng, thong thả che ô nhấp trà nhạt, đôi mắt thản nhiên quan sát từng chuyển động cơ bắp của học trò.
Nhìn Trần Bằng đau đớn rèn luyện, Vô Thần khẽ cụp mắt xuống, trong lòng thầm nghĩ:
"Nhục thân phàm nhân dẫu có phế thải thế nào, dẫu không có linh căn hộ thể, vẫn là một sinh mệnh tự chủ hoàn mỹ. Đan điền của ta dẫu trống rỗng, bị phong ấn cổ thần khóa chặt khiến người ngoài coi là phế mạch rác rưởi, nhưng thực chất đó là Hỗn Độn Thánh Thể tối cổ cần nguồn cổ thần lực nguyên thủy để kích hoạt. Kẻ yếu... chưa bao giờ là kẻ không có linh căn, mà là kẻ không dám bẻ gãy xiềng xích quy tắc để tự mình đứng lên."
Sau mười vòng gánh nước hành xác cực hạn, Trần Bằng quỵ sụp xuống bãi cỏ sát cạnh Khu nhà xám số 4 khi trời vừa hửng sáng. Cơ thể béo ú của cậu lúc này dường như đã săn chắc lại một vòng lớn, làn da đỏ rực bốc ra khói trắng u lam dịu mát, các vết thương do địa sát ăn mòn đã hoàn toàn khép miệng, đúc nên một lớp nhục thân luyện thể cấp 1 vô cùng dẻo dai.
"Nghỉ ngơi đi béo ú. Nhân quả của chiếc đùi gà, ta đã trả xong." Vô Thần thản nhiên quay lưng định bước đi.
Đúng lúc này, hắn lén thò tay trái vào túi áo bảo hộ, lôi ra vài viên linh thạch hạ phẩm phế thải đã được bùa cổ tịnh hóa sạch tạp chất địa sát từ đêm qua, thản nhiên ném vào trong hai xô nước linh tuyền của Trần Bằng. Những viên linh thạch phế thải rỉ sét khi chạm vào nước linh tuyền liền phát ra linh quang trắng nhạt tinh khiết, uẩn dưỡng dòng nước thô thành một nguồn năng lượng rèn luyện vô cùng quý giá.
Trần Bằng thở dốc, nhìn những viên linh thạch phế thải phát sáng dưới đáy xô, trong lòng dâng lên một sự biết ơn và sùng bái tột độ đối với Vô Thần ca. Cậu gượng dậy, cố gắng gánh đòn gánh chứa linh thạch phế thải tinh lọc bước về phía lối vào Khu nhà xám số 4.
Thế nhưng, ngay khi Trần Bằng vừa bước chân đến cổng vòm rêu phong của Khu nhà xám, một giọng nói ngạo mạn, hống hách đột ngột vang lên cắt ngang sự yên lặng của buổi sớm.
"Đứng lại! Thằng béo ú kia, ngươi gánh cái thứ nước độc hại gì từ giếng cổ cấm địa về đây thế?"
Từ trong bóng tối của dãy nhà xám, ba bóng người bước ra chặn chặt lối đi. Kẻ dẫn đầu là Trịnh Vĩ – đại ca học đường của học viện Giang Nam. Hắn là một nam tử to béo, tóc nhuộm vàng rực rỡ, mặc chiếc áo khoác da hầm hố đeo đầy dây chuyền vàng bản lớn, tay cầm chiếc gậy bóng chày hợp kim tích hợp phù văn gia tốc lực đánh phát ra những tia điện nhỏ lách tách. Đi sau hắn là hai tên tay sai ngoại môn Luyện Khí tứ trọng mặt mũi đầy vẻ hung ác.
Trần Bằng biến sắc, vội vàng hạ đòn gánh xuống, cố gắng dùng thân hình béo ú của mình che chắn cho hai xô nước chứa linh thạch phế thải tinh lọc bên trong. Cậu nhẫn nhịn cúi đầu, giọng điệu rụt rè:
"Trịnh Vĩ đại ca... đây chỉ là nước giếng cạn em gánh về để dọn dẹp nhà bếp thôi. Không có gì quý giá đâu ạ."
"Nước dọn dẹp nhà bếp mà phát ra linh quang tinh khiết thế kia à?" Trịnh Vĩ cười khẩy, đôi mắt tham lam khóa chặt vào những viên linh thạch phế thải phát sáng dưới đáy xô nước. Hắn vung chiếc gậy bóng chày hợp kim gõ gõ lên mặt đất nhựa phát ra tiếng động chói tai. "Trần gia sáng nay đã ban bố lệnh siết nợ toàn trường. Học viên phế mạch Khu nhà xám số 4 tụi bay từ nay về sau không được phép sở hữu bất kỳ linh thạch nào, dẫu là linh thạch phế thải! Mau giao nộp hai xô nước và số linh thạch này ra đây cho tao, coi như đóng tiền bảo kê của tháng này!"
"Không được!" Trần Bằng đột ngột hét lên, hai tay bám chặt lấy đai xô gỗ. Đây là thành quả mồ hôi nước mắt, là cơ duyên rèn luyện nhục thân cực hạn mà Vô Thần ca đã ban cho cậu suốt một đêm hành xác đau đớn dã man, cậu tuyệt đối không thể dâng hiến cho lũ sâu mọt này. "Linh thạch này là do em tự nhặt được từ bãi rác thải! Tụi anh không có quyền cướp đoạt!"
"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Trịnh Vĩ nổi giận điên cuồng. Hắn vung chiếc gậy bóng chày hợp kim lên, phù văn gia tốc lực đánh trên thân gậy rực sáng lôi điện kích hoạt.
*Bốp! Rắc!*
Một cú vụt cực mạnh giáng thẳng xuống bả vai và đòn gánh của Trần Bằng. Chiếc đòn gánh tre thô rách bị đánh gãy làm đôi phát ra tiếng nổ giòn giã. Một xô nước linh tuyền chứa đầy linh thạch phế thải bị đổ ụp xuống đất, dòng nước đen kịt chứa địa sát chảy tràn lan trên mặt đất nhựa ăn mòn bốc khói nghi ngút. Trần Bằng bị thương nhẹ ở vai, ngã nhào ra đất, đau đớn ôm chặt lấy chiếc xô gỗ còn lại.
"Thằng rác rưởi phế mạch! Dám cãi lời tao à?" Trịnh Vĩ cười tàn bạo, định vung gậy bóng chày hợp kim giáng tiếp một đòn chí mạng xuống đầu Trần Bằng để phế bỏ hoàn toàn cánh tay của cậu.
*Rào... rào... rào...*
Một tiếng quét chổi tre đều đặn, nhịp nhàng đột ngột vang lên từ góc khuất sương mù của con đường dẫn vào Khu nhà xám. Tiếng chổi tre quét lá rụng phàm nhân dẫu rất nhỏ, nhưng không hiểu sao lại vang vọng rõ mồn một bên tai tất cả mọi người, cưỡng ép lôi điện trên gậy bóng chày của Trịnh Vĩ phải khựng lại giữa không trung.
Diệp Vô Thần từ trong màn sương mù bước ra. Hắn mặc bộ đồng phục bảo vệ bạc màu, tay trái cầm chiếc chổi tre mòn vẹt quét quét vài chiếc lá rụng trên đất một cách lười biếng, tay phải quấn băng gạc đen giấu trong túi áo bảo hộ. Gương mặt hắn vẫn lờ đờ buồn ngủ, nhếch môi nhìn Trịnh Vĩ.
"Sáng sớm ra cổng trường làm loạn, bụi bặm bay đầy phòng bảo vệ của ta rồi đấy, đại ca học đường." Vô Thần uể oải nói, giọng điệu thản nhiên đến mức đáng ghét.
Trịnh Vĩ quay đầu lại, nhìn thấy gã bảo vệ phế mạch gác cổng liền phá lên cười đầy khinh bỉ: "A, tao tưởng là ai, hóa ra là gã bảo vệ ăn bám lười biếng gác cổng Nam. Diệp Vô Thần, đây là chuyện nội bộ của học viên Khu nhà xám, gã bảo vệ phế vật như mày tốt nhất nên cút về phòng trực uống trà nhạt đi, đừng có xen vào chuyện của tao!"
"Học viên Khu nhà xám dọn dẹp vệ sinh là việc tốt." Vô Thần thong thả bước tới gần, dừng chổi quét ngay sát cạnh chiếc giày da bóng loáng của Trịnh Vĩ. Hắn nhướng mắt lên, dùng nghệ thuật khiêu khích cá mặn buông lời châm chọc: "Nhưng ta thấy lạ thật đấy. Một gã thiên tài khoa Luyện Thể Luyện Khí tứ trọng như ngươi, hằng ngày ăn ngon mặc đẹp nhờ tiền hối lộ của Trần gia, vậy mà sáng sớm lại đi chặn đường cướp linh thạch phế thải rác rưởi của một gã béo ú không linh căn. Luyện Thể của ngươi... hóa ra là luyện da mặt dày đến mức không biết nhục nhã à?"
"Mày nói cái gì?!" Trịnh Vĩ đỏ mặt tía tai vì bị bóc trần hành vi đê tiện trước đám đông tay sai. Hắn siết chặt chiếc gậy bóng chày hợp kim, lôi điện trên thân gậy rít lên dữ dội phát ra tiếng nổ lách tách ghê rợn mang theo sát ý thực sự muốn hủy diệt mạng sống gã bảo vệ gác cổng. "Diệp Vô Thần! Tao đã nhịn mày lâu rồi! Hôm nay tao sẽ dùng chiếc gậy bóng chày hợp kim tích hợp phù lôi kích này đập nát cái đan điền phế thải của mày!"
*Vút!*
Trịnh Vĩ điên cuồng vung gậy bóng chày hợp kim, phù văn gia tốc lực đánh rực sáng vàng kim, mang theo kình lực lôi kích cực mạnh Luyện Khí tứ trọng giáng thẳng vào đầu Diệp Vô Thần.
Thế nhưng, Diệp Vô Thần không hề né tránh. Hắn đứng yên chịu đòn, đôi mắt lờ đờ khẽ hiện lên một tia sáng u lam thâm sâu. Hắn không cần kích hoạt bùa nghịch chuyển, vì đối thủ Luyện Khí tứ trọng này hoàn toàn chưa đủ tư cách để bùa cổ nhận diện là sát chiêu chí mạng.
Ngay khi chiếc gậy bóng chày hợp kim chỉ còn cách đỉnh đầu hắn mười centimet, Vô Thần đột ngột áp sát cực nhanh dưới một mét bằng tốc độ phàm nhân cực hạn. Hắn vung tay trái lên, thu gọn kình lực phàm nhân thốn quyền (Hộ thân thốn quyền) vào đầu ngón tay, đấm thẳng vào thân gậy hợp kim.
*BÙM! XOẢNG!*
Một tiếng nổ vật lý kinh hoàng vang lên. Chiếc gậy bóng chày hợp kim đắt tiền tích hợp phù văn gia tốc lực đánh của Trịnh Vĩ bị kình lực thốn quyền phàm nhân cực hạn của Vô Thần đập gãy làm đôi ngay giữa không trung, các mảnh vỡ hợp kim và phù văn lôi điện văng tung tóe cắm vào vách tường xám xịt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!