Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Hương Trà Nhạt Và Lời Hứa Bảo Hộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ gầm rú tàn dư của ba chiếc xe ngự kiếm bọc thép hạng nặng cuối cùng cũng chìm dần vào màn mưa bão rền vang ngoài xa lộ Giang Nam. Lý Hùng và đám thuộc hạ bảo an Trần gia đã rút lui, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ về một bóng ma gác cổng không rõ lai lịch. Bóng đêm một lần nữa nuốt chửng cổng Nam của Học viện Tiên đạo Giang Nam, chỉ còn lại tiếng nước mưa xối xả dội lên những tấm mái tôn rách nát của cabin bảo vệ.


Diệp Vô Thần đứng lặng giữa màn mưa, bóng lưng gầy gò của hắn đổ dài dưới ánh đèn đường vàng vọt rạn nứt. Hắn không đuổi theo. Đối với một gã chỉ muốn làm "cá mặn" lười biếng như hắn, việc dọa lui kẻ thù đã là quá đủ giới hạn lao động của một ngày. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc gánh chịu trực diện đòn lôi kích cửu trọng đỉnh phong của Lý Hùng chưa bao giờ là dễ dàng.


*Hự...*


Vô Thần khẽ rên rỉ một tiếng trầm đục, bước chân lảo đảo suýt quỵ xuống mặt đường nhựa sũng nước. Hắn đưa tay trái lên ôm chặt lấy cánh tay phải đang quấn băng gạc đen. Dưới lớp vải thô bạc màu ấy, vết nứt phong ấn cổ thần đan điền tầng thứ nhất đang dao động kịch liệt, phát ra những luồng ánh sáng u lam sắc nhấp nháy đầy bất ổn. Sức mạnh hủy diệt từ loạt đạn pháo lôi kích tuy đã bị Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù nuốt chửng hoàn toàn và chuyển hóa thành sinh khí tinh khiết, nhưng kinh mạch phàm nhân yếu ớt của hắn lại giống như một ống dẫn nước bằng đất nung bị ép phải gánh chịu dòng thác lũ cuồn cuộn. Từng thớ thịt, từng đường kinh mạch ngoại vi dọc cánh tay phải như bị xé rách ra làm đôi, râm ran đau đớn như có hàng vạn con kiến lửa đang nung đốt.


"Kinh mạch phàm nhân quả thực quá phế thải... mới hấp thụ một chút lôi kình của tu sĩ Luyện Khí cửu trọng mà đã suýt rạn nứt." Vô Thần lầm bẩm, gương mặt lờ đờ thường ngày lộ ra vẻ mệt mỏi cực hạn.


Hắn hít một hơi thật sâu, vận hành thuật liễm khí thu nhỏ thức hải thần thức để kìm hãm luồng sáng u lam đang rò rỉ, rồi lết từng bước chân nặng nề trở lại cabin bảo vệ rách nát.


Bên trong phòng trực trực đêm, Lâm Thư Dao đang co rúm người trên chiếc ghế tựa sờn rách, đôi mắt ngập tràn nước mắt và sự kinh hoàng. Thấy Vô Thần bước vào, nàng vội vàng gượng dậy, nhưng vết thương rách nát rỉ máu đỏ tươi sau vai - nơi kiếm cốt bị cướp đoạt dã man - lại nhói lên, khiến nàng ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh ngắt.


"Vô Thần ca! Anh có sao không? Vừa rồi... đòn lôi kích đó..." Giọng Thư Dao run rẩy, nàng không thể tin nổi một người không có linh căn như Vô Thần lại có thể đứng vững trước họng súng hủy diệt của Trần gia.


"Ta đã bảo rồi, bộ giáp của gã Lý Hùng đó chỉ là đồ chơi nhựa rẻ tiền mà thôi." Vô Thần lười biếng phẩy tay, cố tỏ ra thản nhiên để trấn an cô bé. Hắn chậm rãi đi tới chiếc bàn gỗ rách nát, nơi đặt chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo - vỏ bọc ngụy trang hoàn hảo cho bùa cổ nghịch chuyển.


Lúc này, Lý Đại Tráng vẫn đang nằm bất tỉnh bên cổng sắt ngoài kia, hơi thở yếu ớt. Vô Thần biết, nếu không lập tức tịnh hóa lôi độc trong người Đại Tráng và uẩn dưỡng lại kinh mạch rách nát của Thư Dao, cả hai người họ sẽ phế vĩnh viễn.


Hắn tháo chiếc nắp bình trà inox rỉ sét, đổ vào đó một lượng nước sôi vừa được đun bằng ấm điện phèn. Hơi nước sôi 100 độ bốc lên nghi ngút, xua đi phần nào cái lạnh lẽo ẩm mốc của đêm mưa. Vô Thần thò ngón tay trái vào túi áo bảo hộ, lôi ra vài lá trà xanh phàm nhân trồng ở bờ ruộng học viện ném vào bình trà.


Ngay khi lá trà chạm vào dòng nước sôi, Vô Thần khẽ áp lòng bàn tay phải quấn băng gạc đen vào thân bình trà rỉ sét. Một luồng cổ thần lực u lam sắc cực mỏng từ vết nứt phong ấn đan điền chảy dọc theo ngón tay hắn, nhẹ nhàng truyền vào dòng nước nóng.


*Oong...*


Chiếc bình trà inox rỉ sét khẽ ngân vang một tiếng trầm đục không ai nghe thấy. Dưới tác động của bùa cổ Thiên Mệnh ẩn dưới đáy bình, nghệ thuật pha trà giữ nhiệt bắt đầu vận hành. Dòng nước sôi lập tức được tịnh hóa hoàn toàn, lọc sạch 100% tạp chất và chuyển hóa dòng lôi kình bạo tẩu mà Vô Thần vừa hấp thụ từ Lý Hùng thành một nguồn dược lực tịnh hóa vô cùng ôn hòa.


Khói trà bốc lên nghi ngút từ miệng bình, không còn mang mùi trà nhạt nhẽo thông thường, mà tỏa ra một hương thơm thanh khiết, u tĩnh, thoang thoảng sắc lam dịu mát của linh quang.


"Uống đi." Vô Thần rót một chén trà xanh tịnh hóa nóng hổi, đưa đến trước mặt Lâm Thư Dao. "Uống hết khi còn nóng, nó sẽ làm dịu vết thương sau vai của ngươi."


Lâm Thư Dao nhìn chén nước trà phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo, trong lòng đầy nghi vấn nhưng sự tin tưởng tuyệt đối vào Vô Thần khiến nàng không hề do dự. Nàng đón lấy chén trà, uống một ngụm lớn.


*Ngoạm...*


Dòng nước trà nóng ấm vừa trôi xuống cổ họng, Thư Dao lập tức trợn tròn mắt. Một luồng sinh khí ấm áp, ôn nhu như gió xuân tràn ngập khắp cơ thể nàng. Luồng sinh khí ấy chảy đến đâu, nỗi đau đớn xé thịt xé xương từ vết thương mất kiếm cốt liền biến mất đến đó. Vết thương rách nát rỉ máu sau vai nàng bắt đầu khép miệng một cách thần kỳ, làn da tái nhợt dần lấy lại huyết sắc hồng hào. Đan điền rách nát của nàng vốn đang bạo loạn linh lực cũng được dòng trà tịnh hóa làm dịu đi hoàn toàn.


"Cái này... đây thực sự là trà phàm nhân sao?" Thư Dao kinh ngạc thốt lên, cảm giác cơ thể mình chưa bao giờ nhẹ nhàng như lúc này, dù tu vi vẫn chưa hồi phục nhưng sinh mệnh lực đã hoàn toàn ổn định.


"Trà xanh phàm nhân kết hợp với nước sôi 100 độ của học viện, tịnh hóa độc tố là chuyện bình thường." Vô Thần thản nhiên bịa chuyện, rồi rót thêm một chén trà nóng khác, lững thững bước ra ngoài màn mưa dội nước trà vào miệng Lý Đại Tráng đang bất tỉnh.


Chỉ trong vòng vài nhịp thở, Lý Đại Tráng khẽ ho khan một tiếng, lôi độc màu xanh u lam bốc lên từ lỗ chân lông gã dưới dạng khói đen rồi tan biến vào hư không. Hơi thở của Đại Tráng dần ổn định, gã khẽ cựa mình nhưng vẫn ngủ say do kiệt sức. Vô Thần kéo gã vào nằm tạm dưới mái hiên cabin bảo vệ để tránh mưa.


Sau khi giải quyết xong cho hai người, Vô Thần trở lại phòng trực, đóng chặt cửa gỗ rạn nứt. Hắn ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ, nâng bình trà inox rỉ sét lên, dứt khoát tu một hơi sạch dòng nước trà tịnh hóa còn lại.


*Ực... ực...*


Trà nhiệt tịnh hóa kinh mạch lập tức kích hoạt. Sức nóng của nước trà kết hợp với dược lực tịnh hóa bùng phát trong cơ thể hắn. Vết nứt phong ấn trên tay phải của Vô Thần phát sáng rực rỡ dưới lớp băng gạc đen.


*Xèo xèo...*


Từ các lỗ chân lông dọc cánh tay phải của Vô Thần, từng luồng khói đen hôi thối của tạp chất địa sát và lôi độc bạo tẩu bắt đầu bị ép ngược ra ngoài, bốc lên thành làn sương mỏng rồi tan biến. Cơn đau đớn xé rách kinh mạch dần dịu xuống, kinh mạch phàm nhân của hắn được uần dưỡng và gia cố bền bỉ hơn một phần sau khi chịu đựng áp lực quá tải.


"Phù..." Vô Thần thở ra một luồng trọc khí dài, dải băng gạc đen quấn tay phải đã khô ráo trở lại, luồng sáng u lam sắc biến mất hoàn toàn dưới lớp vải thô.


Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên cắt ngang sự tĩnh lặng.


*Cộc! Cộc!*


Vô Thần khẽ nhíu mày, thần thức Nguyên Anh vượt cấp lập tức quét ra ngoài. Hắn nhận ra hơi thở quen thuộc của người đứng sau cửa gỗ.


"Vào đi, cửa không khóa." Vô Thần uể oải nói, một lần nữa thu liễm hoàn toàn khí tức về trạng thái phế mạch phàm nhân.


Cánh cửa gỗ rạn nứt mở ra, mang theo một luồng gió lạnh ẩm ướt của đêm mưa. Lão Tần - gã già mù quét rác gác cổng học viện - bước vào. Lão khoác trên mình bộ quần áo bảo hộ màu xanh xám bẩn thỉu rách vai, một tay chống cây chổi tre mòn vẹt, mắt bên trái bị mù hoàn toàn híp lại, mắt phải còn lại khẽ đảo qua phòng bảo vệ, dừng lại trên bình trà rỉ sét của Vô Thần trong một tích tắc.


"Mùi trà thơm thật đấy, tiểu tử." Lão Tần cười khà khà, giọng nói khàn khàn như tiếng hai viên sỏi cọ xát vào nhau. Lão kéo một chiếc ghế đẩu gỗ, thản nhiên ngồi xuống đối diện Vô Thần không một chút khách sáo.


"Lão Tần, đêm hôm khuya khoắt mưa gió thế này, lão không ở phòng quét rác ngủ ngon, chạy sang đây hít bụi làm gì?" Vô Thần lười biếng đáp, tay trái thong thả rót một chén trà nhạt từ bình giữ nhiệt đẩy về phía lão già mù.


Lão Tần không vội trả lời. Lão đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn nâng chén trà lên, khẽ lắc nhẹ cảm nhận làn khói trà phát ra. Đôi mắt mù của lão khẽ nheo lại, thần thức của một cao thủ Kim Đan viên mãn bị phong ấn ngầm bộc phát, cố gắng dò xét tu vi thực sự ẩn giấu trong cơ thể Diệp Vô Thần.


Thế nhưng, luồng thần thức dò tìm của Lão Tần khi chạm vào người Vô Thần liền giống như va phải một bức tường sương mù vô định. Thuật liễm khí ẩn giấu trong bình trà rỉ sét kết hợp với thần thức Nguyên Anh vượt cấp của Vô Thần đã hoàn toàn che mắt lão già mù, khiến lão chỉ quét thấy một đan điền trống rỗng phế mạch của một phàm nhân tầm thường.


Lão Tần khẽ nhướng mày kinh ngạc, nhưng gương mặt già nua lập tức trở lại vẻ cợt nhả thường ngày. Lão đưa chén trà lên miệng, uống một ngụm lớn.


*Ực...*


Ngay khi dòng nước trà tịnh hóa trôi xuống bụng, đồng tử mắt phải của Lão Tần đột ngột co rụt lại.


Một luồng sinh khí lôi đình tinh khiết vô ngần bùng phát trong cơ thể lão, nhẹ nhàng tịnh hóa đi một phần lôi độc tàn dư đang gặm nhấm kinh mạch bị phong ấn vạn năm của lão. Đan điền vốn nguội lạnh của cựu thần Lôi tộc khẽ ấm lên, mang lại một cảm giác dễ chịu cực hạn mà vạn năm qua lão chưa từng cảm nhận được.


"Trà... trà tốt!" Lão Tần run giọng thốt lên, ánh mắt nhìn Vô Thần đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là cái nhìn trêu chọc gã bảo vệ lười biếng, mà là sự kiêng dè và kính trọng tột độ đối với một vị đại lão ẩn thế thực sự. "Tiểu tử... ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào? Trà phàm nhân của ngươi lại có thể tịnh hóa được độc tố thiên kiếp lôi phạt trong người ta?"


"Chỉ là trà xanh phàm nhân pha nước sôi 100 độ học viện thôi, lão nghĩ nhiều rồi." Vô Thần lười biếng đáp, thản nhiên nhấp một ngụm trà của mình. "Nói đi, lão sang đây chắc không chỉ để uống ké trà phàm nhân của ta chứ?"


Lão Tần đặt chén trà xuống bàn, gương mặt già nua trở nên nghiêm túc chưa từng có. Lão khẽ ghé sát tai Vô Thần, nói nhỏ:


"Lý Hùng vừa rồi rút lui, nhưng gã chắc chắn sẽ báo cáo lên gia chủ Trần Thiên Bá về sự quái dị của ngươi. Trần gia là lũ tài phiệt độc tài tàn bạo, chúng sẽ không để một kẻ ngoài tầm kiểm soát như ngươi tồn tại ở cổng học viện đâu. Đêm mai, chúng sẽ bắt đầu phong tỏa toàn bộ chuỗi cung ứng linh thạch phế thải của học viện để ép hiệu trưởng phải nhượng bộ."


Vô Thần khẽ nhíu mày: "Phong tỏa kinh tế sao? Lũ tài phiệt này quả thực rảnh rỗi."


"Chưa hết." Lão Tần chỉ ngón tay thô ráp lên mặt bàn gỗ rỉ nước mưa, vẽ ra một sơ đồ đơn giản bằng nước trà. "Đây là sơ đồ phân bổ các trạm tuần tra đêm của Trần gia xung quanh cổng Nam học viện. Chúng thường xuyên sử dụng các thiết bị camera trận pháp công nghệ để giám sát thần thức phu mỏ phàm nhân. Nhưng ở góc đông bắc này, sát cạnh khu nhà xám số 4, có một góc chết thuật toán dài khoảng ba phút mỗi canh giờ do hệ thống sạc năng lượng trạm trung chuyển tự động điều chỉnh."


Vô Thần nhìn sơ đồ nước trà trên bàn, thần thức Nguyên Anh lập tức ghi nhớ chính xác quỹ đạo hoạt động của góc chết tuần tra. Đây là một thông tin vô giá giúp hắn có thể âm thầm di chuyển rèn luyện cho học viên phế mạch mà không bị phát hiện.


"Tại sao lão lại giúp ta?" Vô Thần nhìn thẳng vào mắt lão già mù, hỏi sòng phẳng.


Lão Tần khẽ cười khà khà, vuốt chòm râu bạc lởm chởm: "Ta chỉ là một lão già quét rác mù một mắt gác cổng học viện, muốn đổi lấy một lời hứa bảo an cổng trường yên bình từ ngươi mà thôi. Hơn nữa... trà của ngươi rất ngon, ta muốn sau này mỗi đêm mưa đều được sang đây uống ké một chén."


"Giao dịch sòng phẳng." Vô Thần điềm tĩnh đáp. "Lão chỉ điểm góc chết tuần tra, ta đảm bảo cổng Nam học viện này miễn là ta còn gác cổng, không một tên bảo an Trần gia nào dám bước qua làm loạn."


Lão Tần gật đầu hài lòng đứng dậy, tay chống cây chổi tre định bước ra ngoài. Nhưng ngay khi bước tới cửa gỗ, lão đột ngột dừng lại. Lão khẽ liếc nhìn Lâm Thư Dao đang ngủ thiếp đi trên ghế tựa vì kiệt sức, rồi quay lại nhìn Vô Thần.


"Tiểu tử, nha đầu kia mất đi kiếm cốt thiên sinh, nhục thân phế mạch đã không thể tu luyện linh lực thông thường của đô thị được nữa. Ngươi định bảo vệ nàng cả đời sao?"


Vô Thần nhìn Thư Dao, ánh mắt khẽ trầm xuống: "Kiếm cốt bị cướp thực chất chỉ là một cái xiềng xích phong ấn mà thôi. Lâm gia tổ tiên có kiếm ý viễn cổ, không cần linh căn vẫn có thể dùng ý niệm chém đứt pháp bảo."


Hắn bước tới cạnh Thư Dao, tháo chiếc trâm cài gỗ Lâm gia trên tóc nàng xuống. Chiếc trâm gỗ đơn giản, thô ráp nhưng sâu trong thớ gỗ mục nát ẩn hiện một tia kiếm ý thái cổ vô cùng thuần túy đang ngủ say.


Vô Thần khẽ truyền một tia cổ thần lực tịnh hóa nhẹ vào trâm gỗ, đánh thức tia kiếm ý tàn lưu kia cộng hưởng nhẹ nhàng với huyết mạch của Thư Dao.


"Thư Dao, tỉnh dậy đi." Vô Thần khẽ gọi.


Lâm Thư Dao giật mình tỉnh giấc, đôi mắt ngơ ngác nhìn Vô Thần.


"Cầm lấy trâm gỗ này." Vô Thần trao lại trâm cài cho nàng, giọng điệu nghiêm khắc nhưng đầy kiên định. "Vô Danh Kiếm Điển vốn không cần linh căn để vận hành. Từ hôm nay, mỗi đêm bão sét, ngươi hãy ngồi thiền cảm nhận kiếm ý tàn lưu từ chiếc trâm gỗ này. Dùng ý niệm phàm nhân để tự rèn luyện tốc độ cực hạn, tự mình đúc lại kiếm cốt mới từ máu thịt của bản thân."


Thư Dao đón lấy trâm gỗ, ngay lập tức cảm nhận được một tia kiếm khí xám tro dịu mát từ thân gỗ truyền vào đầu ngón tay nàng, ấm áp uốn lượn quanh kinh mạch vai rách nát. Nàng run rẩy gật đầu, nước mắt rơi lã chã vì xúc động: "Vô Thần ca... em nhất định sẽ kiên trì!"


Lão Tần đứng bên cửa chứng kiến cảnh tượng này, mắt phải còn lại co rụt lại kịch liệt. Lão không ngờ Vô Thần lại sở hữu tri thức kiếm đạo tối cổ vĩ đại đến mức có thể chỉ điểm phàm nhân không linh căn tự lực rèn luyện kiếm thể.


Lão già mù khẽ thở dài một tiếng, thò bàn tay run rẩy vào trong túi áo bảo hộ rách nát, lén lôi ra một vật nhỏ đặt lên bàn gỗ bên cạnh bình trà rỉ sét.


Đó là một chiếc tẩu thuốc bằng đồng đen (tẩu thuốc bằng đồng đen) cũ kỹ, sứt mẻ một góc, tỏa ra một luồng khí tức lôi đình tàn dư vô cùng huyền bí và cổ xưa.


"Tiểu tử, giữ lấy cái này." Lão Tần khẽ thì thầm, ánh mắt lấp lánh lôi quang ẩn hiện. "Đây là tẩu thuốc của ta, bên trong ẩn chứa bí mật về tàn quân Lôi tộc đang ẩn tính mai danh tại vùng hoang dã ngoại ô thành phố Giang Nam. Trần gia chỉ là một quân cờ thí của Thương hội Thiên Cơ thượng giới dùng để bòn rút địa mạch hạ giới mà thôi. Nếu một ngày học viện này sụp đổ... hãy mang theo nha đầu kia chạy ra ngoại ô tìm bọn họ."


Nói xong, lão già mù không đợi Vô Thần trả lời, dứt khoát đẩy cửa gỗ bước ra ngoài màn đêm mưa bão rền vang, bóng dáng cô độc cầm chổi tre nhanh chóng biến mất vào bóng tối cổng Nam.


Diệp Vô Thần nhìn chiếc tẩu thuốc bằng đồng đen tỏa ra lôi quang ấm áp trên bàn, khẽ thở dài một tiếng lười biếng.


"Tu tiên... quả thực phiền phức thật mà."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!