Nghịch Trận Bẻ Cong Roi Lửa
Roi lửa đỏ rực rít gió lao xuống, sức nóng thiêu rụi cả không khí xung quanh, chỉ còn cách đỉnh đầu Thư Dao gang tấc. Luồng hỏa năng cuồn cuộn phát ra từ chiếc roi da rực lửa của Trần Linh Nhi không chỉ mang theo sức mạnh của một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, mà còn chứa đựng tàn hỏa tinh bạo liệt của Linh Châu Tiên Vực, khiến những phiến đá xanh dưới chân Lâm Thư Dao bắt đầu rạn nứt vì nhiệt độ cực hạn.
Màn sương sớm ẩm ướt của Học viện Tiên đạo Giang Nam bị bốc hơi trong nháy mắt, hóa thành những luồng khí nóng rát phả thẳng vào gương mặt tái nhợt của Thư Dao. Áp lực từ cảnh giới Trúc Cơ đè nặng lên đôi vai gầy gò của nàng như một tảng đá ngàn cân, cưỡng ép khóa chặt toàn bộ phạm vi di chuyển xung quanh. Từng thớ thịt, từng đường kinh mạch phế thải của nàng réo gào đau đớn, máu tươi nơi khóe miệng khẽ rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng môi thanh tú.
Thế nhưng, đôi mắt phượng của Lâm Thư Dao không hề có một tia sợ hãi. Nàng nghiến chặt răng, bàn tay phải nhỏ nhắn siết chặt lấy chiếc Trâm cài gỗ Lâm gia cài trên tóc. Trong thức hải của nàng, những khẩu quyết của Vô Danh Kiếm Điển mà Diệp Vô Thần truyền thụ vang lên như tiếng chuông đồng cổ kính, gột rửa đi mọi sự hoảng loạn.
"Dẫu đan điền có vỡ, nhục thân có tan... kiếm ý của Lâm gia ta cũng không bao giờ khuất phục!" Thư Dao thầm gầm lên trong lòng. Nàng dồn toàn bộ tinh huyết phàm nhân còn sót lại vào thân trâm gỗ thô ráp, quyết tử bộc phát Thái cổ kiếm ý quyết để đón đỡ đòn roi lửa hủy diệt.
Cách đó trăm trượng, bên rìa con đường dẫn vào sân sau học viện, bóng dáng một thiếu niên gầy gò mặc đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu đang lững thững đứng tựa lưng vào một thân cây thông già. Diệp Vô Thần kẹp chặt chiếc bình trà giữ nhiệt inox màu xám đen bất hoại mới rèn dưới nách trái, để lộ một góc phù văn u lam sắc tinh xảo dưới đáy bình vừa được mài sạch rỉ sét. Cánh tay phải của hắn vẫn quấn chặt dải băng gạc đen từ cổ tay lên đến khuỷu tay, hoàn toàn ẩn giấu vết nứt phong ấn cổ thần đang râm ran đau nhức.
Đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn của Vô Thần khẽ híp lại. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp của hắn lập tức bộc phát thông qua Vấn tâm nhãn, quét qua quỹ đạo chuyển động của chiếc roi lửa đang rơi xuống.
Trong nhãn quan tối ưu hóa quy trình của hắn, chiếc roi da rực lửa kia không còn là một thứ vũ khí đáng sợ, mà chỉ là một chuỗi liên kết năng lượng hỏa hệ được vận hành bởi một trận pháp công nghệ hiện đại tích hợp phù văn Linh Châu. Trần Linh Nhi tuy có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, nhưng cách điều phối linh lực của cô ta lại vô cùng thô thiển, lộ ra một góc chết thuật toán cực kỳ lớn ngay tại điểm xoay của cổ tay.
"Linh lực thô thiển như vậy mà cũng đòi múa roi trước mặt ta sao?" Vô Thần lẩm bẩm, khóe miệng khẽ nhếch lên một vệt mỉa mai lười biếng. Hắn thong thả vặn nắp bình trà inox, nhấp một ngụm trà xanh tịnh hóa nhạt nhẽo, rồi khẽ búng ngón tay trái.
*Hưu...*
Một viên sỏi nhỏ rỉ sét nhặt từ hầm phế liệu trận pháp, khảm một nét phù văn nghịch chuyển mờ nhạt, bay vút đi không tiếng động giữa màn sương nóng bỏng. Cùng lúc đó, Vô Thần lén hắt nhẹ một dòng nước trà nóng từ miệng bình giữ nhiệt ra không trung. Dòng nước trà bay đi với tốc độ cực nhanh, đông kết thành những nét vẽ tinh xảo của "trà thủy họa trận thuật" – một biến thể tinh giản của Địa sát nghịch lưu dùng để bẻ cong dòng năng lượng.
Viên sỏi khảm phù văn chạm vào góc chết thuật toán của chiếc roi lửa ngay giữa không trung, lập tức kích hoạt nghịch trận. Dòng nước trà tịnh hóa đóng vai trò như một thấu kính khúc xạ năng lượng, bẻ cong hoàn toàn quy luật vận hành của hỏa diễm.
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng không phải trên đỉnh đầu Lâm Thư Dao.
Trần Linh Nhi kinh hoàng phát hiện chiếc roi da rực lửa của mình khi chỉ còn cách trâm gỗ của Thư Dao một tấc thì đột ngột bị một lực lượng vô hình bẻ cong một góc chín mươi độ. Toàn bộ luồng hỏa diễm bạo tẩu và sức nóng thiêu rụi của tàn hỏa tinh bị dội ngược hoàn toàn dọc theo thân roi, phóng thẳng về phía chính diện của cô ta với tốc độ gấp đôi.
"Cái gì?!" Trần Linh Nhi hét lên một tiếng thất thanh, gương mặt kiêu kỳ tràn ngập sự hoảng loạn. Sức nóng dội ngược quá nhanh khiến cô ta không kịp thu roi.
Theo phản năng bảo mệnh, chiếc Ngọc bài hộ thân của Trần Linh Nhi treo trước ngực đột ngột phát sáng rực rỡ, phát ra một lồng bảo hộ màu vàng kim khổng lồ bao phủ quanh nhục thân để ngăn chặn hỏa diễm cắn trả. Thế nhưng, quy tắc nghịch trận bẻ cong năng lượng của Vô Thần đã sớm len lỏi vào dòng linh lực. Lồng bảo hộ màu vàng kim vừa hiện ra liền bị bẻ cong ngược lại, biến thành một cái kén năng lượng dày đặc, tự giam lỏng hoàn toàn Trần Linh Nhi bên trong, khiến cô ta không thể cử động hay lùi lại nửa bước.
Mộ Dung Tuyết đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng quỷ dị này, gương mặt xinh đẹp kiêu sa lập tức biến sắc. Nàng ta lập tức vận hành băng sương linh lực, định vung thanh Băng Tinh Kiếm lên để chém rách lồng bảo hộ vàng kim cứu viện cho Trần Linh Nhi.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay của Mộ Dung Tuyết vừa chạm vào chuôi kiếm, một luồng uy áp tinh thần vô hình, thâm sâu và lạnh lẽo như vực thẳm viễn cổ đột ngột đổ ập xuống thức hải của nàng ta. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp của Diệp Vô Thần từ xa đã khóa chặt hoàn toàn đạo cơ của Mộ Dung Tuyết.
*Rắc...*
Mộ Dung Tuyết cảm thấy toàn thân đông cứng, kinh mạch bế tắc hoàn toàn, hô hấp nghẹn lại trong lồng ngực. Thanh Băng Tinh Kiếm trong tay nàng ta như nặng hàng vạn cân, không thể nhấc lên nổi dẫu chỉ một phân. Nàng ta đứng chết lặng tại chỗ, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi nhìn về phía hư không, toàn thân run rẩy không thể cử động trong vòng ba giây ngắn ngủi nhưng dài như một thế kỷ.
Lâm Thư Dao nhạy bén chớp lấy cơ hội ngàn năm có một này. Mặc cho sức nóng tỏa ra từ hỏa diễm dội ngược khiến chiếc Trâm cài gỗ Lâm gia trong tay nàng bị nứt nhẹ một đường nhỏ dọc theo thân gỗ thô ráp, nàng vẫn cắn chặt răng chịu đựng đau đớn thể xác cực hạn.
Nàng vận hành nhịp thở Vô Danh Kiếm Điển, dồn toàn bộ kiếm ý tối cổ quy nhất vào mũi trâm. Một vệt kiếm khí màu xám tro mờ nhạt nhưng sắc bén vô song bộc phát ra từ đầu trâm gỗ, xé rách màn sương nóng bỏng, đâm thẳng về phía Trần Linh Nhi đang bị giam lỏng.
*Xoạt...*
Đường kiếm khí xám tro của Thư Dao lướt qua kẽ hở rạn nứt của lồng bảo hộ vàng kim bị warped, không hề chạm vào nhục thân của Trần Linh Nhi nhưng lại chém cực kỳ chính xác vào dải lụa đỏ thắt lưng của cô ta.
*Rách!*
Tiếng vải lụa dệt bằng tơ linh tằm bị xé rách vang lên giòn giã. Chiếc váy chiến đấu màu đỏ rực bó sát của Trần Linh Nhi bị đường kiếm khí xám tro chém toạc từ hông bên trái kéo dài xuống tận đùi, để lộ ra một mảng lớn làn da trắng ngần nhưng lúc này đã bị bám đầy những vệt khói xám tro bụi bặm và mồ hôi nhễ nhại.
Lồng bảo hộ vàng kim tan biến. Trần Linh Nhi mất đà, ngã ngồi sụp xuống đất bùn lầy ẩm ướt của sân sau học viện. Chiếc váy chiến đấu rách nát xộc xệch khiến cô ta lộ ra vẻ vô cùng chật vật và nhếch nhác, hoàn toàn mất đi phong thái kiêu kỳ của một thiên chi kiêu nữ Linh Châu Tiên Vực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!