Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Thiên Chi Kiêu Nữ Và Sự Khinh Miệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở sân sau Học viện Tiên đạo Giang Nam mang theo cái lạnh ẩm ướt của những ngày chớm thu. Nơi này vốn là một góc vườn hoang vắng, mọc đầy những tán thông cổ thụ già nua và những phiến đá xanh phủ rêu phong, quanh năm không mấy khi có người lui tới. Đây là khoảng không gian yên tĩnh duy nhất mà Lâm Thư Dao tìm được sau những ngày sóng gió vừa qua.


Dưới bóng râm của một cây thông già, thiếu nữ mười sáu tuổi đang lặng lẽ đứng tấn. Sắc mặt nàng vẫn còn mang chút tái nhợt do di chứng của việc bị cướp đoạt kiếm cốt, nhưng đôi mắt phượng thanh tú lại ẩn chứa một ý chí kiên cường bạt mạng. Nàng mặc bộ y phục đệ tử ngoại môn màu xám tro giản dị, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng bằng một sợi dây vải thô.


Trong tay phải của Thư Dao không phải là một thanh linh kiếm rực rỡ, mà chỉ là chiếc Trâm cài gỗ Lâm gia – một món di vật đơn giản, mộc mạc do tổ tiên để lại. Nàng nhắm chặt mắt, hô hấp điều hòa theo nhịp thở kỳ lạ của công pháp Vô Danh Kiếm Điển mà Diệp Vô Thần đã âm thầm truyền thụ. Nàng khẽ đưa trâm gỗ lên, đâm thẳng về phía trước. Một đường, hai đường, mười đường...


Mỗi một chiêu đâm ra đều cực kỳ chậm rãi, không hề mang theo bất kỳ dao động linh khí nào của tu sĩ thông thường. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy mỗi khi mũi trâm gỗ vạch qua không trung, lớp sương mù ẩm ướt xung quanh lại khẽ rẽ ra làm đôi, để lộ một vệt mờ nhạt màu xám tro của thái cổ kiếm ý sơ khởi. Ý cảnh ấy tĩnh lặng như sương tuyết viễn cổ, thuần túy và lạnh lẽo vô cùng.


"Kiếm cốt đã mất, đan điền đã rách... nhưng kiếm ý của Lâm gia ta không bao giờ chết." Thư Dao thầm nhủ trong lòng, ngón tay nàng siết chặt lấy thân trâm gỗ thô ráp. Nỗi đau đớn thấu xương tủy của cái đêm bị Trần Thiên Tứ cưỡng bức bóc tách kiếm cốt vẫn còn như in trong ký ức của nàng. Máu chảy đầm đìa sau vai, tu vi Luyện Khí ngũ trọng bị phế sạch trong một đêm, sự phản bội đê tiện của thúc thúc ruột Lâm Thiên Hải... Tất cả những uất hận ấy từng có lúc muốn dìm chết nàng trong tuyệt vọng.


Thế nhưng, chính gã bảo vệ lười biếng gác cổng Nam ấy – Diệp Vô Thần – đã mang nàng về phòng bảo vệ rách nát, dùng những ngụm trà xanh ấm áp để tịnh hóa vết thương cho nàng, và trao cho nàng một con đường tu luyện mới. Con đường không cần linh căn, không cần kiếm cốt, chỉ cần một lòng hướng về kiếm ý thuần túy của phàm nhân.


*Xoạt...*


Một tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng mang theo luồng khí thế sắc bén đột ngột vang lên từ phía lối vào sân sau, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm.


Thư Dao giật mình thu chiêu, đôi mắt phượng khẽ mở ra. Từ trong làn sương mù mờ mịt, một thiếu nữ xinh đẹp kiêu sa đang chậm rãi bước tới. Nàng ta mặc một bộ chiến y nhẹ màu xanh lam bó sát dệt bằng tơ linh tằm, lưng đeo thanh Băng Tinh Kiếm tỏa ra hơi lạnh thấu xương, phong thái hiên ngang của một thiên tài Trúc Cơ sơ kỳ.


Kẻ vừa đến chính là Mộ Dung Tuyết – biểu tỷ ruột thịt của Lâm Thư Dao.


Nhìn thấy Mộ Dung Tuyết, lồng ngực của Thư Dao khẽ thắt lại. Ký ức về những ngày Lâm gia chưa sụp đổ hiện về. Khi đó, hai người từng là tỷ muội thân thiết, cùng nhau thảo luận kiếm đạo. Thế nhưng, ngay khi Lâm gia gặp nạn, Thư Dao bị phế tu vi, Mộ Dung gia đã ngay lập tức cắt đứt quan hệ, bán đứng nàng để liên minh với Trần gia. Mộ Dung Tuyết dửng dưng đứng nhìn biểu muội bị chà đạp, không hề có một lời hỏi thăm hay cứu giúp.


"Thư Dao, quả nhiên ngươi đang trốn ở đây." Mộ Dung Tuyết dừng bước cách Thư Dao mười thước, ánh mắt lạnh lùng, thực dụng quét qua bộ y phục vải thô và chiếc trâm gỗ trong tay biểu muội. Khóe miệng nàng ta khẽ nhếch lên một nụ cười đầy mỉa mai: "Ta nghe nói ngươi được gã bảo vệ phế mạch gác cổng Nam nhận nuôi, ban đầu ta còn không tin. Không ngờ đường đường là thiên kim Lâm gia năm xưa, nay lại thảm hại đến mức này, phải dùng một khúc gỗ mục để luyện kiếm?"


Thư Dao đứng thẳng người, bàn tay nắm chặt trâm gỗ khẽ run lên, nhưng ánh mắt nàng vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Nàng nhìn thẳng vào biểu tỷ ruột thịt của mình, giọng nói trầm lặng không hề nao núng:


"Mộ Dung biểu tỷ, tôi luyện kiếm bằng thứ gì không liên quan đến chị. Sân sau học viện là nơi yên tĩnh, nếu chị không có việc gì, xin mời rời đi cho."


"Rời đi?" Mộ Dung Tuyết khẽ cười khẩy, tay phải nàng ta khẽ đặt lên chuôi thanh Băng Tinh Kiếm. Một luồng kiếm quang màu xanh lam nhạt đột ngột bộc phát, phát ra tiếng rít sắc bén chém rách làn sương mù xung quanh, chặn đứng lối đi duy nhất của Thư Dao. "Thư Dao, ta trở về Giang Nam lần này là để cảnh cáo ngươi. Đừng tưởng có gã bảo vệ quái dị kia che chở thì ngươi có thể ngóc đầu lên được. Trần gia là tài phiệt khổng lồ thống trị thành phố này, đụng vào họ chỉ có đường chết. Ngươi dẫu sao cũng là phế vật không linh căn, khôn hồn thì hãy chấp nhận số mệnh làm một phàm nhân phế thải, cút khỏi học viện này đi, bằng không sẽ làm liên lụy đến Mộ Dung gia chúng ta!"


Nỗi đau từ sự phản bội của người thân cũ như một nhát dao đâm thẳng vào đạo tâm của Thư Dao. Đôi mắt nàng đỏ lên vì uất hận, nhưng nàng vẫn nghiến chặt răng, không để bản thân ngã quỵ trước áp lực tinh thần của đối thủ.


"Mộ Dung Tuyết, Mộ Dung gia các người sợ hãi Trần gia, bán đứng tôn nghiêm để cầu vinh, đó là việc của các người." Thư Dao lạnh lùng nói, từng chữ dứt khoát như tiếng kiếm reo: "Lâm gia ta dẫu chỉ còn một mình tôi, dẫu đan điền đã vỡ, tôi cũng sẽ tự tay đòi lại công lý sòng phẳng bằng đường kiếm của chính mình!"


"Đòi lại công lý? Bằng khúc gỗ mục đó sao? Đúng là nực cười tột độ!"


Một giọng nói kiêu kỳ, hống hách đột ngột vang lên từ phía sau Mộ Dung Tuyết. Làn sương mù ẩm ướt xung quanh đột ngột nóng rực lên, bốc ra mùi hỏa diễm khét lẹt.


Từ trong bóng tối, một thiếu nữ khoác chiếc váy chiến đấu màu đỏ rực bó sát bước ra. Nàng ta có gương mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ ngạo mạn, mái tóc dài buộc cao bằng dây vàng lấp lánh, tay phải cầm một chiếc roi da rực lửa tỏa ra những tia lửa đỏ rực rỡ của tàn hỏa tinh. Khí thế Trúc Cơ trung kỳ mạnh mẽ bộc phát từ người nàng ta như một cơn bão lửa, đè nặng không gian xung quanh khiến những chiếc lá thông già úa vàng rơi rụng lả tả.


Kẻ vừa xuất hiện chính là Trần Linh Nhi – chị gái của Trần Thiên Tứ, đệ tử tinh anh của một đại tông môn ở Linh Châu Tiên Vực vừa hạ phàm.


Nhìn thấy Trần Linh Nhi, sát ý trong mắt Thư Dao bùng lên dữ dội. Gương mặt của Trần Linh Nhi có những nét cực kỳ giống với kẻ thù Trần Thiên Tứ.


Trần Linh Nhi lướt mắt nhìn Thư Dao với sự khinh miệt tột cùng, nàng ta khẽ vung chiếc roi da rực lửa xuống đất, phát ra một tiếng nổ hỏa diễm *Oanh* đầy ghê rợn, thiêu rụi một mảng rêu phong trên phiến đá xanh.


"Mộ Dung Tuyết, đây chính là con ả phế vật Lâm gia mà ngươi nói sao?" Trần Linh Nhi cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ coi khinh kiếm ý phàm nhân: "Đúng là rác rưởi hạ giới. Kiếm cốt của ngươi lúc này đang được đệ đệ Thiên Tứ của ta dung hợp hoàn hảo trong đan điền, giúp đệ ấy đột phá Trúc Cơ sơ kỳ vượt cấp vô song. Ngươi dẫu có dùng khúc gỗ mục kia luyện tập vạn năm, thì trong mắt Trần gia ta, ngươi vẫn chỉ là một con kiến hôi phế mạch có thể dẫm chết bất cứ lúc nào!"


Sự chà đạp tinh thần tàn nhẫn của kẻ cướp đoạt và gia đình phản bội như muốn bóp nghẹt hơi thở của Lâm Thư Dao. Uy áp Trúc Cơ trung kỳ khổng lồ của Trần Linh Nhi đổ ập xuống nhục thân phàm nhân của nàng như một ngọn núi lớn, cưỡng ép khóa chặt toàn bộ phạm vi di chuyển xung quanh.


Thư Dao cố gắng vận hành bộ pháp Kiếm Ảnh Bộ để né tránh luồng áp lực nóng rực, nhưng kinh mạch trống rỗng không có linh lực khiến cơ thể nàng nặng trĩu, hai chân như bị đóng đinh xuống mặt đất bùn lầy ẩm ướt, khóe miệng khẽ rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm.


"Linh Nhi tỷ tỷ nói đúng, phế vật thì vĩnh viễn là phế vật." Mộ Dung Tuyết đứng bên cạnh khom lưng nịnh bợ, ánh mắt nhìn Thư Dao đầy vẻ lạnh lùng: "Ngươi dẫu có kiên trì cũng chỉ làm trò hề cho thiên hạ mà thôi."


Trần Linh Nhi tiến lên một bước, roi da rực lửa trong tay nàng ta bắt đầu uốn lượn như một con hỏa long nhỏ phát ra tiếng nổ lách tách chói tai. Nàng ta nhìn chằm chằm vào chiếc Trâm cài gỗ Lâm gia cài trên tóc Thư Dao, ánh mắt lộ ra vẻ tàn độc:


"Lâm Thư Dao, ta ghét nhất là cái ánh mắt kiên cường giả tạo này của ngươi. Hôm nay, ta sẽ dùng chiếc roi lửa này quật nát chiếc trâm gỗ gia truyền của ngươi, dẫm nát cái tôn nghiêm rác rưởi cuối cùng của Lâm gia dưới chân ta! Để xem gã bảo vệ phế mạch kia có cứu nổi ngươi không!"


*Vút!*


Roi da rực lửa dồn toàn bộ hỏa năng Trúc Cơ trung kỳ vung lên không trung, tạo thành một vệt sáng đỏ rực rỡ xé rách màn sương sớm, mang theo tiếng nổ hỏa diễm ghê rợn và sát ý muốn hủy diệt hoàn toàn, giáng thẳng xuống chiếc trâm gỗ trên đầu Lâm Thư Dao.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Thư Dao không hề lùi bước. Đạo tâm của nàng bùng cháy dữ dội dưới sự sỉ nhục tột cùng. Nàng tập trung toàn bộ kiếm ý tàn lưu mỏng manh trong huyết mạch vào chiếc trâm gỗ trong tay, chuẩn bị rút trâm quyết tử chống đỡ đòn roi lửa chí mạng, dẫu nhục thân có phải tan xương nát thịt.


Roi lửa đỏ rực rít gió lao xuống, sức nóng thiêu rụi cả không khí xung quanh, chỉ còn cách đỉnh đầu Thư Dao gang tấc...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!