Thanh Lọc Học Viện Và Cái Tát Cá Mặn
Sương mù buổi sớm ở ngoại ô thành phố Giang Nam mang theo cái lạnh ẩm ướt, luồn qua những tán lá ngô đồng rậm rạp của Học viện Tiên đạo Giang Nam. Dù tiếng nổ kinh hoàng từ Thiết Binh Đường phía ngoại ô đã lắng xuống từ lâu, nhưng dư âm của trận chiến khôi lỗi vẫn còn lẩn khuất trong những làn khói bụi chưa kịp tan hết. Diệp Vô Thần lững thững bước đi trên con đường mòn dẫn về cổng Nam của học viện. Bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu trên người hắn vẫn xộc xệch như thường lệ, gấu quần xắn cao xắn thấp, đôi giày vải thô dính đầy bùn đất.
Dưới nách trái của Vô Thần, chiếc bình trà giữ nhiệt inox màu xám đen vừa được Trình Thiết Tượng dùng kim loại Thần Binh gia cố kẹp chặt, tỏa ra một luồng hơi ấm ôn hòa nhưng thâm trầm. Dưới đáy bình, những nét vẽ phù văn u lam sắc của Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù đã lộ ra sau khi lớp rỉ sét vạn năm bị mài mỏng, thỉnh thoảng khẽ lóe lên một tia sáng dịu mát rồi tắt lịm, hoàn toàn bị che giấu dưới lớp vải thô đen quấn hờ. Cánh tay phải của hắn vẫn quấn chặt dải băng gạc đen từ cổ tay lên đến khuỷu tay, che giấu vết nứt phong ấn cổ thần đang dao động nhịp nhàng sau khi được sạc đầy lôi năng tinh khiết từ trận chiến đêm qua.
"Tu tiên làm gì cho mệt..." Vô Thần uể oải lẩm bẩm, đưa tay lên ngáp dài một tiếng. Hắn thong thả vặn nắp bình trà, nhấp một ngụm trà xanh tịnh hóa nhạt nhẽo. Dòng nước trà ấm nóng trôi xuống cổ họng, ngay lập tức xoa dịu những thớ cơ và kinh mạch phàm nhân đang râm ran đau nhức dọc cánh tay phải. Đối với hắn, việc làm một gã bảo vệ lười biếng gác cổng Nam, ngày ngày pha trà nhạt, ngắm mây trời vẫn là cuộc sống lý tưởng nhất. Thế nhưng, rắc rối dường như chưa bao giờ muốn buông tha cho gã cá mặn này.
Khi Vô Thần tiến gần đến Khu nhà xám số 4 – dãy ký túc xá cũ kỹ nằm ở góc khuất học viện dành riêng cho các học viên phế mạch không có linh căn – một bầu không khí áp bức, ngột ngạt đột ngột dội thẳng vào thần thức của hắn. Tiếng quát tháo hống hách, tiếng cười cợt nhạo báng và tiếng khóc nghẹn ngào của những thiếu niên phèo phổi vang vọng khắp khoảng sân nhỏ phủ đầy rêu phong.
"Trần Bằng! Ngươi dẫu sao cũng chỉ là một gã phế mạch rác rưởi không linh căn. Học viện Giang Nam giữ ngươi lại chỉ làm lãng phí linh thạch cứu tế của thành phố! Khôn hồn thì ký vào khế ước lao dịch này, cống hiến chút sức lực tàn tạ cho mỏ địa mạch của tập đoàn Trần gia, bằng không hôm nay ta sẽ trục xuất ngươi khỏi học viện ngay lập tức!"
Kẻ đang lớn tiếng quát tháo chính là Trương Cuồng, giảng viên trưởng khoa Luyện Thể của học viện. Gã sở hữu một thân hình to lớn lực lưỡng như một hộ pháp bằng đồng, khoác chiếc võ phục cộc tay màu đỏ rực để lộ những thớ cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng. Đôi bao tay bằng thép hợp kim rèn đúc thô đeo trên tay gã thỉnh thoảng lại phát ra những tia lửa điện lách tách do linh lực Luyện Khí cửu trọng bộc phát. Trương Cuồng vốn đã nhận hối lộ ngầm từ Trần gia, mượn danh nghĩa "Thanh lọc học viện" để cưỡng bức các học viên nghèo phế mạch ký vào khế ước bán thân làm nô dịch khai mỏ.
Dưới chân Trương Cuồng, Trần Bằng béo ú đang quỳ rạp dưới đất. Gương mặt tròn phúc hậu của cậu ta tái nhợt, bả vai rỉ máu nhẹ do vừa bị trúng một cú đá của Trương Cuồng. Thế nhưng, đôi mắt của Trần Bằng vẫn vằn lên những tia máu đầy kiên cường. Cậu ta ôm chặt lấy một xô nước linh tuyền đã được tịnh hóa sạch tạp chất – thành quả rèn luyện nhục thân bằng phương pháp gánh nước mà Vô Thần âm thầm truyền thụ.
"Tôi không ký!" Trần Bằng nghiến răng gầm lên, giọng nói run rẩy nhưng kiên định. "Vô Thần ca đã nói, phàm nhân không linh căn dẫu có gánh nước linh tuyền cũng có thể tự đúc nên nhục thân luyện thể! Học viện là nơi giáo dục, ông không có quyền ép chúng tôi làm nô lệ cho Trần gia!"
"Vô Thần ca? Gã bảo vệ phế mạch gác cổng Nam kia à?" Trương Cuồng nghe vậy liền phá lên cười đầy ngạo mạn. Gã tiến lên một bước, bộc phát uy áp Luyện Khí cửu trọng đỉnh phong đè nặng lên vai Trần Bằng. Luồng khí thế nặng nề như muốn nghiền nát xương cốt khiến Trần Bằng hộc ra một ngụm máu loãng, ngã rạp xuống đất, xô nước linh tuyền đổ tràn ra nền đá cũ kỹ.
"Một lũ rác rưởi nương tựa vào nhau để tự an ủi sao? Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết, ở cái đô thị tu chân này, đặc quyền và sức mạnh mới là luật lệ! Ký ngay!"
Trương Cuồng vung tay, một bản khế ước lao dịch khảm phù văn đỏ máu bay thẳng xuống trước mặt Trần Bằng, ép buộc cậu ta phải nhỏ máu đầu ngón tay ký kết. Các học viên phế mạch xung quanh chỉ biết co cụm lại một góc, khóc lóc trong sự bất lực tột cùng trước uy quyền tối cao của giảng viên khoa Luyện Thể.
*Xoẹt... Xoẹt...*
Một tiếng quét rác lười biếng, đều đặn đột ngột vang lên từ phía lối vào Khu nhà xám số 4, cắt ngang bầu không khí áp bức của Trương Cuồng.
Diệp Vô Thần tay cầm chiếc chổi tre phàm nhân cán dài dẻo dai, lững thững quét những chiếc lá rụng trên sân. Hắn cúi đầu, vẻ mặt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn, không nhanh không chậm quét một đường chổi thẳng tiến về phía Trương Cuồng.
*Xoẹt!*
Cây chổi tre quét qua đôi giày da bóng loáng đắt tiền của Trương Cuồng, cố tình hất một đống bụi bẩn và rác rưởi lên lớp da giày sang trọng.
"Đứa nào?!" Trương Cuồng nổi giận lôi đình, cúi đầu nhìn xuống đôi giày da bị vấy bẩn, rồi trừng mắt nhìn gã bảo vệ gầy gò trước mặt. "Diệp Vô Thần! Ngươi điếc hay mù mà dám quét rác lên người ta? Có tin hôm nay ta phế luôn cái chân gác cổng của ngươi không?"
Vô Thần dừng chổi, thản nhiên nâng bình trà màu xám đen lên nhấp một ngụm trà nhạt, rồi lười biếng buông một câu cụt ngủn:
"Tránh đường chút đi giảng viên Trương. Sòng phẳng mà nói, giày của ông chắn lối quét rác của tôi rồi. Với lại, học viện Giang Nam có nội quy, giảng viên không được phép cưỡng bức học viên ký khế ước thương mại tư nhân trong khuôn viên trường. Ông làm thế này... tôi gác cổng khó báo cáo ban giám hiệu lắm."
"Báo cáo? Ngươi lấy tư cách gì để báo cáo?" Trương Cuồng cười khẩy đầy khinh miệt, gã tiến sát lại gần Vô Thần, tỏa ra uy áp Luyện Khí cửu trọng đè nặng lên vai gã bảo vệ phế mạch. "Ngươi chỉ là một gã bảo vệ ăn bám vô dụng, không có nổi một tia linh căn để tu luyện. Trần gia phong tỏa tài chính học viện là chuyện sớm muộn, ta đang giúp học viện thanh lọc bớt lũ rác rưởi ăn bám này để giảm gánh nặng. Ngươi cản đường ta, chính là phản nghịch!"
Các học viên xung quanh nín thở lo sợ cho Vô Thần. Trần Bằng cố gắng bò dậy, gào lên: "Vô Thần ca! Chạy đi! Hắn là Luyện Khí cửu trọng luyện thể, nhục thân bất hoại!"
Thế nhưng, Diệp Vô Thần vẫn đứng trơ trơ dưới sức ép uy áp khổng lồ của Trương Cuồng. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp ẩn sâu trong thức hải của hắn giúp hắn hoàn toàn miễn nhiễm trước mọi loại uy áp cảnh giới dưới Kim Đan kỳ. Hắn khẽ nhếch mép, dùng kỹ năng "Khiêu khích cá mặn" bằng một giọng điệu nhàn nhạt, thực tế nhưng cực kỳ tàn nhẫn chọc ngoáy vào nỗi sợ hãi thầm kín của đối thủ:
"Giảng viên Trương nói nghe cao thượng quá. Nhưng sòng phẳng mà nói, tôi nghe nói ngân hàng Trần gia vừa chuyển một căn hộ cao cấp tại phân khu trung tâm vào tài khoản ngầm của ông vào tối qua. Có phải khế ước lao dịch này... mỗi một cái đầu học viên phế mạch ký tên sẽ giúp ông trả nợ thọ nguyên đan cho Trần gia không? Làm giảng viên mà đi bán học trò lấy biệt thự, ông không sợ lôi kiếp Chấp Pháp Điện đánh nát cái đan điền Luyện Khí cửu trọng của ông sao?"
*Oanh!*
Lời nói của Vô Thần như một nhát búa tạ đập nát bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Trương Cuồng trước hàng trăm học viên đang chứng kiến. Đám đông bắt đầu xầm xì bàn tán, những ánh mắt nhìn Trương Cuồng từ sợ hãi dần chuyển sang khinh bỉ và phẫn nộ tột cùng.
"Ngươi... Ngươi ngậm máu phun người! Tìm chết!"
Trương Cuồng thẹn quá hóa giận, lòng tự tôn kiêu ngạo của một giảng viên tinh anh bị một gã bảo vệ gác cổng chà đạp công khai. Sát ý chân thật muốn hủy diệt mạng sống của Vô Thần bùng phát đỏ rực trong đôi mắt gã. Trương Cuồng gầm lên một tiếng như dã thú, toàn thân bộc phát luồng linh lực cuồng bạo màu đỏ rực của công pháp Cuồng Bạo Luyện Thể Pháp.
Gã dồn toàn bộ lôi năng và kình lực cửu trọng vào đôi bao tay thép hợp kim, vung một cú đấm mang theo sát chiêu "Cuồng Bạo Quyền" xé rách không khí, giáng thẳng vào mặt Diệp Vô Thần với tốc độ chóng mặt. Cú đấm mang theo sức mạnh có thể đập nát một bức tường bê tông cốt thép, lôi điện lách tách nổ vang đầy ghê rợn.
"Vô Thần ca! Chạy mau!" Trần Bằng hét lên trong tuyệt vọng.
Thế nhưng, Diệp Vô Thần hoàn toàn không né tránh. Hắn đứng yên như một pho tượng đá hoang vu, tay trái vẫn cầm chiếc bình trà giữ nhiệt màu xám đen bất hoại, tay phải quấn băng gạc đen buông thõng.
*Ầm!*
Cú đấm Cuồng Bạo Quyền cực mạnh của Trương Cuồng nện thẳng vào lồng ngực của Diệp Vô Thần. Một tiếng nổ chói tai vang dội khắp Khu nhà xám số 4, bụi đất bay mù mịt che khuất bóng dáng hai người. Đám học viên nghèo nhắm chặt mắt không dám chứng kiến cảnh tượng gã bảo vệ tốt bụng bị đập nát nhục thân.
Thế nhưng, kịch bản đẫm máu mà Trương Cuồng mong đợi đã không xảy ra.
Ngay khoảnh khắc cú đấm mang sát ý giết người thực sự chạm vào cơ thể Vô Thần, Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù ẩn dưới đáy bình trà inox rỉ sét lập tức kích hoạt. Một màng sương u lam sắc mỏng manh nhưng kiên cố vô song đột ngột hiện lên quanh nhục thân hắn.
Toàn bộ quyền kình cuồng bạo và lôi điện tàn phá từ cú đấm của Trương Cuồng khi chạm vào màng sương u lam lập tức bị bùa cổ nuốt chửng hoàn toàn, tịnh hóa sạch tạp chất độc hại, rồi chuyển hóa thành một dòng linh lực tinh khiết như suối nguồn chảy ngược vào đan điền của Vô Thần. Vết nứt phong ấn cổ thần tầng thứ nhất trong đan điền hắn khẽ rung động nhè nhẹ, hấp thụ dòng linh lực này để uẩn dưỡng các kinh mạch phế thải vừa được đúc lại.
"Cái... Cái gì?"
Trương Cuồng trợn mắt há mồm, cảm giác như cú đấm toàn lực của mình vừa nện vào một đầm lầy không đáy. Toàn bộ linh lực bộc phát bị hút sạch sành sanh trong vòng một nốt nhạc, lớp màng bảo vệ thép hợp kim trên bao tay gã bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn rỉ sét do bị phản lực không gian của bùa cổ ăn mòn.
Chưa kịp để Trương Cuồng định thần, Diệp Vô Thần đã thong thả buông chiếc chổi tre phàm nhân bị gãy đôi xuống đất. Đôi mắt lờ đờ buồn ngủ của hắn đột ngột híp lại, phát ra một tia sáng u lam sắc thâm sâu như tinh không viễn cổ.
Hắn vung cánh tay phải quấn chặt băng gạc đen lên, vận hành bộ quyền pháp phàm nhân "Hộ thân thốn quyền". Kình lực thốn quyền phàm nhân cực hạn không hề chứa một tia linh khí tu vi thông thường, chỉ thuần túy là lực lượng nhục thân được tích lũy từ phản lực nghịch chuyển của bùa cổ kết hợp với kỹ thuật áp sát cực nhanh.
*Chát!*
Một tiếng tát giòn giã, trầm đục vang dội khắp quảng trường nhỏ.
Cái tát chứa kình lực thốn quyền cực mạnh nện thẳng vào quai hàm bên trái của Trương Cuồng. Lớp màng hộ thể Thiết Cốt Hộ Thân bằng thép hợp kim của gã giảng viên khoa Luyện Thể lập tức bị kình lực phàm nhân đập nát bươm như vỏ trứng. Xương quai hàm của Trương Cuồng phát ra tiếng gãy rắc giòn giã.
"Aaaa!"
Trương Cuồng thét lên một tiếng thảm thiết. Thân hình to lớn lực lưỡng nặng hơn hai trăm cân của gã bị cái tát đánh bay xoay tròn ba vòng trên không trung, trước khi đập mạnh mặt xuống nền đá rêu phong của Khu nhà xám số 4.
Cú va chạm mạnh khiến mặt đất rạn nứt nhẹ. Trương Cuồng nằm bầm dập dưới đất, máu tươi trộn lẫn với lôi điện tàn dư phun ra tung tóe. Gã điên cuồng ho khan, rụng sạch toàn bộ hàm răng bên trái, quai hàm lệch hẳn sang một bên, hoàn toàn mất đi vẻ ngạo mạn, hống hách thường ngày.
Toàn bộ khoảng sân nhỏ của Khu nhà xám số 4 chìm vào một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Hàng trăm học viên phế mạch nghèo khổ và đám tay sai của Trương Cuồng trợn mắt há mồm, đứng chết lặng như những pho tượng đá. Họ không thể tin vào mắt mình: một giảng viên trưởng khoa Luyện Thể danh tiếng, tu vi Luyện Khí cửu trọng đỉnh phong với nhục thân bất hoại, lại bị một gã bảo vệ gác cổng phế mạch vả rụng sạch răng chỉ bằng một cái tát phàm nhân thuần túy.
Trần Bằng béo ú há hốc mồm, chiếc xô nước linh tuyền đổ dưới đất cũng bị cậu ta quên lãng. Cậu ta nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Vô Thần với một sự sùng bái cuồng nhiệt dâng lên đỉnh điểm. Con đường luyện thể phàm nhân mà Vô Thần ca truyền dạy... thực sự có thể đập tan đặc quyền của tu sĩ tu tiên!
Diệp Vô Thần thong thả nhặt nửa chiếc chổi tre gãy đôi lên, uể oải phủi bụi bẩn trên tay áo bảo vệ bạc màu. Hắn cúi đầu nhìn Trương Cuồng đang quằn quại đau đớn dưới đất, rồi lười biếng buông một câu cụt ngủn:
"Sòng phẳng nhé giảng viên Trương. Ông đánh tôi một quyền, tôi vả ông một cái tát. Nhân quả thế là huề. Bây giờ... ông có thể dọn rác và cút khỏi Khu nhà xám số 4 được chưa?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!