Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Trận Chiến Khôi Lỗi Ngoại Ô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ gầm rú của dàn xe bọc thép ngự kiếm thuộc Tập đoàn Trần gia như những nhát búa tạ dội thẳng vào màn sương mù ẩm ướt của ngoại ô thành phố Giang Nam. Những luồng ánh sáng đỏ lam từ đèn cảnh báo quét qua các khe nứt trên mái tôn rỉ sét của Thiết Binh Đường, biến không gian lò rèn vốn dĩ đỏ rực lửa địa mạch thành một chiến trường tranh tối tranh sáng đầy nghẹt thở.


Trình Thiết Tượng run rẩy rút bàn tay thô ráp lại, ánh mắt gã nhìn Diệp Vô Thần đầy vẻ kiêng dè tột độ. Gã vừa thoáng nhìn thấy một nét vẽ phù văn u lam sắc huyền bí dưới đáy chiếc bình trà màu xám đen bất hoại mới rèn – thứ phù văn mang hơi thở nghịch chuyển thiên mệnh tối cổ mà một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ như gã cả đời chưa từng được thấy. Thế nhưng, tiếng loa pin rè rè từ bên ngoài đã cắt ngang bầu không khí nghi kị giữa hai người.


"Diệp Vô Thần! Ngươi đã giết chết thiếu gia Trần Cô Phong tại cấm địa Lôi Đình, cướp đoạt tài nguyên của Trần gia! Khôn hồn thì bước ra chịu trói, bằng không Đội bảo an vũ trang Trần gia sẽ san bằng gian nhà nát này thành bình địa!"


Giọng nói của Lý Hùng – đội trưởng đội bảo an vũ trang Trần gia – oang oang qua loa phóng thanh, mang theo sát ý lạnh lùng của một tu sĩ Luyện Khí cửu trọng đỉnh phong. Tiếng xích sắt của xe bọc thép nghiền nát gạch đá bên ngoài rầm rập, báo hiệu một vòng vây thiên la địa võng đã siết chặt.


Trình Thiết Tượng sắc mặt tái nhợt. Gã vừa tiêu hao gần như toàn bộ linh lực Trúc Cơ để nung chảy Sắt vụn Thần Binh gia cố chiếc bình trà cho Vô Thần, lúc này đan điền trống rỗng, hô hấp dồn dập dường như không thể vận hành nổi một chiêu hộ thể. Gã nghiến răng, cầm lấy chiếc búa tạ rỉ sét, gầm lên đầy cộc cằn:


"Lũ chó săn Trần gia! Dám bao vây Thiết Binh Đường của ta? Lão phu tuy hao kiệt linh lực, nhưng quy tắc của Thần Binh Môn không cho phép bất kỳ kẻ nào giẫm đạp lên lò rèn này!"


Diệp Vô Thần vẫn giữ vẻ mặt lờ đờ ngái ngủ thường ngày. Hắn thong thả cầm lấy chiếc bình trà giữ nhiệt inox màu xám đen bất hoại mới rèn – thứ pháp bảo ẩn giấu Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù bên trong. Hắn nhấp một ngụm trà xanh tịnh hóa nhạt nhẽo, làn khói trà dịu mát tỏa ra khẽ làm dịu đi cơn đau buốt từ vết nứt phong ấn rỉ máu u lam trên cánh tay phải đang quấn chặt băng gạc đen.


"Trình sư phó, bình tĩnh đi. Sòng phẳng mà nói, họ tìm tôi chứ không tìm ông. Ông cứ ngồi nghỉ uống trà đi, chuyện này để tôi lo." Vô Thần uể oải buông một câu cụt ngủn, giọng điệu thản nhiên đến mức đáng ghét giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc.


"Lo? Ngươi lo bằng cái mạng phế mạch của ngươi à?" Trình Thiết Tượng trợn mắt quát.


Đúng lúc này, từ gian nhà kho phía sau Thiết Binh Đường, một thanh niên mặc quần áo bảo hộ lấm lem dầu mỡ cơ khí, đeo kính bảo hộ trên trán bước ra. Tay gã cầm một chiếc cờ-lê hợp kim khổng lồ, miệng lầm bầm đầy bực bội:


"Mẹ kiếp! Đứa nào dám làm ồn ngoài kia? Khôi lỗi cơ giáp của ta vừa mới lắp xong chân xích, đứa nào dám bắn hỏng, ta liều mạng với nó!"


Đó chính là Tào Mạnh, học viên khoa Luyện Khí của học viện Giang Nam, kẻ bị coi là đi lệch đường lối tu tiên truyền thống vì chỉ đam mê chế tạo khôi lỗi cơ khí từ linh thạch phế thải. Gã đang mượn lò lửa địa mạch của Trình Thiết Tượng để hoàn thiện nghiên cứu thì bị vạ lây bởi cuộc đột kích của Trần gia.


"Tào Mạnh? Sao ngươi lại ở đây?" Trình Thiết Tượng kinh ngạc.


"Tôi đến mượn lửa lò rèn. Mà ngoài kia là ai thế?" Tào Mạnh chưa kịp dứt lời thì một tiếng nổ kinh hoàng đã xé rách bức tường phía trước của Thiết Binh Đường.


*Ầm!*


Một quả đạn pháo phù lôi kích từ xe bọc thép bắn sập một góc tường gạch, gạch đá vỡ vụn bay tứ tung. Khói bụi xám xịt cuộn xoáy tràn vào nhà xưởng. Lý Hùng đứng trên nóc xe bọc thép, tay cầm súng bắn phù lôi kích lớn phát ra tiếng nổ sấm sét lách tách, lạnh lùng ra lệnh:


"Nổ súng! Bắn sập Thiết Binh Đường! Không để sót một tên phản nghịch nào!"


Hàng chục tên bảo an vũ trang Trần gia đồng loạt nổ súng. Những luồng đạn phù lôi kích màu xanh lam rực rỡ, mang theo sát ý hủy diệt chân thật của tu sĩ Luyện Khí cửu trọng giăng kín không gian, bắn nát các cột gỗ chịu lực của nhà xưởng. Trần nhà bằng mái tôn rỉ sét bắt đầu đổ sụp xuống.


"Mẹ kiếp! Khôi lỗi cơ giáp gác cổng, xuất kích cho ta!"


Tào Mạnh gầm lên, gã đập mạnh chiếc cờ-lê hợp kim xuống một trận bàn mini cầm tay. Từ trong bóng tối nhà kho, ba con khôi lỗi cơ giáp tự chế bằng sắt vụn nặng nề lăn bánh ra ngoài trên những chân xích rỉ sét. Chúng có hình dáng thô kệch, chắp vá từ các mảnh kim loại phế thải, nhưng nhục thân cơ khí bất hoại lập tức dàn hàng ngang chắn trước mặt Vô Thần và Trình Thiết Tượng.


*Bùm! Bùm! Bùm!*


Những luồng đạn lôi kích bắn thẳng vào lớp giáp sắt vụn của khôi lỗi cơ giáp, tạo ra những tia lửa điện bắn tung tóe. Mặc dù nhục thân cơ khí chịu đựng tốt, nhưng hỏa lực lôi kích quá dày đặc bắt đầu ăn mòn các khớp nối kim loại. Chân xích của một con khôi lỗi bị lôi điện bắn hỏng, xích sắt đứt rời khiến nó ngã rạp xuống đất, rơi vào thế yếu hoàn toàn.


"Không ổn! Linh thạch phế thải trong lõi năng lượng của khôi lỗi không đủ năng lượng sạch để duy trì kết giới phòng ngự lâu dài! Chúng sắp quá tải rồi!" Tào Mạnh mồ hôi hột chảy ròng ròng, điên cuồng gõ vào trận bàn điều khiển nhưng vô hiệu.


Diệp Vô Thần đứng sau bức tường khôi lỗi cơ khí, đôi mắt lờ đờ buồn ngủ khẽ híp lại. Vấn tâm nhãn của hắn âm thầm vận hành, quét qua toàn bộ chiến trường. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp giúp hắn nhìn thấu quỹ đạo năng lượng của súng phù lôi kích bên ngoài. Hắn biết rõ, bùa cổ trong người hắn đang ở trạng thái Quá Tải Bùa Cổ đỏ chói, hắn không thể chủ động đứng ra gánh chịu trực tiếp sát chiêu lôi kích của Lý Hùng để sạc đan điền vì nhục thân phàm nhân hiện tại sẽ bạo thể vĩnh viễn.


Nhưng khôi lỗi cơ giáp của Tào Mạnh chính là vật trung gian hoàn mỹ!


"Tào Mạnh, sòng phẳng nhé. Tôi mượn khôi lỗi của cậu một chút, đổi lại tôi sẽ sạc đầy pin cho nó." Vô Thần thản nhiên nói.


"Hả? Sạc pin? Ngươi điên à, linh thạch phế thải làm sao chịu được lôi năng bạo tẩu của súng lôi kích..." Tào Mạnh chưa kịp hét xong thì Diệp Vô Thần đã hành động.


Hắn lướt tới với tốc độ cực nhanh, luồn lách qua làn khói bụi một cách lười biếng nhưng chuẩn xác. Hắn áp bàn tay phải đang quấn chặt băng gạc đen trực tiếp vào đai năng lượng rỉ sét của con khôi lỗi cơ giáp đang bị bắn hỏng chân xích. Tay trái của hắn kẹp chặt chiếc bình trà màu xám đen bất hoại vừa rèn, úp ngược phần đáy bình có khắc phù văn u lam sắc vào lõi năng lượng của khôi lỗi.


"Thiên Mệnh Nghịch Chuyển... khởi!" Vô Thần thầm quát trong thức hải.


Ngay khi một loạt đạn phù lôi kích mang sát ý muốn giết chết vật chủ thực sự của Lý Hùng giáng thẳng vào lớp giáp khôi lỗi, Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù lập tức kích hoạt thông qua chiếc bình trà làm vật trung gian.


Một màng sương u lam sắc mỏng manh nhưng kiên cố vô song đột ngột bùng phát quanh nhục thân khôi lỗi. Luồng sát ý hủy diệt và năng lượng lôi điện bạt mạng từ họng súng của Lý Hùng khi chạm vào màng sương u lam lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn, loại bỏ sạch tạp chất độc hại, rồi chuyển hóa thành dòng điện lôi đình tinh khiết nhất chảy ngược dọc theo đai năng lượng vào thẳng lõi linh thạch phế thải của khôi lỗi.


*Rắc... rắc...*


Súng phù lôi kích trong tay Lý Hùng đột ngột phát ra tiếng kêu rè rè quái dị. Luồng lôi quang rực rỡ ở đầu nòng súng bị một lực hút vô hình từ chiếc bình trà của Vô Thần hút sạch sành sanh, biến thành những tia điện mảnh mai biến mất vào hư không. Lý Hùng điên cuồng bóp cò nhưng khẩu súng công nghệ tu tiên trị giá vạn linh thạch chỉ phát ra tiếng xì xì lạnh ngắt.


"Cái gì? Súng lôi kích của ta... mất sạch năng lượng rồi?" Lý Hùng kinh hoàng nhìn họng súng đen ngòm lạnh ngắt.


Trong khi đó, con khôi lỗi cơ giáp của Tào Mạnh sau khi được sạc đầy lôi năng tinh khiết từ bùa nghịch chuyển, lõi năng lượng phế thải đột ngột phát sáng rực rỡ lôi mang màu xanh lam u tối. Các khớp nối rỉ sét tự động hoạt động trở lại với tốc độ chóng mặt, chân xích đứt rời được lôi điện quấn chặt kết nối lại bất hoại.


"Trời đất ơi! Năng lượng lôi điện tinh khiết thế này... làm sao lõi phế thải có thể chứa được mà không phát nổ?" Tào Mạnh trợn mắt há mồm nhìn con khôi lỗi của mình tỏa ra khí thế tương đương tu vi Luyện Khí ngũ trọng đỉnh phong.


"Tào Mạnh, sạc đầy rồi đấy. Phản công đi chứ." Vô Thần lười biếng nhấp một ngụm trà, lùi lại phía sau cột gỗ.


"Được! Lũ chó săn Trần gia, nếm thử sức mạnh của khoa học cơ khí phàm nhân đây!" Tào Mạnh phấn khích hét lớn, gõ mạnh vào trận bàn điều khiển.


Ba con khôi lỗi cơ giáp sạc đầy lôi năng gầm rú lao thẳng ra ngoài cửa xưởng. Chúng vung những cánh tay bằng thép hợp kim khổng lồ tích tụ lôi điện rực rỡ, đập nát đội hình bảo an vũ trang Trần gia. Những tên bảo an Luyện Khí ngũ, lục trọng bị kình lực lôi điện quật văng ra xa, giáp nhẹ công nghệ bị lôi kích đánh nứt vỡ hoàn toàn.


Lý Hùng điên cuồng rút thanh đoản đao lôi kích hộ thân, nhảy xuống xe bọc thép định trực tiếp chém đôi con khôi lỗi dẫn đầu. Sát chiêu Trúc Cơ sơ kỳ của gã vung lên mang theo luồng lôi quang rực lửa chém thẳng xuống.


Thế nhưng, từ gầm bàn gỗ rách nát của Thiết Binh Đường, khôi lỗi đất sét nhỏ Tiểu Thạch do Vô Thần nặn ra đã âm thầm bò ra từ lúc nào. Nó giẫm chân lên mặt đất bùn lầy, hấp thụ toàn bộ thổ linh khí nghịch chuyển và lôi năng tịnh hóa rò rỉ từ bình trà, đột ngột phình to thành một khối đá đất sét khổng lồ cao nửa trượng chắn trước mặt Lý Hùng.


*Ầm!*


Thanh đoản đao của Lý Hùng chém thẳng vào ngực khôi lỗi đất sét Tiểu Thạch. Sát ý hủy diệt của gã kích hoạt bẫy tự bạo của khôi lỗi đất sét nghịch chuyển. Tiểu Thạch tự phình to cực hạn và phát nổ bằng năng lượng địa sát u lam sắc rực rỡ.


*Đoàng!*


Vụ nổ địa sát đất sét khổng lồ bùng phát dữ dội giữa sương mù ngoại ô. Sức mạnh vụ nổ đánh văng Lý Hùng bay xa hơn ba trượng, đập mạnh lưng vào thành xe bọc thép ngự kiếm, giáp nhẹ màu đen tích hợp công nghệ bị đập nát bươm rỉ máu.


Lý Hùng hộc ra một ngụm máu tươi, gương mặt hung hãn giờ đây chỉ còn lại vẻ kinh hoàng tột độ. Gã nhìn con khôi lỗi đất sét khổng lồ tự bạo biến thành cát bụi, rồi nhìn gã bảo vệ gầy gò Diệp Vô Thần vẫn đang thản nhiên tựa lưng vào cột gỗ nhấp trà nhạt giữa đống đổ nát của Thiết Binh Đường.


"Ngươi... hỏa lực công nghệ của Trần gia... hoàn toàn bị vô hiệu hóa rồi sao?" Lý Hùng run rẩy thốt lên đầy tuyệt vọng, trước khi bị đám thuộc hạ tàn tạ dìu lên xe bọc thép điên cuồng tháo chạy hỗn loạn vào màn sương mù sớm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!