Gia Cố Bình Trà Và Thiết Binh Đường
Sương mù buổi sớm ở ngoại ô thành phố Giang Nam mang theo cái lạnh ẩm ướt và mùi rỉ sét nồng nặc từ những bãi phế thải công nghiệp. Ánh đèn neon từ những tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố lấp lánh đằng xa, nhạt nhòa dần khi chiếu đến phân khu Nam nghèo khổ.
Diệp Vô Thần lững thững bước đi trên con đường mòn đầy ổ gà dẫn ra rìa ngoại ô. Mỗi bước chân của hắn đều chậm rãi, uể oải như một gã bảo vệ đang trốn ca trực nhật hằng ngày. Thế nhưng, dưới lớp áo bảo hộ màu xanh xám bạc màu, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo hắn.
"Khốn thật... Đúng là tự tàn nhục thân mà..."
Vô Thần khẽ lẩm bẩm, tay trái siết chặt lấy cánh tay phải đang quấn dải băng gạc đen chặt chẽ từ cổ tay lên đến khuỷu tay. Dưới lớp vải thô ấy, một cơn đau buốt thấu xương tủy liên tục truyền đến. Mỗi nhịp đập của mạch máu giống như một mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào kinh mạch phàm nhân phế thải của hắn. Sau trận chiến quyết tử với Trần Cô Phong đêm qua tại cấm địa Lôi Đình, bùa cổ Thiên Mệnh Nghịch Chuyển đã rơi vào trạng thái Quá Tải Bùa Cổ cực hạn, đạt đến chín mươi phần trăm dung tích chịu đựng vật lý.
Kinh mạch tay phải của hắn đã bị rạn nứt hóa thạch nặng nề. Từng vệt máu màu xanh u lam – thứ máu cổ thần nguyên thủy tịnh hóa tuyệt đối – đang âm thầm rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc đen, tỏa ra một mùi hương dịu mát nhưng đầy rẫy dao động năng lượng bạo tẩu.
Hắn cúi đầu nhìn xuống chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo đang được kẹp chặt dưới nách trái. Lớp vỏ inox vốn dĩ đã cũ kỹ, nay lại xuất hiện thêm một vết rách nhỏ mờ nhạt nhưng sâu hoắm chạy dọc theo thân bình. Đây chính là vết thương do gánh chịu phản lực lôi đình từ sát chiêu của Trần Cô Phong. Nếu chiếc bình trà này vỡ nát, Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù ẩn sâu dưới đáy bình sẽ mất đi lớp bảo hộ ngầm, và nhục thân phàm nhân của hắn chắc chắn sẽ bạo thể vĩnh viễn trong lần kích hoạt bùa cổ tiếp theo.
"Thái Huyền Tử lão đầu, ông còn sống không đấy?" Vô Thần thầm dùng thần thức Nguyên Anh vượt cấp quét vào trong bình trà.
Từ trong làn khói trà nhạt nhẽo bốc lên từ nắp bình, một giọng nói khàn đặc, uể oải của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên trong thức hải của hắn: "Hừ, thằng nhóc lười biếng kia, lão phu chưa tan biến dễ dàng thế đâu. Nhưng vỏ ngoài của chiếc bình trà này sắp nát rồi. Sức mạnh lôi điện của tên nhóc Trúc Cơ trung kỳ kia quá tạp chất, bùa cổ đã lọc sạch nhưng vỏ bình bằng thép phàm nhân không chịu nổi nhiệt lượng lôi hỏa. Ngươi phải gia cố nó ngay lập tức trước khi Trần Thiên Bá phát điên phát động Huyết Sát Trận diệt môn học viện."
"Tôi biết." Vô Thần nhạt nhẽo đáp, tay trái thọc sâu vào túi quần bảo hộ, khẽ chạm vào một vật thể nặng trịch, lạnh ngắt.
Đó là một mảnh Sắt vụn Thần Binh rỉ sét đen ngòm mà hắn nhặt được từ lăng mộ cổ Vạn Táng Cổ Mộ sâu dưới nền móng học viện. Mảnh sắt này cực kỳ nặng, chịu nhiệt tốt, vốn là tàn tích cốt lõi của đỉnh luyện khí thuộc Thần Binh Môn viễn cổ. Đây chính là con bài tẩy duy nhất để hắn giao dịch sòng phẳng với thợ rèn cộc cằn ngoại ô.
Đi bộ thêm nửa canh giờ, tiếng búa tạ nện xuống đe sắt rền vang cắt ngang sự tĩnh lặng của khu ngoại ô hoang vắng. Trước mặt Vô Thần hiện ra một gian nhà xưởng xập xệ, mái tôn rỉ sét bốc khói đen nghi ngút. Trên tấm biển gỗ treo lệch vẹo trước cửa có khắc ba chữ lớn bằng nét chữ nguệch ngoạc: "Thiết Binh Đường".
Mùi than đá nung đỏ, mùi dầu máy khét lẹt và hơi nóng hầm hập từ lò lửa địa mạch phả ra ngoài cửa xưởng, xua đi cái lạnh ẩm ướt của sương mù.
Vô Thần lững thững bước qua cánh cửa sắt rỉ sét mở hờ. Bên trong xưởng rèn rộng lớn, một ngọn lửa địa mạch đỏ rực đang cháy phừng phừng trong lò nung bằng đất sét cổ. Giữa xưởng rèn, một người đàn ông trung niên cơ bắp cuồn cuộn đỏ rực dưới ánh lửa, mặc tạp dề da bò dày cộp dính đầy muội than đang quai những nhát búa tạ nặng nề xuống một tấm sắt đỏ hồng đặt trên chiếc đe sắt đen khổng lồ.
*Keng! Keng! Keng!*
Từng nhát búa giáng xuống phát ra tiếng nổ lách tách của hỏa tinh địa mạch, chấn động màng nhĩ người nghe đau buốt. Bên cạnh chiếc đe sắt là một vò rượu quặng rẻ tiền đã vơi một nửa, bốc lên mùi cồn nồng nặc cực kỳ khó chịu.
Trình Thiết Tượng – luyện khí sư say xỉn cộc cằn, truyền nhân duy nhất của Thần Binh Môn lánh đời – không thèm liếc nhìn kẻ mới bước vào. Gã vung búa tạ giáng thêm một nhát cực mạnh khiến tia lửa bắn tung tóe sát chân Vô Thần, rồi khàn giọng quát:
"Thiết Binh Đường không rèn vũ khí cho tu sĩ thế gia, cũng không nhận đúc nông cụ phàm nhân vào sáng sớm. Cút ra ngoài!"
Giọng nói của Trình Thiết Tượng mang theo một luồng uy áp Trúc Cơ trung kỳ vô hình, ép thẳng về phía Vô Thần hòng đuổi khách. Đối với một tu sĩ Trúc Cơ thông thường, luồng uy áp này đủ để khiến họ ngực nghẹn thở dốc.
Thế nhưng, Diệp Vô Thần vẫn đứng yên lững thững. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp ẩn sâu trong thức hải giúp hắn hoàn toàn miễn nhiễm trước mọi loại uy áp cảnh giới dưới Kim Đan. Hắn thản nhiên nâng bình trà rỉ sét lên, định nhấp một ngụm trà nhưng phát hiện nước trà đã nguội ngắt, liền khẽ thở dài đầy lười biếng:
"Trình sư phó, tôi không đến để rèn vũ khí, cũng không mua nông cụ. Tôi đến để gia cố một món đồ phàm nhân."
Trình Thiết Tượng dừng búa, đôi mắt đỏ ngầu vì rượu quặng và hơi nóng lò rèn chậm rãi quay sang nhìn Vô Thần. Khi gã nhận ra kẻ đứng trước mặt chỉ là một thiếu niên gầy gò mặc đồng phục bảo vệ sờn rách, đan điền trống rỗng không có nổi một tia linh khí dao động của phế mạch phàm nhân, gương mặt gã lập tức lộ ra vẻ khinh miệt sâu sắc:
"Một gã bảo vệ phế mạch của học viện? Ngươi lấy tư cách gì bước vào Thiết Binh Đường của ta? Chiếc đe sắt ngàn năm này của ta không dùng để rèn rác thải phàm nhân. Biến trước khi ta ném ngươi vào lò nung!"
Vô Thần không hề tức giận trước sự xua đuổi thô bạo ấy. Hắn biết rõ tính khí cộc cằn của truyền nhân Thần Binh Môn chỉ tôn sùng nguyên liệu rèn đúc thượng hạng và coi thường tiền tệ thế tục. Hắn thản nhiên thọc tay vào túi quần bảo hộ, lẳng lặng lôi mảnh Sắt vụn Thần Binh rỉ sét đen ngòm ra, rồi đặt nhẹ lên mặt chiếc đe sắt đen ngàn năm.
*Rầm!*
Mảnh sắt nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay chạm vào đe sắt phát ra một tiếng động trầm nặng kinh người, như thể một khối đá nặng ngàn cân vừa giáng xuống. Chiếc đe sắt đen ngàn năm hấp thụ hỏa tinh địa mạch đột ngột rung chuyển nhẹ, phát ra những tiếng ngân u u đầy cộng hưởng cộng minh.
Một luồng hơi thở cổ xưa, nặng nề và sắc bén vô song từ mảnh sắt rỉ sét lập tức lan tỏa khắp gian nhà xưởng, áp chế hoàn toàn nhiệt lượng đỏ rực của lò nung địa mạch trong chớp mắt.
Đôi mắt đỏ ngầu vì rượu của Trình Thiết Tượng đột ngột trợn tròn. Gã vứt phăng chiếc búa tạ nặng trăm cân xuống đất, lao thẳng tới trước đe sắt như một con dã thú ngửi thấy mùi máu. Gã run rẩy đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vuốt ve bề mặt rỉ sét đen ngòm của mảnh sắt vụn, giọng nói run rẩy lạc đi vì chấn động:
"Đây... đây là... Sắt vụn Thần Binh? Luồng dao động này... là tàn tích cốt lõi của đỉnh luyện khí Thần Binh Môn viễn cổ! Ngươi... một gã bảo vệ phế mạch làm sao có được thứ thần vật tối cổ này?"
"Nhặt được ở bãi phế liệu học viện thôi." Vô Thần thản nhiên bịa chuyện, gương mặt lờ đờ không một chút gợn sóng. "Trình sư phó, sòng phẳng nhé. Tôi tặng ông mảnh sắt vụn này để ông đúc lại đỉnh luyện khí của Thần Binh Môn. Đổi lại, ông dùng đe sắt ngàn năm gia cố vỏ ngoài chiếc bình trà giữ nhiệt này cho tôi."
Trình Thiết Tượng nhìn chằm chằm mảnh sắt vụn quý hiếm vô song, nước bọt trong cổ họng ực một tiếng thèm khát. Gã biết rõ, đối với một luyện khí sư của Thần Binh Môn, mảnh sắt vụn này có giá trị vượt xa vạn viên linh thạch thượng phẩm của ngân hàng Trần gia. Có thứ này, gã có thể khôi phục lại một phần kỹ nghệ rèn đúc thần binh cổ đại không cần linh lực thượng giới của tổ tiên.
"Gia cố... chiếc bình trà inox rách nát này?" Trình Thiết Tượng dời ánh mắt đầy nghi ngờ sang chiếc bình trà móp méo mờ nhạt rỉ sét quấn vải thô đen dưới nách Vô Thần. "Ngươi điên rồi sao? Dùng Sắt vụn Thần Binh vô giá để đổi lấy việc gia cố một vật dụng phàm nhân rác rưởi?"
"Với ông nó là rác rưởi, với tôi nó dùng để uống trà giữ ấm hằng ngày." Vô Thần lười biếng đáp, khẽ tựa lưng vào cột gỗ nhà xưởng. "Được thì làm, không được thì tôi mang mảnh sắt này sang Vạn Bảo Các đổi lấy linh dược tịnh hóa kinh mạch."
"Đứng lại!" Trình Thiết Tượng vội vàng quát lớn khi thấy Vô Thần định thu hồi mảnh sắt. Gã nghiến răng, thái độ kiêu ngạo biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ dứt khoát của một con buôn luyện khí chuyên nghiệp: "Thành giao! Lão phu hôm nay sẽ phá lệ rèn đúc cho một gã phế mạch phàm nhân như ngươi! Đưa chiếc bình trà đây!"
Vô Thần tháo dải vải thô đen bọc ngoài, đặt chiếc bình trà inox rỉ sét lên đe sắt.
Trình Thiết Tượng cầm lấy chiếc bình trà, khẽ nhíu mày khi cảm nhận được độ mỏng manh của lớp thép phàm nhân bên ngoài. Gã không hề biết rằng, ẩn sâu dưới đáy bình trà là Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù đang phát ra những tia sáng đỏ chói báo động quá tải cực hạn.
"Lửa địa mạch, khởi!"
Trình Thiết Tượng gầm lên một tiếng, vung tay ném mảnh Sắt vụn Thần Binh vào tâm lò nung địa mạch rực đỏ. Gã vận hành Thần Binh Đúc Tạo Quyết, dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ trung kỳ vào ống bổi, khiến ngọn lửa địa mạch đỏ rực lập tức chuyển hóa thành màu xanh lam nóng bỏng cực hạn.
Mảnh sắt vụn viễn cổ dưới sức nóng cực đại bắt đầu tan chảy, hóa thành một luồng chất lỏng kim loại màu đen thẫm, tỏa ra những luồng khí thế sắc bén như hàng vạn thanh kiếm nhỏ lơ lửng trong lò nung.
"Nhóc con, lùi lại! Sức nóng này sẽ thiêu rụi nhục thân phàm nhân của ngươi đấy!" Trình Thiết Tượng hét lớn khi thấy Vô Thần vẫn đứng yên bên cạnh đe sắt.
Thế nhưng, Diệp Vô Thần không hề lùi lại. Hắn khẽ nheo mắt nhìn ngọn lửa xanh lam rực rỡ. Cơn bão lôi kình bạo tẩu trong cánh tay phải của hắn dưới tác động của nhiệt độ cực cao từ lò rèn bắt đầu có xu hướng bộc phát dữ dội hơn. Vết nứt hóa thạch dưới lớp băng gạc đen rỉ máu u lam kịch liệt, gây ra đau đớn thể xác cực hạn. Hắn cắn chặt răng chịu đựng, âm thầm vận hành thần thức Nguyên Anh để kìm hãm dòng điện lôi kích không cho rò rỉ ra ngoài làm hỏng quá trình rèn đúc.
Trình Thiết Tượng vung kẹp sắt khổng lồ, gắp luồng chất lỏng kim loại Thần Binh đen thẫm ra khỏi lò nung, rồi đổ trực tiếp lên bề mặt chiếc bình trà inox rỉ sét đang đặt trên đe sắt đen ngàn năm.
*Xèo... xèo... xèo...*
Một làn khói trắng u lam sắc bốc lên nghi ngút, mang theo mùi kim loại nóng chảy nồng nặc. Lớp thép phàm nhân của bình trà inox lập tức bị nung đỏ hồng, có dấu hiệu méo mó sắp tan chảy dưới nhiệt độ cực hạn.
"Giữ vững tâm bình! Đóng búa!"
Trình Thiết Tượng hét lớn, vung chiếc búa tạ sắt đen giáng xuống liên tục với tốc độ chóng mặt.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
Từng nhát búa giáng xuống mang theo kỹ nghệ Thần Binh Đúc Thể Thuật đỉnh phong. Mỗi nhát búa nện xuống không chỉ rèn đúc kim loại, mà còn khảm nạm từng dòng chảy kim loại Thần Binh đen thẫm vào sâu trong cấu trúc phân tử của lớp thép phàm nhân bình trà.
Dưới sức tàn phá của búa tạ và nhiệt độ cao, bùa cổ Thiên Mệnh Nghịch Chuyển ẩn dưới đáy bình cảm nhận được áp lực hủy diệt bên ngoài, đột ngột kích hoạt màng sương u lam sắc mỏng manh để tự vệ.
Trình Thiết Tượng mải mê quai búa, hoàn toàn không nhận ra màng sương u lam sắc cực mỏng đang âm thầm hấp thụ bớt nhiệt lượng cực hạn để bảo vệ lõi bình trà không bị nung chảy hoàn toàn. Gã chỉ cảm thấy chiếc bình trà phàm nhân này dẻo dai một cách quỷ dị dưới những nhát búa nặng ngàn cân của mình.
Sau gần một canh giờ rèn đúc ròng rã, Trình Thiết Tượng vung kẹp sắt ném chiếc bình trà inox vào bể nước linh tuyền lạnh ngắt bên cạnh đe sắt để tịnh hóa.
*Xèo... xèo... Ầm!*
Một cột hơi nước khổng lồ bốc lên tận mái tôn nhà xưởng. Khi làn hơi nước nhạt dần, Trình Thiết Tượng gắp chiếc bình trà ra đặt lên bàn gỗ rách nát.
Chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo giờ đây đã thay đổi hoàn toàn diện mạo. Vỏ ngoài của nó không còn mỏng manh như trước, mà được bao phủ bởi một lớp kim loại màu xám đen thẫm, nặng trịch, thô ráp nhưng bất hoại. Những vết nứt rách rỉ sét dọc thân bình đã bị lấp đầy hoàn toàn bởi kim loại Thần Binh đen thẫm, tạo nên những đường vân rỉ sét tự nhiên u u tối tối đầy cổ kính. Vỏ ngoài của bình trà giờ đây có thể gánh chịu áp lực năng lượng khổng lồ tăng gấp hai trăm phần trăm, bảo vệ an toàn cho bùa cổ bên trong khỏi mọi đợt bạo tẩu lôi hỏa tiếp theo.
"Xong rồi! Vỏ ngoài bất hoại, chịu được nhiệt độ của lôi hỏa cực hạn." Trình Thiết Tượng lau mồ hôi nhễ nhại trên trán, thở hổn hển đầy mệt mỏi: "Nhưng nhóc con, bùa cổ bên trong kinh mạch của ngươi vẫn đang Quá Tải Bùa Cổ đỏ chói. Nếu không tìm được Thần Không Sa chất lượng cao để vá bùa, nhục thân phàm nhân của ngươi vẫn sẽ nổ tung trong lần chịu đòn tiếp theo."
"Tôi biết, sòng phẳng thôi, cảm ơn Trình sư phó." Vô Thần nhàn nhạt buông câu cụt ngủn, lười biếng vươn tay cầm lấy chiếc bình trà bất hoại mới rèn.
Thế nhưng, ngay khi Trình Thiết Tượng chuẩn bị buông kẹp sắt để đi uống rượu quặng, ánh mắt gã đột ngột quét qua phần đáy của chiếc bình trà inox vừa được mài sạch lớp rỉ sét bám chặt vạn năm qua.
Dưới đáy bình trà thô ráp màu xám đen, lộ ra một nét vẽ phù văn cổ đại màu u lam sắc mờ nhạt nhưng tinh xảo vô song, đang âm thầm phát ra những luồng linh quang u tối đầy huyền bí. Đó chính là một phần phù văn gốc của Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù bị lộ ra ngoài sau khi lớp rỉ sét phàm nhân bị mài sạch.
Trình Thiết Tượng đứng hình tại chỗ. Đôi đồng tử của gã co rụt lại kịch liệt, hơi thở dồn dập thở dốc. Là truyền nhân duy nhất của Thần Binh Môn, gã ngay lập tức nhận ra đây không phải là phù văn tu tiên hiện đại giả tạo của đô thị, mà là một cấm kỵ phù văn tối cổ mang quy tắc nghịch chuyển thiên mệnh của kỷ nguyên cũ vạn năm trước.
Một luồng lòng tham vô tận cùng sự kiêng dè, hoảng sợ tột độ đột ngột dâng lên trong đôi mắt đỏ ngầu của gã blacksmith say xỉn. Gã điên cuồng bộc phát thần thức Trúc Cơ trung kỳ, định dồn dập quét thẳng vào đáy bình trà để dò tìm chân tướng phù văn cổ đại.
*Vút!*
Ngay khi luồng thần thức của Trình Thiết Tượng vừa chạm đến mép đáy bình, Diệp Vô Thần vẫn giữ vẻ mặt lờ đờ lười biếng, nhưng tay trái của hắn đã di chuyển với tốc độ cực nhanh vượt qua giới hạn phàm nhân. Hắn khẽ xoay cổ tay, úp ngược chiếc bình trà bất hoại xuống bàn gỗ, đồng thời dùng nắp bình trà khéo léo đè chặt lên nét vẽ phù văn u lam sắc, chặn đứng hoàn toàn luồng thần thức dò tìm của Trình Thiết Tượng không tiếng động.
Bầu không khí trong gian nhà rèn rực lửa đột ngột đông cứng lại, tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng lửa địa mạch nổ lách tách đầy nghẹt thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!