Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Sấm Sét Nghịch Chuyển, Cao Thủ Tự Bạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão sét trên đỉnh Cấm địa Lôi Đình ngoại ô thành phố Giang Nam rít gào như muốn xé rách vòm trời đêm xám xịt. Từng tia chớp khổng lồ màu xanh tím điên cuồng giáng xuống, đánh thẳng vào cột thu lôi học viện tự chế đang nứt nẻ, tỏa ra mùi ozone khét lẹt cùng những tia lửa điện bắn tung tóe khắp nền đất đá cháy đen.


Đối diện với Diệp Vô Thần, Trần Cô Phong đứng ngạo nghễ giữa luồng lôi quang rực rỡ. Chiến y màu đen bó sát thêu hình mây sấm sét lấp lánh của hắn phần phật bay trong gió bão. Thanh lôi kiếm cấp Trúc Cơ trung phẩm trong tay hắn phát ra những tiếng nổ chói tai, luồng sáng từ trận pháp gia tốc lôi điện tích hợp công nghệ chạy dọc theo lưỡi kiếm rực rỡ, tụ hội toàn bộ lôi dịch tinh khiết của cấm địa vào một điểm.


"Trận Ma Vô Diện! Chịu chết đi!"


Trần Cô Phong gầm lên một tiếng đầy sát ý. Hắn vung lôi kiếm, thi triển sát chiêu Lôi Quang Ngự Kiếm mạnh nhất của tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Một kiếm chém xuống, lôi đình hóa thành một con giao long khổng lồ rít gào, mang theo sức mạnh hủy diệt văng mạng giáng thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Vô Thần. Sát ý chân thật muốn hủy diệt mạng sống của đối thủ dâng lên đỉnh điểm, biến thành một luồng áp lực đỏ rực bao phủ lưỡi kiếm, khóa chặt không gian xung quanh không cho Vô Thần bất kỳ cơ hội né tránh nào.


Cách đó ba bước chân, Lão Tần mù một mắt đứng tựa lưng vào vách đá, bàn tay thô ráp siết chặt cây chổi tre mòn vẹt. Lôi kình ẩn giấu trong đan điền Kim Đan phong ấn của lão khẽ dao động, sẵn sàng bộc phát để cứu mạng gã bảo vệ trẻ tuổi. Thế nhưng, khi lão nhìn thấy đôi mắt lờ đờ ngái ngủ của Diệp Vô Thần khẽ híp lại, lão liền dừng động tác, khẽ thở dài một tiếng rồi lùi lại vào bóng tối. Lão biết, gã gác cổng lười biếng này đang vận hành một kế hoạch điên cuồng.


Diệp Vô Thần đứng yên dưới cột thu lôi bị gãy góc. Hắn thọc tay trái vào túi quần bảo vệ bạc màu, tay phải quấn chặt dải băng gạc đen hơi nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo lên. Gương mặt hắn thản nhiên, lười biếng đến đáng ghét, hoàn toàn không có vẻ gì là đang đối mặt với cái chết cận kề.


"Kiếm pháp hoa mỹ đấy, lôi điện cũng đủ mạnh." Vô Thần uể oải buông một câu, giọng điệu nhàn nhạt. "Nhưng mà... vẫn hơi chậm. Trần gia các ngươi ngoài việc dùng tiền đắp lên pháp bảo thì không tự mình tu luyện được chút kình lực thực tế nào sao?"


"Chết đến nơi còn mạnh miệng!" Trần Cô Phong điên cuồng gầm rú, lôi kiếm giáng xuống càng thêm phần bạt mạng.


Trong khoảnh khắc sinh tử, thần thức Nguyên Anh vượt cấp của Diệp Vô Thần lập tức kích hoạt Vấn tâm nhãn. Đôi mắt lờ đờ của hắn khẽ lóe lên một tia sáng u lam thâm sâu như tinh không viễn cổ. Nhãn quang tối ưu hóa quy trình của hắn lập tức nhìn thấu quỹ đạo di chuyển của luồng lôi quang ngự kiếm. Hắn phát hiện ra một góc chết thuật toán cực nhỏ nằm ở rìa phía nam của vệt kiếm khí – nơi dòng điện lôi kích và trận pháp gia tốc công nghệ giao nhau xuất hiện một khoảng thời gian mù dài hai phần mười giây.


Vô Thần khẽ nghiêng người nửa bước, định vị chính xác góc chết lôi quang để đứng yên chịu đòn ở vị trí an toàn nhất cho nhục thân phàm nhân cực hạn của mình. Hắn không hề né tránh hoàn toàn, bởi hắn biết rõ, chỉ có gánh chịu trực diện đòn đánh mang sát ý muốn giết chết thực sự của Trần Cô Phong mới đủ điều kiện kích hoạt Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù ẩn sâu dưới đáy bình trà inox.


*Ầm!*


Kiếm thế lôi đình khổng lồ chém thẳng xuống ngực Diệp Vô Thần. Luồng ánh sáng xanh lam và vàng kim bùng phát dữ dội, nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng gầy gò của gã bảo vệ gác cổng. Sức tàn phá của lôi điện khiến mặt đất đồi trọc nứt toác, đá vụn bay tứ tung.


Thế nhưng, ngay khi sát chiêu chạm vào da thịt Vô Thần, tấm bùa cổ rách nát dưới đáy bình trà inox rỉ sét lập tức cảm nhận được sát ý hủy diệt chân thật. Nó tự động kích hoạt, phát ra một màng sương u lam sắc mỏng manh nhưng kiên cố vô song bao phủ quanh nhục thân hắn.


Nghịch chuyển sát chiêu bộc phát!


Màng sương u lam sắc như một chiếc phễu khổng lồ không đáy, điên cuồng hút trọn vẹn 100% sát chiêu lôi điện của lôi kiếm vào trong. Toàn bộ dòng lôi điện bão bùng, oán khí hủy diệt của Trần Cô Phong bị bùa cổ nuốt chửng hoàn toàn, không hề rò rỉ ra ngoài một tia năng lượng nào. Ngay sau đó, quy luật nghịch chuyển nhân quả hoạt động, biến dòng lôi điện cuồng bạo thành luồng linh khí tinh khiết, ôn hòa cuồn cuộn chảy dọc theo kinh mạch tay phải vào đan điền của Diệp Vô Thần.


*Rắc... rắc... rắc...*


Tiếng rạn nứt giòn giã vang lên từ sâu trong đan điền trống rỗng của hắn. Phong ấn đan điền cấp 1 – thứ xích sắt vô hình khóa chặt 99% nguyên thủy thần lực của cổ thần sáng thế năm xưa – dưới sự va đập của luồng lôi khí tinh khiết cực đại, đột ngột xuất hiện một vết nứt u lam sắc dài một tấc. Luồng cổ thần lực nguyên thủy bị kìm nén vạn năm khẽ rò rỉ ra ngoài, hòa quyện với lôi dịch tinh khiết rèn luyện kinh mạch phế thải của hắn.


Trần Cô Phong đứng bên ngoài, nụ cười đắc thắng trên môi đột ngột đông cứng. Hắn kinh hoàng phát hiện thanh lôi kiếm của mình như bị cắm vào một đầm lầy không đáy, toàn bộ linh lực lôi điện Trúc Cơ trung kỳ đang bị hút ngược ra ngoài với tốc độ chóng mặt.


"Cái... cái gì thế này? Tà thuật gì đây?" Trần Cô Phong hoảng sợ gào thét. Hắn điên cuồng muốn rút kiếm lùi lại, thế nhưng lực hút không gian của bùa cổ nghịch chuyển quá mạnh, khóa chặt lòng bàn tay hắn vào chuôi kiếm như đóng đinh.


"Ta đã bảo rồi, nhân quả tuần hoàn, rất công bằng." Vô Thần nhàn nhạt buông lời. "Ngươi dùng lôi kiếm giết ta, ta dùng chính lôi điện của ngươi để đúc lại kinh mạch. Sòng phẳng cả."


Quy tắc nghịch hành khoảng mù hoạt động cực hạn. Dòng lôi điện khổng lồ bị bùa cổ bẻ cong dòng chảy hoàn toàn, dội ngược toàn bộ phản phản lực cực đại dọc theo lưỡi kiếm quay trở về nguồn phát.


*Bùm!*


Trần Cô Phong trợn tròn mắt kinh hoàng khi thấy dòng lôi điện cuồng bạo của chính mình chảy ngược vào cánh tay, xé rách kinh mạch Trúc Cơ trung kỳ của hắn. Luồng năng lượng quá tải điên cuồng tàn phá, dồn ép vào đan điền của hắn.


"Không! Gia tộc... cứu ta..."


Tiếng gào thét của Trần Cô Phong chưa kịp dứt thì đan điền của hắn đã bị dòng lôi điện bạo tẩu ăn mòn hoàn toàn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, Trần Cô Phong bạo thể tự bạo đan điền, chết không nhắm mắt ngay tại chỗ. Nhục thân thiên tài của Trần gia ngã quỵ xuống đất bùn lầy, hóa thành cát bụi tiêu biến giữa mưa bão, để lại thanh lôi kiếm rỉ sét nứt vỡ nằm chơ vơ.


Đám bảo an vũ trang vây quét vòng ngoài chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, sợ hãi đến mức rụng rời tay chân. Chúng không dám nổ súng tiếp, điên cuồng vứt bỏ súng phù lôi kích rồi tháo chạy thục mạng xuống chân đồi trọc.


Khi đối thủ đã chết, màng sương u lam sắc biến mất. Diệp Vô Thần quằn quại trong đau đớn thể xác cực hạn. Nhục thân phàm nhân của hắn dẫu đã hấp thụ đột phá, nhưng gánh chịu sát chiêu Trúc Cơ trung kỳ khiến bùa cổ rơi vào trạng thái Quá Tải Bùa Cổ cực hạn đỏ chói.


Cánh tay phải của hắn xuất hiện thêm nhiều vết nứt hóa thạch nặng nề, rỉ ra những giọt máu màu xanh u lam phát sáng quái dị dưới đêm tối. Cơn đau buốt tận xương tủy khiến hắn run rẩy, buộc phải dùng tay trái siết chặt bắp tay, dùng dải băng gạc đen quấn chặt lại để giữ ổn định kinh mạch.


*Hộc...*


Vô Thần ho khan một tiếng, vội vàng nâng chiếc bình trà rỉ sét móp méo lên, nhấp một ngụm trà nóng tịnh hóa để làm dịu cơn bạo loạn thần hồn trong thức hải. Lớp vỏ inox của bình trà rỉ sét sau trận chiến xuất hiện thêm một vết rách nhỏ mờ nhạt nghiêm trọng dọc thân bình, báo động giới hạn chịu đựng vật lý sắp vỡ nát.


Lão Tần mù lững thững bước ra khỏi bóng tối, nhìn đống tro tàn của Trần Cô Phong rồi nhìn vết nứt rỉ máu u lam trên tay Vô Thần, ánh mắt độc nhãn lộ ra vẻ thâm trầm kiêng dè tột độ.


"Nhóc con... ngươi điên thật rồi. Nhưng phong ấn đan điền của ngươi... thực sự đã nứt ra một góc." Lão Tần khàn giọng nói.


Thế nhưng, ngay khi vết nứt phong ấn cổ thần tầng thứ nhất vừa xuất hiện, lượng cổ thần lực u lam sắc bộc phát mạnh mẽ từ đan điền Vô Thần đột ngột rò rỉ nhẹ ra giới ngoại. Một luồng sáng màu lam nhạt xuyên thủng màn sương mù dày đặc, bắn thẳng lên chín tầng mây đen, tạo ra một làn sóng dao động quy tắc không gian mỏng manh hướng thẳng về phía thượng giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!