Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Lưới Đạn Pháo Lôi Kích Và Chiếc Bùa Lam Sắc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn lạnh giá của đêm Giang Nam vẫn không có dấu hiệu ngưng nghỉ, từng hạt nước li ti bám vào lớp kính mờ bụi của phòng bảo vệ cổng Nam, tạo nên những vệt nước dài như những giọt nước mắt câm lặng. Bên trong cabin chật hẹp bốc lên mùi ẩm mốc xen lẫn mùi máu tanh nồng đậm phát ra từ sau vai Lâm Thư Dao. Thiếu nữ mười sáu tuổi nằm co quắp trên chiếc ghế tựa sờn rách, đôi chân gầy gò run rẩy theo từng cơn co thắt của đan điền rách nát. Dù đã được ngụm trà ấm tịnh hóa của Diệp Vô Thần giữ lại một tia sinh mệnh lực cuối cùng, nhưng nỗi đau mất đi kiếm cốt thiên sinh vẫn như hàng vạn mũi kim nung đỏ đang liên tục cào xé da thịt nàng.


"Vô Thần ca..." Thư Dao khẽ rên rỉ, bàn tay gầy gò trắng bệch siết chặt lấy vạt áo đồng phục bảo vệ bạc màu mà Vô Thần vừa đắp lên người nàng. "Trần gia... bọn họ sẽ không bỏ qua đâu. Thúc thúc đã bán đứng em... bọn họ sẽ quay lại giết sạch chúng ta mất."


Diệp Vô Thần ngồi tựa lưng vào chiếc bàn gỗ rách nát bên cạnh, đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn khẽ liếc nhìn thiếu nữ. Hắn không nói gì, chỉ thong thả nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo lên, nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo. Làn khói ấm áp tỏa ra từ miệng bình khẽ che đi dải băng gạc đen quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay phải của hắn. Dưới lớp băng gạc ấy, một vết nứt phong ấn cổ thần mờ nhạt u lam đang âm thầm dao động nhịp nhàng theo nhịp thở lười biếng của hắn.


"Trà nguội rồi thì không ngon, nhưng uống vào vẫn giữ ấm được." Vô Thần buông một câu cụt ngủn, giọng điệu thản nhiên đến mức đáng ghét. "Nằm yên đó đi. Quy tắc của học viện là bảo vệ học viên. Miễn là ngươi còn ở trong khuôn viên này, không ai dám làm loạn."


Thư Dao nhìn bóng lưng gầy gò nhưng tĩnh lặng như bàn thạch của hắn, trong lòng khẽ dấy lên một cảm giác an tâm kỳ lạ. Nhưng nàng biết, quy tắc của học viện chỉ có tác dụng với những tu sĩ thông thường. Đối với một tập đoàn tài phiệt khổng lồ như Trần gia, thứ gọi là quy tắc pháp lý chỉ là một trò hề không hơn không kém.


Lời tiên đoán của Thư Dao nhanh chóng thành hiện thực.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Tiếng động cơ gầm rú của những chiếc xe ngự kiếm bọc thép hạng nặng đột ngột xé rách màn đêm tĩnh mịch của học viện. Ánh đèn pha halogen công suất lớn rọi thẳng vào phòng bảo vệ cổng Nam, biến màn mưa phùn thành những sợi chỉ bạc sáng lóa chói mắt. Ba chiếc xe bọc thép đen bóng mang logo rồng chầu của Tập đoàn Trần gia dừng lại cách cổng sắt học viện chưa đầy mười mét, tạo thành một gọng kìm vây quét kiên cố.


Cửa xe bọc thép mở ra, hàng chục tu sĩ mặc vest đen, trang bị súng phù lôi kích hạng nặng bước xuống một cách dứt khoát. Dẫn đầu bọn chúng là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, gương mặt cương nghị đầy sát khí, khoác trên mình bộ giáp nhẹ màu đen tích hợp các mạch phù văn công nghệ phát ra những tia chớp u lam nhạt nhẽo.


Đó chính là Lý Hùng, Đội trưởng đội bảo an vũ trang của Trần gia, một cao thủ mang tu vi Luyện Khí cửu trọng đỉnh phong nổi tiếng tàn bạo tại Giang Nam.


"Diệp Vô Thần! Gã bảo vệ phế mạch gác cổng kia! Giao Lâm Thư Dao ra đây ngay lập tức!" Giọng nói của Lý Hùng như sấm sét nổ vang giữa màn mưa, mang theo uy áp Luyện Khí cửu trọng đè nặng lên phòng bảo vệ rách nát. Lớp mái tôn cũ kỹ của cabin phát ra những tiếng kêu răng rắc dưới sức ép tinh thần khổng lồ.


Lúc này, Lý Đại Tráng, người bảo vệ ca đêm của học viện, từ trong bóng tối bước ra. Gã là một nam tử trung niên cao lớn, da ngăm đen, tính tình cương trực. Đại Tráng cầm chiếc dùi cui điện tích hợp phù văn lôi kích cấp thấp, chắn trước cổng sắt, lớn tiếng quát: "Đây là Học viện Tiên đạo Giang Nam! Tu sĩ ngoại môn không có ngọc bài thông hành của ban giám hiệu nghiêm cấm vũ trang xâm nhập! Các ngươi muốn vi phạm luật pháp đô thị sao?"


Lý Hùng khẽ liếc nhìn Lý Đại Tráng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh miệt đầy tàn nhẫn.


"Luật pháp? Ở Giang Nam này, Trần gia chính là luật pháp! Một gã bảo vệ Luyện Khí tam trọng rác rưởi như ngươi cũng dám nói chuyện quy tắc với ta?"


Không đợi Lý Đại Tráng kịp phản ứng, Lý Hùng khẽ vận chuyển linh lực trong đan điền, kích hoạt hệ thống giáp nhẹ công nghệ phù chú trên người. Một luồng sóng kình lực lôi điện màu xanh lam bộc phát từ lồng ngực gã, hóa thành một đạo lôi quang bạt mạng giáng thẳng vào ngực Lý Đại Tráng.


*Bùm!*


Chiếc dùi cui điện cấp thấp của Lý Đại Tráng lập tức bị chấn vỡ thành trăm mảnh hỏa tinh. Thân hình vạm vỡ của gã bị đánh văng xa hơn năm mét, va mạnh vào cánh cổng sắt rỉ sét, hộc ra một ngụm máu tươi rồi ngã sụp xuống mặt đất lạnh ngắt, bất tỉnh nhân sự. Chênh lệch giữa Luyện Khí tam trọng và cửu trọng đỉnh phong quá mức tàn khốc, chỉ một đòn kích hoạt giáp nhẹ đã phế đi sức chiến đấu của Đại Tráng.


"Đại Tráng ca!" Lâm Thư Dao bên trong cabin hét lên một tiếng đau đớn, định gượng dậy lao ra ngoài nhưng vết thương sau vai lại rỉ máu đỏ tươi, khiến nàng ngã quỵ xuống sàn nhà.


Lý Hùng hừ lạnh một tiếng, nâng khẩu súng bắn phù lôi kích lớn trên tay lên, khóa chặt mục tiêu vào cabin phòng bảo vệ. "Bắn cảnh cáo! San bằng cái phòng gác thối nát này cho ta!"


*Đoàng! Đoàng!*


Hai luồng đạn pháo lôi kích khổng lồ màu xanh lam xé rách màn mưa, bắn thẳng vào phần mái tôn phía đông của phòng bảo vệ. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, gạch đá vỡ vụn, một góc cabin bị thổi bay thành tro bụi, hỏa tinh lôi điện lách tách cháy sáng cả một góc trời. Khói độc hôi thối của hóa chất phù chú tỏa ra nồng nặc.


Giữa đống đổ nát khói bụi mịt mù ấy, Diệp Vô Thần vẫn ngồi yên vị trên chiếc ghế tựa sờn rách, tay trái vẫn thong thả nâng bình trà inox rỉ sét lên nhấp một ngụm trà nóng ấm. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp ẩn sâu trong thức hải của hắn khẽ quét qua, dễ dàng hóa giải toàn bộ dư chấn lôi điện xung quanh nhục thân phàm nhân của mình không tiếng động.


"Nước trà bị dính bụi rồi... thật là phí phạm." Vô Thần khẽ thở dài, đặt bình trà xuống bàn.


Hắn lững thững đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi gạch trên bộ đồng phục bảo vệ bạc màu, rồi chậm rãi bước ra khỏi phòng bảo vệ rách nát, đi thẳng về phía họng súng của Lý Hùng. Màn mưa xối xả dội vào gương mặt gầy gò lờ đờ của hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu vạn năm không một gợn sóng.


Nhìn gã bảo vệ phế mạch vẫn bình an vô sự bước ra, Lý Hùng khẽ nhíu mày đầy kinh ngạc. Đòn bắn lôi kích vừa rồi tuy chỉ là bắn cảnh cáo, nhưng dư chấn lôi điện của nó đủ để khiến một tu sĩ Luyện Khí ngũ trọng phải tê liệt kinh mạch. Vậy mà gã phế vật trước mắt này lại không hề sứt mẻ một sợi tóc.


"Ngươi là Diệp Vô Thần?" Lý Hùng lạnh lùng hỏi, họng súng phù lôi kích vẫn rực sáng lôi quang khóa chặt vào tim hắn.


Vô Thần đứng cách Lý Hùng chưa đầy ba mét, khẽ ngáp dài một tiếng đầy lười biếng. Hắn nhìn lướt qua bộ giáp nhẹ công nghệ và khẩu súng lớn của Lý Hùng, rồi lắc đầu ngán ngẩm.


"Ta nói này, đội trưởng Lý Hùng... bộ giáp nhựa này của ngươi mua ở chợ đen Giang Nam với giá bao nhiêu thế? Trông nó giống hệt món đồ chơi siêu nhân giá rẻ của mấy đứa trẻ nhặt rác khu ổ chuột vậy. Còn khẩu súng lôi kích kia nữa... sạc pin có lâu không? Dùng để châm thuốc lá chắc cũng tạm ổn, chứ mang đi dọa người thì hơi quê mùa đấy."


Lời nói của Vô Thần không lớn, nhưng giữa màn mưa tĩnh mịch, từng chữ một lọt vào tai đám tu sĩ bảo an Trần gia rõ mồm một.


Toàn bộ đám thuộc hạ mặc vest đen trợn tròn mắt kinh ngạc. Gã bảo vệ phế mạch này điên rồi sao? Dám ở trước mặt đội trưởng Lý Hùng kiêu ngạo nói bộ giáp của gã là đồ chơi nhựa rẻ tiền? Dám ví súng phù lôi kích tối tân của tập đoàn là bật lửa châm thuốc?


"Ngươi... tìm... chết!"


Gương mặt của Lý Hùng lập tức chuyển từ đỏ rực sang đen sẫm vì nhục nhã tột cùng. Là một cao thủ Luyện Khí cửu trọng đỉnh phong, kẻ nắm quyền sinh sát của đội bảo an vũ trang tài phiệt, gã đi đến đâu cũng được người người kính sợ quỳ lạy. Vậy mà hôm nay, ngay tại cổng học viện Giang Nam rách nát này, gã lại bị một gã phế mạch không linh căn sỉ nhục công khai bằng thái độ lười biếng cực kỳ gây ức chế.


Sát ý chân thật muốn hủy diệt sinh mạng Diệp Vô Thần lập tức bùng phát lên đến cực hạn trong lòng Lý Hùng. Gã không còn muốn bắt sống nữa, gã muốn nghiền nát gã bảo vệ xấc xược này thành tro bụi ngay tại chỗ để rửa hận.


*Rắc rắc rắc!*


Lý Hùng điên cuồng vận chuyển toàn bộ linh lực cửu trọng vào khẩu súng phù lôi kích, sạc đầy năng lượng lên tới 120% công suất chịu đựng của phù văn. Nòng súng khổng lồ rực sáng một luồng lôi quang màu xanh lam chói mắt, phát ra những tiếng nổ lách tách ghê rợn xé rách màn mưa.


"Ta sẽ nướng chín ngươi thành tro bụi! Chết đi, đồ rác rưởi!"


Lý Hùng gầm lên một tiếng tàn bạo, dứt khoát bóp cò.


*Đoàng! Bùm!*


Một quả cầu lôi kích khổng lồ, mang theo sát chiêu lôi điện hủy diệt mạnh nhất của Luyện Khí cửu trọng, xé rách màn đêm hoành tráng giáng thẳng vào ngực Diệp Vô Thần. Luồng sáng lôi điện mạnh đến mức chiếu sáng rực rỡ cả một vùng cổng Nam, khiến Lâm Thư Dao bên trong cabin nhắm chặt mắt hét lên đau đớn vì tuyệt vọng.


Nhưng Diệp Vô Thần không hề né tránh. Hắn đứng yên như một pho tượng đá cổ đại giữa màn mưa, hai tay buông thõng, thản nhiên đón nhận đòn đánh chí mạng.


Ngay khoảnh khắc quả cầu lôi kích khổng lồ chạm vào ngực Vô Thần, chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét đặt trên bàn gỗ bỗng nhiên phát ra một tiếng ngân vang trầm hùng của thần khí tối cổ.


*Oong!*


Từ sâu trong đan điền trống rỗng phế mạch của Vô Thần, tấm bùa cổ màu lam rách nát - Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù - đột ngột tự động kích hoạt. Một màng sương u lam sắc mỏng manh nhưng thuần túy vô ngần hiện lên quanh nhục thân của hắn, hóa thành một chiếc lá chắn lam sắc huyền ảo.


*Vù...*


Một cảnh tượng kinh hoàng, quỷ dị xảy ra khiến toàn bộ đám tu sĩ Trần gia phải đứng hình tại chỗ.


Quả cầu lôi kích khổng lồ mang theo sát ý diệt thế của Lý Hùng khi chạm vào màng sương u lam sắc liền không hề phát nổ. Nó tựa như một giọt nước rơi vào lòng đại dương bao la, lập tức bị màng sương u lam sắc nuốt chửng hoàn toàn không để lại một dấu vết. Toàn bộ dòng lôi điện hủy diệt dữ dội bỗng chốc bị bẻ cong quỹ đạo năng lượng, tịnh hóa sạch sẽ toàn bộ ma oán và sát khí tàn bạo.


*Nghịch chuyển sát chiêu!*


Theo quy tắc vận hành của Nghịch chuyển thiên mệnh quyết, sát ý của Lý Hùng càng mạnh, năng lượng hủy diệt chuyển hóa thành sinh khí càng khổng lồ.


Luồng lôi năng tinh khiết sau khi tịnh hóa lập tức hóa thành một dòng chân khí ấm áp, cuồn cuộn chảy dọc theo màng sương u lam sắc nhập ngược vào đan điền phong ấn của Vô Thần. Dòng sinh khí tinh khiết như nắng hạn gặp mưa rào, liên tục khai thông ba đường kinh mạch ngoại vi đang bế tắc của hắn, khiến phong ấn cổ thần đan điền tầng thứ nhất xuất hiện một vết nứt u lam sắc sơ khởi phát sáng rực rỡ.


*Rắc rắc...*


Vết nứt phong ấn nứt nhẹ, giải phóng một tia nguyên thủy cổ thần lực dịu mát chạy dọc cánh tay phải của Vô Thần, khiến dải băng gạc đen khẽ rung động nhè nhẹ.


"Cảm giác này... thật ấm áp." Vô Thần khẽ lẩm bẩm, lồng ngực ẩn hiện trận văn Thiên Mệnh phát sáng u lam dịu nhẹ dưới màn mưa bão.


Màn khói bụi lôi điện tan biến hoàn toàn. Cánh cổng Nam học viện vẫn đứng vững, phòng bảo vệ ngoại trừ góc bị nổ trước đó thì không hề bị tàn phá thêm một chút nào.


Và Diệp Vô Thần vẫn đứng đó, bộ đồng phục bảo vệ bạc màu thậm chí không hề bị cháy sém một góc. Hắn thản nhiên đưa tay phải quấn băng gạc đen lên gãi đầu, rồi quay người cầm chiếc bình trà inox rỉ sét lên nhấp thêm một ngụm trà nóng ấm, thở ra một làn khói trắng nhạt nhẽo.


Lý Hùng kinh hoàng chứng kiến đạn pháo lôi kích biến mất không dấu vết, toàn thân run rẩy kịch liệt, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ hoang mang tột độ. Gã nhìn khẩu súng phù lôi kích trên tay đã nguội ngắt mất sạch linh lực phù văn, rồi lại nhìn gã bảo vệ phế mạch vẫn bình an vô sự trước mắt.


"Ngươi... ngươi... không phải phàm nhân! Ngươi là quái vật gì?! Ngươi đã dùng tà thuật gì che mắt ta?!" Lý Hùng lắp bắp, giọng nói run rẩy không giấu nổi sự sợ hãi tột cùng đang dâng trào trong huyết quản. Gã không dám nổ súng tiếp, bàn tay vạm vỡ nắm chặt báng súng đã bắt đầu rỉ mồ hôi lạnh xối xả dưới cơn mưa đêm tàn khốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!