Cấm Địa Lôi Đình Và Truy Binh Sát Cơ
Bóng đêm ngoại ô thành phố Giang Nam không có ánh đèn neon rực rỡ của những tòa nhà chọc trời, chỉ có màn sương mù xám xịt cuộn xoáy cùng mùi đất ẩm ướt sau cơn bão dữ dội. Gió rít qua những tán lá xơ xác, mang theo tiếng sấm rền rĩ trầm đục từ phía chân trời xa xôi.
Diệp Vô Thần lững thững bước đi trên con đường mòn đất đá lởm chởm dẫn ra khỏi ranh giới phân khu Nam. Hắn mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu quen thuộc, hai ống tay áo xắn cao, để lộ cánh tay phải quấn chặt dải băng gạc đen từ cổ tay lên đến tận khuỷu tay. Dưới lớp vải thô dày cộp ấy, những vết nứt hóa thạch mờ nhạt u lam đang âm thầm co bóp nhịp nhàng, thỉnh thoảng lại nhói buốt kịch liệt. Từng giọt máu màu xanh u lam sẫm màu rỉ ra, thấm ướt một mảng băng gạc, phát ra luồng linh quang u tối đầy bất ổn.
Cái giá của việc bẻ cong dòng chảy sông Linh Giang độc hại ở bờ đê lúc nửa đêm quá lớn. Nhục thân phàm nhân phế mạch của hắn đang réo gào đòi hỏi một nguồn năng lượng cực hạn để tịnh hóa và gia cố lại vật chứa. Nếu không, lần tiếp theo bùa cổ kích hoạt, đan điền hắn chắc chắn sẽ bạo liệt vỡ nát.
"Khẹc... Khẹc... Cái thằng nhóc lười biếng này, đi đứng kiểu gì mà chậm như rùa bò thế? Trà của ta sắp nguội ngắt rồi đấy."
Một tiếng ho khan khàn đặc cắt ngang sự tĩnh lặng của bóng đêm. Cách Vô Thần ba bước chân, một lão già mù một mắt, lưng hơi còng, khoác chiếc áo vải thô vá chằng vá đụp đang lững thững đi bên cạnh. Lão Tần cầm cây chổi tre mòn vẹt gác trên vai, tay kia cầm tẩu thuốc bằng đồng đen rỉ sét đã tắt lửa từ lâu, thong thả bước đi như thể đang đi dạo trong khuôn viên học viện chứ không phải đang tiến vào cấm địa nguy hiểm nhất ngoại ô.
"Lão Tần, gác cổng cả ngày mệt lắm chứ bộ." Vô Thần uể oải buông một câu cụt ngủn, giọng điệu lười biếng đến mức đáng ghét. Hắn thọc tay trái vào túi quần bảo vệ, tay phải ôm hờ chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo quấn vải đen dưới nách. "Đi nhanh quá làm gì, tốn sức lắm. Với lại, trà trong bình của ta có bao giờ nguội đâu."
Lão Tần mù khẽ khịt mũi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý thâm trầm. Lão đưa mắt nhìn cánh tay phải rỉ máu xanh u lam của Vô Thần, ánh mắt độc nhãn lóe lên một tia kinh ngạc rồi nhanh chóng tắt lịm dưới màn sương mù. Lão biết rõ gã bảo vệ gác cổng lười biếng này vừa làm nên một kỳ tích kinh thiên động địa tại sông Linh Giang, và lão cũng biết, vết thương quá tải kinh mạch của hắn hiện tại nguy kịch đến mức nào.
"Cấm địa Lôi Đình ngoại ô phía trước chính là vết nứt quy tắc không gian do Thần điện Chấp Pháp thử nghiệm vũ khí hủy diệt hàng loạt tạo ra từ kỷ nguyên cũ." Lão Tần lầm bầm, giọng nói trầm xuống đầy kiêng dè. "Nơi đó quanh năm bão sét dữ dội, lôi điện giáng xuống không ngừng. Nhưng dưới những khe nứt đá trọc, có tích tụ Lôi dịch tinh khiết – thứ nguồn điện thiên nhiên cực hạn có thể thiêu rụi nhục thân tu sĩ Luyện Khí trong một nốt nhạc. Ngươi chắc chắn muốn dùng thứ đó để sạc điện cho tấm bùa rách nát của ngươi chứ?"
"Sòng phẳng thôi." Vô Thần nhàn nhạt trả lời, đôi mắt lờ đờ ngái ngủ khẽ híp lại nhìn về phía ngọn đồi trọc hoang vu phía trước. "Trần Thiên Bá xả độc hại người, ta dùng bùa cổ dội ngược biệt thự của lão. Giờ bùa cổ hết pin, ta phải tìm chỗ sạc lại. Nhân quả tuần hoàn, rất công bằng."
Hai người lững thững bước qua ranh giới phân khu Nam, tiến vào phạm vi của Cấm địa Lôi Đình ngoại ô.
Ngay khi bước chân chạm vào vùng đất đồi trọc hoang tàn, một luồng áp lực điện tích khổng lồ lập tức ập xuống nhục thân. Không khí xung quanh khô khốc, nổ lách tách những tia điện nhỏ màu xanh lam nhạt. Mặt đất đồi trọc bị sấm sét đánh cháy đen thui, lởm chởm những vết nứt không gian nhỏ tỏa ra hơi nóng hừng hực. Trên đỉnh đồi, một cột thu lôi học viện tự chế bằng sắt rỉ sét – thứ do Thẩm hiệu trưởng lắp đặt từ nhiều năm trước để giảm thiểu lôi tai cho ngoại ô – đang đứng sừng sững giữa trời sấm sét.
*Đoàng!*
Một tia sét khổng lồ màu xanh tím đột ngột xé rách màn đêm đen kịt, đánh thẳng xuống đỉnh cột thu lôi tự chế, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc. Dòng điện lôi kích cực mạnh chạy dọc theo thân cột sắt, ngưng tụ thành những giọt chất lỏng màu xanh lam rực rỡ chảy xuống bệ đá dưới chân cột. Đó chính là Lôi dịch tinh khiết.
"Lôi dịch tinh khiết tích tụ khá đầy đủ đấy." Vô Thần lẩm bẩm. Hắn lững thững đi đến sát bệ đá dưới chân cột thu lôi, cắm mạnh chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo xuống đất bùn lầy để làm trận nhãn thu hút lôi năng.
Hắn giang rộng tay phải quấn băng gạc đen, Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù dưới đáy bình trà bắt đầu phát ra luồng linh quang u lam sắc nhạt nhẽo, tạo ra một lực hút vô hình kéo dòng chất lỏng lôi điện tinh khiết chảy dọc vào trong lòng bình trà để sạc năng lượng.
*Xèo... xèo...*
Sức nóng cực hạn của dòng điện lôi kích chạm vào tay phải Vô Thần, khiến lớp băng gạc đen bốc lên những làn khói trắng u lam sắc. Vết nứt phong ấn đan điền tầng thứ nhất nhói buốt kịch liệt, nhưng hắn vẫn điềm tĩnh đứng yên, gương mặt lờ đờ nhấp một ngụm trà nóng tịnh hóa kinh mạch từ nắp bình trà để ép bớt nhiệt độc lò lửa ra ngoài lỗ chân lông dưới dạng khói đen.
Đột nhiên, Lão Tần mù đang đứng cảnh giới vòng ngoài khẽ dừng động tác quét rác. Cây chổi tre mòn vẹt trong tay lão khẽ miết xuống đất cát, phát ra một tiếng "sột..." trầm đục.
"Nhóc con, truy binh đến rồi. Là một con cá lớn của Trần gia đấy."
Vô Thần không quay đầu lại, đôi mắt lờ đờ khẽ híp lại qua Vấn tâm nhãn quét tìm. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp của hắn ngay lập tức nhìn thấu qua màn sương mù dày đặc ngoại ô, phát hiện ra hàng chục luồng sáng lôi điện đang lướt tới với tốc độ kinh hoàng từ phía chân đồi.
Dẫn đầu đám truy binh là một thanh niên khôi ngô nhưng gương mặt lạnh lùng tàn nhẫn, mặc chiến y màu đen bó sát thêu hình mây sấm sét lấp lánh của tập đoàn Trần gia. Trên tay hắn cầm thanh lôi kiếm cấp Trúc Cơ trung phẩm tích hợp trận pháp gia tốc lôi điện rực rỡ. Đó chính là Trần Cô Phong – đệ nhất cao thủ trẻ của Trần gia, kẻ được huấn luyện đặc biệt để bảo vệ các trạm sạc linh khí cốt lõi.
*Vút... vút... vút...*
Trần Cô Phong vận hành Thần Hành Lôi Bộ cực nhanh, cơ thể như một tia chớp đen lướt qua các khe nứt không gian lở mỏm, áp sát đỉnh đồi trọc trong vòng vài nhịp thở. Theo sau hắn là hàng chục nhân viên bảo an vũ trang tinh nhuệ của Đội bảo an vũ trang Trần gia, được trang bị súng bắn phù lôi kích hiện đại.
"Trận Ma Vô Diện! Hôm nay ngươi chạy không thoát đâu!" Trần Cô Phong gầm lên, giọng nói lạnh lùng mang theo sát ý ngút trời vang vọng khắp cấm địa. "Ngươi cướp kho ngân hàng, phá hủy biệt thự của gia tộc ta, tội ác tày trời! Hôm nay, ta sẽ dùng thanh lôi kiếm này chém nát nhục thân phế mạch của ngươi để tế bài vị gia tộc!"
*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*
Theo mệnh lệnh của Trần Cô Phong, đám bảo an vũ trang lập tức dàn trận vây quét phong tỏa toàn bộ lối thoát của cấm địa đồi trọc. Chúng đồng loạt nổ súng bắn ra một lưới điện lôi kích khổng lồ màu xanh lam, bao phủ hoàn toàn đỉnh đồi trọc hòng khóa chặt không gian di chuyển của Vô Thần.
Lão Tần mù khẽ nhíu mắt độc nhãn, cây chổi tre trong tay phát ra tiếng nổ sấm sét lách tách, chuẩn bị vận hành lôi kình hộ thể để chặn đứng lưới điện vây quét.
Nhưng Vô Thần khẽ lắc đầu, lén đưa tay trái ra hiệu ngăn cản Lão Tần.
"Lão Tần, đứng yên quét rác đi. Đừng làm rách chổi, tốn tiền mua lắm." Vô Thần uể oải buông một câu, giọng điệu lười biếng thản nhiên đến mức đáng ghét.
Hắn vận hành Vô diện liễm khí thuật, thu nhỏ hoàn toàn thức hải thần thức vào một điểm cực nhỏ để né tránh tầm quét dò tìm của các camera trận pháp công nghệ cao của Trần gia. Lưới điện lôi kích quét qua nhục thân hắn chỉ hiển thị thể chất phế mạch phàm nhân không tu vi, khiến hệ thống định vị của súng phù lôi kích bị đánh lừa bẻ cong quỹ đạo súng bắn lạc hướng sang vách đá bên cạnh.
*Uỳnh!*
Cột thu lôi học viện tự chế tại cấm địa bị một vệt kiếm khí lôi quang lạc của Trần Cô Phong chém gãy một góc, phát ra những tia lửa điện bắn tung tóe.
Trần Cô Phong kinh ngạc khi thấy lưới điện vây quét bị trượt mục tiêu một cách quỷ dị. Hắn trừng mắt nhìn gã bảo vệ gầy gò đang đứng yên dưới cột thu lôi bị gãy, tay trái vẫn thong thả nâng bình trà rỉ sét móp méo lên nhấp một ngụm trà nóng tịnh hóa kinh mạch lười biếng.
"Gã bảo vệ phế mạch hèn nhát kia! Ngươi dám coi thường ta sao?" Trần Cô Phong điên cuồng nổi giận. Sát ý chân thật muốn hủy diệt mạng sống của Vô Thần dâng lên đỉnh điểm, biến thành một luồng áp lực lôi quang đỏ rực bao phủ đôi mắt hắn.
Hắn không chần chừ một giây, vung mạnh thanh lôi kiếm cấp Trúc Cơ trung phẩm tích hợp trận pháp gia tốc. Toàn bộ lôi điện tinh khiết tại cấm địa Lôi Đình như bị hút sạch vào lưỡi kiếm rực rỡ, phát ra tiếng nổ sấm sét chói tai gầm rú khắp không gian.
Trần Cô Phong khóa chặt mục tiêu, Thần Hành Lôi Bộ bộc phát cực hạn áp sát Vô Thần, chuẩn bị tung ra sát chiêu quyết định kết liễu gã bảo vệ đáng ghét dưới cột thu lôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!