Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Địa Sát Nghịch Lưu Thiêu Rụi Biệt Thự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Giang Nam sương mù ẩm ướt, không khí lạnh sau cơn bão vẫn chưa tan hẳn. Tại một góc tối tăm của khu ổ chuột Giang Nam, những ánh đèn đường vàng vọt, mờ tối chốc chốc lại chập chờn như hơi thở đứt quãng của một người hấp hối. Diệp Vô Thần đứng tựa lưng vào cột đèn rỉ sét, một tay đút vào túi quần bảo vệ màu xanh xám bạc màu, tay còn lại khẽ nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo quấn vải đen. Hắn nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo, làn khói ấm áp tỏa ra khẽ che đi gương mặt lờ đờ, ngái ngủ thường ngày.


Nhưng dưới lớp băng gạc đen quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay phải, phong ấn cổ thần đan điền tầng thứ nhất đang nhói buốt kịch liệt. Cơn chấn động nhẹ từ lưới điện Trúc Cơ hậu kỳ của ngân hàng Trần gia mà hắn hấp thụ lúc nãy vẫn đang âm ỉ tàn phá các thớ thịt. Mỗi nhịp đập của đan điền trống rỗng đều mang theo một luồng nhiệt lượng bạt mạng, khiến máu xanh u lam râm ran muốn rò rỉ ra ngoài. Vô Thần khẽ nhíu mày, siết chặt tay phải để đè nén cơn đau buốt tận xương tủy.


"Đại ca, số linh thạch thượng phẩm này đã được chuyển đến trạm y tế của Tô y sư và hội tương trợ của Hoa lão phu nhân." A Hồng từ trong bóng tối lướt ra, chiếc mũ trùm đầu đen che nửa khuôn mặt quyến rũ, nhưng ánh mắt nhìn Vô Thần lại đầy vẻ sùng bái và cung kính. "Người dân khu ổ chuột đều biết ơn ngài. Nhưng... Trần Thiên Bá chắc chắn sẽ phát điên."


"Sòng phẳng thôi." Vô Thần nhàn nhạt buông một câu cụt ngủn, giọng điệu lười biếng như thể việc cướp sạch kho ngân hàng lớn nhất thành phố chỉ là một chuyện vặt vãnh hằng ngày. "Họ bỏ sức lao động khai mỏ, Trần gia quỵt nợ thọ nguyên, ta lấy linh thạch trả lại cho họ. Nhân quả thế là huề."


Đột nhiên, mặt đất dưới chân họ khẽ rung chuyển nhẹ. Một tiếng còi báo động trầm đục, kéo dài vang vọng từ phía thượng nguồn sông Linh Giang. Không khí xung quanh đột ngột trở nên ngột ngạt, mang theo một mùi hôi thối nồng nặc của hóa chất luyện đan và oán khí bạt mạng của địa sát.


*Hú... Hú... Hú...*


Tiếng còi báo động đỏ từ phía nhà máy hóa chất của tập đoàn Trần gia rít lên chói tai. Ở đằng xa, dòng sông Linh Giang chảy qua thành phố đột ngột dâng cao cuồn cuộn. Điều kinh hoàng là dòng nước sông không còn màu xám đục thông thường, mà dần chuyển sang một màu xanh lục độc hại, phát ra ánh sáng huỳnh quang u ám trong đêm tối. Đó chính là Linh phế địa sát – chất thải độc hại sinh ra từ quá trình luyện đan công nghiệp quy mô lớn, chứa đầy độc tố ăn mòn da thịt phàm nhân và bòn rút thọ nguyên cực mạnh.


"Trần Thiên Bá điên rồi!" A Hồng kinh hoàng hét lên, gương mặt trắng bệch dưới ánh đèn đường. "Lão ta biết mất kho tiền và sổ nợ nhân quả, liền ra lệnh mở van xả lũ toàn bộ linh phế địa sát xuống sông Linh Giang! Lão muốn tàn sát toàn bộ khu ổ chuột phàm nhân để trả thù!"


Từ phía các dãy nhà lụp xụp, tiếng la hét thất thanh của hàng vạn phàm nhân bắt đầu vang lên. Hoa lão phu nhân chống gậy gỗ phàm nhân, gương mặt phúc hậu đầy nếp nhăn lao khổ hiện rõ vẻ hoảng loạn, đang cùng cô bé liên lạc Tiêu Tiêu mười tuổi gầy gò đen nhẻm chạy từng nhà để sơ tán người già và trẻ em.


"Chạy mau! Nước sông độc dâng lên rồi! Đừng chạm vào nước!" Tiêu Tiêu khóc thét lên, tay xách chiếc giỏ tre nhỏ đựng ve chai, luồn lách qua các ngõ ngách chật hẹp để truyền tin.


Tại bờ đê sông Linh Giang, Tăng A Ngưu – đại diện phu mỏ vạm vỡ – đang điên cuồng cùng hàng trăm phu mỏ phàm nhân nghèo khổ khuân vác đá hộc và cát để đắp đê ngăn lũ độc. Cơ bắp gã cuồn cuộn đỏ rực dưới ánh đèn, mồ hôi trộn lẫn bụi than mỏ chảy ròng ròng.


"Nhanh lên! Đắp chặt khúc đê này lại! Không được để nước độc tràn vào khu nhà xám!" Tăng A Ngưu gầm lên, vác một tảng đá lớn ném xuống dòng nước đang cuồn cuộn chảy xiết.


Nhưng thảm họa môi trường tàn độc này vượt quá giới hạn của sức lực phàm nhân. Dòng lũ Linh phế địa sát màu xanh lục độc hại chạm vào bờ cát đê, ngay lập tức phát ra những tiếng sủi bọt "xèo xèo..." ghê rợn. Khói độc bốc lên khét lẹt. Đá hộc phàm nhân và bao cát vừa ném xuống chạm vào nước độc liền bị ăn mòn, tan chảy lập tức như đường gặp nước nóng, hoàn toàn không có hiệu quả chặn dòng.


"Không được! Đá phàm nhân bị độc tố địa sát ăn mòn hết rồi! Đê vỡ mất thôi!" Một phu mỏ trẻ tuổi tuyệt vọng ngã quỵ xuống bùn đất, nhìn dòng nước độc xanh lục chỉ còn cách mép đê vài tấc.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng bước chân lững thững, thong thả vang lên trên bờ đê rạn nứt. Diệp Vô Thần một tay cầm bình trà rỉ sét móp méo, tay phải quấn băng gạc đen hơi siết chặt, lặng lẽ bước qua đám đông phu mỏ đang hoảng loạn tháo chạy. Gương mặt hắn vẫn lờ đờ buồn ngủ, điềm tĩnh đến mức kỳ lạ giữa tâm bão thảm họa.


"Vô Thần ca!" Tăng A Ngưu nhìn thấy hắn, đôi mắt đỏ ngầu lộ ra tia hy vọng cuối cùng: "Ngài mau đi đi! Nước độc này cực độc, chạm vào là thối rữa nhục thân ngay lập tức!"


Vô Thần không nói gì. Hắn đi đến sát mép nước độc xanh lục đang cuồn cuộn dâng cao, luồng gió mang theo độc khí địa sát thổi bay mái tóc đen lộn xộn của hắn. Đôi mắt lờ đờ của hắn khẽ đảo qua dòng sông ô nhiễm, thần thức Nguyên Anh vượt cấp qua Vấn tâm nhãn ngay lập tức nhìn thấu quỹ đạo năng lượng bạo tẩu của chất độc.


"Trần Thiên Bá, ngươi xả độc hại người, ta dùng độc của ngươi thiêu rụi sào huyệt của ngươi. Nhân quả tuần hoàn, rất sòng phẳng."


Vô Thần lẩm bẩm. Hắn cúi người, dứt khoát cắm mạnh chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo xuống nền đất bùn lầy sát mép nước sông Linh Giang.


*Ầm!*


Chiếc bình trà rỉ sét đóng vai trò là một mảnh vỡ của đỉnh luyện khí tối cổ tộc Hộ Giới, vừa chạm đất liền kích hoạt trận nhãn phong ấn ngầm dưới lòng đất. Một luồng linh quang u lam sắc nhạt nhẽo từ đáy bình trà lan tỏa ra xung quanh, đóng chặt vào mạch đất sông Linh Giang.


Vô Thần vươn tay trái lên, Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù dưới đáy bình trà phát sáng rực rỡ. Hắn dùng ngón tay trỏ dẫn nước trà nóng hắt ra từ bình vẽ một trận văn khổng lồ ngay trên mặt nước sông đang cuồn cuộn. Đó chính là kỹ năng Địa sát nghịch lưu.


Quy tắc thiên đạo bị bẻ cong hoàn toàn bởi bùa cổ. Sát ý hủy diệt và độc tố ăn mòn cực mạnh của Linh phế địa sát – thay vì tàn phá khu ổ chuột – đã bị bùa nghịch chuyển chuyển hóa toàn bộ thành phản phản lực động năng khổng lồ.


*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*


Một tiếng nổ chấn động trời đất vang lên khắp thành phố Giang Nam. Toàn bộ dòng sông Linh Giang đang cuồn cuộn chảy xuôi đột ngột dừng lại giữa chừng, tạo nên một bức tường nước khổng lồ màu xanh lục độc hại cao mười trượng giữa lòng sông.


Trước sự chứng kiến kinh hoàng, bàng hoàng tột độ của Tăng A Ngưu, Hoa lão phu nhân và hàng vạn phu mỏ phàm nhân, dòng nước sông độc màu xanh lục đảo ngược hoàn toàn dòng chảy, cuồn cuộn chảy ngược dòng với tốc độ kinh hoàng, hướng thẳng về phía hệ thống đường ống dẫn nước thải và cấp nước của nhà máy hóa chất Trần gia.


"Dòng sông... chảy ngược rồi! Thiên đạo ơi, dòng sông chảy ngược rồi!" Tăng A Ngưu lắp bắp, ngã ngồi xuống đất, thần sắc đầy vẻ sùng bái tột độ nhìn bóng lưng gầy gò của gã bảo vệ gác cổng.


Dòng lũ Địa sát nghịch lưu cuồn cuộn chảy ngược vào đường ống cấp nước cốt lõi của biệt thự Trần gia tọa lạc trên đỉnh đồi rồng chầu xa hoa lộng lẫy.


Lúc này, tại biệt thự Trần gia, gia chủ Trần Thiên Bá đang điên cuồng đập phá đồ đạc trong phòng khách sang trọng. Gương mặt lão vặn vẹo vì phẫn nộ tột cùng khi nghe tin kho ngân hàng bị cướp sạch và cuốn sổ nợ nhân quả biến mất.


"Lũ rác rưởi học viện! Lũ phu mỏ phàm nhân đê tiện! Ta xả lũ địa sát thiêu rụi khu ổ chuột của các ngươi! Để xem các ngươi lấy gì đấu với Trần gia ta!" Trần Thiên Bá gầm rú.


Nhưng lão chưa kịp dứt lời thì hệ thống tụ linh trận pháp phòng ngự bao phủ biệt thự đột ngột phát ra tiếng chuông cảnh báo đỏ dồn dập.


*Bíp... Bíp... Bíp... Cảnh báo! Nguồn linh khí nạp vào bị ô nhiễm cực hạn bạo tẩu! Cảnh báo!*


Hệ thống tụ linh công nghệ cao của biệt thự Trần gia – thiết bị chuyên hút linh khí địa mạch từ sông Linh Giang để duy trì kết giới bảo vệ và nạp năng lượng cho ngự kiếm – đã tự động hút nhầm dòng lũ Linh phế địa sát nghịch lưu cực độc đang chảy ngược vào đường ống.


*Rắc... rắc... uỳnh!*


Toàn bộ hệ thống đường ống dẫn linh khí bằng ngọc thạch của biệt thự bị độc tố địa sát ăn mòn, bạo tẩu phát nổ dữ dội từ bên trong. Lồng bảo hộ vàng kim của biệt thự bị bẻ cong dòng năng lượng, biến thành một ngọn lửa xanh lục độc hại bùng cháy điên cuồng, thiêu rụi toàn bộ các tòa nhà chọc trời xa hoa lộng lẫy trên đỉnh đồi rồng chầu.


"Không! Trận pháp tụ linh của ta! Biệt thự của ta!" Trần Thiên Bá gào thét căm thù, đứng bất lực nhìn ngọn lửa xanh lục độc hại bao vây, thiêu rụi toàn bộ cơ nghiệp trăm năm của gia tộc thành tro bụi.


Tại bờ đê sông Linh Giang, dòng sông đã được tịnh hóa hoàn toàn trở lại màu nước trong vắt ôn hòa, không còn một tia độc tố. Hàng vạn phu mỏ phàm nhân khu ổ chuột reo hò phấn khích, ôm lấy nhau khóc nấc lên vì thoát chết ngoạn mục.


Nhưng dưới bờ đê tối tăm, Diệp Vô Thần quỳ một gối xuống bùn lầy, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đang quấn băng gạc đen. Cái giá phải trả cho việc nghịch chuyển toàn bộ dòng sông Linh Giang quá lớn. Kinh mạch phàm nhân của hắn bị xé rách rách nát kịch liệt, râm ran đau nhức như có vạn kiến cắn xé. Vết nứt phong ấn đan điền tầng thứ nhất dưới lớp băng gạc đen rạn rộng ra nặng nề, rỉ ra những giọt máu xanh u lam phát sáng u tối.


Hắn nghiến chặt răng chịu đựng đau đớn thể xác cực hạn, thong thả nhấc bình trà rỉ sét lên, run rẩy quấn dải băng gạc đen chặt hơn để giữ ổn định phong ấn bùa cổ đang Quá Tải Bùa Cổ cảnh báo đỏ.


"Trà nguội thật rồi..." Vô Thần nhạt nhẽo lẩm bẩm, nhấp một ngụm trà xanh tịnh hóa cuối cùng để làm dịu kinh mạch bạo tẩu.


Hành động nghịch lưu dòng sông chất thải của hắn đã kích hoạt sự rạn nứt không gian địa mạch ngoại ô thành phố, để lộ ra những tia lôi điện dị thường giáng xuống đồi trọc xa xôi. Trần gia đã phát hiện ra hành tung thần thức của hắn tại khu vực này. Đệ nhất cao thủ trẻ Trần Cô Phong – thiên tài Trúc Cơ trung kỳ – đang dẫn đầu lực lượng tinh nhuệ bảo an vũ trang khóa chặt cấm địa lôi đình ngoại ô để vây bắt gã bảo vệ gác cổng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!