Sổ Nợ Nhân Quả Và Màn Thoát Thân Ngoạn Mục
Tiếng còi báo động đỏ "Hú... Hú... Hú..." rít lên chói tai, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch dưới lòng đất pháo đài Ngân hàng Linh Thạch Giang Nam. Ánh đèn đỏ cảnh báo nhấp nháy liên hồi, nhuộm đỏ những bức tường bê tông lạnh lẽo và hắt lên gương mặt đang tái mét vì hoảng sợ của Tư Đồ Không.
"Mẹ kiếp! Báo động cấp một rồi! Đại ca, chúng ta chỉ có tối đa ba phút trước khi toàn bộ lối ra vào bị phong tỏa!" Tư Đồ Không vừa hét lên vừa điên cuồng gảy bộ kim bẻ khóa bằng xương cá u minh, mồ hôi hạt lớn hạt nhỏ lăn dọc bên thái dương.
Trước mặt họ, cánh cửa sắt khổng lồ dày ba mét đã mở toang. Bên trong kho chứa cốt lõi, hàng vạn viên linh thạch thượng phẩm xếp chồng chất như núi, phát ra luồng ánh sáng chói mắt rực rỡ như một dải ngân hà thu nhỏ. Linh khí đậm đặc đến mức hóa thành những làn sương mù mỏng tràn ra ngoài, khiến kinh mạch phàm nhân của bất kỳ ai hít vào cũng phải run rẩy.
A Hồng không chần chừ một giây. Nàng lướt tới như một bóng ma độc bộ trong đêm, chiếc túi trữ vật không gian nhỏ tự chế bên hông mở rộng, tạo ra một lực hút vô hình cuộn xoáy. Hàng sa số linh thạch thượng phẩm rực rỡ bị hút vào trong túi như nước chảy vào dòng xoáy.
"Gom nhanh lên!" A Hồng khẽ quát, ngón tay thon dài liên tục kết ấn Ám Dạ Thuật để tịnh hóa và xóa sạch dao động linh lực còn sót lại trên những hòm quặng.
Trong khi hai đồng đội đang chạy đua với thời gian, Diệp Vô Thần vẫn giữ nguyên dáng vẻ lững thững, lười biếng thường ngày. Hắn một tay cầm chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo quấn vải đen, tay phải quấn băng gạc đen hơi siết nhẹ để kiềm chế vết nứt phong ấn đang râm ran đau nhức sau màn hấp thụ lưới điện Trúc Cơ hậu kỳ vừa nãy. Đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ của hắn khẽ đảo qua bệ đá trung tâm của kho báu.
Ở đó, đặt một chiếc hòm bằng sắt đen u minh tỏa ra luồng oán khí màu xám xịt nhạt nhẽo. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp của Vô Thần qua Vấn tâm nhãn ngay lập tức nhìn thấu lớp phòng ngự phù văn mỏng manh trên chiếc hòm.
"Không, đừng gom linh thạch nữa." Vô Thần thản nhiên nhấp một ngụm trà nóng tịnh hóa, giọng điệu nhàn nhạt: "Tư Đồ Không, bẻ cái khóa trên chiếc hòm sắt đen kia ra. Thứ chúng ta cần thực sự nằm ở đó."
Tư Đồ Không giật mình, liếc nhìn chiếc hòm sắt đen tỏa ra oán khí đầy xui xẻo kia, nhưng gã không dám nghi ngờ quyết định của Vô Thần. Gã lướt tới, bộ kim xương cá u minh khẽ xoay ba vòng lạch cạch.
*Cạch.*
Chiếc hòm mở ra. Bên trong không có linh thạch rực rỡ, chỉ có một cuốn sổ rách nát làm bằng da thú cổ xưa, bề mặt thêu những đường chỉ màu đỏ máu u tối. Đó chính là Sổ nợ nhân quả Giang Nam – cuốn sổ đen ghi chép chi tiết toàn bộ các khế ước bòn rút thọ nguyên phàm nhân và danh sách hối lộ chấp pháp sứ giả của Trần gia.
"Tìm thấy rồi." Vô Thần khẽ mỉm cười, tay trái vươn ra thu cuốn sổ nợ vào trong túi áo bảo hộ sờn rách của mình. Hắn quay sang A Hồng: "Gom thế đủ rồi. Túi của ngươi đã đạt giới hạn chịu đựng, lấy thêm nữa sẽ bạo nổ không gian đấy. Rút lui thôi."
Nhưng ngay khi họ vừa quay người lao ra phía đường ống dẫn linh phế địa sát cũ – lối thoát duy nhất dẫn về ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 7 – thì một luồng uy áp nặng nề như núi thái sơn đột ngột giáng xuống từ phía đỉnh đầu.
*Ầm!*
Một bức tường ánh sáng màu vàng kim khổng lồ, khảm đầy những đồng tiền cổ bằng linh lực xoay tròn điên cuồng, đột ngột mọc lên chắn ngang lối thoát ngầm. Luồng khí thế Trúc Cơ hậu kỳ sắc lạnh như băng sương quét qua, cưỡng ép Tư Đồ Không và A Hồng phải lùi lại mấy bước, ngực nghẹn lại, hô hấp trở nên cực kỳ khó khăn.
"Lũ chuột nhắt chợ đen! Hôm nay các ngươi dám đột vòm cướp kho của Trần gia, nghĩ rằng có thể rời đi dễ dàng thế sao?"
Một giọng nói già nua, khàn đặc nhưng đầy sát khí vang vọng khắp hầm ngầm bỏ hoang.
Từ trong bóng tối của lối đi phía sau, một lão già gầy gò, mặc áo bào quản sự ngân hàng màu xanh lá cây thêu hình đồng tiền vàng lớn lững thững bước ra. Tay lão gảy liên tục chiếc bàn tính bằng ngọc thạch phát ra tiếng "lách cách... lách cách..." chói tai. Đi sau lão là hàng trăm bảo an vũ trang được trang bị súng phù lôi kích hiện đại, họng súng đỏ rực linh lực lôi điện đã khóa chặt toàn bộ căn phòng.
Kẻ đến chính là chấp sự tối cao của ngân hàng – Mã trưởng lão.
"Mã trưởng lão!" Tư Đồ Không run rẩy, bám chặt vào vách đá, đôi mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng: "Lão già này... làm sao lão có thể đến nhanh như vậy?"
"Hừ, trận pháp kim tiền của ta có liên kết thần thức với bàn tính ngọc thạch này." Mã trưởng lão cười khẩy, đôi mắt híp lại đầy gian giảo và tàn nhẫn quét qua ba người: "Các ngươi dùng tà thuật bẻ cong lưới điện bảo hộ của ta, ta đã biết từ trước. Khôn hồn thì giao nộp toàn bộ linh thạch thượng phẩm và chiếc hòm sắt đen ra đây, ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây!"
Để thị uy, Mã trưởng lão vung tay gảy mạnh một hạt tính trên bàn tính ngọc thạch.
*Vút!*
Một tia kiếm khí lôi quang sắc bén bắn ra từ bàn tính ngọc thạch, xé rách không khí lao thẳng về phía nhóm Vô Thần. Đòn tấn công quá nhanh và bất ngờ trong không gian hẹp. Tư Đồ Không né tránh không kịp, một tia kiếm khí lạc sượt qua bả vai gã, cắt rách lớp áo da và để lại một vết thương rỉ máu đỏ tươi. Gã rên rỉ một tiếng đau đớn, ôm lấy bả vai thối lui ra sau.
"Đại ca... cứu mạng! Lão già này thực sự muốn giết chúng ta!" Tư Đồ Không hét lên.
Đối mặt với hàng trăm họng súng lôi kích và uy áp Trúc Cơ hậu kỳ đang cuồn cuộn ép tới, Diệp Vô Thần vẫn đứng yên tại chỗ. Hắn thong thả nâng chiếc bình giữ nhiệt inox rỉ sét lên, thản nhiên nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo. Làn khói trà ấm áp bốc lên khẽ che đi gương mặt lờ đờ của hắn.
"Mã trưởng lão." Vô Thần nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không hề có một tia hoảng hốt: "Ngươi gảy bàn tính cả đời, tính toán lợi nhuận cho Trần gia rành rọt như thế. Nhưng ta hỏi ngươi, ngươi đã bao giờ tính toán xem thiên kiếp lôi phạt tích tụ từ oán khí của hàng vạn phu mỏ bị ngươi bòn rút thọ nguyên sẽ giáng xuống đầu ngươi vào ngày nào chưa?"
Mã trưởng lão khựng lại, đôi mắt híp lại lóe lên tia sáng lạnh lẽo: "Ngươi nói cái gì? Một gã bảo vệ phế mạch rác rưởi của học viện cũng đòi đàm đạo nhân quả với ta?"
"Ngươi không tin sao?" Vô Thần thong thả lôi cuốn Sổ nợ nhân quả Giang Nam từ trong túi áo ra, mở trang giấy làm bằng da thú cổ xưa. Dưới ánh đèn đỏ cảnh báo nhấp nháy, những dòng chữ máu trên trang giấy tự động phát ra luồng linh quang oán khí xám xịt.
Vô Thần bộc phát Thất Tình Tuyệt Diệt sơ cấp. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp của hắn kết hợp với Vấn tâm nhãn khóa chặt vào tâm trí của Mã trưởng lão. Hắn bắt đầu đọc to bằng giọng điệu đều đều nhưng ẩn chứa kình lực chấn động thần hồn:
"Ngày mười lăm tháng bảy, Ngân hàng Linh Thạch Trần gia thu giữ ba mươi năm thọ nguyên của mười hai phu mỏ phàm nhân hầm số 9 để đổi lấy linh dịch Trúc Cơ giả hỏng. Số thọ nguyên này được chuyển hóa thành Thọ Nguyên Đan, hối lộ trực tiếp cho Ngụy Quân Tử – giám sát viên ngầm của Thần Điện tại Giang Nam để đổi lấy sự làm ngơ trước việc khai thác địa mạch lậu."
*Rắc!*
Gương mặt Mã trưởng lão đột ngột biến sắc. Tiếng bàn tính ngọc thạch trên tay lão bỗng khựng lại.
"Câm miệng! Ngươi lấy đâu ra cuốn sổ đó!" Mã trưởng lão gầm lên, nhưng trong giọng nói đã bắt đầu ẩn chứa sự run rẩy hoảng loạn thầm kín.
"Ngày mười tám tháng tám." Vô Thần không thèm để ý đến lời đe dọa, tiếp tục đọc bằng giọng nói lạnh lùng, từng câu hỏi logic thực tế như những lưỡi đao băm nát đạo tâm đối thủ: "Ngươi đóng băng tài khoản cứu tế của hàng vạn phàm nhân khu ổ chuột, ép buộc ba trăm trẻ em phải vào mỏ quặng làm việc nặng nhọc đổi lấy nước sạch ô nhiễm. Mã trưởng lão, ngươi dùng bàn tính ngọc thạch này để gảy thọ nguyên của đồng bào mình dâng lên cho ngụy thần thượng giới đổi lấy chút linh thạch rác rưởi. Ngươi tự xưng là tu sĩ Trúc Cơ cao quý, nhưng đạo cơ của ngươi được đắp bằng xương máu và oán khí của phàm nhân phế mạch. Ngươi có dám thề trước thiên đạo rằng khi ngươi đột phá Kim Đan, tâm ma kiếp sẽ không thiêu rụi thần hồn ngươi thành tro bụi không?"
Sức mạnh của Thất Tình Tuyệt Diệt sơ cấp khơi gợi nỗi sợ hãi thiên kiếp tột cùng ẩn sâu trong thức hải của Mã trưởng lão. Lão già keo kiệt này cả đời tu luyện bằng cách bòn rút người khác, đạo tâm vốn dĩ đã vô cùng yếu ớt và đầy rẫy sơ hở.
"Ta... ta không có! Đó là mệnh lệnh của gia tộc! Thiên đạo vô tình, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu! Ta không làm sai!" Mã trưởng lão gào thét điên cuồng, gương mặt già nua vặn vẹo vì hoảng sợ.
Luồng linh lực Trúc Cơ hậu kỳ cuồn cuộn quanh người lão đột ngột trở nên bạo tẩu hỗn loạn. Tiếng gảy bàn tính "lạch cách" biến thành những tiếng rạn nứt chói tai.
*Rắc... rắc...*
Chiếc bàn tính ngọc thạch – pháp bảo hộ thân của lão – xuất hiện những vết nứt lớn do linh lực bạo tẩu cắn trả. Uy áp khổng lồ khóa chặt lối thoát ngầm lập tức sụp đổ tan tành.
"Cơ hội đến rồi!" Vô Thần khẽ quát.
Hắn nhanh tay thò vào túi áo bảo hộ, lôi ra một viên sỏi nhỏ rỉ sét nhặt được từ hầm chứa phế liệu trận pháp học viện, khẽ truyền vào một tia thổ linh khí nghịch chuyển tinh khiết, rồi ném mạnh vào góc khuất của lưới điện trận pháp kim tiền phía sau Mã trưởng lão.
Viên sỏi chạm đất phát ra một tia sáng u lam sắc nhạt nhẽo, nhắm thẳng vào góc chết thuật toán của trận pháp bảo hộ ngân hàng.
*Ầm!*
Toàn bộ hệ thống lưới điện vàng kim của ngân hàng bị nghịch chuyển dòng điện, phát nổ dữ dội ngay tại hiện trường. Luồng khói bụi u lam và địa sát bốc lên cuồn cuộn, che mắt hoàn toàn tầm nhìn của hàng trăm bảo an vũ trang đang hoảng loạn nổ súng lôi kích bạt mạng.
"Tư Đồ Không, A Hồng, đi!"
Vô Thần kích hoạt trận nhãn dịch chuyển ẩn dưới nền đất hầm ngầm bằng nước trà nóng hắt ra từ bình giữ nhiệt. Một trận pháp dịch chuyển màu lam mỏng manh hiện lên dưới chân ba người.
Mã trưởng lão trong làn khói bụi, đan điền đau nhức do cắn trả, điên cuồng gào thét: "Kích hoạt bẫy tự hủy hầm ngầm! Giết sạch chúng cho ta!"
Lão già định ấn nút kích hoạt trận bàn tự hủy dưới lòng đất, nhưng trận bàn điều khiển tích hợp công nghệ tu tiên đã bị Vô Thần dùng sơ đồ tư duy bẻ gãy quy tắc bẻ cong dòng điện từ trước. Trận bàn hoàn toàn tê liệt, không hề có phản ứng.
*Vút!*
Một luồng ánh sáng u lam bùng phát bao phủ lấy ba người. Trước sự chứng kiến bất lực và kinh hoàng của Mã trưởng lão cùng hàng trăm bảo an vũ trang Trần gia, Diệp Vô Thần, Tư Đồ Không và A Hồng biến mất không dấu vết ngay tại hiện trường hầm ngầm pháo đài.
***
*Xoạt...*
Tại một con hẻm nhỏ tối tăm, ẩm ướt đầy mùi rác thải của Khu ổ chuột Giang Nam, luồng ánh sáng u lam khẽ lóe lên rồi tắt lịm. Ba bóng người lảo đảo bước ra từ khoảng không vô hình.
"Phù... thoát... thoát được rồi sao?" Tư Đồ Không ngã quỵ xuống bãi bùn lầy, tay ôm lấy bả vai đang rỉ máu, thở dốc đầy nhẹ nhõm nhưng gương mặt vẫn chưa hết bàng hoàng.
A Hồng đỡ lấy Tư Đồ Không, nhanh chóng dùng ám dạ thuật che giấu khí tức của cả ba. Nàng nhìn Vô Thần đang thong thả lau chùi chiếc bình trà inox rỉ sét móp méo, ánh mắt lộ ra sự sùng bái và kính nể tột độ:
"Minh chủ, ngài thực sự là thần tiên sống gác cổng! Chỉ dùng vài câu hỏi logic đã bẻ gãy hoàn toàn đạo tâm của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, lại còn dịch chuyển cả nhóm vượt qua pháo đài ngân hàng kiên cố nhất thành phố!"
"Sòng phẳng thôi." Vô Thần lười biếng nhét bình trà vào nách, thản nhiên lôi cuốn Sổ nợ nhân quả Giang Nam rách nát ra dưới ánh đèn đường vàng vọt, mờ ảo của khu ổ chuột nghèo khổ: "A Hồng, số linh thạch thượng phẩm cướp được, chia đều một nửa cho người dân nghèo và phu mỏ hầm số 9 để mua thuốc tịnh hóa kinh mạch. Phần còn lại làm quỹ hoạt động cho các kế hoạch tiếp theo."
"Rõ, minh chủ!" A Hồng dứt khoát gật đầu.
Vô Thần lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ nợ nhân quả màu đỏ máu dưới ánh đèn đường mờ tối. Đôi mắt lờ đờ buồn ngủ của hắn đột nhiên híp lại, phát ra một tia sáng u lam thâm sâu như tinh không viễn cổ khi nhìn thấy một dòng chữ máu ghi chép chi tiết các khoản hối lộ thọ nguyên phàm nhân khổng lồ cho Ngụy Quân Tử – giám sát viên ngầm của Thần Điện tại Giang Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!