Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Đột Kích Kho Linh Thạch Giang Nam

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tư Đồ Không khẽ chỉ ngón tay gầy guộc vào bản đồ mật đạo ngầm dẫn trực tiếp vào kho cất giữ linh thạch thượng phẩm của ngân hàng. Dưới ánh sáng vàng vọt, mờ tối của tiệm trà sữa đối diện học viện, tấm bản đồ vẽ bằng mực u minh hiện lên những đường vân ngoằn ngoèo như mạng nhện, ăn sâu vào lòng đất Giang Nam đô thị.


Diệp Vô Thần lờ đờ mắt, uể oải tựa lưng vào thành ghế gỗ rách. Hắn chậm rãi nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo quấn vải đen lên, nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo. Làn khói trà mỏng manh bốc lên, che đi dải băng gạc đen quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay phải của hắn. Dưới lớp vải thô bạc màu ấy, phong ấn đan điền tầng thứ nhất đang âm thầm ngủ yên, nhưng vết nứt u lam mờ nhạt vẫn thỉnh thoảng nhói lên một nhịp ôn nhu.


"Đêm nay mây đen che trăng, sương mù Giang Nam dày đặc nhất, chính là lúc hệ thống camera trận pháp của Ngân hàng Linh Thạch Giang Nam có khoảng thời gian mù quét định kỳ." Tư Đồ Không hạ thấp giọng, đôi mắt sắc lẹm linh hoạt đảo liên tục quanh tiệm để cảnh giác: "Mật đạo này vốn là đường ống dẫn linh phế địa sát cũ từ thời xây dựng pháo đài ngân hàng. Lối vào nằm ở ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 7, chỉ cách mỏ địa mạch Giang Nam khoảng hai cây số. Nhưng đại ca... tôi vẫn phải nhắc lại, lưới điện bảo hộ bên trong là hàng thật giá thật Trúc Cơ hậu kỳ, do đích thân Mã trưởng lão thiết lập. Sơ sẩy một chút là cả ba đứa mình hóa thành tro bụi đấy."


A Hồng ngồi bên cạnh khẽ vuốt ve chiếc túi trữ vật không gian nhỏ cấp thấp tự chế đeo bên hông, gương mặt quyến rũ dưới chiếc mũ trùm đầu đen lộ ra vẻ nghiêm nghị chưa từng có: "Minh chủ, nhóm trộm cắp chợ đen của tôi đã rải tai mắt khắp các ngả đường dẫn vào ngân hàng. Đội bảo an vũ trang của Lý Hùng tối nay tăng cường tuần tra vòng ngoài gấp đôi. Nhưng chỉ cần ngài vô hiệu hóa được lưới điện bảo hộ, tôi cam đoan sẽ gom sạch số linh thạch thượng phẩm trong kho nhanh nhất trước khi hệ thống báo động kịp truyền về biệt thự Trần gia."


Diệp Vô Thần thản nhiên đặt bình trà xuống bàn gỗ rách, lười biếng phủi phủi bụi bám trên bộ đồng phục bảo vệ bạc màu: "Sòng phẳng thôi. Các ngươi lo phần bẻ khóa và thu gom. Phần lưới điện và Lý Hùng, ta bao thầu. Đi thôi, để lâu trà nguội mất ngon."


***


Nửa đêm. Mưa phùn lất phất mang theo hơi nước lạnh buốt bao phủ lấy những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn neon của Giang Nam. Dưới lòng đất ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 7, bóng tối đặc quánh như mực. Tiếng nước nhỏ giọt từ trần bê tông rêu phong vang lên những tiếng "tách... tách..." đều đặn, lạnh lẽo.


Tư Đồ Không lách người qua khe hở của cánh cửa sắt rỉ sét, đôi chân Luyện Khí cửu trọng di chuyển không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Gã cầm theo bộ kim bẻ khóa trận pháp bằng xương cá u minh, khẽ vẫy tay ra hiệu cho Vô Thần và A Hồng bám sát phía sau.


"Mật đạo dẫn linh phế đây rồi." Tư Đồ Không thì thầm, chỉ vào một đường ống kim loại khổng lồ đường kính hơn hai mét, bám đầy rêu xanh độc hại phát ra ánh sáng lục nhạt. Mùi hôi thối của hóa chất luyện đan công nghiệp xộc thẳng vào mũi, khiến Thư Dao nếu có ở đây chắc chắn sẽ không chịu nổi. Nhưng Vô Thần vẫn giữ gương mặt lờ đờ, lững thững bước đi như thể đang đi tuần ca đêm tại học viện.


Họ len lỏi dọc theo đường ống ngầm suốt nửa canh giờ, luồn lách qua những khúc cua ngoằn ngoèo nằm sâu dưới nền móng của pháo đài ngân hàng. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp của Vô Thần lặng lẽ bộc phát, quét ra xung quanh trong phạm vi trăm mét. Qua Vấn tâm nhãn, hắn nhìn thấy vô số luồng sáng đỏ mỏng manh của hệ thống camera trận pháp dò tìm thần thức đang quét qua quét lại dọc theo trần đường hầm.


"Dừng lại." Vô Thần khẽ lên tiếng, tay phải quấn băng gạc đen giữ chặt vai Tư Đồ Không.


"Sao thế đại ca? Bản đồ hiển thị đoạn này an toàn mà?" Tư Đồ Không giật nảy mình, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán.


"Góc quét của camera trận pháp phía trước đã bị thay đổi." Vô Thần nhàn nhạt nhấp một ngụm trà nóng từ bình giữ nhiệt, ánh mắt híp lại nhìn vào khoảng không vô hình: "Trần gia đã tích hợp công nghệ tu tiên mới vào hệ thống dò tìm. Cứ mỗi ba mươi giây, trận văn định vị sẽ tự động đảo chiều quét. Nếu ngươi bước thêm một bước, luồng sáng đỏ sẽ chạm vào linh lực Luyện Khí cửu trọng của ngươi, kích hoạt báo động lập tức."


Tư Đồ Không rùng mình, gã vội vàng lùi lại một bước, ánh mắt sùng bái nhìn Vô Thần: "Mẹ kiếp, Trần gia chơi ác thật! Vậy giờ làm sao vượt qua?"


"Đợi năm giây." Vô Thần lười biếng đếm nhẩm: "Bốn... ba... hai... một. Đi."


Nhóm ba người nhanh chóng lướt qua khoảng mù quét của trận pháp dò tìm ngay trong khoảnh khắc thuật toán định vị của camera tự động thiết lập lại. Sự chính xác đến từng mili giây của Vô Thần khiến A Hồng đi sau không khỏi kinh hãi. Nàng vốn biết minh chủ có thực lực tinh thần tuyệt đối, nhưng việc nhìn thấu và tính toán chính xác kẽ hở quy tắc trận pháp hiện đại của tài phiệt như một trò chơi thế này thì quả thực nằm ngoài trí tưởng tượng của nàng.


Sau khi vượt qua ba tầng camera dò tìm, họ cuối cùng cũng tiếp cận được cánh cửa sắt dày ba mét dẫn vào kho chứa cốt lõi của ngân hàng.


Tại phòng ngoài của kho chính, những chiếc hòm gỗ lớn xếp chồng chất lên nhau. A Hồng khẽ lách tới, dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ vào một chiếc hòm khóa bằng bùa chú sơ cấp. Nàng lén lấy ra một chiếc dùi cui điện lôi kích nhỏ, khẽ truyền linh lực Luyện Khí bát trọng vào để làm nhiễu phù văn khóa, rồi nhanh tay mở nắp hòm.


Bên trong chứa đầy những viên linh thạch hạ phẩm lậu chưa qua tịnh hóa, phát ra ánh sáng trắng đục nhạt nhẽo.


"Linh thạch lậu của Trần gia bòn rút từ mỏ địa mạch đây rồi." A Hồng khẽ thì thầm, nhanh chóng vung túi trữ vật không gian nhỏ cấp thấp thu gom toàn bộ số linh thạch lậu gác cổng vào trong. Mỗi chiếc hòm biến mất đều được nàng xóa sạch dấu vết linh lực bằng ám dạ thuật: "Chỗ này chỉ là linh thạch phế thải vòng ngoài, linh thạch thượng phẩm nguyên chất nằm sâu sau cánh cửa chính kia."


Tư Đồ Không tiến sát đến cánh cửa sắt khổng lồ, nơi đặt trận nhãn cốt lõi của Ngân hàng Linh Thạch Giang Nam. Gã lấy ra bộ kim bẻ khóa bằng xương cá u minh, ngón tay linh hoạt như múa, lách chiếc kim nhỏ vào khe hở của trận bàn khóa cửa.


*Tách... tạch...*


Những tiếng động cơ cơ khí tích hợp linh lực vang lên rất khẽ. Tư Đồ Không dùng Thần thâu bách biến vô hiệu hóa thành công ba tầng khóa trận pháp vòng ngoài. Gương mặt gã lộ ra vẻ đắc ý, định đẩy cửa bước vào.


"Khoan đã!" Vô Thần đột ngột kéo cổ áo Tư Đồ Không giật ngược lại phía sau.


Ngay trong khoảnh khắc đó, một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt đột ngột bùng phát từ khe cửa sắt, phát ra tiếng sấm sét "đùng đùng" dữ dội. Một lưới điện trận pháp kim tiền phong tỏa bảo hộ cực mạnh hiện lên, bao phủ toàn bộ cánh cửa sắt khổng lồ. Những đồng tiền vàng bằng linh lực xoay tròn điên cuồng trong không khí, tỏa ra sát khí Trúc Cơ hậu kỳ thấu xương, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ sinh vật nào chạm vào.


"Mẹ kiếp! Lưới điện bảo hộ Trúc Cơ hậu kỳ!" Tư Đồ Không ngã ngồi xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nhìn luồng sấm sét vàng kim chỉ cách mũi gã chưa đầy vài centimet: "Mã trưởng lão... lão già tàn độc này lại giấu một lớp bảo hộ kim tiền tự động kích hoạt dưới khe cửa!"


"Tôi đã nói rồi, pháo đài ngân hàng không dễ đột nhập thế đâu." A Hồng siết chặt túi trữ vật, lùi lại phòng thủ, ánh mắt lo lắng nhìn Vô Thần: "Minh chủ, trận pháp này liên kết trực tiếp với địa mạch ngân hàng. Nếu dùng bạo lực phá vỡ, tu vi Nguyên Anh của Thẩm hiệu trưởng dẫu có ra tay cũng sẽ làm sập toàn bộ tòa nhà chọc trời phía trên, kéo theo báo động đỏ toàn thành phố lập tức!"


Tư Đồ Không run rẩy lôi ra một tấm phù tàng hình cấp thấp, định dùng thử để vượt qua lưới điện: "Để tôi thử dùng phù tàng hình xem có lách qua được kẽ hở nào không..."


"Vô dụng thôi." Vô Thần thản nhiên chặn tay Tư Đồ Không lại, lười biếng nhấp một ngụm trà nóng: "Lồng bảo hộ kim tiền này tự động phát hiện dao động sinh học phàm nhân và linh lực của tu sĩ Luyện Khí. Ngươi dán phù tàng hình bước vào, lưới điện sẽ lập tức thiêu rụi ngươi thành tro bụi trước khi kịp tàng hình."


"Vậy... vậy giờ phải làm sao đại ca? Không lẽ chúng ta phải rút lui tay trắng sao?" Tư Đồ Không tiếc nuối nhìn kho báu chỉ cách một cánh cửa.


Diệp Vô Thần lững thững bước lên phía trước, đứng đối diện trực tiếp với lưới điện trận pháp kim tiền đang phát ra tiếng nổ lách tách ghê rợn. Hắn lười biếng vặn chặt nắp bình trà rỉ sét, thản nhiên áp lòng bàn tay phải quấn băng gạc đen vào luồng sấm sét vàng kim đang điên cuồng cuộn xoáy.


"Đại ca! Ngài điên rồi sao!" Tư Đồ Không kinh hoàng hét lên.


Ngay khi lòng bàn tay của Vô Thần chạm vào lưới điện, luồng sát ý muốn hủy diệt của trận pháp Trúc Cơ hậu kỳ lập tức bị kích hoạt. Hàng vạn đồng tiền vàng bằng lôi điện đỏ rực giáng thẳng xuống cánh tay phải của hắn, định nghiền nát nhục thân phàm nhân này thành cát bụi.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử đó, một màng sương u lam sắc khổng lồ đột ngột bộc phát từ dưới lớp băng gạc đen của Vô Thần. Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù ẩn sâu dưới đáy bình trà rỉ sét tự động kích hoạt lồng bảo hộ nghịch chuyển quy tắc tối cổ.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Toàn bộ luồng sấm sét vàng kim và sát ý hủy diệt của trận pháp kim tiền chạm vào màng sương u lam liền bị bẻ cong quỹ đạo hoàn toàn. Sức mạnh hủy diệt Trúc Cơ hậu kỳ bị bùa cổ nuốt chửng sạch sẽ, chuyển hóa thành dòng linh khí tinh khiết như sương mai chảy dọc theo kinh mạch tay phải của Vô Thần, đổ thẳng vào đan điền phong ấn.


Vết nứt phong ấn cổ thần tầng thứ nhất trên tay phải hắn phát ra ánh sáng u lam rực rỡ dưới lớp băng gạc. Vô Thần khẽ rên rỉ một tiếng trong cổ họng do gánh chịu phản lực chấn động cực hạn, nhưng đan điền trống rỗng của hắn lại được sạc đầy một nguồn năng lượng nguyên thủy dồi dào.


Lưới điện trận pháp kim tiền bị bùa nghịch chuyển bẻ cong dòng năng lượng, mất đi sự cân bằng thuật toán, bắt đầu phát ra những tiếng nổ "bùm... bùm..." liên hoàn bên trong lõi trận bàn.


*Rắc... rắc... rắc...*


Toàn bộ hệ thống lồng bảo hộ vàng kim rạn nứt rồi tự bạo vô hiệu hóa hoàn toàn, biến thành những đốm sáng vàng tan biến vào hư không. Cánh cửa sắt khổng lồ dày ba mét mất đi linh lực bảo vệ, từ từ hé mở ra một khe hở lớn.


Tuy nhiên, việc lưới điện Trúc Cơ hậu kỳ tự bạo đã kích hoạt hệ thống báo động khẩn cấp dự phòng của ngân hàng.


*Hú... Hú... Hú...*


Tiếng còi báo động đỏ chói tai, dồn dập đột ngột vang dội khắp pháo đài ngầm, kéo theo những luồng ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục trên trần nhà, báo động đỏ toàn thành phố chính thức được kích hoạt.


"Báo động đỏ rồi! Chúng ta chỉ có tối đa ba phút trước khi bảo an vũ trang và Mã trưởng lão ập xuống!" Tư Đồ Không hoảng loạn hét lên.


Diệp Vô Thần vẫn giữ gương mặt bình thản lười biếng, dùng tay trái đẩy mạnh cánh cửa sắt khổng lồ mở toang ra.


Cửa kho chính vừa mở ra, luồng ánh sáng chói mắt của hàng vạn linh thạch thượng phẩm hiện lên rực rỡ như một dải ngân hà thu nhỏ dưới lòng đất, kèm theo tiếng còi báo động đỏ vang dội khắp không gian.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!