Bẫy Tài Chính Và Kế Hoạch Đột Kích
Sương mù ẩm ướt của đêm bão Giang Nam vừa tan đi, nhưng bầu không khí bao trùm cổng Nam của Học viện Tiên đạo Giang Nam lại lạnh lẽo hơn gấp bội. Trên chiếc ghế tựa sờn rách đặt bên cạnh bốt bảo vệ bằng tôn rỉ sét, Diệp Vô Thần lười biếng ngáp dài một tiếng. Hắn vẫn mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu, tay trái ôm hờ chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét quấn vải đen.
Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt cánh tay phải, phong ấn đan điền tầng thứ nhất của hắn khẽ dao động nhịp nhàng, mang theo một luồng hơi ấm ôn nhu tịnh hóa từ luồng lôi năng hấp thụ của Tào Béo đêm qua. Nhưng sự bình yên lười biếng của một gã "cá mặn" thích gác cổng nhanh chóng bị phá vỡ bởi những tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng gào khóc từ phía con lộ dẫn vào khu ổ chuột.
"Vô Thần ca! Không xong rồi! Trần gia... Trần gia ra tay rồi!"
Trần Bằng béo ú, đầu tóc rối bù, tạp dề nhà bếp dính đầy dầu mỡ xộc xệch, hớt hải chạy thục mạng từ phía khu nhà xám số 4 ra cổng Nam. Theo sau gã là hàng chục học viên phế mạch nghèo khổ, gương mặt ai nấy đều xám ngoét, thần sắc đầy vẻ hoảng loạn tột độ.
Vô Thần không nhanh không chậm nâng bình trà rỉ sét lên, nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo để làm dịu kinh mạch, rồi lờ đờ liếc mắt nhìn Trần Bằng:
"Béo, mới sáng sớm đã chạy như bị yêu thú đuổi thế kia, không lo chuẩn bị bữa sáng cho khu nhà xám à?"
"Bữa sáng cái gì nữa ca ơi!" Trần Bằng thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt phúc hậu béo múp: "Ngân hàng Linh Thạch Giang Nam của Trần gia vừa phát đi thông cáo đỏ toàn thành phố. Lão tổ Trần Thiên Bá nổi điên vì mất quyền kiểm soát khu mỏ số 9, đã ra lệnh cho Mã trưởng lão đóng băng toàn bộ tài khoản cứu tế của học viện chúng ta! Không chỉ vậy, tất cả tài khoản tiết kiệm linh thạch vụn của phu mỏ và người dân nghèo ở khu ổ chuột cũng bị niêm phong sạch sẽ!"
Đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn của Diệp Vô Thần khẽ nheo lại một tia sáng u lam sắc cực mỏng. Hắn thản nhiên đặt bình trà xuống bàn gỗ rách:
"Đóng băng tài khoản cứu tế? Thẩm hiệu trưởng không can thiệp sao?"
"Hiệu trưởng đã đích thân dùng pháp trận truyền tin liên lạc với phủ thị trưởng và Ngân hàng Trần gia, nhưng vô dụng!" Trương Tiểu Phàm gầy gò cũng từ phía tàng thư lâu chạy ra, tay siết chặt chiếc giỏ tre đựng ve chai, giọng run rẩy: "Mã trưởng lão – chấp sự tối cao của Ngân hàng Linh Thạch Trần gia – đã trực tiếp kích hoạt Khế ước nô dịch linh thạch! Lão tuyên bố tất cả phu mỏ và học viên nghèo từng vay linh thạch của Trần gia để mua dược liệu hoặc đóng học phí đều phải lập tức hoàn trả toàn bộ nợ nần bằng thọ nguyên máu trong vòng ba ngày. Nếu không... toàn bộ gia đình họ sẽ bị cưỡng chế bắt giữ đưa lại vào các hầm mỏ sâu để làm nô dịch vắt kiệt sinh mệnh!"
Khế ước nô dịch linh thạch.
Đây chính là chiếc xích sắt vô hình mà tập đoàn tài phiệt Trần gia dùng để xích cổ hàng vạn phàm nhân không linh căn tại đô thị Giang Nam này. Chỉ cần nhỏ một giọt máu đầu ngón tay ký vào trận bàn khế ước của ngân hàng để vay vài viên linh thạch hạ phẩm cứu mạng, phàm nhân sẽ phải trả lãi suất bằng chính thọ mệnh thực tế của mình hằng ngày. Một cái bẫy tài chính tàn độc được ngụy trang dưới danh nghĩa khế ước thương mại hợp pháp.
Từ phía con đường đất dẫn vào khu ổ chuột, Hoa lão phu nhân – người đứng đầu hội tương trợ phàm nhân nghèo khổ – đang chống gậy gỗ đi tới, gương mặt phúc hậu thường ngày giờ đây đầy những nếp nhăn sầu não, đôi mắt già nua đỏ hoe lệ nhòa. Đi bên cạnh bà là cô bé liên lạc Tiêu Tiêu 10 tuổi gầy gò đen nhẻm, tay xách chiếc giỏ ve chai trống rỗng.
"Vô Thần..." Hoa lão phu nhân khàn giọng, giọng nói run rẩy đầy bất lực: "Khu ổ chuột đã cạn kiệt lương thực và linh dược cứu tế rồi. Sông Linh Giang thì bị ô nhiễm, nguồn nước sạch bị Trần gia cắt đứt. Hàng vạn gia đình phu mỏ nổi dậy ở khu mỏ số 9 giờ đây đối mặt với nguy cơ chết đói chỉ trong vòng hai ngày tới. Thẩm hiệu trưởng đã cố gắng can thiệp bằng con đường pháp lý chính thống, nhưng Mã trưởng lão dùng khế ước máu hợp pháp từ chối thẳng thừng. Lão bảo luật pháp đô thị tu tiên bảo vệ quyền đòi nợ của ngân hàng, phàm nhân không trả được nợ thì phải dùng mạng để đền!"
Nhìn Hoa lão phu nhân già nua và cô bé Tiêu Tiêu đang run rẩy vì đói, lồng ngực Diệp Vô Thần khẽ thắt lại. Hắn vốn dĩ chỉ muốn làm một gã bảo vệ gác cổng lười biếng, vô ưu vô lo uống trà nhạt qua ngày. Nhưng tập đoàn tài phiệt Trần gia này hết lần này đến lần khác dùng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để bòn rút, dồn ép những phàm nhân vô tội vào bước đường cùng. Chúng cướp kiếm cốt của Lâm Thư Dao, xả độc xuống dòng sông, chôn sống phu mỏ, và giờ đây dùng bẫy tài chính để siết nợ thọ nguyên máu.
"Sòng phẳng thôi..." Vô Thần thản nhiên đứng dậy, phủi phủi bụi bám trên chiếc quần bảo hộ bạc màu. Giọng nói của hắn vẫn lười biếng, nhưng ẩn chứa một luồng hàn ý thấu xương: "Trần gia dùng luật pháp đô thị để chơi bẫy tài chính, vậy thì chúng ta dùng quy tắc của kẻ yếu để lật bàn. Lão béo Mã trưởng lão muốn siết nợ máu, ta sẽ bắt lão phải ói ra sạch sẽ."
"Vô Thần ca, huynh định làm gì?" Trần Bằng lo lắng hỏi.
"Cướp ngân hàng." Vô Thần nhàn nhạt buông hai chữ nhẹ tựa lông hồng.
Toàn bộ học viên và phu mỏ xung quanh đều sững sờ, trợn tròn mắt nhìn gã bảo vệ gầy gò như không tin vào tai mình. Cướp Ngân hàng Linh Thạch Giang Nam? Đó là pháo đài kiên cố nhất thành phố, được bảo vệ bởi lưới điện trận pháp kim tiền phong tỏa bảo hộ cực mạnh cấp Trúc Cơ hậu kỳ, canh gác ngày đêm bởi hàng trăm bảo an vũ trang tinh nhuệ của Lý Hùng!
"Cướp... cướp ngân hàng sao ca?" Trần Bằng lắp bắp, nuốt nước bọt cái ực: "Nhưng nơi đó phòng ngự s nghiêm ngặt lắm, tu sĩ Kim Đan sơ kỳ như Trần Thiên Bá gia chủ còn phải kiêng dè trận pháp bảo hộ ở đó!"
"Trận pháp hiện đại dẫu mạnh đến đâu cũng đều có góc chết thuật toán." Vô Thần bình thản nâng bình trà rỉ sét lên, thọc tay vào túi áo bảo hộ, lôi ra một tấm thẻ kim loại màu đen tuyền khảm phù văn u lam sắc tinh xảo.
Đây chính là Thẻ VIP bóng tối Vạn Bảo Các mà nữ chủ đấu giá Vân Cơ đã lén trao cho hắn tại chợ đen đêm trước. Tấm thẻ khảm phù văn u lam sắc này ẩn chứa một tia thần thức kết nối ngầm tuyệt mật của Vạn Bảo Các, dùng để liên lạc với các thế lực ngầm mà không bị thiết bị công nghệ của Trần gia dò tìm.
Vô Thần áp tay phải quấn băng gạc đen vào tấm thẻ đen, truyền vào một tia thần thức Nguyên Anh vượt cấp nhạy bén. Tấm thẻ lập tức phát ra một luồng sáng u lam mỏng manh rồi vụt tắt. Hắn thản nhiên quay sang nói với Trần Bằng và Tiêu Tiêu:
"Béo, muội Tiêu Tiêu, hai người ra tiệm trà sữa gác cổng của Uông Hải đối diện trường mua cho ta ba ly trà sữa trân châu phàm nhân, ít đường ít đá. Ta hẹn hai người bạn uống nước bàn chuyện làm ăn."
Mười phút sau, tại góc khuất sâu nhất của tiệm trà sữa gác cổng đối diện học viện. Tiệm trà sữa của Uông Hải hôm nay vắng khách lạ thường do không khí đóng băng tài chính bao trùm thành phố. Diệp Vô Thần ngồi thong thả trên chiếc ghế gỗ, trước mặt hắn là ba ly trà sữa trân châu còn nghi ngút hơi lạnh.
Một tiếng chuông gió khẽ vang lên ngoài cửa tiệm. Hai bóng người mặc áo choàng đen trùm đầu kín mít lách người bước vào, nhanh chóng ngồi xuống đối diện Vô Thần.
Kẻ ngồi bên trái khẽ kéo mũ trùm đầu xuống, để lộ gương mặt gầy nhom, đôi mắt sắc lẹm linh hoạt như chuột ngày và nụ cười tinh quái quen thuộc. Đó chính là đạo chích lừng danh Tư Đồ Không, kẻ vừa được Vô Thần thả tự do khỏi ngục tối học viện. Kẻ ngồi bên phải là một nữ tử quyến rũ khoác trang phục da bó sát màu đen hầm hố, tóc nhuộm đỏ rực, tai đeo đầy khuyên tai bạc cá tính – A Hồng, thủ lĩnh nhóm trộm cắp chợ đen Giang Nam vừa quy phục dưới trướng thần thức áp chế của Vô Thần.
"Đại ca, ngài dùng thẻ VIP bóng tối triệu tập tụi tôi gấp thế này, lại còn bao trà sữa phàm nhân nữa, chắc chắn là có thương vụ lớn đúng không?" Tư Đồ Không cười hì hì, không hề khách sáo cầm ly trà sữa lên hút một hơi rồn rột.
A Hồng sắc sảo liếc mắt nhìn cánh tay phải quấn băng gạc đen của Vô Thần, khẽ nhíu mày kính cẩn: "Minh chủ, Trần gia đang điên cuồng đóng băng tài chính toàn thành phố để siết nợ phu mỏ. Chợ đen Linh Khí của tụi tôi cũng bị ảnh hưởng nặng nề, linh thạch lậu không thể lưu thông. Ngài gọi tụi tôi đến đây có chỉ thị gì?"
Diệp Vô Thần thong thả gõ ngón tay trỏ lên mặt bàn gỗ rách, nhàn nhạt nói:
"Ta muốn hai người phối hợp với ta đột kích Ngân hàng Linh Thạch Giang Nam vào đêm nay. Mục tiêu là cướp sạch kho linh thạch thượng phẩm trung tâm và tiêu hủy toàn bộ Sổ nợ nhân quả Giang Nam chứa các khế ước nô dịch linh thạch của phu mỏ."
*Phụt!*
Tư Đồ Không vừa hút một ngụm trà sữa liền phun ngược ra ngoài, suýt chút nữa sặc chết. Gã trợn tròn mắt nhìn Vô Thần như nhìn một gã điên:
"Đại ca! Ngài... ngài đùa tôi chắc? Đột kích Ngân hàng Trần gia sao? Đó không phải là tiệm tạp hóa phàm nhân đâu! Nơi đó là pháo đài kiên cố nhất Giang Nam, được canh giữ bởi lưới điện trận pháp kim tiền phong tỏa bảo hộ cực mạnh cấp Trúc Cơ hậu kỳ do chính Mã trưởng lão trực tiếp vận hành! Chỉ cần một phàm nhân hay tu sĩ Luyện Khí chạm vào lớp bảo hộ vàng kim đó, lồng bảo hộ lôi hỏa sẽ ngay lập tức kích hoạt thiêu rụi thần hồn thành tro bụi trong vòng một nốt nhạc!"
A Hồng cũng biến sắc, bàn tay bọc da đen siết chặt cốc nước run rẩy: "Minh chủ, Tư Đồ Không nói đúng. Đội bảo an vũ trang của Lý Hùng tuần tra ở đó 24/7 với súng phù lôi kích công nghệ cao. Hệ thống camera trận pháp dò tìm thần thức tối tân quét liên tục không có góc chết. Nhóm trộm cắp chợ đen của tôi dẫu có gan trời cũng không dám bén mảng đến gần pháo đài đó trong phạm vi trăm mét!"
"Sòng phẳng thôi." Vô Thần thản nhiên nhấp ngụm trà phàm nhân từ bình rỉ sét, giọng điệu thản nhiên đến đáng sợ: "Tư Đồ Không, ngươi có Thần thâu bách biến vô hiệu hóa khóa trận pháp vòng ngoài. A Hồng, ngươi có túi trữ vật không gian nhỏ cấp thấp để thu gom linh thạch thượng phẩm nhanh nhất. Hai người các ngươi lo phần kỹ thuật bẻ khóa và thu gom tài nguyên. Còn về phần lưới điện trận pháp kim tiền và đội bảo an vũ trang của Lý Hùng..."
Hắn khẽ xoay xoay chiếc bình trà inox rỉ sét móp méo đã được Trình Thiết Tượng gia cố tạm thời bằng cát Thần Không Sa vụn, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười cá mặn:
"Ta cam kết sẽ dùng bùa cổ bẻ cong lồng bảo hộ kim tiền để dọn đường cho các ngươi đột nhập an toàn. Khi lưới điện bị quá tải tự bạo, đó là lúc các ngươi ra tay."
Tư Đồ Không và A Hồng nhìn nhau, trong lòng chấn động kịch liệt. Họ đã chứng kiến Vô Thần dùng bùa cổ bẻ gãy roi lôi điện của Tào Béo và tiêu diệt sát thủ Vương Sát dễ dàng như trở bàn tay. Sức mạnh quỷ dị không linh căn của gã bảo vệ gác cổng này thực sự vượt qua mọi quy luật thiên đạo thông thường.
"Đại ca... ngài thực sự có thể bẻ cong được lưới điện Trúc Cơ hậu kỳ sao?" Tư Đồ Không nuốt nước bọt, ánh mắt tham lam bắt đầu lóe lên tia sáng mạo hiểm của một đạo chích lừng danh: "Nếu ngài giải quyết được lớp bảo hộ đó, việc bẻ khóa hệ thống camera trận pháp và mở cửa kho chính đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ!"
"Ta không bao giờ nói đùa khi bàn chuyện làm ăn." Vô Thần nhàn nhạt gõ bàn: "Cướp được linh thạch thượng phẩm, ta chia cho các ngươi ba phần để tiêu thụ chợ đen. Bảy phần còn lại ta dùng để giải ngân cứu đói khu ổ chuột và mua linh dược cứu tế. Nhưng mục tiêu tối thượng là phải tiêu hủy bằng được Sổ nợ nhân quả Giang Nam để bẻ gãy tận gốc khế ước nô dịch linh thạch của Trần gia."
"Thỏa thuận sòng phẳng! Thương vụ này tụi tôi nhận!" A Hồng dứt khoát gật đầu, ánh mắt rực lửa chiến ý giang hồ: "Nhóm trộm cắp chợ đen của tôi sẽ chuẩn bị sẵn các tuyến đường rút lui ngầm qua ga tàu điện bỏ hoang số 7 để tránh sự truy quét của đội tuần tra trị an thành phố."
Tư Đồ Không hít một hơi thật sâu, nụ cười tinh quái trở lại trên gương mặt gầy nhom. Gã thò bàn tay nhanh nhẹn vào trong lớp áo choàng đen rách nát, lôi ra một ống cuộn giấy da cũ kỹ rỉ sét tỏa ra dao động trận pháp mờ nhạt.
Gã cẩn thận trải ống cuộn giấy lên mặt bàn gỗ rách của tiệm trà sữa, đè ba ly trà sữa lên bốn góc để giữ chặt.
"Đại ca, nhìn vào đây đi." Tư Đồ Không khẽ chỉ ngón tay gầy guộc vào những đường vẽ tinh xảo màu đỏ và xanh lam trên bản đồ: "Đây là bản đồ mật đạo ngầm tuyệt mật dẫn trực tiếp vào kho cất giữ linh thạch thượng phẩm của Ngân hàng Linh Thạch Giang Nam dưới lòng đất pháo đài. Bản đồ này do một cựu kỹ sư trận pháp của Trần gia vẽ ra trước khi bị thủ tiêu, tôi phải tốn ba viên linh thạch thượng phẩm giả mới mua được từ chợ đen đấy!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!