Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ngọn Lửa Khởi Nghĩa Khu Mỏ Số 9

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao phủ khu mỏ bỏ hoang số 9 của tập đoàn Trần gia tựa như một tấm vải liệm đen kịt, ẩm ướt và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Cơn bão cát địa chất từ vụ sập hầm ban ngày vẫn chưa tan hết, quyện vào làn sương mù độc hại của khu ổ chuột ngoại ô tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Dưới ánh sáng u ám, chập chờn phát ra từ những ngọn đèn pha linh thạch rạn nứt, hàng ngàn phu mỏ phàm nhân đang bị dồn ép thành một vòng tròn lớn. Gương mặt họ lấm lem bùn đất, hốc hác vì đói khát và kiệt quệ, nhưng sâu trong ánh mắt mỗi người đều đang nhen nhóm một ngọn lửa căm hờn âm ỉ.


Ở trung tâm vòng tròn, Tào Béo – gã cai mỏ tàn bạo khét tiếng của Trần gia – đang đứng ngạo nghễ trên một bục đá cao. Thân hình béo múp míp của gã nhồi nhét trong chiếc áo khoác da bò dày cộp dính đầy bụi quặng. Gương mặt phì lủ, bóng nhẫy mỡ của gã co giật liên hồi vì giận dữ.


Trong tay phải của gã, chiếc roi da khảm lôi thạch rỉ sét – một pháp bảo Luyện Khí lục trọng được đúc từ da yêu thú lôi hệ – thỉnh thoảng lại vung lên, phát ra những tiếng nổ lốp bốp ghê rợn. Mỗi lần roi vung, những tia sét màu xanh lam nhạt lại chạy dọc theo thân roi, tỏa ra mùi ozone khét lẹt.


"Nói! Lũ rác rưởi các ngươi đã giấu hơn hai trăm phu mỏ hầm số 9 ở đâu?" Tào Béo gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. "Hầm sập đã bị đổ bê tông bịt kín, nhưng khi thuộc hạ của ta đào ra thì bên trong trống rỗng! Không có một cái xác nào! Đứa nào đã mở mật đạo? Đứa nào đã giúp chúng trốn thoát?"


Dưới bục đá, Tăng A Ngưu đang bị hai tên bảo an lực lưỡng đè chặt hai bả vai quỳ rạp xuống đất. Thân hình vạm vỡ của gã đầy rẫy những vết roi cháy đen, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ chiếc áo vải thô rách nát. Dẫu vậy, gã vẫn nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Tào Béo, không hé răng nửa lời.


*Chát!*


Roi lôi điện quật mạnh xuống bả vai Tăng A Ngưu. Một tiếng nổ lôi kích chói tai vang lên, kéo theo luồng điện mang tính chất hủy diệt thần hồn tàn bạo chạy dọc vào kinh mạch gã. Tăng A Ngưu đau đớn gầm lên một tiếng trầm đục, cơ thể gã run lên bần bật, nhưng gã vẫn cắn chặt môi đến bật máu, quyết không quỳ phục.


"Cứng đầu? Để ta xem cái xương phàm nhân của ngươi chịu được mấy roi lôi hình của ta!" Tào Béo cười khẩy đầy tàn nhẫn. Gã vung roi lên cao, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí lục trọng vào cán roi, định quật một đòn chí mạng phế đi đôi tay của Tăng A Ngưu để răn đe đám đông.


Trong đám đông phu mỏ đang im lặng run rẩy, Diệp Vô Thần lặng lẽ đứng gác chân vào vách đá tối tăm. Gương mặt hắn lờ đờ, đôi mắt híp lại như buồn ngủ vĩnh viễn, hoàn toàn hòa loãng vào bóng tối nhờ Vô diện liễm khí thuật. Tay trái hắn cầm hờ hững chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo bọc vải đen, tay phải quấn chặt dải băng gạc đen vẫn còn râm ran đau nhức do vết nứt phong ấn đan điền tầng thứ nhất rỉ máu xanh u lam từ đêm qua.


Nhìn dòng lôi điện rực rỡ trên chiếc roi của Tào Béo, thần thức Nguyên Anh vượt cấp của Vô Thần ngay lập tức bộc phát, quét nhanh qua Vấn tâm nhãn.


"Linh lực lôi hệ tinh khiết của tu sĩ Luyện Khí lục trọng..." Vô Thần thầm tính toán trong đầu. "Bùa cổ của ta dẫu đang quá tải đỏ cực hạn, nhưng nếu hấp thụ được luồng lôi điện này thông qua bùa nghịch chuyển, nó sẽ chuyển hóa thành sinh khí hoàn hảo để tịnh hóa vết nứt kinh mạch tay phải, đồng thời sạc đầy năng lượng chuẩn bị cho vết nứt đan điền tiếp theo. Sòng phẳng thôi, gã béo này tự dâng hiến lôi năng thì ta không thể từ chối."


Hắn lững thững bước ra khỏi đám đông, tiếng bước chân phàm nhân nhẹ tênh không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Hắn nâng bình trà rỉ sét lên nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo, rồi thản nhiên buông một câu cụt ngủn:


"Cai mỏ Tào, nửa đêm rồi không lo đi ngủ, ở đây vung roi làm gì cho tốn sức?"


Giọng nói lười biếng, thản nhiên đến mức đáng ghét của Vô Thần đột ngột vang lên giữa không gian im lặng nghẹt thở, khiến toàn bộ phu mỏ và đám bảo an Trần gia đều kinh ngạc quay đầu lại nhìn.


Tào Béo khựng lại, roi lôi điện dừng giữa không trung. Gã híp đôi mắt ti hí nhìn gã thiếu niên gầy gò mặc đồng phục bảo vệ học viện sờn rách đang thong thả đi tới. Sự kiêu ngạo của một tu sĩ và địa vị cai mỏ khiến gã cảm thấy bị xúc phạm tột độ.


"Ngươi là gã bảo vệ phế mạch gác cổng học viện?" Tào Béo quát lớn, giọng nói đầy khinh miệt. "Một gã rác rưởi không linh căn, ai cho phép ngươi bước vào khu mỏ số 9 này? Muốn chết sao?"


"Học viện có quy tắc, khu mỏ này nằm trên địa giới của học viện Giang Nam." Vô Thần nhàn nhạt nhấp ngụm trà nóng, đưa mắt nhìn Tào Béo bằng vẻ lờ đờ thường ngày: "Ngươi ở đây đánh đập phu mỏ, gây ồn ào ảnh hưởng đến giấc ngủ trưa của ta. Hơn nữa, chiếc roi da rỉ sét kia của ngươi trông thật thảm hại, linh lực yếu ớt như vậy mà cũng đòi làm pháp bảo sao?"


Màn khiêu khích cá mặn đỉnh cao của Vô Thần ngay lập tức chọc ngoáy vào lòng tự tôn nhạy cảm của Tào Béo. Gương mặt gã béo đỏ bừng lên như gan heo, sát ý chân thật muốn hủy diệt mạng sống của gã bảo vệ đáng ghét dâng lên đỉnh điểm.


"Gã bảo vệ phế vật hống hách! Hôm nay ta sẽ dùng roi lôi điện này thiêu rụi ngươi thành tro bụi!"


Tào Béo điên cuồng gầm lên, dồn toàn bộ sát ý và linh lực Luyện Khí lục trọng vào chiếc roi. Roi lôi điện phát ra tiếng rít xé gió ghê rợn, mang theo luồng lôi mang màu xanh lam rực rỡ giáng thẳng xuống đầu Diệp Vô Thần.


*Ầm!*


Cú quật roi mang theo sát ý muốn giết người thực sự của Tào Béo chạm thẳng vào ngực Diệp Vô Thần. Đám đông phu mỏ nhắm mắt không dám nhìn cảnh tượng thiếu niên bị lôi điện nướng chín. Tăng A Ngưu cũng hét lên trong tuyệt vọng: "Vô Thần ca! Tránh ra!"


Nhưng Diệp Vô Thần không hề né tránh. Hắn đứng yên như một pho tượng đá.


*Oanh!*


Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù ẩn sâu dưới đáy bình trà rỉ sét đột ngột phát sáng u lam sắc rực rỡ xuyên qua lớp vải đen. Một màng sương u lam sắc mỏng manh nhưng kiên cố như bàn thạch lập tức hiện lên quanh nhục thân phàm nhân của hắn.


Toàn bộ luồng lôi điện tàn bạo từ chiếc roi da của Tào Béo chạm vào màng sương u lam liền bị bẻ cong quy tắc hoàn toàn. Sát ý hủy diệt và lôi năng tàn bạo bị bùa nghịch chuyển nuốt chửng 100%, chuyển hóa thành dòng linh lực dịu mát tinh khiết chạy dọc vào kinh mạch tay phải của Vô Thần.


Cảm giác đau đớn xé rách trên cánh tay phải của hắn ngay lập tức biến mất, thay vào đó là một luồng hơi ấm ôn nhu tịnh hóa toàn bộ tạp chất địa sát. Vết nứt phong ấn đan điền tầng thứ nhất khẽ rung động nhịp nhàng, tham lam hấp thụ luồng lôi năng mới sạc đầy.


*Rắc... rắc...*


Chiếc roi lôi điện của Tào Béo sau khi bị hút sạch năng lượng lôi kích đột ngột phát ra tiếng nứt vỡ giòn giã. Những viên lôi thạch khảm trên thân roi vỡ vụn thành cát bụi, luồng lôi mang màu xanh lam rực rỡ biến mất không dấu vết, biến chiếc roi da pháp bảo oai phong thành một sợi dây da phàm nhân rách nát, nguội lạnh.


Tào Béo kinh hoàng trợn tròn mắt, nhìn chiếc roi da vô dụng trên tay rồi nhìn Diệp Vô Thần vẫn thản nhiên đứng yên nhấp trà nhạt, không hề sứt mẻ dẫu chỉ một sợi tóc.


"Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì? Roi lôi điện của ta... linh lực của ta đâu rồi?" Tào Béo run rẩy hỏi, đạo tâm của gã bắt đầu rạn nứt trước sự quỷ dị vượt ngoài tầm hiểu biết.


"Ta đã bảo rồi, chiếc roi rỉ sét của ngươi chất lượng kém quá." Vô Thần lười biếng lau khóe miệng, nhàn nhạt nói: "Đánh một roi mà đã hỏng, đúng là đồ phế thải."


Tăng A Ngưu quỳ dưới đất chứng kiến toàn bộ màn nghịch chuyển thần sầu, đôi mắt gã sáng rực lên như đuốc. Gã nhận ra cơ hội ngàn năm có một đã đến. Roi lôi điện – thứ vũ khí đáng sợ nhất khống chế phu mỏ phàm nhân – đã bị Vô Thần ca vô hiệu hóa hoàn toàn!


"Anh em!" Tăng A Ngưu gầm lên, tiếng gầm vang dội khắp khu mỏ số 9: "Roi lôi điện của gã béo đã bị Vô Thần ca phế bỏ rồi! Hắn không còn lôi điện để hành hạ chúng ta nữa! Trần gia coi phàm nhân chúng ta như cỏ rác, chôn sống anh em chúng ta dưới hầm sập! Hôm nay, không nổi dậy thì tất cả đều phải chết đói làm nô dịch! Đập tan gông xiềng, nổi dậy cướp mỏ!"


Lời kêu gọi của Tăng A Ngưu như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng oán hận tích tụ vạn năm của hàng vạn phu mỏ phàm nhân.


"Nổi dậy! Đập tan gông xiềng!"


"Giết chết gã béo tàn bạo! Đòi lại công lý cho anh em hầm số 9!"


Hàng vạn phu mỏ đồng loạt gầm vang, tiếng hô chấn động cả lòng đất sâu thẳm. Họ cầm búa khai mỏ bằng sắt đen rỉ sét, cuốc sắt, xẻng xúc đất lao vào như triều dâng thác đổ, bao vây chặt chẽ bục đá của Tào Béo và đám bảo an Trần gia.


Tào Béo hoảng sợ tột cùng, mặt cắt không còn giọt máu. Gã béo run rẩy thò tay vào túi áo khoác da, lôi ra một trận bàn khống chế mini phát sáng đỏ máu: "Lũ rác rưởi phàm nhân! Các ngươi dám nổi loạn? Ta sẽ kích hoạt Khống Chế Phu Mỏ Trận để nướng chín tất cả các ngươi!"


Gã định ấn ngón tay linh lực vào lõi trận bàn để kích hoạt lưới điện khống chế máu phu mỏ.


Diệp Vô Thần đứng từ xa, ánh mắt lờ đờ khẽ liếc qua. Hắn thản nhiên búng một giọt nước trà nóng từ bình giữ nhiệt inox rỉ sét bay thẳng qua không trung, găm chính xác vào góc chết thuật toán dẫn truyền năng lượng của trận bàn trong tay Tào Béo.


*Xèo...*


Giọt nước trà mang theo phù văn trà thủy họa trận thuật nghịch chuyển dòng linh khí. Trận bàn khống chế trong tay Tào Béo đột ngột phát ra tiếng nổ nhỏ, khói đen bốc lên nghi ngút, toàn bộ trận văn đỏ máu tắt lịm vĩnh viễn.


"Không... không thể nào! Trận bàn của ta!" Tào Béo gào lên trong tuyệt vọng.


"Đập!"


Tăng A Ngưu vung nửa chiếc búa khai mỏ sắt đen rỉ sét đập gãy xương chân của Tào Béo, khiến gã béo mập ngã quỵ xuống bục đá, la hét thảm thiết. Đám bảo an vũ trang Trần gia thấy cai mỏ bị phế, trận bàn bị hỏng, hoảng sợ vứt súng phù lôi kích bỏ chạy toán loạn nhưng đều bị hàng vạn phu mỏ phẫn nộ bao vây bắt giữ.


Tào Béo quằn quại dưới đất, hai chân gãy nát đau đớn tột cùng. Gã bị hàng chục phu mỏ vạm vỡ lôi xồng xộc xuống bục đá, kéo lê trên nền đất đầy bụi quặng sắc nhọn.


"Ân nhân! Gã béo này xử lý thế nào?" Tăng A Ngưu cung kính hỏi Diệp Vô Thần, lúc này toàn bộ phu mỏ đều nhìn Vô Thần bằng ánh mắt sùng bái như nhìn một vị cứu thế chủ.


Diệp Vô Thần thong thả nhấp một ngụm trà nóng tịnh hóa, uể oải chỉ tay về phía chiếc giếng cổ phong ấn bỏ hoang ở góc sân sau học viện:


"Ta nhớ phía sau trường có sợi xích sắt rỉ sét khóa giếng cổ bị bỏ hoang từ lâu. Mang sợi xích đen nặng hàng vạn cân đó ra đây, xích cổ gã béo này lại, bắt hắn quỳ gối sám hối trước vong linh những phu mỏ bị chôn sống ở khu ổ chuột."


"Tuân lệnh!"


Tăng A Ngưu phấn khích hét lớn. Phu mỏ nhanh chóng khiêng sợi xích sắt đen khổng lồ rỉ sét từ giếng cổ cấm địa ra, quấn chặt quanh cổ Tào Béo. Sợi xích nặng nề đè nặng lên nhục thân phế thải của gã béo tàn bạo, kéo gã quỳ rạp xuống bùn đất dơ bẩn trước sự chứng kiến, reo hò hả dạ của hàng vạn phàm nhân khu ổ chuột.


Tào Béo quỳ gối run rẩy, nước mắt nước mũi giàn giụa, dập đầu sám hối liên tục trong sự bất lực và nhục nhã tột cùng.


Cuộc nổi dậy tại khu mỏ số 9 đã thành công rực rỡ, phu mỏ phàm nhân chính thức chiếm quyền kiểm soát toàn bộ mỏ địa mạch bỏ hoang, giải phóng sức lao động nô dịch vạn năm.


Nhưng Diệp Vô Thần hiểu rõ, việc bẻ gãy nguồn cung cấp linh thạch khổng lồ này sẽ khiến tập đoàn Trần gia phát điên. Cơn bão tài phiệt thực sự chuẩn bị đổ bộ xuống học viện Giang Nam đô thị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!