Thảm Họa Dưới Lòng Đất
Sáng sớm hôm ấy, Giang Nam đô thị bao phủ bởi một tầng mây xám xịt, ẩm ướt. Cơn bão lôi đình từ lời đe dọa của Triệu Vô Cực ngày hôm qua dường như vẫn còn lảng vảng đâu đó trên bầu trời học viện, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Tại phòng bảo vệ cổng Nam rách nát của Học viện Tiên đạo Giang Nam, Diệp Vô Thần đang uể oải gác chân lên chiếc bàn gỗ sờn rách. Hắn thong thả nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo lên, nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo để làm dịu kinh mạch đang râm ran đau nhức. Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay phải, phong ấn đan điền tầng thứ nhất đang nhói buốt nhẹ, rỉ ra vài giọt máu xanh u lam quái dị.
"Mới sáng ra đã không cho người ta yên ổn uống trà." Vô Thần lẩm bẩm, đôi mắt lờ đờ như buồn ngủ vĩnh viễn khẽ liếc nhìn về phía mỏ địa mạch nằm sâu dưới lòng đất học viện.
*Ầm... ầm...*
Đột nhiên, một chấn động dữ dội từ lòng đất truyền lên, khiến chiếc ghế tựa sờn rách của hắn rung lắc kịch liệt. Tiếng nổ trầm đục vang vọng từ phía khu mỏ địa mạch Giang Nam, kéo theo một cột khói bụi xám xịt phun thẳng lên bầu trời qua các khe nứt địa chất.
"Không ổn! Sập hầm rồi!"
Tiếng la hét thất thanh của các học viên vang lên khắp các hành lang. Trương Tiểu Phàm gầy gò từ phòng tàng thư chạy thục mạng ra cổng Nam, gương mặt trắng bệch vì hoảng sợ, thở không ra hơi: "Vô Thần ca! Khu mỏ bỏ hoang số 9... bị sập hoàn toàn rồi! Hàng trăm phu mỏ phàm nhân đang bị chôn sống dưới đó!"
Thần thức Nguyên Anh vượt cấp của Vô Thần ngay lập tức bộc phát, quét nhanh xuống lòng đất qua Vấn tâm nhãn. Dưới độ sâu trăm trượng, hắn nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng: những khối đá địa mạch nặng hàng vạn tấn đổ sụp, đè nát các cột chống bằng sắt. Khí độc địa sát màu xanh lục độc hại bốc lên cuồn cuộn, bóp nghẹt hơi thở của những phu mỏ phàm nhân đang gào thét tuyệt vọng.
Ở phía trên miệng hầm, trưởng lão mỏ quặng Trần Cô Vân của Trần gia đang đứng khoanh tay, gương mặt gầy gò mặc trường bào màu xanh đậm thêu hình mây rách lộ ra vẻ tàn nhẫn tột cùng.
"Trưởng lão! Dưới đó còn hơn hai trăm phu mỏ phàm nhân! Chúng ta có cứu không?" Một tên thuộc hạ bảo an run rẩy hỏi.
Trần Cô Vân hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc lẹm thâm hiểm như rắn độc quét qua: "Cứu cái gì? Triệu Vô Cực vừa bị phế, Thẩm Hoài Sơn đột phá Nguyên Anh đang dòm ngó mỏ địa mạch này. Nếu để chuyện khai thác quá tải gây sập hầm lọt ra ngoài, ban giám sát Thần Điện sẽ có cớ can thiệp. Đội bảo an Lý Hùng nghe lệnh! Lập tức đổ bê tông bịt kín miệng hầm số 9 cho ta!"
"Nhưng... họ vẫn còn sống..."
"Câm miệng!" Trần Cô Vân quát lớn, Trúc Cơ hậu kỳ uy áp bùng phát đè nặng: "Phàm nhân không linh căn chỉ là cỏ rác lao động. Chết vài trăm đứa thì có sao? Bịt miệng hầm, xóa sạch dấu vết nhân chứng! Đứa nào dám hé răng, ta phế đan điền!"
*Ầm ầm ầm...*
Theo mệnh lệnh tàn bạo của Trần Cô Vân, những chiếc xe bọc thép ngự kiếm của đội bảo an Lý Hùng bắt đầu di chuyển, những vòi rồng khổng lồ phun dòng bê tông lỏng xám xịt, cuồn cuộn đổ xuống miệng hầm mỏ số 9 hòng chôn sống vĩnh viễn những phu mỏ tội nghiệp bên dưới.
Tại phòng bảo vệ, Diệp Vô Thần lẳng lặng đặt bình trà rỉ sét xuống bàn, kéo lại dải băng gạc đen trên tay phải cho chặt hơn. Ánh mắt lờ đờ của hắn đột nhiên trở nên lạnh lùng tột độ.
"Trần gia... các ngươi quả thực coi mạng người như cỏ rác."
Hắn đứng dậy, nhàn nhạt nói với Trương Tiểu Phàm: "Tiểu Phàm, mang theo giỏ vẽ bùa của ngươi. Chúng ta đi."
"Vô Thần ca, chúng ta đi đâu? Miệng hầm bị bịt kín rồi, làm sao xuống được?"
"Đi lối ngầm. Vạn Táng Cổ Mộ."
Vạn Táng Cổ Mộ là một lăng mộ cổ đại ẩn sâu dưới nền móng học viện, nơi chứa đầy các bẫy rập trận pháp lôi hỏa bạo liệt mà Vô Thần và Tiểu Phàm đã từng thám hiểm hờ trước đó. Lối đi sâu nhất của cổ mộ này vốn thông trực tiếp với trận nhãn phụ của mỏ địa mạch bỏ hoang, nhưng đã bị xích sắt phong ấn khóa chặt.
Hai người nhanh chóng lẻn vào lối xuống tăm tối phía sau tàng thư lâu. Sương mù ẩm ướt và mùi tử khí viễn cổ xộc vào mũi. Tiểu Phàm run rẩy cầm bút lông thô vẽ vài phù văn ngụy trang bằng nước trà lên vách đá để che giấu dao động thần thức.
Khi tiếp cận đến ranh giới giữa cổ mộ và hầm mỏ số 9, một vách đá rạn nứt khổng lồ chặn đứng lối đi. Phía bên kia vách đá, tiếng kêu khóc, tiếng cuốc sắt đập vào đá trong tuyệt vọng của phu mỏ vang lên nghẹt thở.
Tăng A Ngưu, người đại diện phu mỏ vạm vỡ, đang điên cuồng vung chiếc búa khai mỏ bằng sắt đen rỉ sét đập vào khối đá sập. Cơ bắp gã cuồn cuộn, mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy ròng ròng: "Đập! Đập mạnh lên anh em! Không đập vỡ khối đá này, tất cả chúng ta sẽ chết ngạt vì địa sát độc hại!"
Nhưng những khối đá địa mạch quá nặng, lại chứa đầy địa sát độc hại ăn mòn nhục thân phàm nhân. Từng phu mỏ kiệt sức ngã quỵ, làn da nổi gân xanh lục, ho ra máu đen do nhiễm độc nặng. Chiếc búa của Tăng A Ngưu cũng gãy đôi, gã quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa nhìn những người anh em đang lịm dần đi trong bóng tối ngột ngạt.
"Trời đất bất công... Phàm nhân chúng ta chỉ đáng làm củi đốt cho các ngươi sao?"
*Rắc... rắc...*
Đột nhiên, vách đá phía sau họ rạn nứt ra một lối đi nhỏ. Một thiếu niên gầy gò mặc đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu, tay cầm bình trà inox rỉ sét lững thững bước ra từ làn sương mù cổ mộ.
"Cứ khóc lóc thì đá có tự vỡ ra không?" Giọng nói thản nhiên, cụt ngủn của Diệp Vô Thần vang lên giữa không gian tăm tối.
"Ngươi... ngươi là bảo vệ học viện? Làm sao xuống được đây?" Tăng A Ngưu kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Tiểu Phàm, phân phát nước trà tịnh hóa cho họ uống." Vô Thần ra lệnh, mắt liếc nhìn khối đá sập khổng lồ nặng hàng vạn tấn đang đè nặng phía trên đầu họ, rung lắc như sắp sụp đổ hoàn toàn.
Kinh mạch tay phải của Vô Thần bắt đầu nhói buốt kịch liệt dưới lớp băng gạc đen. Hắn biết, nhục thân phàm nhân phế thải của mình chưa thể chịu đựng được trọng lực khổng lồ này nếu bộc phát trực diện. Nhưng hắn không có lựa chọn khác. Cứu người cũng là cứu lấy trận nhãn địa mạch học viện – nơi gác cổng yên bình của hắn.
"Thái Huyền Tử tiền bối, chuẩn bị bẻ cong quy tắc trọng lực." Vô Thần thầm gọi trong thức hải.
"Tiểu tử, bùa cổ của ngươi đang quá tải 90% dung tích! Nếu dùng thổ linh khí nghịch chuyển để nâng đỡ khối đá này, kinh mạch tay phải của ngươi sẽ bị xé rách nghiêm trọng đấy!" Tàn hồn Thái Huyền Tử cảnh báo gấp gáp từ trong bình trà.
"Sòng phẳng thôi. Mạng của hàng trăm người đáng giá hơn vài giọt máu phế thải của ta." Vô Thần nhạt nhẽo trả lời.
Hắn bước tới trước khối đá sập khổng lồ, hít một hơi thật sâu, rồi áp bàn tay phải quấn băng gạc đen trực tiếp vào bề mặt đá lạnh ngắt.
*Oanh!*
Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù ẩn sâu dưới đáy bình trà inox rỉ sét đột ngột phát sáng u lam rực rỡ xuyên qua lớp vải thô. Một luồng màng sương u lam sắc khổng lồ bộc phát từ lòng bàn tay Vô Thần, lan tỏa khắp khối đá sập.
Quy tắc trọng lực của thiên đạo hiện tại lập tức bị bẻ cong, nghịch chuyển hoàn toàn. Khối đá nặng hàng vạn tấn đột ngột trở nên nhẹ như lông hồng, lơ lửng giữa không trung dưới sự nâng đỡ của luồng sáng u lam.
*Phụt...*
Khóe miệng Vô Thần rỉ ra một vệt máu xanh u lam quái dị. Kinh mạch tay phải của hắn như bị vạn thỏi sắt nung xé rách, đau đớn thể xác cực hạn khiến hắn suýt chút nữa ngất đi. Dải băng gạc đen quấn chặt tay phải bắt đầu thấm đẫm huyết dịch màu xanh phát quang u tối.
"A Ngưu! Dẫn người men theo lối đi cổ mộ thoát ra ngoài nhanh! Ta không giữ được lâu đâu!" Vô Thần gầm nhẹ.
Tăng A Ngưu nhìn thấy cảnh tượng gã bảo vệ phế mạch đang dùng một tay nâng đỡ cả ngọn núi đá sập, kinh hoàng tột độ nhưng lập tức lấy lại tinh thần, hét lớn: "Anh em! Đi theo lối ngầm! Mau!"
Hàng trăm phu mỏ phàm nhân dìu dắt nhau chạy thục mạng qua lối đi cổ mộ dưới sự hướng dẫn của Trương Tiểu Phàm. Khi người phu mỏ cuối cùng bước qua an toàn, Vô Thần mới từ từ thu hồi thổ linh khí nghịch chuyển, lùi lại một bước.
*Ầm!!!*
Khối đá sập khổng lồ đổ sụp xuống, lấp kín hoàn toàn hầm mỏ số 9, cắt đứt vĩnh viễn lối đi phía sau.
Vô Thần quỳ một gối xuống đất, thở dốc nặng nề. Hắn thò tay trái run rẩy lau vệt máu xanh u lam trên khóe miệng, rồi nâng bình trà rỉ sét lên nhấp một ngụm trà nóng tịnh hóa để ép bớt địa sát độc hại ra ngoài lỗ chân lông dưới dạng khói đen.
Tăng A Ngưu quỳ sụp dưới chân hắn, dập đầu lia lịa, giọng nói run rẩy vì cảm động: "Ân nhân! Tăng A Ngưu tôi và hàng trăm anh em phu mỏ phàm nhân thề trung thành với người! Từ nay về sau, mạng của chúng tôi là của người!"
"Không cần trung thành." Vô Thần thản nhiên nhấp trà, giọng điệu lười biếng thường ngày quay trở lại: "Sòng phẳng thôi. Sau này khai thác được Thần Không Sa vụn thì chia cho ta một ít làm phí bảo an."
Đột nhiên, từ sâu trong phần hầm sập đổ nát vừa bị lấp kín, một luồng dao động linh khí cực kỳ dị thường bộc phát. Thần thức Nguyên Anh của Vô Thần nhói lên kịch liệt.
Dưới khe nứt sâu nhất của hầm mỏ số 9 rạn nứt, một luồng khí tức cổ thần cực mạnh, lạnh lẽo, thâm sâu và vĩ đại đột ngột rò rỉ ra bên ngoài, tạo thành những luồng sáng u lam sắc nhấp nháy nhịp nhàng như tiếng nhịp tim khổng lồ dưới đáy giếng cổ.
*Thình thịch... thình thịch...*
Cánh tay phải quấn băng gạc đen của Diệp Vô Thần đột ngột run lên bần bật, vết nứt phong ấn đan điền tầng thứ nhất bỗng dưng bùng phát linh quang cộng hưởng mãnh liệt chưa từng có, như thể muốn xé rách lớp băng gạc để lao về phía nguồn khí tức bí ẩn dưới lòng đất sâu thẳm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!