Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Gậy Ông Đập Lưng Ông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù trên Đỉnh Sương Mù cuồn cuộn như sóng triều xám xịt, nuốt chửng chút ánh sáng tàn lụi của mảnh trăng khuyết treo ngược giữa trời đêm.


Độc Cô Nhạn khẽ rùng mình, ngón tay đen sì dính đầy độc chất của gã run nhẹ khi chạm vào vành bình ngọc chứa Đoạn Trường Sa. Gã liếc nhìn chiếc lều vải thô màu xám của Thẩm Hoài Sơn, nụ cười âm hiểm lộ ra dưới lớp mạng che mặt màu đen. Chỉ cần một giọt Đoạn Trường Sa này hòa vào cốc nước linh tuyền tinh khiết đặt trên bục đá, toàn bộ cơ nghiệp Nguyên Anh kỳ của lão già chính trực kia sẽ biến thành mây khói trong vòng ba canh giờ. Triệu Vô Cực phó hiệu trưởng đã hứa, sau khi Thẩm Hoài Sơn ngã xuống, mỏ địa mạch học viện sẽ thuộc về Trần gia, và gã – Độc Cô Nhạn – sẽ có một vị trí trưởng lão cung phụng đầy vinh hoa phú quý tại Linh Châu Tiên Vực.


Cách đó ba trượng, sau thân cây cổ thụ rêu phong cổ kính, Diệp Vô Thần đang lẳng lặng đứng đó. Thân hình gầy gò của hắn gần như hòa tan hoàn toàn vào bóng tối nhờ Vô diện liễm khí thuật. Thần thức Nguyên Anh vượt cấp của hắn – thứ di sản từ ký ức cổ thần sâu thẳm trong thức hải – đang vận hành Vấn tâm nhãn một cách sắc bén, nhìn thấu từng dòng chảy linh lực độc hại màu xanh lục xám xịt phát ra từ cơ thể Độc Cô Nhạn.


"Kinh mạch phàm nhân của ta vẫn còn râm ran đau nhức sau biến cố giếng cổ phong ấn tối qua." Vô Thần thầm tính toán trong đầu, tay trái khẽ vuốt ve lớp vải thô bọc quanh chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo. "Nếu lao ra đánh cận chiến bằng thốn quyền, độc khí Luyện Khí cửu trọng của gã độc sư này chắc chắn sẽ xâm nhập vào vết nứt phong ấn trên tay phải của ta, gây ra bạo tẩu địa sát. Phải dùng mưu trí bẻ cong quy tắc."


Hắn khẽ thò tay vào túi áo bảo hộ sờn rách, lôi ra một viên sỏi nhỏ rỉ sét nhặt được từ hầm chứa phế liệu trận pháp. Ngón tay trỏ của hắn khẽ miết lên mặt sỏi, vận hành một tia thổ linh khí nghịch chuyển cực mỏng, khắc lên đó một phù văn nghịch biến thô sơ.


*Vút.*


Viên sỏi xé gió bay đi, không hướng về phía Độc Cô Nhạn, mà bắn thẳng vào một mắt xích năng lượng rạn nứt của trận pháp sương mù bảo vệ ngay phía trên đầu gã độc sư.


*Bốp!*


Tiếng va chạm cực nhỏ vang lên, kéo theo một luồng linh lực lôi hỏa tàn dư của trận pháp phát nổ nhẹ. Độc Cô Nhạn giật nảy mình, bản năng của một độc sư bị truy nã hằng năm trời khiến gã lập tức bộc phát thần thức Luyện Khí cửu trọng quét mạnh về hướng tiếng nổ.


Chính trong một giây ngắn ngủi gã bị đánh lạc hướng – khoảng thời gian mù hoàn hảo của thiên đạo trận pháp – Diệp Vô Thần đã hành động.


Nhục thân phàm nhân cực hạn của hắn bộc phát tốc độ đến mức tột cùng. Không có bất kỳ dao động linh lực nào phát ra, chỉ có một bóng mờ xé rách sương mù lướt qua bục đá thạch anh trong nháy mắt. Thần thức Nguyên Anh của hắn khống chế chính xác tuyệt đối lực bàn tay, tráo đổi cốc nước linh tuyền tinh khiết của Thẩm hiệu trưởng sang một bên, đồng thời lén đổ toàn bộ Đoạn Trường Sa kịch độc từ bình ngọc của Độc Cô Nhạn vào thẳng bình nước ấm dưỡng thần cá nhân đeo bên hông của chính gã độc sư. Để che mắt, hắn đổ đầy nước lọc phàm nhân từ bình giữ nhiệt của mình vào cốc linh tuyền trên bục đá.


Toàn bộ quá trình diễn ra trong chưa đầy một phần mười giây. Khi Độc Cô Nhạn quay đầu lại, gã chỉ thấy sương mù vẫn cuồn cuộn như cũ. Gã thở phào nhẹ nhõm, lẩm nhẩm mắng mỏ: "Hóa ra chỉ là trận pháp rạn nứt tự bạo linh khí. Đúng là tự dọa mình."


Gã nhìn xuống cốc nước trên bục đá, đắc ý đổ một giọt chất lỏng từ bình ngọc của mình vào (mà gã không biết lúc này chỉ là nước lã phàm nhân). Nhìn giọt nước hòa tan không để lại dấu vết, Độc Cô Nhạn cười khẩy đầy thỏa mãn.


Để duy trì Ám ảnh thuật và Phá trận phù suốt cả đêm, linh lực trong đan điền của Độc Cô Nhạn đã tiêu hao gần hết. Cảm thấy cổ họng khô rát và kinh mạch có dấu hiệu kiệt quệ, gã độc sư theo thói quen giật bình nước ấm dưỡng thần bên hông ra, mở nắp và ngửa cổ uống một ngụm lớn để phục hồi chân khí.


*Ực...*


Dòng nước ấm vừa trôi xuống cổ họng, nụ cười đắc ý trên gương mặt Độc Cô Nhạn đột ngột đông cứng lại.


*Ầm!*


Một luồng nhiệt lượng hủy diệt, lạnh lẽo và tàn bạo như vạn thỏi sắt nung chảy lập tức bùng phát từ thực quản, càn quét thẳng xuống đan điền của gã. Độc Cô Nhạn trợn trừng mắt, hai tay bấu chặt lấy cổ họng, bình nước rơi keng xuống đất.


"Đoạn... Đoạn Trường Sa?! Tại sao... tại sao lại ở trong bình của ta?!"


Độc Cô Nhạn gầm lên một tiếng khàn đục đầy tuyệt vọng. Kịch độc Đoạn Trường Sa cực độc ăn mòn đan điền tu sĩ Nguyên Anh, lúc này phát tác trên nhục thân Luyện Khí cửu trọng của gã giống như một lò lửa địa ngục thiêu rụi mọi thứ. Kinh mạch toàn thân gã nổi lên những đường gân màu đen xám ghê rợn, bốc ra luồng khói độc hôi thối ăn mòn da thịt. Gã điên cuồng vận hành Vạn Độc Phệ Linh Kinh hòng ép độc tố ra ngoài, nhưng càng vận hành, độc tố càng bám chặt vào đan điền, khiến linh lực Luyện Khí bạo tẩu kịch liệt.


*Rắc... rắc...*


Đan điền của Độc Cô Nhạn rạn nứt hoàn toàn. Linh lực bạo tẩu kết hợp với kịch độc Đoạn Trường Sa tạo thành một quả cầu năng lượng màu đen lục phình to trong lồng ngực gã.


"Triệu... Triệu Vô Cực! Ngươi hại ta!" Độc Cô Nhạn gào thét thảm thiết trong đêm tối sương mù.


*BÙNG!!!*


Một tiếng nổ chấn động đất trời vang lên giữa Đỉnh Sương Mù. Đan điền của Độc Cô Nhạn tự bạo hoàn toàn, tạo ra một luồng sóng xung kích kịch độc màu đen lục quét sạch sương mù xung quanh trong phạm vi mười trượng.


Diệp Vô Thần nấp sau cây cổ thụ, ngay lập tức nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét lên trước ngực. Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù ẩn dưới đáy bình tự động kích hoạt, phát ra một màng sương u lam mỏng manh, hấp thụ hoàn toàn luồng sóng xung kích kịch độc dội về phía hắn, chuyển hóa nó thành một luồng sinh khí ấm áp chảy dọc theo cánh tay phải đang quấn băng gạc đen, làm dịu đi cơn bỏng rát kinh mạch từ tối qua.


*Vù vù vù!*


Tiếng nổ tự bạo của Độc Cô Nhạn giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào kết giới bế quan của Thẩm hiệu trưởng. Nhưng thay vì khiến ông tẩu hỏa nhập ma, luồng oán khí và độc tố bị tịnh hóa bởi bùa cổ của Vô Thần vô tình tạo ra một khoảng trống linh khí tinh khiết cực lớn xung quanh chiếc lều vải xám.


*Oanh!*


Một luồng khí thế vĩ đại, chính trực và hạo nhiên đột ngột bùng phát từ trong chiếc lều xám, xé rách toàn bộ mây đen trên bầu trời Đỉnh Sương Mù. Ánh sáng vàng kim hạo hạo đãng đãng chiếu rọi khắp ngọn núi.


Thẩm Hoài Sơn đột phá Nguyên Anh sơ kỳ thành công!


Cửa lều vải xám mở toang, một lão nhân râu tóc bạc phơ, khoác trường bào màu xám nho nhã bước ra. Đôi mắt ông thâm thúy như tinh không, tỏa ra uy áp Nguyên Anh quét sạch toàn bộ tàn dư độc tố của Độc Cô Nhạn. Ông nhìn đống tro tàn đen ngòm của độc sư dưới đất, rồi liếc nhìn chiếc thước ngọc Hạo Nhiên đang lơ lửng bên cạnh, ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc tột độ.


"Kẻ nào... đã âm thầm bảo hộ ta bế quan?" Thẩm Hoài Sơn lẩm lẩm, quét thần thức Nguyên Anh vạn dặm xung quanh nhưng hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ ai.


Cách đó không xa, dưới chân núi, Diệp Vô Thần đã sớm thu hồi toàn bộ khí tức bằng Vô diện liễm khí thuật, lững thững vác chiếc bình trà rỉ sét đi xuống núi, bóng lưng gầy gò khuất dần vào sương đêm.


"Lão già đột phá thành công rồi... Đỡ mệt hẳn." Vô Thần lẩm bẩm, thong thả nhấp một ngụm trà nóng tịnh hóa kinh mạch.


***


Sáng hôm sau. Quảng trường Linh Kiếm của Học viện Tiên đạo Giang Nam đông nghẹt người. Toàn thể giảng viên, học viên và cả các phóng viên đô thị tu chân đang đổ dồn về bục đá tỷ thí trung tâm để chứng kiến kỳ Đại hội tỷ thí học viện Giang Nam.


Triệu Vô Cực phó hiệu trưởng ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bọc da sang trọng trên khán đài cao. Gương mặt gã giả nhân giả nghĩa với nụ cười nịnh bợ thường ngày, nhưng ánh mắt lại không ngừng lóe lên vẻ đắc ý tột độ. Gã vuốt ve chiếc nhẫn trữ vật chứa đầy linh thạch thượng phẩm do Trần gia hối lộ, thầm nghĩ: "Giờ này chắc Thẩm Hoài Sơn đã bị Đoạn Trường Sa phế bỏ đan điền, mạng sống chỉ còn tính bằng giờ. Đợi lát nữa, ta sẽ công bố tin hiệu trưởng đột ngột lâm bệnh nặng, rồi dùng quyền phó hiệu trưởng để ký khế ước chuyển nhượng mỏ địa mạch cho Trần gia. Giang Nam này sẽ là của ta!"


Trịnh Vĩ đứng phía dưới khán đài, tay quấn băng gạc, vẻ mặt hống hách nhìn đám học viên phế mạch nghèo khổ ở Khu nhà xám số 4 đầy khinh bỉ. Gã đang chờ đợi Triệu Vô Cực lên tiếng để bắt đầu đợt thanh lọc học viện.


Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, bước ra mép khán đài, hắng giọng lớn tiếng công bố thông qua trận pháp khuếch đại âm thanh:


"Hỡi toàn thể giảng viên và học viên học viện Giang Nam! Hôm nay, trong kỳ đại hội tỷ thí trọng đại này, ta có một tin buồn cần thông báo. Hiệu trưởng Thẩm Hoài Sơn của chúng ta, do tuổi già sức yếu, đêm qua đã gặp tai nạn bế quan tẩu hỏa nhập ma, hiện đang lâm bệnh nặng không thể quản lý học viện. Vì tương lai của học viện, ta – phó hiệu trưởng Triệu Vô Cực – sẽ tạm thời tiếp quản toàn bộ quyền hạn và ký khế ước liên minh chiến lược với Tập đoàn Trần gia để..."


"Ngươi muốn ký khế ước gì với Trần gia, Triệu Vô Cực?"


Một giọng nói điềm tĩnh, hạo nhiên nhưng chứa đựng uy áp khổng lồ đột ngột vang lên từ chín tầng mây, cắt ngang lời ngụy biện của gã phó hiệu trưởng phản bội.


*Oanh!*


Bầu trời phía trên Quảng trường Linh Kiếm đột ngột bừng sáng ánh kim quang. Thẩm Hoài Sơn từ trên không trung bước từng bước đi xuống, giống như đang bước trên những bậc thang vô hình. Trường bào xám bay phấp phới, thước ngọc Hạo Nhiên lơ lửng quanh người tỏa ra đạo quang vàng kim hạo hạo đãng đãng, đè nặng xuống toàn bộ quảng trường.


"Nguyên... Nguyên Anh kỳ?!"


Triệu Vô Cực kinh hoàng hét lên, chiếc ghế bọc da phía sau gã bị uy áp đè nát vụn lập tức. Gã quỳ rụp xuống sàn gỗ khán đài, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như tắm, đan điền Trúc Cơ trung kỳ của gã run rẩy điên cuồng trước uy áp Nguyên Anh sơ kỳ tuyệt đối.


Toàn thể học viên và giảng viên học viện Giang Nam đồng loạt xôn xao kinh ngạc tột độ. Trần Bằng béo ú và Trương Tiểu Phàm reo hò phấn khích: "Hiệu trưởng đột phá Nguyên Anh rồi! Học viện chúng ta có Nguyên Anh đại lão bảo hộ!"


Thẩm Hoài Sơn đáp xuống bệ đá tỷ thí Quảng trường Linh Kiếm. Ông vung tay phải, chiếc thước ngọc Hạo Nhiên lập tức hóa thành một đạo kim quang khổng lồ, khóa chặt hoàn toàn Triệu Vô Cực lơ lửng giữa không trung.


"Triệu Vô Cực! Ngươi cấu kết với tài phiệt Trần gia, thuê độc sư Độc Cô Nhạn lẻn vào Đỉnh Sương Mù hạ độc Đoạn Trường Sa hòng phế bỏ đan điền của ta để cướp đoạt mỏ địa mạch học viện! Ngươi có biết tội của mình chưa?!" Giọng nói của Thẩm hiệu trưởng vang dội như sấm sét, đập tan mọi đạo tâm giả tạo của Triệu Vô Cực.


"Hiệu trưởng... oan uổng! Ta không hề biết Độc Cô Nhạn là ai! Ngươi không có chứng cứ!" Triệu Vô Cực điên cuồng gào thét, cố gắng ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm.


*Bịch!*


Thẩm Hoài Sơn ném mạnh chiếc bình ngọc màu đen chứa tàn dư Đoạn Trường Sa và chiếc nhẫn trữ vật chứa linh thạch hối lộ có khắc ấn ký riêng của Triệu Vô Cực xuống mặt đất bệ tỷ thí.


"Đống tro tàn tự bạo của Độc Cô Nhạn vẫn còn lưu lại độc tố Đoạn Trường Sa trùng khớp hoàn toàn với bình độc dược tìm thấy trong phòng làm việc của ngươi! Chiếc nhẫn trữ vật chứa khế ước ngầm này chính là bằng chứng đanh thép nhất!" Thẩm Hoài Sơn lạnh lùng tuyên bố.


Triệu Vô Cực nhìn chiếc nhẫn trữ vật bị văng ra, mặt cắt không còn giọt máu. Gã biết mình đã hoàn toàn bại lộ. Sự tự tin của gã bị đập tan nát dưới thước ngọc Hạo Nhiên.


"Hiệu trưởng... tha mạng! Ta chỉ bị Trần gia ép buộc!" Triệu Vô Cực quỳ rạp dưới đất khóc lóc van xin.


"Tha mạng? Ngươi bán đứng đồng nghiệp, mưu hại hiệu trưởng, coi học viên phế mạch nghèo khổ như cỏ rác để trục lợi! Học viện Giang Nam không chứa chấp kẻ phản đồ đê tiện như ngươi!"


Thẩm Hoài Sơn bước tới, thước ngọc Hạo Nhiên gõ nhẹ vào đỉnh đầu Triệu Vô Cực.


*Rắc... oanh!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong cơ thể Triệu Vô Cực. Đan điền Trúc Cơ trung kỳ của gã bị linh lực hạo nhiên đập nát hoàn toàn, phế bỏ sạch tu vi tích lũy trăm năm. Triệu Vô Cực hộc ra một ngụm máu tươi, ngã quỵ xuống bệ đá tỷ thí, biến thành một phế nhân phàm nhân không còn một tia linh khí.


Trước khi hoàn toàn ngất đi do đau đớn thể xác, Triệu Vô Cực ngẩng đầu lên, gương mặt vặn vẹo điên cuồng gào thét đầy căm hận:


"Thẩm Hoài Sơn! Ngươi phế bỏ tu vi của ta... Trần gia sẽ không tha cho ngươi! Trần Thiên Bá gia chủ đã chuẩn bị hành động! Chúng sẽ san bằng học viện này! San bằng mỏ địa mạch! Các ngươi... tất cả các ngươi đều phải chết!"


Tiếng gào thét điên cuồng của kẻ phản bội vang vọng khắp Quảng trường Linh Kiếm, gieo rắc một bầu không khí căng thẳng tột độ và sát cơ lạnh lẽo bao trùm lên toàn bộ học viện Giang Nam.


Ở một góc khuất xa xôi nơi cổng Nam học viện, Diệp Vô Thần đang ngồi tựa lưng vào chiếc ghế tựa sờn rách trong phòng bảo vệ rách nát. Hắn thong thong nhấp một ngụm trà nóng tịnh hóa kinh mạch từ chiếc bình trà inox rỉ sét móp méo, đôi mắt lờ đờ nhìn về phía tiếng gào thét xa xăm.


"San bằng học viện sao..." Vô Thần lẩm bẩm, kéo dải băng gạc đen quấn chặt tay phải rỉ ít máu xanh u lam cho chặt hơn. "Lại sắp không có trà yên ổn để uống rồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!