Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Sát Cơ Nơi Đỉnh Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng thình thịch trầm đục như nhịp tim khổng lồ từ sâu dưới đáy giếng cổ cạn tối tăm đột ngột vang lên, chấn động mạnh mẽ vào thức hải thần thức của hai người, khóa chặt không gian cấm địa trong một bầu không khí đầy bí ẩn và sát cơ nghẹt thở.


Trương Tiểu Phàm gầy gò đứng bên cạnh miệng giếng cổ, hai tay ôm chặt lấy chiếc giỏ tre nhỏ đựng ve chai, hàm răng va vào nhau lập cập. Luồng uy áp vô hình dội lên từ lòng đất mạnh đến mức khiến hộ thể linh khí mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí nhị trọng như cậu muốn vỡ nát. Nếu không có lớp màn sương nước trà ngụy trang đang không ngừng tịnh hóa không khí xung quanh, có lẽ Tiểu Phàm đã quỳ sụp xuống ngay lập tức.


"Vô... Vô Thần ca, tiếng gì thế này? Đệ cảm giác như lồng ngực mình sắp nổ tung ra rồi!" Tiểu Phàm run rẩy nói, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.


Diệp Vô Thần vẫn đứng tựa lưng vào miệng giếng cổ cạn. Gương mặt hắn vẫn giữ vẻ lờ đờ, lười biếng như buồn ngủ vĩnh viễn, nhưng đôi mắt híp lại khẽ lóe lên một tia sáng u lam sắc thâm sâu như tinh không viễn cổ. Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay phải, phong ấn đan điền tầng thứ nhất đang nhói buốt kịch liệt. Vết nứt phong ấn vừa xuất hiện lúc nãy đang điên cuồng hấp thụ luồng khí tức cổ thần rò rỉ ra từ giếng cổ, mang lại một cảm giác ấm áp ôn nhu nhưng cũng đầy áp lực đau đớn thể xác cực hạn.


"Nhịp tim của một kẻ thù cũ thôi. Không có gì đâu." Vô Thần thản nhiên buông một câu cụt ngủn, tay trái nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo lên, thong thả nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo.


Dòng nước trà ấm nóng trôi xuống cổ họng, ngay lập tức kích hoạt bùa nghịch chuyển ẩn dưới đáy bình. Một luồng linh lực tịnh hóa dịu mát nhanh chóng lan tỏa, ép ngược những vệt máu màu xanh u lam đang rỉ ra dưới lớp băng gạc đen quay trở lại kinh mạch, làm dịu đi cơn bỏng rát dữ dội dọc cánh tay phải.


"Thằng nhóc lười biếng kia!" Giọng nói già nua, khàn khàn của Thái Huyền Tử từ trong làn khói trà bốc lên khẽ vang vọng bên tai Vô Thần. "Đây là phản ứng cộng hưởng của nhục thân cổ thần dưới đáy giếng với phong ấn đan điền của ngươi. Tiếng nhịp tim này dẫu trầm đục nhưng đã bắt đầu dao động đến vách ngăn giới diện. Mau đưa thằng nhóc trận pháp kia rời khỏi đây! Trận pháp ngụy trang nước trà của nó chỉ che giấu được khí tức, chứ không ngăn được các tu sĩ cấp cao dùng thần thức quét tìm nếu họ tiến đến gần đâu!"


Vô Thần lờ đờ gật đầu. Hắn vỗ nhẹ vào vai Trương Tiểu Phàm đang run rẩy bên cạnh:


"Tiểu Phàm, trận pháp ngụy trang vẽ bằng nước trà của đệ rất tốt. Nhưng giờ muộn rồi, về Khu nhà xám số 4 ngủ đi. Ở đây lạnh lắm, không tốt cho xương khớp đâu."


"Nhưng còn ca..." Tiểu Phàm lo lắng nhìn cánh tay quấn băng gạc đen vẫn đang khẽ run lên của Vô Thần.


"Ta là bảo vệ gác cổng, đêm nay trực ca khuya mà. Đi đi, đừng lải nhải nữa, tốn sức lắm." Vô Thần uể oải xua tay, lững thững bước ngược ra lối đi ngầm bỏ hoang, bóng lưng gầy gò nhanh chóng hòa vào sương đêm ẩm ướt.


Tiểu Phàm cắn răng, ôm lấy giỏ tre rồi nhanh chóng men theo lối cũ trở về ký túc xá phế mạch. Cậu biết, Vô Thần ca luôn hành sự sòng phẳng và có những tính toán vượt xa tầm hiểu biết của mình. Ở lại chỉ làm vướng chân anh.


***


Nửa đêm. Trời về khuya càng lúc càng lạnh, sương mù xám đục từ sông Linh Giang bốc lên, bao phủ toàn bộ Học viện Tiên đạo Giang Nam trong một màn sương mờ mịt.


Diệp Vô Thần ngồi tựa lưng vào chiếc ghế tựa sờn rách trong phòng bảo vệ rách nát gác cổng Nam. Chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo đặt trên bàn gỗ, làn khói trắng mỏng manh bốc lên nghi ngút mang theo hương trà phàm nhân nhạt nhẽo. Hắn gác chân lên bàn, đôi mắt lờ đờ như đang ngủ say, nhưng thần thức Nguyên Anh vượt cấp bên trong thức hải lại đang không ngừng quét qua phạm vi một trăm mét xung quanh cổng trường.


*Vấn tâm nhãn – Kích hoạt.*


Trong nhãn quan thần thức của Vô Thần, thế giới hiện lên dưới dạng những dòng chảy năng lượng phức tạp. Những học viên phế mạch đang ngủ say trong Khu nhà xám số 4 tỏa ra luồng sinh mệnh lực mỏng manh nhưng dẻo dai. Ở phía xa, những trạm sạc linh khí của Trần gia phát ra ánh sáng xanh lục độc hại nhấp nháy định kỳ.


Đột nhiên, gió đêm đổi hướng. Một luồng gió lạnh từ phía ngoại ô thổi qua cổng Nam học viện, mang theo một mùi dược liệu vô cùng nhạt nhẽo, gần như không thể phát hiện bằng khứu giác phàm nhân.


Nhưng đối với Vô Thần, mùi hương này lại vô cùng quen thuộc và đáng sợ. Đó là mùi tanh hôi nhạt nhẽo của Đoạn Trường Sa – loại kịch độc chuyên dùng để ăn mòn và phế bỏ hoàn toàn đan điền của tu sĩ Nguyên Anh kỳ.


"Mùi độc dược..." Vô Thần khẽ nhíu mày dưới lớp tóc rối. "Hơn nữa còn đi kèm với một luồng sát ý chân thật đang ẩn giấu cực sâu."


Hắn tập trung thần thức Vấn tâm nhãn về hướng luồng gió độc thổi tới. Ở rìa tường rào học viện, một bóng đen gầy gò, khoác áo choàng đen bốc ra mùi hóa chất luyện đan độc hại đang sử dụng Ám ảnh thuật để lướt qua các chốt canh gác. Bóng đen di chuyển cực nhanh và khéo léo, gần như hòa tan vào những bóng râm của cây xanh và sương mù dày đặc.


*Cạch... cạch...*


Tiếng bước chân tuần tra đêm của Ngô Dũng, đội phó bảo an học viện, vang lên đều đặn trên con đường rải sỏi gần đó. Ngô Dũng cầm dùi cui điện tích hợp phù văn lôi kích, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh. Tuy nhiên, khi Ngô Dũng đi ngang qua vách tường nơi bóng đen đang ẩn nấp, gã hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường. Sự chênh lệch cảnh giới giữa một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ ẩn giấu như Ngô Dũng và kẻ đột nhập quá lớn.


Bóng đen đợi Ngô Dũng đi qua, khẽ cười lạnh một tiếng khinh miệt dưới lớp mạng che mặt màu đen, rồi tiếp tục lướt đi như một bóng ma, hướng thẳng về phía Đỉnh sương mù – ngọn núi nhỏ biệt lập phía sau học viện.


"Độc Cô Nhạn..." Giọng nói trầm thấp của Thái Huyền Tử vang lên trong thức hải Vô Thần. "Kẻ này là một độc sư tà đạo khét tiếng Luyện Khí cửu trọng. Hắn mang theo Đoạn Trường Sa lẻn vào đây, mục tiêu chắc chắn là Thẩm Hoài Sơn đang bế quan đột phá Nguyên Anh trên Đỉnh sương mù."


Diệp Vô Thần lững thững hạ chân xuống đất, tay trái nhấc chiếc bình trà rỉ sét lên. Ánh mắt hắn nhìn về phía ngọn núi nhỏ mờ ảo sau trường, nơi sương mù trận pháp đang bao phủ dày đặc.


"Thẩm hiệu trưởng dẫu sao cũng là người duy nhất bảo lãnh cho phòng bảo vệ của ta hoạt động tự do. Nếu lão già đó bị phế, Trần gia sẽ ngay lập tức san bằng cái cổng Nam này. Lúc đó, ta làm sao ngồi uống trà lười biếng được nữa?" Vô Thần lầm bẩm, giọng điệu đầy vẻ bất đắc dĩ nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.


Hắn biết rõ kẻ đứng sau chỉ đạo vụ ám hại này không ai khác ngoài Triệu Vô Cực – phó hiệu trưởng phản bội luôn muốn bán đứng mỏ địa mạch học viện cho Trần gia để đổi lấy vinh hoa phú quý tại Linh Châu. Triệu Vô Cực muốn Thẩm hiệu trưởng phải chết trong kỳ bế quan đột phá này để dễ dàng tiếp quản quyền lực học viện.


"Muốn phá hoại cuộc sống cá mặn của ta... thì phải trả giá sòng phẳng."


Vô Thần vận hành Vô diện liễm khí thuật, thu nhỏ hoàn toàn thức hải thần thức và khí tức nhục thân phàm nhân vào một điểm cực nhỏ dưới đáy đan điền trống rỗng. Ngay lập tức, toàn bộ hơi thở của hắn biến mất hoàn toàn khỏi thế giới, giống như một khúc gỗ mục hay một viên sỏi phàm nhân bên lề đường. Hắn lẳng lặng bước ra khỏi phòng trực, lướt đi trong sương mù dày đặc mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào, bám sát theo dấu vết độc tố của Độc Cô Nhạn.


***


Đỉnh sương mù quanh năm bao phủ bởi sương mù trận pháp ảo ảnh – thứ trận pháp do chính Thẩm hiệu trưởng thiết lập để ngăn cản người ngoài quấy nhiễu kỳ bế quan đột phá Nguyên Anh kỳ của mình. Sương mù ở đây dày đặc đến mức giơ tay không thấy năm ngón, lạnh thấu xương và chứa đựng những ảo ảnh phản chiếu nỗi sợ hãi tâm linh của kẻ xâm nhập.


Độc Cô Nhạn đứng dưới chân núi, gương mặt xám ngoét dưới mạng che mặt khẽ nhếch lên đầy vẻ tự tin. Hắn lôi từ trong ngực áo ra một tấm phù văn màu đen xám – Phá trận phù cấp trung phẩm do Triệu Vô Cực cung cấp.


*Hưu... bùng!*


Độc Cô Nhạn truyền linh lực độc sư vào tấm phù, ném mạnh về phía màn sương mù bảo vệ. Tấm phù bùng phát một luồng ánh sáng độc hại màu xanh xám, nhắm thẳng vào góc tiếp giáp năng lượng của trận pháp sương mù, bẻ gãy một góc kết giới bảo vệ của hiệu trưởng.


*Rắc... rắc...*


Một khe nứt nhỏ không tiếng động xuất hiện trên màn sương bảo vệ. Độc Cô Nhạn đắc ý, lập tức dùng Ám ảnh thuật lách người xuyên qua khe nứt, tiến sâu lên đỉnh núi. Hắn hoàn toàn tự tin vào cấm thuật tàng hình của mình, không hề biết rằng ở phía sau, cách hắn chưa đầy mười trượng, một gã bảo vệ gầy gò mặc đồng phục sờn rách, tay cầm bình trà rỉ sét đang lặng lẽ bước qua khe nứt kết giới ngay sau hắn.


Diệp Vô Thần bước đi thong thả giữa màn sương mù dày đặc của Đỉnh sương mù. Thần thức Vấn tâm nhãn của hắn khóa chặt từng bước di chuyển của Độc Cô Nhạn. Sương mù ảo ảnh phản chiếu nỗi sợ hãi tâm linh hoàn toàn vô dụng trước ý chí cổ thần vĩ đại ẩn sâu trong linh hồn hắn. Đối với Vô Thần, màn sương này chỉ giống như một lớp khói trà nhạt nhẽo không hơn không kém.


"Nhóc con, độc sư này hành sự rất cẩn trọng." Thái Huyền Tử ngưng tụ một tia ý niệm truyền âm. "Hắn không dùng linh lực bộc phát mạnh để tránh đánh động đến Thẩm Hoài Sơn đang ở trạng thái nhạy cảm đột phá. Hắn định dùng Đoạn Trường Sa hòa vào cốc nước tịnh hóa kinh mạch mà hiệu trưởng đặt trước lều bế quan hằng ngày. Loại độc này không màu không mùi, một khi uống vào, đan điền Nguyên Anh sẽ bị ăn mòn rách nát trong vòng ba canh giờ mà không có cách nào cứu vãn."


"Mưu kế hèn hạ thật." Vô Thần lẩm bẩm, tay trái khẽ siết chặt chiếc bình trà giữ nhiệt inox. "Nhưng muốn hạ độc trước mặt một kẻ chuyên lọc tạp chất trà như ta... đúng là múa rìu qua mắt thợ."


Hắn không trực tiếp ra tay đánh nhau với Độc Cô Nhạn. Nhục thân phàm nhân hiện tại của hắn đang bị bỏng rát nhẹ sau biến cố giếng cổ tối qua, nếu bộc phát kình lực thốn quyền phàm nhân cận chiến trực diện với một độc sư cửu trọng đầy kịch độc trên người, rủi ro bị nhiễm độc bạo tẩu kinh mạch là rất lớn. Hắn chọn cách bám đuôi, sử dụng mưu trí và quy tắc nghịch chuyển để 'gậy ông đập lưng ông' một cách sòng phẳng nhất.


Độc Cô Nhạn di chuyển lên gần đỉnh núi. Ở giữa khoảng đất trống bằng phẳng bao phủ bởi sương mù dày đặc, một chiếc lều bế quan bằng vải thô màu xám hiện ra. Trước cửa lều, trên một bục đá thạch anh nhỏ, đặt một cốc nước linh tuyền tinh khiết tỏa ra linh quang ấm áp – cốc nước tịnh hóa kinh mạch hằng ngày của Thẩm hiệu trưởng dùng để ổn định đạo cơ trong quá trình đột phá.


Độc Cô Nhạn khẽ cười một tiếng âm hiểm. Hắn tiếp cận sát lều bế quan của hiệu trưởng, từ trong tay áo lôi ra một bình ngọc nhỏ màu đen chứa đầy Đoạn Trường Sa kịch độc. Ngón tay đen sì dính đầy độc chất của hắn khẽ mở nắp bình, chuẩn bị đổ chất độc không màu không mùi vào cốc nước linh tuyền.


Vô Thần nấp sau một thân cây cổ thụ rêu phong cách đó ba trượng, đôi mắt lờ đờ khẽ híp lại, tay trái nâng bình trà inox rỉ sét lên chuẩn bị kích hoạt bẫy nghịch chuyển trong khoảng thời gian mù của thiên đạo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!