Bí Mật Giếng Cổ Và Khởi Đầu Cuộc Nổi Dậy
Bóng tối dưới lối đi ngầm bỏ hoang sau Học viện Tiên đạo Giang Nam đặc quánh như mực, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những kẽ đá rêu phong vọng lại, tạo nên những âm thanh đơn điệu đến lạnh người.
Diệp Vô Thần áp tay phải quấn băng gạc đen chặt chẽ vào vách đá rạn nứt trước mặt. Luồng lôi quang tàn dư từ ngọc bài sứt mẻ của Lôi tộc – thứ mà Lão Tần đã âm thầm nhét vào tay hắn trước đó – đột ngột phát sáng rực rỡ. Ánh sáng lôi điện màu tím nhạt uốn lượn như những con rắn nhỏ, len lỏi qua từng khe nứt của đá tảng, vẽ nên một đồ hình trận pháp cổ xưa đang dần bị kích hoạt.
*Ầm... rắc...*
Tiếng đá cọ xát nặng nề vang lên. Vách đá trước mặt từ từ dịch chuyển sang hai bên, để lộ ra một lối đi hẹp chỉ đủ một người đi qua, bốc lên mùi ẩm mốc và bụi bặm của hàng ngàn năm phong kín. Luồng khí tức cổ thần rò rỉ ra từ bên trong mang theo một hơi ấm dịu nhẹ, khiến đan điền trống rỗng của Vô Thần rung động kịch liệt. Vết nứt phong ấn dưới lớp băng gạc đen trên tay phải hắn đột nhiên nhói buốt, phát ra luồng linh quang u lam sắc nhịp nhàng.
"Vô Thần ca... đằng sau vách đá này thực sự có một cấm địa sao?" Trương Tiểu Phàm gầy gò đứng phía sau, tay ôm chặt chiếc giỏ tre nhỏ đựng ve chai và mực vẽ trận, giọng nói run rẩy nhưng đôi mắt lại sáng rực lên vì phấn khích.
"Đi thôi. Đừng nói nhiều, tốn sức lắm." Vô Thần thản nhiên buông một câu, tay trái nâng chiếc bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét móp méo lên nhấp một ngụm trà xanh phàm nhân nhạt nhẽo để làm dịu kinh mạch đang râm ran đau nhức, rồi lững thững bước vào bóng tối.
Càng đi sâu vào trong, không gian càng mở rộng ra thành một hang động khổng lồ dưới lòng đất. Ở chính giữa hang động, một chiếc giếng cạn cổ kính xây bằng những khối đá đen u minh sần sùi hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo. Quanh miệng giếng, những sợi xích sắt đen khổng lồ nặng hàng vạn cân – Xích sắt khóa giếng cổ – quấn chặt lấy nhau như những con mãng xà khổng lồ đang ngủ say, khảm đầy những trận văn lôi hỏa bạo liệt của thượng giới.
"Đây... đây chính là Giếng cổ phong ấn!" Trương Tiểu Phàm lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ vào những sợi xích sắt đen. "Ngộ tính trận pháp của đệ cho thấy, những trận văn trên sợi xích này không phải là trận pháp đô thị thông thường. Nó... nó chứa đựng quy tắc thiên quy vô cùng đáng sợ!"
"Đương nhiên là đáng sợ rồi. Đó là Thiên Quy Tỏa của Thập Đại Tiên Đế thượng giới dùng để bòn rút địa mạch nhân gian mà."
Một giọng nói già nua, khàn khàn nhưng đầy vẻ giễu cợt đột ngột vang lên từ làn khói trà bốc lên nghi ngút từ chiếc bình trà giữ nhiệt của Vô Thần. Làn khói trắng u lam sắc ngưng tụ lại giữa không trung, hóa thành hình dáng mờ ảo của một lão nhân râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào cổ xưa vẽ đầy ký hiệu thiên văn.
"Thái Huyền Tử tiền bối!" Trương Tiểu Phàm cung kính cúi đầu chào tàn hồn trận sư viễn cổ.
Thái Huyền Tử không thèm liếc nhìn Tiểu Phàm, chỉ quay sang gõ nhẹ vào đầu Diệp Vô Thần đang lười biếng ngáp dài một cái:
"Thằng nhóc lười biếng kia! Ngươi rốt cuộc cũng chịu tìm đến đây rồi. Chiếc giếng cạn này chính là một trong những trận nhãn sống phong ấn một phần nhục thân của vị cổ thần sáng thế năm xưa – cụ thể là phần xương cánh tay phải của ngươi đấy! Thập Đại Tiên Đế ngàn năm trước đã ngụy tạo lịch sử, dùng Thiên Quy Tỏa khóa chặt miệng giếng này để bòn rút năng lượng cổ thần gửi lên thượng giới, đồng thời biến đan điền của ngươi thành phế mạch để che mắt thiên hạ."
Diệp Vô Thần nhíu mày, nhìn cánh tay phải quấn băng gạc đen đang run rẩy của mình. Sự cộng hưởng từ sâu dưới đáy giếng cổ khiến đan điền hắn nóng rực như lửa đốt.
"Tiền bối, nói ít thôi, giải thích nhiều mệt người lắm. Bây giờ làm sao để tiếp cận miệng giếng?" Vô Thần lẩm bẩm.
"Hừ, vội vàng cái gì!" Thái Huyền Tử vuốt râu cười lạnh. "Trần gia kích hoạt Trận bàn khóa địa mạch ở ngoài kia đã vô tình đánh động đến hệ thống tự vệ của xích sắt khóa giếng cổ này. Ngươi chỉ cần bước tới gần ba trượng, lồng bảo hộ lôi hỏa sẽ tự động kích hoạt thiêu rụi ngươi ngay lập tức!"
Trương Tiểu Phàm nghe vậy, không tin tà, liền lấy ra một tờ giấy phù thô thông thường, ném mạnh về phía miệng giếng hòng thử nghiệm.
*Hưu... bùng!*
Viên sỏi chưa kịp tiếp cận miệng giếng trong vòng ba trượng, không khí xung quanh đột ngột rạn nứt. Một lồng bảo hộ bằng lôi đình và hỏa diễm đỏ rực rít gào bùng phát từ những sợi xích sắt đen, thiêu rụi tờ giấy phù của Tiểu Phàm thành tro bụi trong chớp mắt. Sức nóng khủng khiếp và uy áp lôi hỏa bạt mạng dội ngược lại khiến Trương Tiểu Phàm ngã nhào ra đất, mặt cắt không còn giọt máu.
"Đáng sợ quá... Đệ hoàn toàn không thể phá vỡ nó bằng phù lục thông thường!" Tiểu Phàm run rẩy nói.
"Ta đã bảo rồi mà." Thái Huyền Tử hừ lạnh. "Quy tắc lôi hỏa này được thiết lập bởi chấp pháp sứ giả thượng giới, tu sĩ dưới Kim Đan cảnh chạm vào là chết chắc. Nhưng... chúng ta không cần dùng bạo lực phá vỡ nó."
Tàn hồn lão nhân bay lơ lửng quanh miệng giếng, chỉ ngón tay ảo ảnh vào những khối đất đá ẩm ướt xung quanh chân giếng cổ:
"Quy tắc lôi hỏa của Thiên Quy Tỏa vận hành dựa trên sự liên kết năng lượng hỏa tính của địa mạch dưới lòng đất học viện. Muốn bẻ gãy lồng bảo hộ lôi hỏa này mà không gây ra tiếng động lớn đánh động đến giám sát viên ngầm Ngụy Quân Tử, ngươi phải dùng 'thổ linh khí nghịch chuyển' để cắt đứt liên kết đất đá ở chân giếng cổ, làm sụp đổ hoàn toàn dòng năng lượng hỏa tính dẫn truyền lên xích sắt."
Diệp Vô Thần nhắm mắt lại, bộc phát thần thức Nguyên Anh vượt cấp quét qua không gian xung quanh giếng cổ. Trong nhãn quan thần thức của hắn, lồng bảo hộ lôi hỏa đỏ rực hiện lên với hàng vạn đường chỉ năng lượng đan chéo phức tạp, nhưng ở phần tiếp giáp với mặt đất đá ẩm ướt dưới chân giếng, dòng năng lượng hỏa diễm lại bị nghẽn nhẹ định kỳ do cấu trúc địa chất thay đổi.
"Nhìn thấy kẽ hở rồi." Vô Thần lẩm bẩm.
Hắn tiến lên một bước, đứng ngay sát rìa phạm vi ba trượng nguy hiểm. Tay phải quấn băng gạc đen từ từ đưa ra, lòng bàn tay hướng xuống mặt đất đá dưới chân giếng cổ. Hắn không vận hành linh lực tu vi thông thường, mà câu động Thiên Mệnh Nghịch Chuyển Phù ẩn sâu dưới đáy bình trà inox, vận hành chân khí nghịch chuyển truyền thẳng xuống lòng đất.
*Rầm... rầm...*
Mặt đất đá dưới chân giếng cổ đột ngột rung chuyển nhẹ. Luồng thổ linh khí nguyên thủy màu vàng đất từ bốn phía bị chân khí nghịch chuyển của Vô Thần bóp méo, đảo ngược dòng chảy tự nhiên. Đất đá xung quanh chân giếng bắt đầu mềm nhũn ra như bùn lầy, cắt đứt hoàn toàn các đường cáp năng lượng dẫn truyền hỏa tính từ địa mạch lên xích sắt khóa giếng.
*Xèo... xèo... xèo!*
Lồng bảo hộ lôi hỏa đỏ rực đang rít gào dữ dội bỗng nhiên nhấp nháy liên tục, mất đi nguồn cung cấp năng lượng hỏa tính từ mặt đất, lồng bảo hộ lôi hỏa lấp lánh rồi hoàn toàn tiêu biến vào hư không, để lại những sợi xích sắt đen nguội lạnh rỉ sét.
"Thành công rồi! Ca thực sự bẻ gãy được lồng bảo hộ lôi hỏa của thượng giới bằng cách nghịch chuyển thổ linh khí!" Trương Tiểu Phàm kinh ngạc hét lên, ánh mắt nhìn Vô Thần đầy sự sùng bái tột độ.
Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ. Việc vận hành chân khí nghịch chuyển bẻ cong quy tắc thiên đạo ở cự ly gần khiến kinh mạch tay phải của Vô Thần bị bỏng rát dữ dội. Vết nứt phong ấn đan điền tầng thứ nhất dưới lớp băng gạc đen rỉ ra vài giọt máu màu xanh u lam phát sáng quái dị. Vô Thần quằn quại chịu đựng cơn đau đớn thể xác cực hạn, nhanh chóng nâng bình trà rỉ sét lên nhấp liên tiếp ba ngụm trà nóng để tịnh hóa độc tố kinh mạch.
"Khặc... đau thật đấy." Vô Thần lau vệt máu xanh bên khóe miệng, giọng nói run rẩy nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ lờ đờ thường ngày.
Khi lồng bảo hộ lôi hỏa biến mất, từ sâu dưới miệng giếng cạn cổ kính, một luồng cổ thần lực nguyên thủy màu xanh lam u tối bắt đầu rò rỉ nhẹ ra bên ngoài. Luồng năng lượng này tinh khiết và vĩ đại đến mức khiến đan điền trống rỗng của Vô Thần rung động bạt mạng.
*Rắc... rắc...*
Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt cánh tay phải của Vô Thần, phong ấn đan điền cấp 1 đột ngột xuất hiện một vết nứt u lam sắc đầu tiên, phát ra hơi ấm ôn nhu sưởi ấm toàn bộ kinh mạch phế thải của hắn.
"Cẩn thận! Khí tức cổ thần rò rỉ này dẫu nhẹ nhưng nếu để phát tán ra ngoài sẽ ngay lập tức kích hoạt thiết bị dò tìm của giám sát viên ngầm Ngụy Quân Tử!" Thái Huyền Tử lớn tiếng cảnh báo rồi nhanh chóng chui tợn vào bình trà rỉ sét.
"Tiểu Phàm, vẽ trận ngụy trang cảnh báo nhanh!" Vô Thần ra lệnh.
Trương Tiểu Phàm không hề chậm trễ, cậu nhóc ngay lập tức lấy bình nước trà nóng tịnh hóa từ tay Vô Thần, hắt mạnh dòng nước trà lên mặt đất đá ẩm ướt xung quanh miệng giếng cổ theo một quỹ đạo phù văn vô cùng tinh xảo.
*Trà thủy họa trận thuật – Kỹ thuật vẽ trận ngụy trang cảnh báo tốc độ cao.*
Dòng nước trà bốc khói u lam sắc chạm đất tự động đông kết, biến thành những nét vẽ trận pháp tinh xảo ẩn hiện rồi hoàn toàn hòa loãng vào lớp bụi bặm cát đá phàm nhân xung quanh miệng giếng cổ, tạo thành một lớp màn sương mỏng che giấu hoàn toàn khí tức cổ thần rò rỉ, đồng thời thiết lập bẫy phòng thủ cảnh báo tự bạo nếu có kẻ mang sát ý bước vào cấm địa.
"Đã thiết lập xong ngụy trang và bẫy cảnh báo, Vô Thần ca!" Trương Tiểu Phàm thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.
Vô Thần đứng tựa lưng vào miệng giếng cổ, tay phải quấn băng gạc đen run rẩy khẽ siết chặt. Hắn cảm nhận được vết nứt u lam sắc trên phong ấn đang liên tục cộng hưởng với phần nhục thân cổ thần sâu dưới đáy giếng, mang lại cho hắn một nguồn sức mạnh tiềm tàng vô tận.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc yên bình tạm thời ấy, từ sâu dưới đáy giếng cổ cạn tối tăm, một tiếng thình thịch trầm đục như nhịp tim khổng lồ đột ngột vang lên, chấn động mạnh mẽ vào thức hải thần thức của hai người, khóa chặt không gian cấm địa trong một bầu không khí đầy bí ẩn và sát cơ nghẹt thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!