Khúc Ca Bi Tráng
Mưa tuyết Thục Trung rơi xuống mỗi lúc một dày, quất vào những tán thông già xơ xác quanh chân núi Nga Mi tiếng xào xạc lạnh lẽo. Bóng tối dày đặc nuốt chửng vạn vật, chỉ có ánh lửa đỏ rực của thảo đường vừa bị thiêu rụi ở phía xa vẫn thỉnh thoảng lóe lên, nhuộm đỏ một góc trời sương xám.
Dưới rặng thông già hẻo lánh, Tạ Hoài Phong đang quỳ một gối trong bụi rậm. Tấm lưng bỏng nặng của ông – vết thương từ trận hỏa hoạn ngục tối – vừa bị gió tuyết thổi buốt lại vừa bị nhiệt khí kích động, rách miệng chảy máu xối xả, thấm đẫm lớp bạch y rách nát nay đã chuyển sang màu hồng sẫm bẩn thỉu. Cánh tay phải hoàn toàn tê liệt, buông thõng bất động bên hông như một khúc gỗ mục. Tay trái ông nắm chặt chuôi thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét dắt bên hông, những ngón tay gân guốc run rẩy không phải vì lạnh, mà vì một cơn căm phẫn tột độ đang cuộn trào trong lồng ngực.
Sát bên cạnh ông, Lâm Du đang run rẩy nép sát vào một hốc đá khô ráo. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi ôm chặt lấy ngực – nơi cuộn Huyết Thư đẫm máu được quấn kỹ dưới lớp võ phục rách rưới. Đôi mắt Lâm Du đỏ hoe, ngập tràn nước mắt và sự hoảng loạn câm lặng. Cậu nhìn sư phụ, muốn nói điều gì đó nhưng lại không dám phát ra tiếng động, bởi ngoài kia, tiếng xích sắt kéo lê trên đất đá dốc đứng đang nhỏ dần hướng về phía thung lũng phía Nam.
"Lâm Du," Tạ Hoài Phong dùng chân khí truyền âm sát bên tai đệ tử, giọng nói trầm ấm dẫu khàn đục vì nội thương. "Con nấp kỹ ở đây, vận chuyển Tĩnh Tâm Kinh để giữ ấm cơ thể. Tuyệt đối không được rời khỏi hốc đá này một bước, dẫu có nghe thấy bất kỳ tiếng động nào. Ta phải đi bám theo chúng."
"Sư phụ... người đang bị thương nặng... tay phải lại..." Lâm Du nghẹn ngào, bàn tay nhỏ bé níu lấy chéo áo rách của ông.
Tạ Hoài Phong khẽ lắc đầu. Ánh mắt ông dưới mái tóc chớm bạc rủ rượi lóe lên một tia kiên định nhu hòa. Ông dùng bàn tay trái vỗ nhẹ lên mu bàn tay đệ tử, khẽ rút ra một phong thư nhỏ đẫm mồ hôi giấu trong ngực áo – đó là bức thư tay của con gái ông, Tạ Thanh Anh, gửi từ phân đà ngoại môn qua nha hoàn Tiểu Bình. Nét chữ bướng bỉnh nhưng chan chứa tình thâm của con gái như một luồng suối ấm áp tịnh hóa bớt sát niệm đang chực bùng nổ trong đan điền ông: *'Cha, con vẫn bình an. Xin cha giữ vững đại cục, bảo vệ các sư đệ vô tội. Đừng vì con mà sa vào bẫy của kẻ gian.'*
"Ta còn mạng sống này, là để bảo vệ công lý cuối cùng của Nga Mi. A Phúc đang nằm trong tay chúng, ta không thể bỏ mặc lão. Nhớ kỹ lời ta dặn."
Dứt lời, Tạ Hoài Phong vận chuyển Tức Chân Huyền Công, thu liễm hoàn toàn hơi thở và nhịp tim vào trạng thái tĩnh lặng như một cái xác không hồn. Thân hình ông lướt đi nhẹ nhàng bằng bộ pháp khinh công Yên Vũ Trùng Phùng, biến ảo như một làn sương xám hòa vào màn mưa tuyết, hướng về phía Từ đường Tạ gia dưới chân núi.
Từ đường Tạ gia – nơi thờ tự tổ tiên dòng họ Tạ sau khi tổ phụ Tạ Tuấn Nghĩa giải giáp quy điền – nằm cô tịch giữa một khoảng sân rộng bao quanh bởi những bức tường đá rêu phong. Đêm nay, nơi tôn nghiêm ấy không còn vẻ thanh tịnh thường ngày. Hàng chục đệ tử Chấp Pháp Đường Nga Mi mặc hắc y thêu hình hổ vồ đứng canh gác nghiêm ngặt xung quanh, tay cầm đuốc lửa sáng rực, soi rõ những vệt máu tươi kéo dài từ cổng ngoài vào tận đại điện.
Tạ Hoài Phong nấp sau bức tượng đá rùa đội bia cổ ngoài sân, nín thở nhìn qua ô cửa sổ gỗ bách chạm khắc hoa sen của từ đường. Cảnh tượng bên trong khiến huyết dịch trong người ông như đông cứng lại.
Giữa đại điện lộng lẫy, linh vị của tổ phụ Tạ Tuấn Nghĩa – vị danh tướng mặc giáp trụ cầm kiếm gãy – và linh vị của các đời tổ tiên họ Tạ đứng uy nghiêm trên bệ thờ bằng gỗ gụ. Nhưng ngay dưới chân bệ thờ ấy, gia bộc trung thành A Phúc đang bị trói chặt vào một chiếc cột gỗ bằng những sợi xích sắt đen dày cộp. Thân thể già nua gầy gò của lão bộc rách nát, máu tươi rỉ ra từ hàng trăm vết roi sắt ngang dọc, nhuộm đỏ cả nền đá lạnh buốt. Đầu lão gục xuống, hơi thở thoi thóp dường như chỉ còn một sợi chỉ mỏng manh duy trì sự sống.
Ngồi thong thả trên chiếc ghế bành bằng gỗ trắc đặt giữa từ đường chính là Chưởng môn Nga Mi Diệp Cô Vân. Hắn vẫn khoác trên mình bộ đạo bào thêu rồng chỉ vàng lộng lẫy, gương mặt nho nhã vuốt ngược chòm râu dài quý phái, tay cầm chén trà nóng tỏa khói nghi ngút. Đứng bên cạnh hắn là Triệu Vô Cực, tay cầm một chiếc roi sắt dính đầy máu tươi và tàn thịt băm nát.
"A Phúc," Diệp Cô Vân nhấp một ngụm trà, giọng nói nhẹ nhàng, ôn hòa như một vị hiền triết, nhưng lại chứa đựng một sự tàn nhẫn buốt xương. "Ngươi đã đi theo Tạ gia hơn hai mươi năm, canh giữ cái từ đường rách nát này cũng đã mười năm. Ta biết ngươi là kẻ trung thành. Nhưng trung thành với một kẻ phản đồ tàn sát đồng môn như Tạ Hoài Phong thì có ích gì? Khai ra hướng trốn chạy của hắn, ta sẽ ban cho ngươi vạn lượng bạc thô, cho ngươi dưỡng lão an nhàn. Bằng không..."
Diệp Cô Vân khẽ liếc mắt nhìn lên bệ thờ tổ tiên họ Tạ, ánh mắt lộ ra vẻ khinh miệt tột cùng.
A Phúc từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt già nua của lão bị roi sắt rạch nát một bên má, máu tươi trộn lẫn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm. Lão nhìn Diệp Cô Vân, bất ngờ nở một nụ cười khàn khàn, đầy vẻ ngạo nghễ bất khuất:
"Diệp... Diệp Cô Vân... Ngươi là kẻ ngụy quân tử... tàn ác nhất giang hồ... Dùng máu đệ tử để luyện tà công kéo dài mạng chó... Ngươi không xứng... không xứng đứng trong từ đường của dòng họ Tạ ta..."
"Bốp!"
Triệu Vô Cực vung tay, một roi sắt quất mạnh vào ngực A Phúc, tiếng xương sườn gãy rắc rắc vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch của từ đường. A Phúc quằn quại đau đớn, phun ra một ngụm máu tươi lên đôi giày thêu chỉ vàng của Diệp Cô Vân.
Diệp Cô Vân nhíu mày, nhìn vệt máu trên mũi giày với vẻ ghê tởm. Hắn chậm rãi đứng dậy, bước đến trước bệ thờ tổ tiên Tạ gia. Bàn tay gầy guốc của hắn vươn ra, nhấc bổng linh vị bằng gỗ bách cổ xưa của tổ phụ Tạ Tuấn Nghĩa lên.
"Tạ Hoài Phong coi trọng cái danh dự gia tộc này hơn mạng sống," Diệp Cô Vân cười lạnh, ngón tay hắn khẽ vận chân khí, khiến linh vị cổ xưa bắt đầu phát ra tiếng kêu răng rắc dưới lực bóp khổng lồ. "Ngươi có tin, chỉ cần ta khẽ dùng lực, cái linh vị của vị danh tướng kiêu hùng này sẽ hóa thành tro bụi ngay trước mắt ngươi? Ta sẽ cho người quật đổ toàn bộ mộ phần của tổ tiên họ Tạ dưới chân núi, phơi xương cốt ra cho chó hoang gặm nhấm!"
"Ngươi... kẻ tàn ác!" A Phúc điên cuồng giãy giụa, xích sắt đen khua lên những tiếng loảng xoảng chói tai. Lão nhìn linh vị tổ phụ bị xúc phạm, đôi mắt ngập tràn sự căm phẫn và đau đớn tột cùng.
Ngoài cửa sổ, Tạ Hoài Phong chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy. Lồng ngực ông nghẹn ứ, một ngụm máu đen từ đan điền cuộn trào lên cổ họng. Vai phải bị liệt của ông run lên bần bật vì kìm nén kình lực dồn nén. Tay trái ông đã rút một phần lưỡi kiếm rỉ sét của thanh Tàn Thiết Kiếm ra khỏi vỏ gỗ đào rách nát, kiếm khí rỉ sét vô hình bắt đầu dao động quanh thân thể.
Ông muốn lao vào! Ông muốn dùng chính thanh kiếm rỉ này để đâm xuyên họng kẻ ngụy quân tử đang xúc phạm tổ tiên và tra tấn gia bộc của mình!
Nhưng ngay trong khoảnh khắc ông chuẩn bị bộc phát chân khí, ký ức về người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa bất ngờ hiện về trong tâm tưởng. Dung mạo thanh tú, nét mặt đượm buồn nhưng kiên nghị của nàng xuất hiện dưới tán thanh y đơn sơ, giọng nói ôn nhu như tiếng chuông chùa tịnh hóa tâm ma vọng lại: *'Hoài Phong, kiếm đạo của anh là bảo hộ, không phải đồ sát. Dẫu giang hồ có bôi nhọ anh, dẫu chính đạo có hành ác nhân danh công lý, anh vẫn phải giữ vững tấm lòng hiệp nghĩa vô cầu. Đừng để hận thù biến anh thành kẻ ác giống như chúng.'*
Đồng thời, hình ảnh Lâm Du đang run rẩy ôm cuộn Huyết Thư nấp trong hốc đá ngoài rừng thông hiện lên rõ rệt. Nếu ông lao vào lúc này, Diệp Cô Vân sẽ lập tức phát hiện ra hành tung của Lâm Du. Sự hy sinh của A Phúc và bốn mươi tám đệ tử ngoại môn đã khuất sẽ hoàn toàn sụp đổ thành tro bụi.
Tạ Hoài Phong nhắm mắt lại, cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay trái cưỡng ép ấn thanh kiếm rỉ trở lại vỏ kiếm gỗ đào rách nát. Ngụm máu đen dâng lên cổ họng bị ông nuốt ngược vào trong phế quản, gây ra một cơn đau co thắt kinh mạch dữ dội khiến ông phải quỳ sụp xuống bệ đá ngoài sân, cơ thể gầy gò run rẩy chịu đựng.
Bên trong từ đường, A Phúc cười lớn. Tiếng cười của lão bộc già vang dội khắp đại điện, bi tráng và kiêu hùng lạ thường. Lão nhìn thẳng vào linh vị của tổ phụ Tạ Tuấn Nghĩa, ánh mắt ngập tràn sự thanh thản tột cùng:
"Tổ phụ anh linh trên cao... dòng họ Tạ... quyết không có kẻ hèn nhát đầu hàng tà đạo... Lão gia... A Phúc đi trước một bước..."
Nói đoạn, trước khi Triệu Vô Cực kịp vung roi sắt ngăn cản, A Phúc bất ngờ dùng hết sức lực cuối cùng, cắn đứt lưỡi của mình.
Máu tươi đỏ rực phun ra xối xả từ miệng lão bộc già, nhuộm đỏ cả bệ thờ đá lạnh buốt. Thân thể già nua của lão co giật dữ dội vài nhịp, rồi từ từ gục xuống, treo lơ lửng trên những sợi xích sắt đen lạnh lẽo. Đôi mắt lão vẫn mở trừng trừng nhìn thẳng ra phía ô cửa sổ tối tăm ngoài sân – nơi lão biết Tạ Hoài Phong đang ẩn nấp – như một lời thề trung nghĩa vĩnh cửu bảo toàn bí mật hành tung của chủ nhân đến hơi thở cuối cùng.
Từ đường Tạ gia chìm vào một sự im lặng đáng sợ.
Diệp Cô Vân biến sắc, ném mạnh linh vị của Tạ Tuấn Nghĩa xuống đất đá lạnh buốt. Linh vị bằng gỗ bách cổ xưa vỡ đôi làm hai nửa trước sự căm phẫn câm lặng của Tạ Hoài Phong ngoài cửa sổ. Hắn bước đến, dùng mũi giày lật gương mặt đầy máu của A Phúc lên, lạnh lùng tột cùng:
"Một con chó già ngoan cố. Triệu Vô Cực, vứt xác nó ra nghĩa trang hoang dưới chân núi cho sói ăn. Chúng ta rút quân. Tạ Hoài Phong chắc chắn đã trốn chạy ra ngoài phạm vi núi Nga Mi rồi. Ban bố lệnh truy sát toàn võ lâm gắt gao hơn nữa."
"Tuân lệnh Chưởng môn!"
Triệu Vô Cực ra lệnh cho đệ tử Chấp Pháp tháo xích sắt, vứt xác A Phúc vào một chiếc bao tải thô xám bẩn thỉu rồi kéo lê ra ngoài cổng. Đoàn quân Nga Mi nhanh chóng rút đi, để lại từ đường Tạ gia hoang tàn, đổ nát dưới cơn mưa tuyết lạnh giá.
Tạ Hoài Phong từ bóng tối bước ra. Ông quỳ sụp xuống nền đá lạnh buốt của từ đường, tay trái run rẩy nhặt lấy hai nửa linh vị vỡ đôi của tổ phụ Tạ Tuấn Nghĩa ôm chặt vào lòng ngực bỏng nặng đang rỉ máu. Nước mắt nóng hổi hòa lẫn máu tươi chảy dài trên gương mặt phong trần dạn dày sương gió của vị cựu trưởng lão.
"A Phúc... ta nợ ngươi một mạng sống... nợ ngươi một kiếp nhân sinh..." Tạ Hoài Phong khàn giọng thầm thì, giọng nói nghẹn ngào xót xa tột cùng.
Ông lén bám theo dấu vết máu rò rỉ từ chiếc bao tải thô xám của đệ tử Chấp Pháp Đường kéo lê xác A Phúc hướng về phía nghĩa trang hoang của gia tộc dưới chân núi. Nghĩa trang gia tộc Tạ gia đêm nay phủ kín một màu tuyết trắng xóa, u uất và lạnh lẽo cô tịch đến rợn người.
Khi hai đệ tử Chấp Pháp Đường vứt bao tải chứa thi thể A Phúc xuống một rãnh đất hoang rồi vội vã bỏ đi để tránh cái lạnh buốt, Tạ Hoài Phong từ bóng tối lướt ra. Ông dùng tay trái khó nhọc bế thi thể lạnh ngắt của A Phúc lên, đi sâu vào nghĩa trang hoang hẻo lánh.
Tại một góc mộ phần giản dị khuất sau rặng thông cổ thụ, một bóng người già nua gầy gò đang lặng lẽ cầm cuốc đào đất dưới màn mưa tuyết – đó chính là lão Trương, người giữ nghĩa trang gia tộc Tạ gia suốt ba mươi năm qua. Lão Trương lầm lì, mặc áo vải xám rách rưới, gương mặt trầm mặc u buồn không chút cảm xúc trần thế khi nhìn thấy Tạ Hoài Phong bế xác A Phúc tiến tới.
"Lão Trương... giúp ta chôn cất lão bộc trung nghĩa này..." Tạ Hoài Phong khàn giọng nói, hơi thở yếu ớt.
Lão Trương không nói một lời, chỉ lặng lẽ gật đầu. Lão vung cuốc đào sâu thêm một huyệt mộ dưới nền đất đóng băng cứng ngắt. Hai lão nhân già nua, một người bị liệt tay phải lưng bỏng rách miệng chảy máu liên tục, một người cô độc trầm lặng, cùng nhau đào huyệt chôn cất A Phúc dưới trời mưa tuyết rơi trắng xóa nghĩa trang hoang.
Khi nấm mộ đất thô sơ của A Phúc được đắp xong dẫu không có bia chữ để tránh tai mắt kẻ thù, Tạ Hoài Phong quỳ trước mộ phần dập đầu ba cái tạ tội.
Lão Trương đứng bên cạnh chống cuốc, đôi mắt đục ngầu nhìn Tạ Hoài Phong, bất ngờ thò bàn tay sần sùi chai sạn vào túi áo thô xám rách rưới, rút ra một vật nhỏ đưa cho ông. Giọng nói của lão khàn khàn, trầm đục như tiếng đất đá va chạm:
"Trưởng lão Tạ... Đây là vật tôi tìm thấy ở bờ vực cấm địa Hắc Hổ Động nửa năm trước, khi lén thu nhặt di vật của những đệ tử ngoại môn mất tích bị ném xác xuống vực sâu. Trên vật này có khắc ký tự gia tộc họ Tạ..."
Tạ Hoài Phong run rẩy đưa bàn tay trái ra nhận lấy vật nhỏ từ tay lão Trương.
Dưới ánh sáng mờ nhạt của tuyết trắng phản chiếu, đó là một chiếc khuy áo bằng đồng rỉ sét loang lổ, nhưng một góc của nó lại bị nhuộm đỏ bởi một vệt máu đen khô sậm không thể tẩy sạch – chính là Huyết ấn tín vật của cháu họ Tạ Gia Bảo để lại trước khi mất tích bí ẩn.
Sự mất tích của Tạ Gia Bảo bấy lâu nay chính thức được xác nhận qua tín vật oan khuất đẫm máu này, minh chứng đanh thép cho tội ác hiến tế tàn độc của Chưởng môn Diệp Cô Vân dẫu cho cả võ lâm có bị che mắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!