Nhạc nềnPrairie

Lửa Thiêu Thảo Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của sự phản bội đang cận kề, đe dọa thiêu rụi sự bình yên ngắn ngủi cuối cùng của Ẩn cư thảo đường.


Trong gian phòng phía Tây của thảo đường, ánh đèn dầu hạt cải leo lét hắt lên vách đất những bóng hình chập chờn, méo mó. Mùi nhựa cây Thiết Mộc Hương hăng hắc, thanh mát quyện cùng mùi máu tươi rỉ ra từ tấm lưng rách nát của Tạ Hoài Phong tạo nên một bầu không khí u uất, nghẹt thở. Cánh tay phải của ông hoàn toàn buông thõng, những đầu ngón tay tê dại không còn chút cảm giác, hậu quả của luồng tà khí tàn tạ bám riết lấy kinh mạch sau trận ác chiến phá vây ở cổng núi Nga Mi.


Lâm Du nằm trên giường tre, lồng ngực phập phồng yếu ớt, cuộn Huyết Thư quấn quanh người như một cái dằm cắm sâu vào da thịt. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi vừa mới tỉnh lại sau cơn ngạt khói ngục tối, đôi mắt đờ đẫn nhìn sư phụ, đầy vẻ tự trách và sợ hãi. Cậu biết, chỉ vì cứu mạng một đệ tử tư chất bình thường như cậu, vị trưởng lão đức cao vọng trọng cả đời cống hiến cho Nga Mi nay đã trở thành "Đệ nhất phản đồ" bị vạn người phỉ nhổ, bị truy sát toàn võ lâm.


"Lão gia!"


Tiếng gọi hớt hải của A Phúc cắt ngang sự tĩnh lặng ngột ngạt. Lão bộc gầy gò, chân đi khập khiễng lao vào phòng, gương mặt già nua xám xịt như tro tàn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên những nếp nhăn xô lệch. Lão thở không ra hơi, đôi bàn tay run rẩy bám chặt lấy cạnh bàn gỗ bách:


"Tôn... Tôn Đại Hải! Đứa đệ tử tục gia mà người từng cưu mang... nó vừa lén lút rình rập ngoài hàng rào dậu đổ. Tôi vừa ra chuồng ngựa phía sau thì thấy bóng nó lướt qua. Khi tôi hô lên, nó đã cắm đầu chạy thục mạng về hướng đồn binh của Chấp Pháp Đường dưới chân núi rồi! Hắn... hắn muốn bán đứng người để lấy vạn lượng tiền thưởng!"


Nghe đến ba chữ "Tôn Đại Hải", lồng ngực Tạ Hoài Phong khẽ chấn động. Một ngụm khí nóng bỏng rát từ đan điền cuộn trào lên phế phủ, khiến ông không kìm được mà ho khan hai tiếng trầm đục. Khóe miệng ông rỉ ra một vệt máu đen sậm. Ông khẽ đưa tay trái lau đi, ánh mắt u uất nhìn ra màn sương mù dày đặc ngoài cửa sổ.


Nhân tâm giang hồ, quả thực còn lạnh lẽo hơn cả sương tuyết Nga Mi. Tôn Đại Hải vốn là một đứa trẻ mồ côi nghèo khổ dưới chân núi, được ông nhận vào thảo đường, truyền thụ võ nghệ cơ bản, cho ăn học tử tế. Vậy mà trước sự cám dỗ của vạn lượng vàng và lời hứa danh vọng từ Chưởng môn Diệp Cô Vân, hắn sẵn sàng chà đạp lên ơn nghĩa dưỡng dục, dâng thủ cấp của sư phụ để làm nấc thang vinh hoa phú quý.


"Sư phụ..." Lâm Du gượng ngồi dậy, nước mắt chảy dài trên gương mặt nhem nhuốc tro than. "Con xin người... hãy bỏ con lại đây. Mang theo con, người không thể thoát khỏi vòng vây của Chấp Pháp Đường đâu. Con thà chết, thà quay lại tế đàn hiến tế, cũng không muốn nhìn thấy người bị liên lụy!"


"Im lặng, điều khí tịnh tâm!"


Tạ Hoài Phong trầm giọng quát khẽ. Giọng nói của ông dẫu khàn khàn nhưng vẫn chứa đựng một kình lực thâm sâu, khiến tâm trí đang hoảng loạn của Lâm Du lập tức bình ổn trở lại. Ông bước đến bên giường, dùng bàn tay trái gân guốc vỗ nhẹ lên vai đệ tử, vận chuyển một luồng chân khí ôn hòa nhỏ bé còn sót lại để xoa dịu kinh mạch đang co thắt của cậu.


"Đã bước vào thảo đường của ta, con chính là đệ tử của Tạ Hoài Phong. Ta chưa chết, quyết không để ai chạm đến một sợi tóc của con. Gia quy dòng họ Tạ có dạy: 'Võ học để cứu người, không phải để đồ sát kẻ yếu'. Ta nghịch hành cứu con, là thuận theo đạo trời, không có gì phải hối tiếc."


Nói đoạn, Tạ Hoài Phong quay sang A Phúc và thím Ba đang đứng run rẩy bên cạnh:


"A Phúc, thím Ba, hai người mau thu dọn những túi lương khô dự trữ dưới hầm ngầm. Chúng ta phải rời đi ngay lập tức. Tôn Đại Hải chạy đến đồn binh mất chưa đầy nửa canh giờ, kỵ binh Chấp Pháp Đường hành quân tốc độ cực nhanh, chỉ trong vòng một khắc nữa sẽ bao vây toàn bộ thảo đường."


Thế nhưng, lời nói của Tạ Hoài Phong vừa dứt, một âm thanh trầm đục, vang dội bất ngờ xé toạc màn sương đêm tĩnh mịch của núi rừng Nga Mi.


"U... u... u..."


Tiếng tù và bằng sừng trâu vang lên dồn dập, dứt khoát từ phía đỉnh đồi phía Tây ngoại vi thảo đường. Đó là tín hiệu cảnh báo sớm của tiều phu A Mãn – người đốn củi nghèo khổ từng được Tạ Hoài Phong cứu mạng khỏi bầy sói dữ năm xưa. A Mãn đã tình nguyện canh gác ngõ ngoài thảo đường để báo động khi có biến cố. Tiếng tù và rít lên ba hồi dài, hai hồi ngắn – ám hiệu báo rằng kỵ binh địch nhân đã áp sát với số lượng cực lớn, áp đảo hoàn toàn.


"Đến nhanh như vậy sao?"


Gương mặt Tạ Hoài Phong đanh lại. Ông cảm nhận được mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển nhẹ. Tiếng móng ngựa rầm rập, tiếng giáp sắt va chạm lách cách và luồng sát khí Thiết Huyết lạnh lẽo từ hướng đồn binh đang cuồn cuộn đổ về như một cơn bão đen.


"A Phúc! Mau đưa thím Ba xuống hầm ngầm ẩn nấp! Lối hầm ngầm có thông ra ngách đá sau núi, hai người hãy trốn ở đó, chờ quân truy sát rút đi rồi hãy ra ngoài!" Tạ Hoài Phong khẩn cấp ra lệnh.


"Lão gia! Người và cậu Lâm Du thì sao?" A Phúc khóc nghẹn, bàn tay già nua bám chặt lấy vạt áo của chủ nhân.


"Ta sẽ cõng Lâm Du đột phá ra cửa sau, đi theo lối mòn vách đá dẫn xuống thung lũng. Mau đi đi!"


Tạ Hoài Phong dứt khoát đẩy mạnh A Phúc và thím Ba về phía cánh cửa hầm ngầm giấu dưới tấm thảm cỏ tranh. Ngay khi nắp hầm vừa đóng sập lại, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng trước của thảo đường. Cánh cổng gỗ bách vững chãi bị một kình lực khổng lồ đập tan tành, những mảnh gỗ vụn bay tứ tung trong màn sương đêm.


"Tạ Hoài Phong! Phản đồ tàn ác, mau ra đây chịu chết!"


Tiếng gầm đầy sát khí của Triệu Vô Cực – đệ tử thủ tịch dưới quyền Chưởng môn Diệp Cô Vân – vang dội khắp khoảng sân. Đi cùng hắn là hàng trăm đệ tử Chấp Pháp Đường mặc hắc y thêu hình hổ vồ, tay cầm thiết kiếm sáng loáng, vây kín toàn bộ thảo đường không một kẽ hở.


Đứng ở trung tâm hàng ngũ truy binh, cưỡi trên một thớt Hãn Huyết Mã oai phong lẫm liệt, chính là Chưởng môn Nga Mi Diệp Cô Vân. Hắn mặc đạo bào thêu rồng chỉ vàng lộng lẫy, gương mặt nho nhã nhưng đôi mắt hẹp dài lộ ra vẻ nham hiểm, lạnh lùng tột cùng. Hông hắn đeo thanh Thanh Vân Kiếm khảm ngọc – thần binh trấn phái của Nga Mi. Kẻ dắt ngựa bên cạnh hắn, gương mặt hèn nhát, khúm núm không ai khác chính là kẻ phản bội chỉ điểm Tôn Đại Hải.


"Chưởng môn, thảo đường này chính là nơi ẩn nấp của lão già Tạ Hoài Phong và thằng nhãi Lâm Du! Tôi tận mắt nhìn thấy chúng ở gian phòng phía Tây!" Tôn Đại Hải chỉ tay vào thảo đường, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ tâng công.


Diệp Cô Vân khẽ vuốt chòm râu dài, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, vô tình:


"Tốt lắm. Triệu Vô Cực, truyền lệnh của ta. Tạ Hoài Phong cấu kết với phản đồ, tàn sát đồng môn, tội không thể dung thứ. Phóng hỏa! Thiêu rụi toàn bộ thảo đường này cho ta! Ta muốn chúng phải hóa thành tro bụi ngay trong đêm nay!"


"Tuân lệnh Chưởng môn!"


Triệu Vô Cực vung tay ra hiệu. Ngay lập tức, hàng chục đệ tử Chấp Pháp Đường đứng hàng trước đồng loạt giương cung. Những mũi tên dài đã được quấn vải tẩm dầu hỏa đặc chế của Dược Vương Viện – loại dầu bách luyện cháy cực mạnh, không thể dập tắt dưới mưa bão.


"Bắn!"


"Vút! Vút! Vút!"


Hàng trăm mũi tên lửa xé toạc màn sương đêm, vẽ nên những vệt sáng đỏ rực, chết chóc trên bầu trời rồi lao thẳng vào mái tranh khô ráo của Ẩn cư thảo đường. Chỉ trong chớp mắt, ngọn lửa hung dữ bùng lên cuồn cuộn, nuốt chửng những gian nhà tranh gắn liền với bao ký ức tươi đẹp thời niên thiếu của Tạ Hoài Phong và các đệ tử. Tiếng tre nổ lép bép, khói đen mù mịt mang theo mùi dầu hỏa nồng hắc nhanh chóng bao phủ toàn bộ không gian.


Trong gian phòng Tây đang rực lửa, Tạ Hoài Phong cắn chặt răng, chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng khi tấm lưng bỏng nặng của ông bị hơi nóng của ngọn lửa kích động, rách miệng chảy máu xối xả ướt đẫm vạt áo thô xám. Ông nhanh chóng dùng một dải vải thô dài, quấn chặt Lâm Du vào sau lưng mình. Cậu bé yếu ớt bám chặt lấy vai sư phụ, lồng ngực phập phồng run rẩy.


"Lâm Du, nhắm mắt lại, nín thở!"


Tạ Hoài Phong trầm giọng dặn dò. Bàn tay trái của ông vươn ra, nắm lấy thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét dắt bên hông. Do cánh tay phải hoàn toàn bị liệt, ông buộc phải dùng tay trái không thuận để ngự kiếm. Chân khí trong đan điền của ông chỉ còn chưa đầy ba phần, kinh mạch rạn nứt đau nhói theo từng nhịp thở, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng rực kiếm ý Vô Ngã tinh khiết nhất.


Ông lao ra phía cửa sau. Thế nhưng, ngọn lửa từ mái nhà sụp xuống đã chặn đứng lối thoát duy nhất ở ngõ sau, những thanh xà gồ bốc cháy ngùn ngụt đổ sụp, tạo thành một bức tường lửa khổng lồ.


"Hahaha! Tạ Hoài Phong! Hôm nay hẻm núi này chính là mồ chôn của ngươi!"


Tiếng cười đắc ý của Triệu Vô Cực vang lên ngoài cửa sổ. Hàng chục đệ tử Chấp Pháp Đường đã áp sát cửa sau, giương cung chờ sẵn. Ngay khi bóng dáng bạch y rách nát của Tạ Hoài Phong xuất hiện qua làn khói lửa, chúng đồng loạt buông dây cung.


"Vút! Vút! Vút!"


Một cơn mưa tên lửa bọc thép lao thẳng về phía hai thầy trò từ khoảng cách chưa đầy mười trượng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tạ Hoài Phong không hề nao núng. Ông đứng vững chân trái, bàn tay trái vung Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vẽ nên những vòng tròn hoàn mỹ giữa khoảng không rực lửa.


Ông kích hoạt biến chiêu phòng thủ tối thượng ngộ ra từ vách đá Tàng Kiếm Các cổ xưa – Thanh Sơn Bất Lão!


Một luồng kiếm khí nhu hòa, tròn trịa như ngọn núi xanh vững chãi bộc phát từ lưỡi kiếm rỉ sét, tạo thành một màng bảo vệ kiếm vực khổng lồ bao bọc lấy thân thể ông và Lâm Du. Những mũi tên lửa bọc thép va chạm vào màng bảo vệ kiếm khí lập tức bị lực xoáy nhu hòa triệt tiêu hoàn toàn động năng, gãy làm đôi và rơi loảng xoảng xuống đất đá bốc cháy mà không thể chạm đến một chéo áo của hai người.


Chứng kiến cảnh tượng đó, Triệu Vô Cực và đám đệ tử Chấp Pháp Đường kinh hoàng tột độ. Chúng không thể tin nổi một lão già phế nhân, tay phải bị liệt, lưng bỏng nặng, nội lực suy kiệt lại có thể thi triển một kiếm chiêu phòng thủ thâm sâu, hoàn mỹ đến mức không một kẽ hở như vậy.


"Thiết Huyết trận pháp! Đồng loạt xông lên! Hắn đã kiệt sức rồi!" Triệu Vô Cực điên cuồng ra lệnh.


Hàng chục thiết vệ Chấp Pháp Đường rút kiếm lao vào vòng vây lửa đỏ. Tạ Hoài Phong không hề muốn sát sinh đồng môn. Ông vận dụng bộ pháp khinh công Yên Vũ Trùng Phùng, thân hình lướt đi nhẹ nhàng, biến ảo như một làn sương mưa mờ ảo giữa đống đổ nát rực lửa. Mỗi đường kiếm rỉ sét vung lên chỉ mang theo lực gạt nhu hòa, đánh lệch hướng thiết kiếm của đối phương, tuyệt đối không chém đứt gân tay chân hay đoạt mạng bất kỳ ai.


"Bịch! Bịch! Bịch!"


Hàng loạt đệ tử Chấp Pháp Đường bị kiếm ý ôn hòa đẩy lùi, ngã nhào ra đất đá bốc cháy. Tạ Hoài Phong mượn phản lực của một đường kiếm gạt, bế chặt Lâm Du khinh công nhảy vọt qua bức tường lửa đang sụp đổ ở ngõ sau, lao thẳng về phía rặng thông già hẻo lánh dẫn xuống núi.


Thế nhưng, ngay khi ông vừa chạm chân xuống bãi cỏ ngoài thảo đường, một tiếng hét thảm khốc bất ngờ vang lên từ phía ngõ trước.


"Lão gia! Chạy mau! Đừng quay lại!"


Đó là giọng của A Phúc!


Tạ Hoài Phong giật nảy mình, bước chân khinh công khựng lại giữa hư không. Qua làn khói đen cuồn cuộn của thảo đường đang cháy rụi, ông nhìn thấy một cảnh tượng bi tráng dưới ánh lửa rực đỏ cả bầu trời đêm.


Hóa ra, để ngăn chặn kỵ binh Chấp Pháp Đường truy kích hướng cửa sau của chủ nhân, lão bộc A Phúc dẫu chân đi khập khiễng đã liều chết bò lên từ hầm ngầm, dùng hết sức lực mọn khóa chặt cánh cửa ngõ trước của thảo đường bằng sợi xích sắt dày. Hành động dũng cảm của lão đã chặn đứng đợt càn quét bằng ngựa của quân truy sát trong vài mươi nhịp thở quý giá, giúp Tạ Hoài Phong kịp thời đưa Lâm Du tẩu thoát.


Nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Cánh cửa gỗ bị kỵ binh húc đổ, đè sụp lên người lão bộc già. Triệu Vô Cực điên cuồng lao tới, vung chân đá mạnh vào ngực A Phúc khiến lão văng ra xa, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả vạt áo xám tro vá víu. Đám đệ tử Chấp Pháp Đường nhanh chóng xông lên, dùng xích sắt đen trói chặt hai tay hai chân của lão bộc già nua, lôi kéo lão xềnh xệch trên nền đất đá đầy tàn lửa nóng bỏng.


"A Phúc!"


Tạ Hoài Phong nghẹn ngào khàn giọng kêu lên. Trái tim vị trưởng lão như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn tột cùng. Tay trái ông nắm chặt chuôi kiếm rỉ sét đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, máu tươi từ lòng bàn tay rách da rỉ ra, chảy dọc theo lưỡi kiếm rỉ loang lổ. Ông định vận chân khí khinh công lao ra giải cứu lão bộc trung thành.


Nhưng ngay lập tức, lý trí đã kéo ông lại. Xung quanh ngõ trước lúc này có hàng trăm cung thủ Chấp Pháp Đường đã giương cung chờ sẵn, tạo thành một thiên la địa võng. Diệp Cô Vân đang cưỡi ngựa đứng đó, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng quét khắp rặng thông già xung quanh để tìm kiếm hành tung của ông. Nếu ông lao ra lúc này, không những không cứu được A Phúc, mà cả Lâm Du đang hôn mê sau lưng và cuộn Huyết Thư tối mật cũng sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Sự hy sinh của A Phúc và bốn mươi tám đệ tử ngoại môn đã khuất sẽ trở thành uổng phí.


*"Nghịch hành giả... thà tự tổn thương thân mình, quyết không để đại nghĩa tiêu tan."*


Tạ Hoài Phong cắn chặt răng đến bật máu, cưỡng ép kìm nén cơn giận dữ tột độ đang bùng cháy trong lồng ngực. Nội thương rạn nứt kinh mạch chấn động mạnh, khiến ông phải nuốt ngược một ngụm máu tanh vào trong phế quản. Ông lặng lẽ nấp sâu vào bụi rậm rậm rạp của rặng thông già, nín thở thu liễm toàn bộ sinh khí bằng Tức Chân Huyền Công.


Dưới cơn mưa lửa rực trời, thảo đường ẩn cư – nơi chứa đựng biết bao ký ức yên bình, ấm áp cuối cùng của Tạ Hoài Phong – hoàn toàn đổ sụp, hóa thành một đống tro tàn rực đỏ trong đêm tối.


A Phúc bị trói chặt bằng xích sắt, thân thể già nua đầy vết thương tích rách da rỉ máu bị lính canh kéo lê đi dưới làn mưa lửa nóng bỏng. Đầu lão gục xuống, hơi thở thoi thóp, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị lôi ra khỏi ngõ trúc, đôi mắt đục ngầu, mờ căm của lão bộc trung thành khẽ hướng về phía bụi rậm rậm rạp nơi Tạ Hoài Phong đang ẩn nấp.


Ánh mắt ấy không hề có một tia oán hận hay sợ hãi, mà chỉ chứa đựng một sự kiên định, trung nghĩa đến chết và một lời cầu khẩn câm lặng, bi tráng gửi đến chủ nhân:


*"Lão gia... xin người đừng lộ diện... Hãy bảo vệ Lâm Du... bảo vệ công lý cuối cùng của Nga Mi phái..."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!