Ẩn Cư Thảo Đường
Sương mù rạng sáng ở chân núi Nga Mi dày đặc và lạnh buốt như những dải lụa xám quấn chặt lấy từng tấc da thịt. Trong bóng tối âm u của rừng trúc, một bóng người gầy guộc mặc bạch y rách nát đang lướt đi với một tốc độ kinh người. Đó là Tạ Hoài Phong. Mỗi bước khinh công nhảy qua những mỏm đá nhọn hoắt, tà áo bào trắng của ông lại bay phần phật, để lộ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm đang loang rộng từ tấm lưng bỏng nặng. Vết thương từ trận hỏa hoạn ngục tối ở phân đà ngoại môn đã bị nứt ra hoàn toàn do vận động mạnh, máu nóng chảy dọc theo hông, thấm qua lớp vải thô lạnh ngắt bên hông.
Cánh tay phải của ông hoàn toàn tê liệt, buông thõng bất động như một khúc gỗ khô. Bàn tay trái gân guốc của ông ôm chặt lấy Lâm Du trước ngực. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi vẫn đang hôn mê sâu, hơi thở khẽ phập phồng, gương mặt chất phác xám ngoét vì ngạt khói. Dưới lớp võ phục rách rưới bám đầy tro bụi của cậu, cuộn Huyết Thư đẫm máu vẫn được quấn chặt quanh ngực, tỏa ra một mùi máu tanh nồng lẫn lộn với mùi dầu hỏa đặc chế chưa tan hết.
Tạ Hoài Phong khẽ cắn môi để ngăn một ngụm máu tanh đang chực trào lên cổ họng. Kinh mạch trong người ông đang rạn nứt dữ dội, chân khí đan điền suy kiệt chỉ còn chưa đầy ba phần. Tiếng loa truyền lệnh truy sát lộng lộng từ đỉnh Quang Minh vẫn còn vang vọng mơ hồ trong gió núi sau lưng, tuyên bố ông là kẻ phản đồ tàn sát đồng môn, treo thưởng vạn lượng vàng cho kẻ nào lấy được thủ cấp của ông.
"Đến rồi..."
Tạ Hoài Phong lẩm bẩm, ánh mắt u uất khẽ dịu lại khi nhìn thấy một mái tranh đơn sơ hiện ra thấp thoáng sau rặng trúc già. Đó là Ẩn cư thảo đường, nơi ông tự tay dựng lên hai mươi năm trước bằng những thân tre già và gỗ bách Thục Trung. Nơi đây từng là bến đỗ bình yên, nơi ông dạy dỗ những đệ tử ngoại môn thuở thơ ấu những chiêu kiếm cơ bản nhất, trước khi chúng bị cuốn vào vòng xoáy danh lợi của đại điện tông môn.
Lướt nhanh qua ngõ trúc, Tạ Hoài Phong dùng chân trái đá nhẹ vào cánh cổng gỗ bách theo một nhịp điệu đặc biệt – ba tiếng chậm, hai tiếng nhanh.
Cửa lập tức mở ra. Một lão bộc gầy gò mặc áo thô màu xám tro, bước đi hơi tập tễnh vội vàng lao ra. Đó là A Phúc, gia bộc trung thành cả đời canh giữ từ đường và thảo đường của Tạ gia. Nhìn thấy bộ dạng đẫm máu của chủ nhân và đứa trẻ ngất lịm trên tay ông, gương mặt già nua đầy vết chai sạn của A Phúc biến sắc tột độ.
"Lão gia! Người... người làm sao thế này?" A Phúc run rẩy đỡ lấy Lâm Du từ tay trái của Tạ Hoài Phong.
"Vào trong trước đã. Đóng chặt cửa lại, xóa sạch vết máu ngoài ngõ trúc cho ta!" Tạ Hoài Phong trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng uy thế không thể nghi ngờ.
Từ trong gian bếp nhỏ bên cạnh, một phụ nữ trung niên mập mạp phúc hậu, tạp dề còn dính đầy bột mì cũng vội vã chạy ra. Đó là thím Ba, người nấu ăn lâu năm của thảo đường. Nhìn thấy vết thương trên lưng Tạ Hoài Phong, thím Ba kinh hãi che miệng để không phát ra tiếng khóc thét.
"Thím Ba, mau lấy Thiết Mộc Hương và nước ấm đến gian phòng phía Tây cho ta!" Tạ Hoài Phong vừa bước đi vừa dặn dò, bước chân của ông đã bắt đầu lảo đảo.
Họ đưa Lâm Du đặt nằm sấp trên chiếc giường tre đơn sơ ở gian phòng phía Tây. Căn phòng thoang thoảng mùi gỗ đào cổ kính và hương trà tịnh tâm, đối lập hoàn toàn với bầu không khí chết chóc ngoài kia. Thím Ba nhanh nhẹn bưng vào một chậu nước ấm khói nghi ngút và một hũ sành nhỏ chứa loại thuốc mỡ màu xanh đen – Thiết Mộc Hương đặc chế từ nhựa cây Thiết Mộc vùng Thục Tây.
"Lão gia, để tôi bôi thuốc lên lưng cho người trước! Vết thương của người đang chảy máu không ngừng kìa!" Thím Ba xót xa nhìn tấm lưng rách nát của Tạ Hoài Phong.
"Không cần, chữa trị cho Lâm Du trước!" Tạ Hoài Phong gạt đi, giọng nói kiên quyết. "Cậu bé bị bỏng sâu ở ngực và hít phải quá nhiều khói độc của dầu hỏa đặc chế. Nếu không dùng Thiết Mộc Hương làm mát kinh mạch ngay lập tức, hỏa độc sẽ ngấm vào tim phế, phế bỏ hoàn toàn võ công của nó."
Tạ Hoài Phong dùng bàn tay trái run rẩy khẽ đỡ đầu Lâm Du lên, trong khi thím Ba nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau sạch lớp tro bụi bám trên ngực cậu thiếu niên. Khi lớp võ phục rách rưới được cắt mở, một vết bỏng đỏ rực, phồng rộp đáng sợ hiện ra trước mắt. Thím Ba khẽ dùng ngón tay lấy một lượng Thiết Mộc Hương bôi nhẹ lên vết thương hở.
"Ư..." Lâm Du dẫu đang hôn mê vẫn khẽ co giật toàn thân vì xót cực độ. Nhựa Thiết Mộc bôi vào vết bỏng sâu tạo ra một cảm giác bỏng rát ban đầu như lửa đốt, trước khi dược tính làm mát lạnh thấm sâu vào xương tủy.
"Giữ chặt vai nó, thím Ba! Đừng để nó vận động làm rách kinh mạch!" Tạ Hoài Phong trầm giọng hướng dẫn. Ông lén vận một luồng chân khí ôn hòa nhỏ từ tay trái truyền vào đại huyệt sau gáy của Lâm Du, giúp xoa dịu cơn đau đớn và ổn định dòng chân khí tam lưu đang hỗn loạn trong cơ thể cậu bé.
Sau nửa canh giờ căng thẳng, hơi thở của Lâm Du dần trở nên đều đặn hơn. Sắc mặt xám ngoét của cậu bắt đầu hồng hào trở lại dưới tác dụng kỳ diệu của Thiết Mộc Hương. Thím Ba thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán, rồi lập tức quay sang Tạ Hoài Phong với ánh mắt van nài:
"Bây giờ đến lượt người, lão gia. Xin người đừng bướng bỉnh nữa."
Tạ Hoài Phong không từ chối nữa. Ông ngồi xếp bằng trên ghế tre, khẽ cởi bỏ vạt áo bào trắng Nga Mi đã rách nát và đẫm máu. Khi tấm lưng của ông lộ ra dưới ánh đèn dầu leo lét, cả thím Ba và A Phúc đều lặng người đi vì kinh hoàng. Tấm lưng vốn thẳng tắp của vị trưởng lão tôn kính nay bị tàn phá bởi một vết bỏng khổng lồ, da thịt đỏ hỏn lẫn lộn với những vệt máu tươi đang rỉ ra từ các vết nứt kinh mạch.
Thím Ba run rẩy bôi thuốc Thiết Mộc Hương lên lưng ông. Dẫu đau đớn tột cùng như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy, Tạ Hoài Phong vẫn ngồi im như một pho tượng đá, gương mặt tĩnh lặng không hề dao động, chỉ có đôi lông mày khẽ nhíu lại. Ông vận chuyển Tức Chân Huyền Công, khống chế luồng chân khí rạn nứt trong đan điền không cho bộc phát ra ngoài để tránh làm tổn thương thêm các mạch máu.
"Lão gia," A Phúc đứng bên cạnh, giọng nói khàn khàn đầy lo âu. "Bồ câu đưa tin của Cái Bang vừa bay qua chân núi. Họ báo rằng Diệp Cô Vân đã phát lệnh truy sát toàn võ lâm, vu oan người tàn sát bốn mươi tám đệ tử ngoại môn và cướp Huyết Thư. Chấp Pháp Đường đang treo thưởng vạn lượng vàng cho thủ cấp của người. Toàn bộ các ngả đường xuống núi đều bị phong tỏa."
Tạ Hoài Phong khẽ thở dài, ánh mắt nhìn ra cửa sổ mịt mù sương xám. "Ta biết. Diệp Cô Vân nham hiểm tột cùng, hắn phóng hỏa diệt khẩu ngục tối đệ tử rồi đổ vấy tội ác lên đầu ta để che giấu cấm thuật hiến tế của lão tổ Từ Hắc Hải. Danh lợi giang hồ đã làm mờ mắt chúng rồi."
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa cực kỳ nhẹ nhàng và dồn dập vang lên từ phía cửa sau của thảo đường.
A Phúc lập tức cảnh giác, tay nắm chặt thanh đao cũ dắt sau lưng, nhẹ nhàng tiến về phía cửa. Qua khe cửa hẹp, lão bộc nhận ra một bóng dáng nhỏ nhắn quen thuộc đang đứng run rẩy dưới màn sương đêm.
"Tiểu Bình?" A Phúc kinh ngạc khẽ mở cửa.
Một thiếu nữ khoảng mười bảy tuổi, mặc áo vải thô xanh nhạt, đầu tóc hơi rối bời vội vã lách vào trong phòng. Đó là Tiểu Bình, nha hoàn cũ của người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa, người hiện đang mạo hiểm trà trộn vào phân đà ngoại môn để đưa tin. Gương mặt lanh lợi của Tiểu Bình đầy vẻ sợ hãi tột độ, hơi thở dồn dập.
"Tạ trưởng lão! Người... người vẫn an toàn!" Tiểu Bình nhìn thấy Tạ Hoài Phong, lập tức quỳ sụp xuống đất khóc nghẹn.
"Tiểu Bình, đứng lên đi. Có chuyện gì ở phân đà ngoại môn vậy?" Tạ Hoài Phong khẽ dùng tay trái đỡ cô gái dậy, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an mãnh liệt.
Tiểu Bình run rẩy lấy từ trong hộp phấn trang điểm giấu dưới đáy giỏ một bức thư tay nhỏ đẫm mồ hôi, dâng lên bằng cả hai tay.
"Tiểu thư... tiểu thư Tạ Thanh Anh... hiện đã bị Chưởng môn Diệp Cô Vân giam lỏng tại mật thất phân đà dưới chân núi! Diệp Cô Vân muốn dùng tiểu thư làm con tin để ép người phải xuất hiện đầu hàng và giao nộp cuộn Huyết Thư! Bức thư này là do tiểu thư lén viết nhờ em chuyển đến cho người!"
"Cái gì?!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong đan điền của Tạ Hoài Phong. Cơn giận dữ và lo lắng tột độ bùng nổ, khiến luồng chân khí rạn nứt trong người ông mất kiểm soát, cuộn trào dữ dội dâng lên phế phủ.
"Khụ! Khụ!"
Tạ Hoài Phong ho kịch liệt, một ngụm máu đỏ tươi bắn thẳng xuống nền đất bách cát trước mặt. Gương mặt ông đỏ bừng lên vì phẫn nộ, đôi mắt sáng rực kiếm ý Vô Ngã thường ngày nay chứa đầy sát khí lạnh lẽo. Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét dắt bên hông khẽ rung lên bần bật, phát ra những tiếng ngân vang oán hận.
"Diệp Cô Vân! Kẻ ngụy quân tử đê hèn! Ngươi dám động đến Thanh Anh!"
Tạ Hoài Phong khàn giọng gầm lên, tay trái ông nắm chặt lấy chuôi kiếm rỉ sét, định đứng bật dậy lao ra ngoài cửa. Thanh Anh là huyết mạch duy nhất còn lại của ông và người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa. Trước khi qua đời, Thẩm Ngọc Hoa đã nắm chặt tay ông, khuyên ông giữ vững tấm lòng hiệp nghĩa và bảo vệ con gái nhỏ. Nay, đứa con gái mười sáu tuổi bướng bỉnh của ông đang phải chịu cảnh giam cầm lạnh lẽo dưới bàn tay tàn bạo của Chưởng môn để làm mồi nhử ông vào bẫy.
"Lão gia! Xin người bớt giận! Người không thể đi lúc này!" A Phúc quỳ sụp xuống chặn trước mặt Tạ Hoài Phong, ôm chặt lấy chân ông. "Đây là kế điệu hổ ly sơn của Diệp Cô Vân! Hắn biết Thanh Anh là điểm yếu lớn nhất của người! Nếu người xông vào phân đà lúc này, không những không cứu được tiểu thư, mà cả Lâm Du và cuộn Huyết Thư này đều sẽ rơi vào tay hắn! Sự hy sinh của bốn mươi tám đệ tử đã khuất sẽ trở thành vô nghĩa!"
"Sư phụ..."
Một tiếng gọi yếu ớt vang lên từ chiếc giường tre. Lâm Du đã tỉnh dậy từ lúc nào dưới chấn động chân khí của Tạ Hoài Phong. Đôi mắt thiếu niên đỏ hoe, dòng lệ nóng hổi lăn dài trên gương mặt đầy tro bụi. Cậu cố gắng gượng dậy, nhưng vết bỏng sâu ở ngực khiến cậu đau đớn quỵ xuống.
"Sư phụ... con xin người... đừng vì cứu con mà bỏ rơi Thanh Anh tỷ tỷ... Con thà quay lại tế đàn hiến tế... chứ không muốn nhìn thấy gia đình sư phụ bị hủy hoại vì con..." Lâm Du nghẹn ngào nói, giọng nói đầy bất lực và tự trách.
Nhìn thấy giọt nước mắt của Lâm Du và gương mặt đầy nếp nhăn can trường của A Phúc, Tạ Hoài Phong như bị dội một gáo nước lạnh giữa mùa đông buốt giá. Sát khí lạnh lẽo trong mắt ông từ từ tiêu tán, thay vào đó là một nỗi đau thấu xương gặm nhấm tâm can. Ông nhắm chặt mắt lại, hít một hơi thật sâu để điều hòa luồng chân khí đang hỗn loạn trong lồng ngực.
*"Võ học là để cứu người, không phải để đồ sát kẻ yếu. Dẫu cả thế gian hiểu lầm ta, đạo tâm của ta vẫn không được lung lay."*
Lời răn dạy của tổ phụ Tạ Tuấn Nghĩa và di ngôn của người vợ quá cố Thẩm Ngọc Hoa vang vọng trong tâm tưởng, như một chiếc neo sắt giữ chặt lấy linh hồn ông trước bờ vực của sự điên cuồng thù hận. Ông biết A Phúc nói đúng. Việc đột nhập phân đà lúc này chính là trúng kế của Diệp Cô Vân. Hắn đã bố trí hàng trăm cung thủ và cạm bẫy thiết giáp tại phân đà, chỉ chờ ông lộ diện.
Tạ Hoài Phong từ từ mở mắt ra, ánh mắt trở lại vẻ tĩnh lặng như nước hồ thu dẫu ẩn chứa một nỗi u uất sâu thẳm. Ông khẽ mở bức thư tay nhỏ của Tạ Thanh Anh ra đọc dưới ánh đèn dầu.
*"Cha kính yêu. Con vẫn bình an tại phân đà. Diệp Cô Vân giam lỏng con nhưng không dám hạ thủ sát chiêu vì hắn sợ người sẽ bộc phát kiếm ý Vô Ngã đồng quy vu tận với hắn. Xin cha hãy bảo vệ Lâm Du và cuộn Huyết Thư bằng mọi giá. Đừng lo cho con, con là con gái của kiếm sĩ Tạ Hoài Phong, quyết không khuất phục trước bạo lực ngụy quân tử."*
Đọc xong những dòng chữ bướng bỉnh nhưng kiên cường của con gái, Tạ Hoài Phong khẽ mỉm cười, một giọt nước mắt ấm áp lăn dài trên gò má nhăn nheo của người cha 55 tuổi. Con gái ông đã trưởng thành thật rồi.
"Tiểu Bình," Tạ Hoài Phong trầm giọng nói, tay trái khẽ gấp bức thư lại giấu vào ngực áo. "Hãy quay lại phân đà, tìm cách báo cho Thanh Anh biết rằng ta vẫn bình an. Bảo con bé hãy ẩn nhẫn chờ đợi, ta nhất định sẽ đến đón con bé về quét lá trước từ đường gia tộc."
"Vâng, Tạ trưởng lão. Em nhất định sẽ chuyển lời!" Tiểu Bình lau nước mắt, gật đầu mạnh mẽ.
"A Phúc, thím Ba," Tạ Hoài Phong quay sang hai người hầu cận trung thành. "Chúng ta không thể ở lại thảo đường này lâu dài. Diệp Cô Vân sẽ sớm nhận ra lồng đèn dầu hỏa ở cổng núi không thể chặn chân ta quá lâu. Hắn sẽ cử Chấp Pháp Đường lùng sục khắp chân núi. Hãy chuẩn bị sẵn xe ngựa ngụy trang chứa cỏ khô và lương khô dự trữ đặc chế của thím Ba. Ngay khi Lâm Du có thể di chuyển, chúng ta sẽ lập tức rời đi hướng về phía biên giới Tứ Xuyên."
"Tôi đã chuẩn bị sẵn ba túi lương khô dự trữ chống mốc dưới hầm ngầm rồi, lão gia," thím Ba vội vàng nói.
"Tôi cũng sẽ đi kiểm tra xe ngựa ở chuồng sau," A Phúc gật đầu, lập tức bước ra ngoài cửa để thực hiện nhiệm vụ.
Bầu không khí trong thảo đường trở nên căng thẳng tột độ. Mỗi nhịp thở của họ đều như đang chạy đua với tử thần. Tạ Hoài Phong ngồi xuống cạnh giường Lâm Du, dùng bàn tay trái thô ráp vỗ nhẹ lên vai cậu bé, truyền thụ cho cậu những khẩu quyết tĩnh tâm đầu tiên để xoa dịu nỗi sợ hãi tâm lý.
Khoảng nửa canh giờ sau, cánh cửa phòng Tây bất ngờ bị đẩy mạnh ra.
A Phúc bước vào, gương mặt già nua cắt không còn giọt máu, đôi mắt lộ rõ vẻ bàng hoàng và căm phẫn tột độ.
"Lão gia... có biến cố rồi!" A Phúc khàn giọng nói, hơi thở dồn dập.
Tạ Hoài Phong lập tức đứng bật dậy, tay trái đặt sẵn lên chuôi Tàn Thiết Kiếm rỉ sét. "Chuyện gì?"
"Tôi vừa đi ra ngõ trúc phía sau để kiểm tra chuồng ngựa," A Phúc run rẩy báo cáo. "Bất ngờ phát hiện đệ tử tục gia Tôn Đại Hải đang lén lút rình rập ngoài hàng rào thảo đường. Hắn lén nhìn qua khe hở vách đất vào gian phòng phía Tây này, nhìn thấy Lâm Du và vết thương của người. Ngay sau đó, hắn lập tức quay người bỏ chạy thục mạng về phía đồn binh của Chấp Pháp Đường dưới chân núi!"
Gió đêm bất ngờ thổi mạnh, đập mạnh vào cánh cửa sổ gỗ bách tạo ra một tiếng động khô khốc rợn người. Bóng tối của sự phản bội đang cận kề, đe dọa thiêu rụi sự bình yên ngắn ngủi cuối cùng của Ẩn cư thảo đường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!