Nhạc nềnPrairie

Phá Vây Cổng Núi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đuốc đỏ rực từ cửa hang ngầm hắt bóng những bóng đen sát khí lên vách đá cổ các, Triệu Vô Cực dẫn đầu truy binh chính thức lộ diện. Giữa màn sương mù xám xịt của Tàng Kiếm Các, tiếng bước chân nện xích sắt xuống nền đá lạnh vang lên dồn dập, phá vỡ sự cô tịch ngàn năm của nghĩa địa thép. Tạ Hoài Phong đang quỳ một gối bảo vệ Lâm Du sát vách đá cổ, tay trái nắm chặt thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét dính máu, ánh mắt xám lạnh lùng nhìn về phía lối vào.


"Tạ Hoài Phong! Ngươi đã bị bao vây! Mau giao nộp cuộn Huyết Thư và chịu trói, bằng không Chấp Pháp Đường sẽ không nể tình xưa nghĩa cũ!" Giọng nói của Triệu Vô Cực đầy đắc ý vang vọng khắp thung lũng đá. Hắn vung hắc thiết trọng kiếm, ra hiệu cho hàng chục đệ tử Chấp Pháp Đường giương cung nỏ, khóa chặt mọi hướng thoát hiểm của cựu trưởng lão.


Tạ Hoài Phong khẽ ho khan, một dòng máu đen sậm rỉ ra nơi khóe miệng. Vết bỏng nặng sau lưng ông từ trận hỏa hoạn ngục tối đang co thắt dữ dội, đau đớn như bị hàng vạn thanh sắt nung đỏ găm thẳng vào da thịt. Cánh tay phải hoàn toàn tê liệt, buông thõng bất động bên hông. Thế nhưng, đôi mắt ông không hề có một tia dao động hay sợ hãi. Ông cúi xuống nhìn Lâm Du đang hôn mê yếu ớt, hơi thở khẽ phập phồng dưới lớp võ phục rách rưới bám đầy tro bụi. Cuộn Huyết Thư đẫm máu vẫn được quấn chặt quanh ngực cậu thiếu niên mười bảy tuổi, như một lời nhắc nhở đanh thép về món nợ mạng của bốn mươi tám đồng môn đã khuất.


"Muốn bắt ta, phải xem kiếm của các ngươi có đủ nhanh hay không."


Tạ Hoài Phong trầm giọng nói, kình lực thâm sâu truyền thẳng vào tai từng đệ tử Chấp Pháp Đường khiến họ bất giác lùi lại một bước. Ông biết rõ, nếu đối đầu trực diện trong không gian chật hẹp của Tàng Kiếm Các, Lâm Du đang hôn mê sẽ dễ dàng trúng loạn tiễn. Hơn nữa, ông tuyệt đối không muốn sát hại những đệ tử trẻ tuổi này – những người chỉ đang mù quáng thi hành mệnh lệnh của Chưởng môn Diệp Cô Vân. Ông chọn giải pháp đào tẩu.


Bất ngờ, Tạ Hoài Phong vận chuyển chân khí ôn hòa vừa ngộ ra, tay trái vung Tàn Thiết Kiếm vẽ một đường vòng cung tuyệt mỹ. Luồng kiếm khí nhu hòa Thanh Sơn Bất Lão bộc phát, tạo ra một luồng gió mạnh thổi ngược sương mù xám xịt và cát bụi lên không trung, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Triệu Vô Cực và toán cung thủ.


"Bắn! Mau bắn!" Triệu Vô Cực điên cuồng hét lớn.


Hàng loạt mũi tên nỏ xé gió lao vào màn sương mù, nhưng tất cả đều bắn vào khoảng không vô định. Khi màn sương tan bớt, bóng dáng của Tạ Hoài Phong và Lâm Du đã biến mất khỏi vách đá cổ các. Ông đã cõng Lâm Du, dùng khinh công lướt nhanh theo con đường mòn dốc đứng dẫn thẳng xuống chân núi.


Gió đêm gào thét bên tai, lạnh buốt và rát buốt. Tạ Hoài Phong cõng Lâm Du lao đi trong đêm tối, máu từ vết thương bỏng sau lưng và vết rách trên cánh tay trái thấm đỏ tà áo bào trắng Nga Mi. Mỗi bước khinh công nhảy qua các mỏm đá dựng đứng, lồng ngực ông lại thắt chặt, chân khí rạn nứt trong kinh mạch như muốn vỡ tan. Nhưng ý chí sắt đá của một "Hộ Đạo Giả" đã giúp ông vượt qua nỗi đau đớn thể xác cực hạn. Ông phải đưa Lâm Du xuống núi, tìm đến nữ y sĩ Tô Thanh Hoài để cứu mạng cậu bé.


Sau nửa canh giờ chạy đua với tử thần, Cổng núi Nga Mi đã hiện ra trước mắt dưới ánh trăng mờ nhạt.


Đó là một vòm cổng đá khổng lồ, uy nghiêm và cổ kính, ranh giới cuối cùng ngăn cách Nga Mi sơn với giang hồ rộng lớn. Thế nhưng, hy vọng thoát hiểm của Tạ Hoài Phong lập tức bị dập tắt khi ông nhìn thấy bóng dáng sừng sững đang đứng chặn ngay giữa lối đi duy nhất.


Thạch Thiết Đầu.


Hộ pháp ngoại công lực điền của Nga Mi phái đứng đó như một pho tượng thần bằng sắt đen. Thân hình khổng lồ cao hơn tám thước của hắn mặc bộ giáp sắt dày cộp, chiếc đầu trọc lốc lấp loáng dưới ánh trăng mờ. Tay hắn cầm thanh đại kiếm nặng trịch, đôi mắt lộ vẻ u uất và nghiêm nghị. Xung quanh hắn, hàng trăm cung thủ của Chấp Pháp Đường đã dàn trận sẵn trên các vách đá hai bên cổng núi, cung tên đã giương sẵn, chỉ chờ một hiệu lệnh là sẽ biến lối ra thành một bẫy tử thần.


"Tạ trưởng lão," Thạch Thiết Đầu trầm giọng nói, giọng nói ồm ồm như tiếng chuông đồng rạn nứt. "Chưởng môn đã có lệnh bài Chấp Pháp, tuyên bố người là phản đồ tàn sát đồng môn, cướp đoạt bí tịch. Thiết Đầu kính trọng võ đức của người, nhưng quân lệnh như sơn, xin người hãy buông kiếm chịu trói, đừng để Thiết Đầu phải động thủ với người."


Tạ Hoài Phong dừng bước cách cổng đá mười trượng. Ông khẽ đặt Lâm Du tựa vào một gốc tùng già khuất sau tảng đá lớn để tránh loạt cung tên có thể bắn xuống bất cứ lúc nào. Tay trái ông vẫn cầm thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét, mũi kiếm chỉ xuống đất cát.


"Thiết Đầu," Tạ Hoài Phong khàn giọng nói, ánh mắt nhìn thẳng vào gã hộ pháp khổng lồ đầy bao dung. "Ngươi là người bộc trực, cả đời chỉ biết luyện ngoại công, không màng thế sự. Ta không trách ngươi tin lời vu khống của Diệp Cô Vân. Nhưng cuộn Huyết Thư này ghi lại mạng sống của bốn mươi tám đệ tử ngoại môn đã bị hiến tế tàn nhẫn dưới tế đàn ngầm. Lâm Du là nhân chứng duy nhất còn sống. Ta thà mang danh phản đồ bị cả võ lâm truy sát, cũng quyết không để các ngươi giết cậu bé này để bịt đầu mối."


Thạch Thiết Đầu biến sắc, gã ngốc nghếch này chưa từng nghe về tế đàn ngầm hay cấm thuật hiến tế, nhưng lòng trung thành mù quáng với môn quy đã lấp đầy tâm trí hắn. hắn lắc đầu mạnh mẽ, gầm lên một tiếng như sấm sét:


"Thiết Đầu chỉ biết có lệnh bài Chưởng môn! Trưởng lão, đắc tội rồi!"


Hắn bước tới một bước, mặt đất đá dưới chân như rung chuyển. Thạch Thiết Đầu vận chuyển Kim Cương Bất Hoại Ngoại Công, cơ bắp cuồn cuộn như thép nguội phồng lên dưới lớp giáp sắt. Hắn nắm chặt hai nắm đấm khổng lồ, dẫm mạnh chân xuống đất cát, thi triển tuyệt kỹ Thạch Phá Thiên Kinh.


"Ầm!"


Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Mặt đất đá trước cổng núi nứt toác ra thành những đường rãnh sâu hoắm, hàng vạn tảng đá sỏi bay tư tung tạo ra một luồng chấn động vật lý cực mạnh lan rộng trong phạm vi ba trượng, chặn đứng hoàn toàn khinh công của Tạ Hoài Phong.


Tạ Hoài Phong không hề lùi bước. Ông biết rõ nếu nhảy lên không trung né tránh, loạt cung thủ hai bên vách đá sẽ lập tức bắn loạn tiễn xuyên tâm. Ông đứng yên, tay trái vung Tàn Thiết Kiếm rỉ sét xoay tròn quanh thân thể, kích hoạt biến chiêu phòng thủ tuyệt đối Thanh Sơn Bất Lão.


Một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa, tỏa ra hào quang xanh nhạt thanh khiết hiện ra quanh hai thầy trò. Luồng chấn động đất đá Thạch Phá Thiên Kinh đập mạnh vào màng kiếm khí ôn hòa liền bị lực xoáy nhu hòa triệt tiêu hoàn toàn lực đạo, đá sỏi vỡ vụn thành bột mịn rơi rụng xuống đất cát xung quanh mà không thể xâm phạm vào bên trong một phân.


"Cái gì?" Thạch Thiết Đầu kinh ngạc tột độ. Hắn chưa từng thấy ai có thể dùng một tay đón đỡ Thạch Phá Thiên Kinh một cách nhẹ nhàng như vậy. Hắn điên cuồng lao trực diện tới như một quả núi sắt di động, hai nắm đấm khổng lồ mang theo kình lực ngàn cân nện thẳng vào ngực Tạ Hoài Phong.


Tạ Hoài Phong không hề né tránh đòn đánh trực diện này. Ông biết rõ da thịt mình đồng da sắt của Thạch Thiết Đầu không sợ kiếm rỉ, nếu ông dùng lực đối lực, vết thương kinh mạch rạn nứt sẽ lập tức bộc phát gây phế hoàn toàn cánh tay trái duy nhất còn cử động được. Ông chọn phương án dùng nhu khắc cương.


Ngay khi hai nắm đấm sắt của Thạch Thiết Đầu sát ngực, Tạ Hoài Phong vung vỏ kiếm gỗ đào cổ (vỏ kiếm dắt bên hông) đón đỡ nhẹ nhàng. Ông không dùng lực cản phá, mà dùng kỹ thuật mượn lực đả lực, xoay nhẹ vỏ kiếm theo một đường vòng cung để dẫn dắt toàn bộ kình lực dũng mãnh của đối phương đi chệch hướng.


"Bùng!"


Quyền lực của Thạch Thiết Đầu nện hụt vào khoảng không vách đá bên cạnh, tạo ra một tiếng nổ lớn đá tảng vỡ vụn. Nhưng chính trong khoảnh khắc đó, Tạ Hoài Phong đã mượn chính lực đẩy cực mạnh từ cú đấm hụt của đối phương. Thân hình ông lộn vòng trên không trung một cách nhẹ nhàng như một chiếc lá tre rụng dưới mưa giông, lướt qua đầu gã hộ pháp khổng lồ một cách ngoạn mục.


"Bắn! Mau bắn tên chặn hắn lại!" Đội trưởng Chấp Pháp Đường trên vách đá hét lớn.


Hàng trăm mũi tên lửa đồng loạt phóng xuống từ hai bên vách đá, tạo thành một cơn mưa lửa chết chóc bao phủ lấy Tạ Hoài Phong đang bế Lâm Du lao ra cổng núi.


Giữa làn ranh sinh tử, Tạ Hoài Phong nén đau đớn tột cùng ở lưng, tay trái vung Tàn Thiết Kiếm chém lướt qua các sợi dây xích treo lồng đèn dầu bách luyện treo dọc cổng núi đá.


"Xoẹt! Phập!"


Những sợi dây xích bị chém đứt, hàng chục chiếc lồng đèn sắt chứa dầu hỏa đặc chế rơi xuống đất đá nổ tung. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, khói đen mù mịt tỏa ra diện rộng che khuất toàn bộ tầm nhìn của loạt cung thủ trên vách đá. Bụi khói và lửa cháy tạo thành một bức tường lửa khổng lồ, ngăn cách truy binh phía sau.


Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận công khinh công vượt cổng núi là cực kỳ tàn khốc. Vết bỏng sâu sau lưng Tạ Hoài Phong bị nứt ra hoàn toàn do vận động mạnh, máu tươi tuôn ra ướt đẫm tà áo bào trắng Nga Mi thêu chỉ bạc tiêu chí của trưởng lão. Ông khuỵu gối xuống đất cát ngoài cổng núi, ho ra một ngụm máu đen sậm lớn. Sức lực trong đan điền suy kiệt chỉ còn chưa đầy ba phần công lực.


"Sư... sư phụ..." Lâm Du trong cơn hôn mê khẽ lẩm bẩm, bàn tay nhỏ bé của cậu run rẩy bám chặt lấy áo sư phụ.


Tạ Hoài Phong gượng dậy, dùng tay trái lau vệt máu trên khóe môi, bế chặt Lâm Du lách qua khe hở cổng núi đá đang cháy rực, lao thẳng vào bóng tối mịt mù của rừng sâu hẻo lánh dưới chân núi Nga Mi.


Khi bóng dáng rách nát của Tạ Hoài Phong biến mất vào màn sương đêm của rừng sâu, từ đỉnh núi cao nhất – Đỉnh Quang Minh Nga Mi, một luồng ánh sáng lửa tế đàn rực đỏ cả bầu trời đêm.


Chưởng môn Diệp Cô Vân đứng trên đỉnh núi nhìn xuống cổng núi đang bốc cháy. Gương mặt oai phong lẫm liệt của hắn lộ rõ vẻ nham hiểm và lạnh lùng tột độ dưới ánh lửa bập bùng. Hắn vận chuyển chân khí tối thượng, giọng nói mang theo kình lực thâm sâu truyền khắp núi rừng Nga Mi và vang vọng ra toàn bộ giang hồ Trung Nguyên:


"Tạ Hoài Phong phản giáo tàn sát đồng môn, cướp đoạt Huyết Thư mật tịch của tông môn! Nay ta nhân danh Chưởng môn phái Nga Mi, chính thức ban bố giáo quy bài trừ phản đồ! Phế bỏ thân phận trưởng lão của Tạ Hoài Phong, truy nã hắn toàn võ lâm! Bất kỳ ai lấy được thủ cấp của phản đồ Tạ Hoài Phong và cuộn Huyết Thư, sẽ được thưởng vạn lượng vàng và phong làm Trưởng lão tối cao Nga Mi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!