Ngộ Kiếm Cổ Các
Tiếng sụp đổ kinh hoàng của Tế Đàn Ngầm Nga Mi vẫn còn chấn động âm âm dưới lòng đất. Những tảng đá ngàn cân rơi xuống rầm rầm, cát bụi xám xịt cuộn lên như những con quái thú khổng lồ nuốt chửng lối thoát chính. Trong không gian chật hẹp đầy rẫy tử khí ấy, Tạ Hoài Phong cắn chặt răng, tay trái ôm chặt lấy Lâm Du – đứa đệ tử ngoại môn đang thoi thóp vì ngạt khói và trúng cấm dược – còn tay phải thì buông thõng, máu tươi từ lòng bàn tay rách nát nhỏ xuống từng giọt đỏ sẫm trên nền đá lạnh.
Tấm lưng của vị cựu trưởng lão năm mươi lăm tuổi bỏng rát như có hàng vạn thanh sắt nung đỏ găm thẳng vào da thịt. Vết bỏng nặng từ trận hỏa hoạn ở ngục tối trước đó đã rách miệng, máu và mồ hôi hòa quyện làm ướt sũng vạt áo thô xám bám đầy tro bụi. Mỗi nhịp thở đối với ông lúc này là một cực hình thấu xương. Kinh mạch vai phải hoàn toàn tê liệt, chân khí trong đan điền hỗn loạn đi ngược chiều phế phủ, khiến ông phải liên tục vận chuyển Tức Chân Huyền Công để kìm nén ngụm máu tanh đang trực trào lên cổ họng.
"Lâm Du, ráng chịu đựng. Sư phụ sẽ đưa con ra ngoài."
Tạ Hoài Phong khàn giọng thầm thì. Ông không thể đi đường chính. Phía trước đã bị đá tảng lấp kín, mà phía sau thì Chưởng môn Diệp Cô Vân cùng hàng trăm đệ tử Chấp Pháp Đường chắc chắn đang phong tỏa ráo riết. Lựa chọn duy nhất lúc này là con đường mòn ngầm dẫn thẳng tới Tàng Kiếm Các cổ xưa sau núi – phế tích ngàn năm vốn là vùng cấm địa sương mù bao phủ quanh năm của Nga Mi phái.
Ông khó nhọc bế Lâm Du lách qua một khe đá hẹp khuất sau bệ thờ đá đang đổ sụp. Đường hầm tối tăm, dốc đứng và ẩm ướt, dẫn ngược lên phía trên vách núi sau. Tạ Hoài Phong phải dùng tay trái – bàn tay duy nhất còn cử động được – để bám vào những mỏm đá nhọn hoắt để leo lên. Mỗi bước di chuyển, vết bỏng sau lưng lại co thắt dữ dội, đau đớn đến mức tầm nhìn của ông đôi lúc nhòe đi, nhưng đôi mắt xám của vị hộ đạo giả vẫn sáng rực một niềm tin kiên định bất khuất. Cuộn Huyết Thư đẫm máu vẫn được quấn chặt quanh ngực Lâm Du, như một lời nhắc nhở đanh thép về món nợ máu của 48 đệ tử đã khuất.
Sau gần nửa canh giờ bò rạp trong bóng tối, không khí lạnh buốt của gió núi đột ngột ập vào mặt. Tạ Hoài Phong bước ra khỏi cửa hang ngầm, trước mắt ông là một không gian u tịch, rộng lớn đến ngột ngạt.
Đây chính là Tàng Kiếm Các cổ xưa.
Nơi này thực chất là một thung lũng đá khép kín nằm sâu sau núi Nga Mi, quanh năm sương mù xám xịt bao phủ dày đặc, không một ánh mặt trời nào có thể xuyên qua. Dưới nền đất đá lạnh lẽo là hàng vạn thanh kiếm phế rỉ sét, gãy nát của các thế hệ kiếm sĩ Nga Mi để lại qua ngàn năm. Chúng cắm chằng chịt khắp nơi, tạo thành một nghĩa địa thép khổng lồ, cô tịch và đầy sát khí.
Nhưng điều đáng sợ nhất ở Tàng Kiếm Các không phải là đống sắt vụn cổ xưa, mà là những luồng kiếm khí vô chủ (stray sword Qi) lơ lửng trong sương mù. Trải qua ngàn năm tích lũy, kiếm ý của các tiền nhân quá cố bám trên những thanh kiếm phế đã hòa quyện vào sương gió, tạo thành một trận pháp tự nhiên cực kỳ sắc bén. Những luồng kiếm khí này tự động tuần tra và tấn công bất kỳ sinh vật nào bộc lộ sát khí hoặc nội lực dao động mạnh.
Tạ Hoài Phong vừa đặt Lâm Du nằm xuống một góc đá khuất sương, lồng ngực ông liền thắt lại. Tiếng u uất, sắc bén của kim loại bắt đầu vang lên từ vạn thanh kiếm rỉ xung quanh. Sương mù xám xịt chợt động.
"Vút!"
Một luồng kiếm khí vô chủ màu bạc, sắc bén như thép nguội, đột ngột xé rách màn sương, phóng thẳng về phía Lâm Du đang nằm bất động.
Tạ Hoài Phong đại biến sắc mặt. Ông không còn thời gian để suy nghĩ. Dù tay phải đang liệt, ông vẫn dùng tay trái rút phắt thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét dắt bên hông, vung lên cản phá.
"Keng!"
Tiếng va chạm kim loại đanh gọn vang dội khắp cổ các. Luồng kiếm khí vô chủ bị đánh lệch hướng, chém sạt vào vách đá phía sau tạo thành một vết chém sâu hoắm khói đen bốc lên. Nhưng phản lực từ đòn đỡ khiến cánh tay trái của Tạ Hoài Phong chấn động kịch liệt, vết thương cũ rạn nứt kinh mạch ở vai lại nhói lên đau đớn. Ông lùi lại một bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi sậm màu. Bàn tay cầm kiếm run rẩy, nhưng ông vẫn kiên quyết đứng chắn trước thân hình nhỏ bé của đệ tử.
Sự va chạm ấy giống như một ngòi nổ kích hoạt toàn bộ nghĩa địa thép. Vạn thanh kiếm phế xung quanh đồng loạt rung lên bần bật, phát ra tiếng rít gió gào thét ghê rợn. Sương mù xám xoáy tròn, tụ hội lại thành một trận bão kiếm nhỏ (sword storm) với hàng trăm luồng kiếm quang sắc bén lơ lửng, khóa chặt mọi ngả đường xung quanh hai thầy trò.
Tạ Hoài Phong định dùng khinh công Yên Vũ Trùng Phùng để bế Lâm Du né tránh, nhưng ông nhanh chóng nhận ra kiếm khí vô chủ xung quanh quá dày đặc, đan xen chằng chịt không để lại một khoảng trống nhỏ nào để di chuyển. Nếu ông cưỡng ép nhảy lên, cả hai sẽ lập tức bị vạn tiễn xuyên tâm bởi trận bão kiếm.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Những luồng kiếm khí đầu tiên của trận bão bắt đầu lao xuống dồn dập. Tạ Hoài Phong liên tục vung Tàn Thiết Kiếm chống đỡ, tiếng va chạm vang lên liên hồi như mưa gõ vào khay đồng. Thế nhưng, sức lực của ông đang suy kiệt nhanh chóng. Chân khí kìm nén không sát sinh đi ngược chiều kinh mạch khiến ông không thể bộc phát toàn bộ sức mạnh của cảnh giới Hóa hình. Chỉ trong vòng mươi nhịp thở, bả vai trái và cánh tay của ông đã dính thêm nhiều vết rách da rỉ máu, nhuộm đỏ tà áo trắng Nga Mi vốn đã tả tơi.
Giữa làn ranh sinh tử nghẹt thở, Tạ Hoài Phong buộc phải lùi lại sát vách đá dựng đứng của cổ các. Lưng ông chạm vào vách đá lạnh buốt, cơn đau bỏng rát lại ập đến làm ông suýt quỵ xuống. Nhưng chính trong khoảnh khắc lưng chạm vào đá ấy, ánh mắt ông tình cờ nhìn thấy một vết khắc kỳ lạ ngay trên vách đá phía trên đầu Lâm Du.
Đó là một vết chém cổ xưa, sâu hoắm nhưng vô cùng mềm mại, uốn lượn thành một đường vòng cung hoàn mỹ không hề có chút gai góc hay sát khí nào. Dù đã trải qua trăm năm mưa gió, vết chém ấy vẫn toát ra một luồng kiếm ý phòng thủ tối thượng, tĩnh lặng và bao dung như đất mẹ.
Ký ức trong đầu Tạ Hoài Phong lập tức bùng nổ. Đây chính là vết kiếm do tiền nhân Thần Kiếm Nhất Niệm để lại khi ngộ đạo tại Tàng Kiếm Các cổ xưa trăm năm trước. Sư tổ Vô Trần Sư Thái từng nhắc nhở ông về kiếm lý vô cầu của Nhất Niệm tiền nhân: *"Kiếm đạo mạnh nhất không phải để giết người, mà để thủ hộ. Khi lòng không sát niệm, kiếm ý sẽ tự hòa vào vạn vật, lấy nhu khắc cương, hóa giải mọi luồng chân khí bạo ngược."*
Tạ Hoài Phong thông tuệ ngộ ra chân lý tối hậu.
*Kiếm khí vô chủ ở đây vốn sinh ra từ sát ý của người luyện kiếm năm xưa. Chúng tấn công ta vì ta đang dùng chân khí bạo lực để chống trả. Nếu ta thu liễm hoàn toàn sát niệm, dùng lòng từ bi làm gốc để tịnh hóa chân khí, trận bão kiếm này sẽ tự động tan biến.*
Nghĩ đến đây, Tạ Hoài Phong từ từ hạ thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét xuống. Ông nhắm mắt lại, hít sâu một hơi lạnh buốt, vận chuyển Nga Mi Cửu Dương chân khí chính tông theo một quỹ đạo hoàn toàn mới – ôn hòa, nhu nhuyễn và tĩnh lặng tuyệt đối. Ông buông bỏ mọi ý định tấn công, chỉ giữ lại một tâm niệm duy nhất: bảo vệ mạng sống cho Lâm Du.
Trận bão kiếm khổng lồ gào thét lao xuống nhắm thẳng vào ngực hai thầy trò.
"Thanh Sơn Bất Lão!"
Tạ Hoài Phong khẽ quát một tiếng thanh thoát. Tay trái ông vung kiếm, vẽ một vòng tròn kiếm ý hoàn mỹ quanh thân thể hai người. Đường kiếm đi đến đâu, một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa, ôn hòa như ngọn núi xanh vững chãi hiện ra đến đó, tỏa ra hào quang xanh nhạt thanh khiết như ánh trăng rằm.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Hàng trăm luồng kiếm khí vô chủ sắc bén va chạm mạnh mẽ vào màng bảo vệ kiếm khí Thanh Sơn Bất Lão. Nhưng thay vì nổ tung hay tạo ra chấn động bạo lực, những luồng sát khí hung hãn ấy khi chạm vào vòng tròn kiếm ý ôn hòa của Tạ Hoài Phong liền tự động bị triệt tiêu sát lực, nhu hòa trở lại rồi tan biến hoàn toàn vào sương mù như tuyết gặp nắng ấm.
Tàng Kiếm Các cổ xưa đột ngột trở lại trạng thái tĩnh lặng u tịch vốn có. Vạn thanh kiếm phế rỉ sét ngừng rung động, sương mù xám lại lững lờ trôi quanh vách đá.
Tạ Hoài Phong thở phào nhẹ nhõm, ông quỵ sụp một gối xuống đất đá, dùng thanh Tàn Thiết Kiếm cắm xuống để giữ thăng bằng. Khóe miệng ông rỉ ra một dòng máu đen lớn – cái giá phải trả cho việc cưỡng ép kìm nén chân khí và chịu đựng vết thương rách da trên tay trái. Nhưng đôi mắt ông lại sáng rực một niềm vui thăng hoa đạo tâm. Ông đã ngộ ra tầng thứ nhất của biến chiêu phòng thủ tối thượng Thanh Sơn Bất Lão, chuẩn bị đối đầu với chặng đường gian nan phía trước.
Ông khó nhọc bò lại gần Lâm Du, kiểm tra mạch tượng thấy cậu bé đã ổn định hơn nhờ luồng kiếm khí ôn hòa tịnh hóa tà độc xung quanh. Tạ Hoài Phong lén lau vệt máu trên khóe môi, định bế Lâm Du lên để tiếp tục di chuyển xuống núi.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ông vừa chạm vào vai đệ tử, một âm thanh quỷ dị đột ngột xé rách sự u tịch của Tàng Kiếm Các.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Đó là tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của giày sắt nện xuống mặt đất đá lạnh lẽo, kèm theo tiếng xích sắt và áo giáp va chạm loảng xoảng. Âm thanh ấy phát ra từ chính lối đi ngầm tối tăm mà thầy trò ông vừa vượt qua.
"Mau lục soát kỹ nơi này! Phản đồ Tạ Hoài Phong và thằng nhóc ngoại môn chắc chắn đang trốn trong Tàng Kiếm Các! Chưởng môn có lệnh, ai lấy được thủ cấp của hắn sẽ được thưởng vạn lượng vàng và phong làm Trưởng lão Chấp Pháp!"
Giọng nói tàn nhẫn, quen thuộc của Triệu Vô Cực vang lên lồng lộng xé tan màn sương xám, kéo theo ánh đuốc sáng rực chập chờn bắt đầu xuất hiện nơi cửa hang ngầm. Đệ tử Chấp Pháp Đường đã tìm ra mật đạo dẫn đến Tàng Kiếm Các cổ xưa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!