Cướp Người Trên Tế Đàn
Sương mù rạng sáng bao phủ đỉnh Nga Mi, nhưng không khí dưới chân phân đà ngoại môn lại đậm đặc mùi khói khét và huyết tanh. Hàng trăm thanh kiếm của đệ tử Chấp Pháp Đường đồng loạt rút khỏi vỏ, những lưỡi thép phản chiếu ánh lửa đỏ rực từ ngục tối đang sụp đổ, chĩa thẳng vào bóng dáng bạch y rách nát của Tạ Hoài Phong. Trên tay trái, ông vẫn ôm chặt Lâm Du – đứa đệ tử trung hậu đang thoi thóp vì ngạt khói. Tấm lưng rộng của vị cựu trưởng lão năm mươi lăm tuổi loang lổ những vết bỏng cháy xém, máu tươi rỉ ra thấm đẫm vạt áo thô xám, nhưng đôi mắt ông vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu.
Diệp Vô Kỵ đứng ở trung tâm vòng vây, tay cầm thanh đoản kiếm rực lửa, gương mặt trẻ tuổi lộ rõ vẻ đắc ý tột tột cùng: "Tạ Hoài Phong! Ngươi đã là phản đồ bị cả môn phái truy sát. Mau giao nộp thằng nhóc ngoại môn và cuộn Huyết Thư ra đây, bằng không ta sẽ băm vây ngươi thành muôn mảnh!"
Tạ Hoài Phong khẽ thở dài. Lồng ngực ông nhói đau, kinh mạch vai phải tê liệt hoàn toàn do chấn thương bỏng rạn nứt kinh mạch từ trận hỏa hoạn vừa rồi. Ông chỉ có thể vận dụng chưa đầy bốn phần công lực. Thế nhưng, điều khiến ông đau đớn nhất không phải là vết thương thể xác, mà là sự ngụy quân tử tàn nhẫn của những kẻ nhân danh chính đạo.
"Vô Kỵ," Tạ Hoài Phong khàn giọng nói, tiếng nói trầm ấm nhưng chứa đựng kình lực thâm sâu truyền thẳng vào tai từng đệ tử xung quanh. "Ngươi phóng hỏa thiêu rụi ngục tối, muốn thiêu chết hàng chục sinh mạng vô tội để bịt đầu mối. Đó có phải là điều mà Chưởng môn đã dạy ngươi?"
Đám đệ tử Chấp Pháp Đường xôn xao xao động. Nhiều người bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ do dự. Diệp Vô Kỵ biến sắc, gầm lên: "Câm miệng! Đừng nghe lời mê hoặc của phản đồ! Thiết Huyết trận pháp, khởi!"
Hàng trăm đệ tử đồng loạt bước lên, kiếm quang đan xen thành một tấm lưới thép khổng lồ đổ ập xuống. Tạ Hoài Phong cắn chặt răng, tay trái cầm chắc thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét. Ông không thể sát sinh đồng môn – đó là gia quy của tổ phụ Tạ Tuấn Nghĩa và cũng là đạo tâm cả đời ông theo đuổi. Ông vung kiếm, thi triển bộ pháp Yên Vũ Trùng Phùng, thân hình hóa thành một dải lụa trắng biến ảo khôn lường giữa những đường kiếm sắc bén.
"Keng! Keng! Keng!"
Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tiếp. Tạ Hoài Phong chỉ thủ không công, dùng vỏ kiếm gỗ đào còn sót lại để gạt phăng các mũi kiếm áp sát. Thế nhưng, sức lực của ông đang suy kiệt nhanh chóng. Vết bỏng nặng ở lưng rách miệng, máu chảy đầm đìa làm ướt sũng bạch y. Chân khí trong đan điền hỗn loạn, đi ngược chiều lên phế phủ khiến ông phun ra một ngụm máu tươi.
Ngay khoảnh khắc ông khuỵu gối, một luồng uy áp kinh người đột ngột giáng xuống từ trên không trung.
"Ầm!"
Một bóng người mặc đạo bào Nga Mi thêu rồng chỉ vàng lộng lẫy đáp xuống đất, tạo ra luồng kình lực khổng lồ hất văng cát bụi xung quanh. Đó chính là Chưởng môn Diệp Cô Vân. Gương mặt hắn oai phong lẫm liệt, râu dài vuốt ngược, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng vô tình như rắn độc.
"Tạ sư đệ, ngươi thực sự khiến ta quá thất vọng," Diệp Cô Vân lạnh lùng nói, tay cầm thanh Vân Kiếm khảm ngọc quý phái chỉ thẳng vào mặt Tạ Hoài Phong. "Ngươi vì bảo vệ một đứa đệ tử ngoại môn tư chất bình thường mà phản bội lại cả môn phái, đánh cắp bí bảo. Mau giao nộp Huyết Thư, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây."
Tạ Hoài Phong gượng đứng thẳng dậy, thanh Tàn Thiết Kiếm cắm xuống đất để giữ thăng bằng. Ông nhìn thẳng vào mắt kẻ từng là sư đệ đồng môn hằng năm cùng mình uống rượu luận kiếm: "Diệp Cô Vân, ngươi giấu diếm mật ước với Từ Hắc Hải, dùng máu và chân khí của các đệ tử trẻ tuổi để kéo dài hơi tàn cho lão tổ. Cháu họ của ta, Tạ Gia Bảo, nửa năm trước biến mất bí ẩn thực chất cũng đã bị các ngươi hiến tế tàn nhẫn! Ngươi làm như vậy, không sợ vong linh tổ sư trừng phạt sao?"
Nghe đến ba chữ "Tạ Gia Bảo", lồng ngực Tạ Hoài Phong lại nhói lên một nỗi đau thấu xương. Đó là do setup "Sự mất tích của Tạ Gia Bảo" từ trước, nay nỗi đau ấy biến thành nguồn động lực kiên định bất khuất.
Diệp Cô Vân biến sắc, sát khí bùng lên ngùn ngụt trong mắt: "Nói nhảm! Người đâu, bắt lấy Lâm Du đưa đến Tế Đàn Ngầm! Thái thượng lão tổ đang đợi để luyện hóa chân khí cứu mạng. Còn Tạ Hoài Phong, giết không tha!"
Diệp Cô Vân đích thân xuất chiêu. Thanh Vân Kiếm hóa thành một vệt cầu vồng sắc bén, đâm thẳng vào tử huyệt trước ngực Tạ Hoài Phong. Tạ Hoài Phong nén đau, vận chuyển kiếm ý Vô Ngã vào lưỡi kiếm rỉ sét để cản phá.
"Oanh!"
Kình lực va chạm dữ dội. Tạ Hoài Phong bị chấn động bay lùi lại mười bước, kinh mạch vai phải vốn đã rạn nứt nay lại bị chấn thương nặng hơn, ông quỵ xuống đất phun ra một ngụm máu đen. Trong lúc ông bị Diệp Cô Vân áp chế, hàng chục đệ tử Chấp Pháp Đường đã lao vào, cưỡng ép cướp lấy Lâm Du đang bất tỉnh khỏi tay ông.
"Sư phụ..." Lâm Du khẽ rên rỉ một tiếng yếu ớt trước khi bị lôi đi mất hút vào bóng tối hướng về phía cấm địa.
Diệp Cô Vân nhìn Tạ Hoài Phong đang quỳ dưới đất, cười lạnh: "Tạ sư đệ, ngươi dẫu có kiếm ý vô song thì cơ thể tàn phế này cũng không làm được gì nữa rồi. Mau ở đây chờ chết đi!"
Hắn xoay người, dẫn theo toàn bộ đệ tử rút lui nhanh chóng, để lại Tạ Hoài Phong cô độc giữa sân phân đà đổ nát dưới cơn mưa tuyết bắt đầu rơi nhẹ.
*Ta không thể gục ngã ở đây. Lâm Du đang gặp nguy hiểm... Ta đã hứa với sư tổ Vô Trần, đã thề bảo vệ huyết mạch chính đạo tương lai...*
Tạ Hoài Phong cắn chặt răng, dùng kiếm rỉ chống đất, khó nhọc đứng dậy. Ông lấy từ trong ngực áo ra chiếc khánh ngọc nhỏ của Vô Trần Sư Thái – vật bảo mệnh thụ động duy nhất của mình. Miếng khánh ngọc tỏa ra một luồng sinh khí ôn hòa, tạm thời xoa dịu vết bỏng rát trên lưng và giúp ông ổn định lại chân khí đang hỗn loạn. Ông biết, giờ lành hiến tế tại Tế Đàn Ngầm sắp đến, ông chỉ còn chưa đầy một canh giờ để hành động.
Tạ Hoài Phong vận chuyển Tức Chân Huyền Công để ẩn giấu hơi thở, thu liễm toàn bộ chân khí như một bóng ma vô hình. Ông không đi đường chính, mà men theo mật đạo vách đá dốc đứng sau núi Nga Mi – con đường mòn bí mật mà chú bé chăn trâu Thạch Đầu từng chỉ dẫn – để lén lút đột nhập thẳng vào lòng đất cấm địa Hắc Hổ Động.
Càng đi sâu xuống lòng đất, không khí càng trở nên lạnh lẽo, ẩm ướt và nồng nặc mùi huyết tanh quỷ dị. Đây chính là lối vào Tế Đàn Ngầm Nga Mi, hang ổ tội ác tối tăm nhất của môn phái. Những vách đá xung quanh được khắc đầy những ký tự bùa chú màu đỏ máu của Huyết Hải Thần Công, tỏa ra luồng tà khí áp chế tinh thần cực mạnh.
Tạ Hoài Phong bước qua một khúc quanh hẹp, trước mắt ông mở ra một không gian khổng lồ dưới lòng đất. Giữa hang động rộng lớn là một tế đàn bằng đá đen hình tròn, bao quanh bởi một rãnh máu đỏ sậm đang cuộn chảy liên tục. Trên tế đàn, Lâm Du đang bị trói chặt vào một cây cột đá bách niên, gương mặt thiếu niên trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền dưới tác động của cấm dược làm yếu chân khí. Trận pháp Huyết Hải bắt đầu bộc phát những luồng sương mù màu đỏ máu quỷ dị vây quanh cơ thể cậu bé, chuẩn bị hút cạn nội lực tinh khiết.
Nhưng điều khiến Tạ Hoài Phong chú ý nhất là bóng người khổng lồ đang đứng canh giữ ngay trước lối lên tế đàn.
Đó là Địa Sát Tôn Giả – thủ vệ mật thất tối cao của Nga Mi phái. Hắn cao hơn tám thước, mặc một bộ giáp hắc thiết dày cộp bao phủ từ đầu đến chân, gương mặt che kín bởi chiếc mặt nạ sắt lạnh lùng không có khe hở mắt. Trên hai bàn tay hộ pháp hộ vệ khổng lồ của hắn là đôi búa sắt nặng trịch, mỗi chiếc búa nặng tới trăm cân, tỏa ra luồng kình lực cương mãnh áp đảo.
"Phản đồ Tạ Hoài Phong!" Giọng nói của Địa Sát Tôn Giả vang lên ầm ầm như tiếng sấm nổ dưới lòng đất, chấn động cả vách đá. "Ngươi dám tự tiện xông vào cấm địa tế đàn. Mau nộp mạng để làm tế phẩm tiếp theo cho lão tổ!"
Tạ Hoài Phong không nói một lời. Ông biết thời gian không còn nhiều, luồng sương đỏ quanh Lâm Du đang ngày càng đậm đặc. Ông vung Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét lên bằng tay trái, chân khí Vô Ngã bắt đầu vận chuyển chậm rãi dọc theo kinh mạch cánh tay.
"Oanh!"
Địa Sát Tôn Giả không chút do dự, bước chân khổng lồ nện xuống đất đá tạo tiếng vang lớn, vung đôi búa sắt khổng lồ chém mạnh xuống từ trên cao. Đường búa dũng mãnh xé rách không khí, tạo ra luồng đao phong kình lực gào thét như thú dữ vùng núi Thục chém thẳng về phía đỉnh đầu Tạ Hoài Phong.
Tạ Hoài Phong không chọn cách đỡ trực diện sức mạnh cương mãnh ấy dẫu ông có chân khí thâm thấu. Ông thi triển bộ pháp Yên Vũ Trùng Phùng, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá tre rơi dưới mưa giông, lách qua đường búa sát sạt trong gang tấc. Lưỡi búa khổng lồ chém hụt xuống mặt đất đá, tạo ra một tiếng nổ lớn nứt toác nền hang, đá sỏi bay tư tung.
Mượn lúc Địa Sát Tôn Giả chưa kịp thu hồi lực búa, Tạ Hoài Phong khinh công lướt ra phía sau lưng hắn, vận chân khí chém một đường kiếm sắc bén vào khớp giáp ở bả vai đối thủ hòng vô hiệu hóa cánh tay của hắn.
"Keng!"
Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Lưỡi kiếm rỉ sét chém trúng lớp giáp hắc thiết dày cộp nhưng chỉ để lại một vệt xước trắng mờ nhạt. Lớp giáp hắc thiết của Địa Sát Tôn Giả quá dày, được rèn bách luyện kết hợp Thiết Giáp Thần Công ngoại công phòng ngự cực đỉnh, khiến đòn tấn công vật lý thông thường hoàn toàn vô dụng. Đây chính là thử nghiệm thất bại đầu tiên của main.
"Hừ, gãi ngứa cho ta sao?" Địa Sát Tôn Giả gầm lên, xoay người cực nhanh quét ngang chiếc búa thứ hai nhắm thẳng vào hông Tạ Hoài Phong.
Tạ Hoài Phong vội vã đưa kiếm lên đỡ ngang ngực. Sức nặng ngàn cân từ chiếc búa sắt dội thẳng vào lưỡi kiếm rỉ sét.
"Rắc!"
Cơn đau bỏng rát dữ dội từ vết bỏng ở lòng bàn tay phải bộc phát cực hạn khi ông buộc phải dùng cả hai tay để giữ vững thanh kiếm trước lực ép khổng lồ. Lớp da non vừa lành ở lòng bàn tay bị rách toạc, máu tươi chảy đầm đìa nhuộm đỏ cả chuôi kiếm gỗ đào cổ. Đây chính là cái giá tích lũy nặng nề mà ông phải trả cho chấn thương từ tập trước. Lực đẩy quá mạnh hất văng Tạ Hoài Phong bay lùi lại, chân ông trượt dài trên nền đá ẩm ướt, dừng lại ngay sát mép vực sâu không đáy của tế đàn máu.
Địa Sát Tôn Giả không để cho ông có cơ hội thở dốc. Hắn điên cuồng lao tới tấn công dồn dập liên tiếp, đôi búa sắt vung lên chém xuống tạo thành một tấm lưới kình lực cương mãnh bao phủ toàn bộ tầm nhìn của Tạ Hoài Phong, ép ông lùi dần vào thế tuyệt lộ tử thần.
*Đối thủ có ngoại công phòng ngự mình đồng da sắt, búa nặng cương mãnh dũng mãnh. Nếu ta tiếp tục dùng lực đối kháng trực diện, kinh mạch rạn nứt của ta sẽ vỡ vụn hoàn toàn trước khi kịp bẻ gãy giáp của hắn. Ta phải dùng nhu khắc cương, vận dụng kiếm lý Vô Ngã từ bi tối thượng...*
Tạ Hoài Phong nhắm mắt lại giữa màn búa phong bão táp. Ông thu liễm toàn bộ sát niệm trong tâm trí, vận chuyển kiếm ý Vô Ngã (Sơ cấp) thanh khiết nhất vào lưỡi kiếm rỉ sét. Thanh Tàn Thiết Kiếm bắt đầu phát ra tiếng ngân vang ôn hòa, dịu nhẹ như tiếng chuông chùa tịnh hóa nhân tâm.
Khi Địa Sát Tôn Giả vung chiếc búa bên phải giáng mạnh xuống ngực ông, Tạ Hoài Phong không né tránh nữa. Ông đưa lưỡi kiếm rỉ sét đón lấy lưỡi búa sắt khổng lồ một cách nhẹ nhàng. Nhưng thay vì chặn đứng lực chém, ông xoay nhẹ cổ tay, vẽ một vòng tròn kiếm khí hoàn mỹ bao bọc lấy chiếc búa.
Đó chính là lúc tuyệt kỹ Vạn Kiếm Quy Tâm (Sơ khởi) lần đầu tiên được thi triển thực tế. Một luồng lực hút chân khí vô hình, nhu hòa nhưng thâm sâu vô hạn bộc phát từ lưỡi kiếm rỉ sét, cuốn chặt lấy chiếc búa sắt khổng lồ của Địa Sát Tôn Giả. Luồng lực hút xoáy tròn cực mạnh này bắt đầu cộng hưởng với chính kình lực cương mãnh của búa sắt, chuyển hóa và bẻ gãy điểm tựa lực đạo của đối phương từ bên trong.
"Cái gì?" Địa Sát Tôn Giả kinh hoàng nhận ra chiếc búa sắt nặng trăm cân của mình bỗng chốc bị hút chặt vào thanh kiếm rỉ sét, không thể rút ra cũng không thể chém xuống, lực lượng toàn thân đang bị vòng xoáy kiếm ý cuốn trôi.
"Bẻ!" Tạ Hoài Phong khẽ quát một tiếng.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Một tiếng nổ kim loại chói tai vang dội khắp hang động ngầm. Dưới tác động của lực hút xoáy Vạn Kiếm Quy Tâm, chiếc búa sắt khổng lồ của Địa Sát Tôn Giả bất ngờ rạn nứt rồi vỡ vụn thành hai nửa làm đôi, những mảnh sắt vụn bắn tung tóe xuống rãnh máu phía dưới.
Không dừng lại ở đó, Tạ Hoài Phong nhanh như chớp giật lướt người ra phía sau lưng Địa Sát Tôn Giả khi hắn đang mất thăng bằng vì búa gãy. Ông dồn chân khí thâm thấu vào ngón trỏ và ngón giữa tay trái, phóng ra hai luồng chỉ lực Điểm huyệt câm lặng cách không từ cự ly gần.
"Bụp! Bụp!"
Chỉ lực xuyên qua khe hở giáp sắt ở sau gáy, điểm chính xác vào huyệt Đại Chùy và Á Môn của đối thủ. Địa Sát Tôn Giả rên rỉ một tiếng khàn đục, cơ thể khổng lồ mặc giáp sắt nặng trịch đổ sụp xuống đất đá rầm rầm, hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển và phát ra âm thanh.
Tạ Hoài Phong thu kiếm, lồng ngực ông co thắt dữ dội, một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng nhưng ông lập tức gạt đi. Ông lao lên tế đàn đá đen, dùng kiếm gỗ đào cắt đứt xích sắt cứu thoát Lâm Du đang hôn mê ôm chặt vào lòng.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ông bế Lâm Du bước xuống khỏi tế đàn, bàn tay hộ pháp gầy gò của Địa Sát Tôn Giả nằm dưới đất bỗng khẽ động. Với chút tàn lực cuối cùng trước khi hoàn toàn ngất đi, hắn đã kịp vươn tay giật mạnh một sợi xích sắt giấu kín dưới khe đá nền hang.
"Ầm ầm ầm!"
Toàn bộ Tế Đàn Ngầm Nga Mi đột ngột chấn động dữ dội. Tiếng cơ quan tự hủy của tế đàn hoạt động vang lên rầm rập từ sâu trong lòng núi. Những tảng đá khổng lồ nặng hàng vạn cân từ trần hang bắt đầu đổ sụp xuống liên tiếp, khói bụi mịt mù bao phủ toàn bộ không gian, chắn lối thoát chính duy nhất dẫn ra ngoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!