Nhạc nềnPrairie

Ý Kiếm Vô Ngã

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày trên những mái tranh xơ xác của Thôn Thạch Bản. Cơn bão tuyết từ đỉnh Thục Tây tràn xuống, cuốn theo cái lạnh thấu xương tủy, thổi phần phật vào chuồng ngựa bỏ hoang nơi thầy trò Tạ Hoài Phong đang ẩn náu. Tiếng gió rít gào qua khe cửa gỗ mục nát nghe như tiếng khóc than của những vong hồn đệ tử đã khuất dưới tế đàn ngầm Nga Mi.


Trong góc tối, Tạ Hoài Phong ngồi xếp bằng trên đống rơm khô. Sắc mặt ông nhợt nhạt đến đáng sợ, môi mím chặt để ngăn dòng máu tanh đang chực trào lên phế phủ. Tấm lưng rộng của vị cựu trưởng lão Nga Mi – vết tích tàn khốc từ trận hỏa hoạn ngục tối – lại nứt rách miệng do chấn động vận khí trước đó. Máu đen lẫn dịch độc rỉ ra xối xả, thấm đẫm vạt áo vải thô xám ngụy trang. Cánh tay phải của ông hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn, buông thõng vô lực bên hông. Toàn bộ sinh mệnh lực của ông lúc này chỉ còn chưa đầy một phần mười công lực sau khi cưỡng ép vận uy áp chân khí để cứu mẹ của Tạ Gia Bảo.


"Hoài Phong tiền bối, người đừng cử động!" Tô Thanh Hoài cắn chặt môi, đôi bàn tay mềm mại run rẩy mở hộp Đoạn Tục Cao cực phẩm. Nàng khẩn trương bôi lớp thuốc mỡ mát lạnh lên vết bỏng đang hoại tử sau lưng ông, nhưng ánh mắt phượng lại đong đầy vẻ tuyệt vọng. "Đan điền của người đã rạn nứt đến mức cực hạn rồi. Nếu người còn cưỡng ép vận chuyển chân khí một lần nữa, kinh mạch toàn thân sẽ vỡ nát, thần tiên cũng không cứu nổi!"


Lâm Du quỳ bên cạnh sư phụ, nước mắt tuôn rơi lã chã hòa cùng bùn đất lấm lem trên gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi. Cậu ôm chặt lồng ngực – nơi cuộn Huyết Thư tối mật vẫn được quấn kỹ dưới lớp võ phục rách rưới. Bên hông cậu, thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh – di vật của sư tổ Vô Trần – dắt lặng lẽ, trong khi thanh kiếm gỗ đào của cậu đã xuất hiện những vệt nứt lớn dọc theo thân kiếm sau cú va chạm với rìu sắt của Tiêu Thiên ở trận chiến trước, giờ đây chỉ còn là một món binh khí rệu rã sắp gãy.


"Sư phụ... con xin người..." Lâm Du nghẹn ngào, giọng nói khản đặc vì ngạt khói ngục tối vẫn chưa nguôi. "Bọn chúng đông lắm... Để con ra ngoài chặn chúng..."


"Ngốc nghếch!" Liễu Nhất Đao vác thanh phác đao rèn bằng sắt nguội đứng ở cửa chuồng ngựa, trầm giọng quát. "Bên ngoài là cả một đại đội binh lính chính quy của Tổng binh phủ Gia Định, còn có cả một toán đệ tử ngoại môn Nga Mi hám tiền thưởng dẫn đường. Ngươi ra ngoài chỉ có nộp mạng!"


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng đột ngột vang dội ngoài đầu thôn, át cả tiếng gió tuyết gào thét. Tiếng la hét hoảng loạn của dân làng nghèo khổ vang lên thất thanh.


"Tạ Hoài Phong! Phản đồ Nga Mi! Mau bước ra nộp mạng!"


Giọng nói hách dịch, đầy uy quyền của Kim Đao Hầu vang dội cả một góc trời tuyết rơi. Hắn cưỡng cưỡi thớt hắc mã cao lớn, mặc giáp sắt sáng loáng thêu hổ phù, hông đeo thanh kim đao bọc vàng khảm ngọc bích quý phái. Phía sau hắn là hàng trăm cung thủ chính quy đang giương cung, mũi tên bọc thép chỉ thẳng vào những căn nhà lá xơ xác của Thôn Thạch Bản. Đi bên cạnh hắn là gã đệ tử ngoại môn Nga Mi hám tiền thưởng, ánh mắt đầy tham lam nhìn về phía chuồng ngựa bỏ hoang.


"Hầu gia! Tôi ngửi thấy mùi thuốc trị bỏng phát ra từ chuồng ngựa kia! Chắc chắn tên phản đồ đang trốn ở đó!" Gã đệ tử ngoại môn Nga Mi reo lên đầy đắc ý.


Kim Đao Hầu cười lạnh, vung thanh kim đao khảm ngọc chỉ thẳng vào chuồng ngựa, gầm lên:


"Cung thủ nghe lệnh! Đồng loạt bắn vạn tiễn vào Thôn Thạch Bản! Nếu tên phản đồ không chịu bước ra, ta sẽ san bằng ngôi làng này, thiêu chết toàn bộ lũ lưu dân vô dụng này!"


Nghe thấy mệnh lệnh tàn độc ấy, lồng ngực Tạ Hoài Phong chợt thắt lại. Một nỗi đau đớn tinh thần tột cùng dâng lên trong mắt ông. Đây chính là quê hương của Gia Bảo, nơi những người dân nghèo vô tội đang phải gánh chịu hậu quả tàn khốc từ âm mưu hiến tế của ban lãnh đạo Nga Mi phái cấu kết với quan phủ. Ông dẫu có vỡ nát đan điền, dẫu phải hy sinh mạng sống này, cũng tuyệt đối không thể đứng nhìn họ bị đồ sát.


"Sư phụ! Người không được đi!" Lâm Du khóc nghẹn, cố gắng ôm chặt lấy vạt áo thô của sư phụ.


Tạ Hoài Phong khẽ mỉm cười ôn hòa, ánh mắt ông nhìn đệ tử đầy bao dung và kiên định. Ông nhẹ nhàng gạt tay Lâm Du ra bằng bàn tay trái gân guốc, trầm giọng nói:


"Du nhi... Sư tổ Vô Trần từng dạy ta: Kiếm dùng để cứu người, không phải để thể hiện oai phong. Hôm nay, sư phụ sẽ dạy con điều đầu tiên và cũng là cuối cùng của kiếm đạo Vô Ngã."


Nói đoạn, Tạ Hoài Phong khó nhọc đứng dậy. Tấm lưng bỏng nặng lại rách miệng chảy máu xối xả, nhưng ông không hề nhíu mày. Ông chậm rãi bước ra khỏi chuồng ngựa bỏ hoang, tay trái cầm lấy thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh từ tay Lâm Du.


Dưới trời mưa tuyết rơi trắng xóa, bóng dáng bạch y rách nát của vị cựu trưởng lão Nga Mi hiện ra đầy cô độc nhưng uy nghiêm sừng sững trước đầu thôn. Gió tuyết thổi tung mái tóc chớm bạc rũ rượi của ông, vạt áo bào trắng thêu chỉ bạc cũ kỹ bay phần phật trong gió lạnh. Cánh tay phải bại liệt buông thõng bất động bên hông, nhưng bàn tay trái của ông đang siết chặt lấy chuôi thanh kiếm rỉ sét loang lổ.


"Kim Đao Hầu," Tạ Hoài Phong trầm giọng nói, kình lực thâm sâu truyền thẳng vào tai từng binh lính dẫu tiếng bão tuyết gào thét. "Thả dân làng ra. Ta ở đây."


Kim Đao Hầu nheo mắt nhìn lão già gầy gò bại liệt trước mặt, cười lên đầy khinh bỉ:


"Tạ Hoài Phong! Ngươi đã hoàn toàn tàn phế cả hai tay, nội lực suy kiệt, lại mang danh phản đồ bị vạn người phỉ nhổ! Hôm nay, thủ cấp của ngươi và cuộn Huyết Thư sẽ là nấc thang danh vọng của bản hầu! Cung thủ nghe lệnh! Bắn! Giết không tha!"


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Hàng trăm mũi tên bọc thép đồng loạt xé gió phóng ra, tạo thành một cơn mưa tên đen tối, mang theo sát khí chết chóc đổ ập xuống Thôn Thạch Bản, nhắm thẳng vào Tạ Hoài Phong và những căn nhà lá phía sau.


Lâm Du và Tô Thanh Hoài kinh hoàng nín thở. Dân làng nhắm mắt chờ chết trong tiếng khóc thét nghẹn ngào.


Thế nhưng, Tạ Hoài Phong vẫn đứng lặng im như một pho tượng đá cổ xưa.


Khi cơn mưa tên chỉ còn cách đỉnh đầu một trượng, tay trái Tạ Hoài Phong đột ngột di chuyển.


*Cạch!*


Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh được rút khỏi vỏ gỗ đào đã nứt nẻ. Lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ, không hề có ánh hào quang rực rỡ của thần binh sắc bén, nhưng khi nó vung lên, một tiếng ngân vang thanh khiết, thâm trầm bộc phát, vang dội khắp thung lũng sườn núi Thục Tây.


Tạ Hoài Phong vẽ một vòng tròn hoàn mỹ giữa khoảng không sương mù dày đặc.


*Uỳnh!*


Ông kích hoạt Kiếm ý Vô Ngã (Sơ cấp). Một luồng kiếm khí khổng lồ, nhu hòa tột đỉnh nhưng kiên cố như vách đá vạn trượng bộc phát từ lưỡi kiếm rỉ sét. Biến chiêu phòng thủ tối thượng của Nga Mi Kiếm Pháp – *Thanh Sơn Bất Lão* – được thi triển ở cảnh giới tối cao nhất.


Một màng bảo vệ bằng kiếm khí tròn trịa, vững chãi như ngọn núi xanh, bao bọc lấy toàn bộ Thôn Thạch Bản. Những hạt tuyết đang rơi giữa không trung đột ngột bị lực xoáy nhu hòa cuốn vào, tạo thành một bức tường tuyết trắng xóa lộng lẫy vây quanh ngôi làng.


*Phập! Phập! Phập!*


Hàng trăm mũi tên bọc thép va chạm vào màng kiếm khí *Thanh Sơn Bất Lão* liền bị triệt tiêu hoàn toàn kình lực, mất đi động năng và rơi lả tả xuống đất cát lầy lội như những chiếc lá khô rụng dưới mưa. Không một mũi tên nào có thể xuyên qua màng bảo vệ, không một người dân nghèo nào bị tổn thương.


Kim Đao Hầu biến sắc, đôi mắt hổ trợn trừng kinh hoàng nhìn cảnh tượng không tưởng trước mắt. Hắn không thể tin nổi một lão già gầy gò tàn phế, chỉ bằng tay trái và một thanh kiếm rỉ sét, lại có thể chặn đứng loạt mưa tên của cả một đại đội quân binh chính quy.


"Thiết giáp khiên binh! Lao lên đè bẹp hắn cho ta!" Kim Đao Hầu điên cuồng ra lệnh.


Hàng chục binh lính khiên sắt vạm vỡ, mặc giáp nặng, vác những tấm khiên sắt dày cộp đồng loạt xông lên, tạo thành một bức tường thép di động hòng áp sát và nghiền nát Tạ Hoài Phong.


Tạ Hoài Phong nhìn họ bằng ánh mắt từ bi, không hề có một mảy may sát niệm. Ông khẽ thở dài, tay trái xoay nhẹ lưỡi Tàn Thiết Kiếm. Một luồng gió kiếm nhu hòa, ôn hòa tự điều hòa kinh mạch bộc phát, nhẹ nhàng quét qua chân của những tên khiên binh.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Luồng gió kiếm nhu hòa không hề chém rách giáp sắt hay làm gãy xương của chúng, nhưng nó tạo ra một lực đẩy vô hình cực mạnh, khiến hàng chục tên khiên binh nặng nề trượt dài trên đất bùn lầy lội, ngã nhào ra đất dẫu chưa hề chạm vào vạt áo của main. Chúng lồm cồm bò dậy, kinh hoàng nhận ra mình không hề bị thương tích hay rỉ máu, nhưng toàn bộ ý chí chiến đấu đã bị nghiền nát hoàn toàn bởi sự từ bi vĩ đại của kiếm ý.


"Lũ ăn hại! Để bản hầu đích thân lấy đầu ngươi!"


Kim Đao Hầu điên cuồng tột độ, hắn vung thanh kim đao khảm ngọc bích sáng loáng, thúc hắc mã lao tới như một luồng gió lốc. Hắn vận chuyển *Triệu Đình Thiết Huyết Công*, cương mãnh chân khí bộc phát đỏ rực dọc theo lưỡi đao lớn, thi triển *Kim Đao Bát Lộ Pháp* chém mạnh dồn dập xuống đầu Tạ Hoài Phong.


*U vút!*


Đao phong cương mãnh chém rách cả màn sương tuyết, mang theo lực lượng nặng nề ngàn cân quyết đoạt mạng vị cựu trưởng lão Nga Mi.


Tạ Hoài Phong vẫn đứng lặng im, đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào lưỡi đao đang lao tới. Khi lưỡi kim đao chỉ còn cách đỉnh đầu nửa thước, ông khẽ vươn tay trái, vận chuyển tuyệt kỹ *Vạn Kiếm Quy Tâm (Sơ khởi)*.


Thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét không hề va chạm trực tiếp với lưỡi kim đao sắc bén. Nó khẽ xoay tròn, tạo ra một lực hút xoáy ôn hòa nhưng mạnh mẽ khôn lường của kiếm vực Vô Ngã, nhẹ nhàng quấn lấy lưỡi đao lớn của Kim Đao Hầu.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Lực cương mãnh tột đỉnh của *Triệu Đình Thiết Huyết Công* va chạm vào lực xoáy nhu hòa vô hạn của *Vạn Kiếm Quy Tâm*. Thanh kim đao bọc vàng khảm ngọc bích không thể chịu nổi lực vặn xoắn quỷ dị của kiếm vực ôn hòa, bắt đầu xuất hiện những vệt nứt lớn dọc theo thân đao.


*Xoảng!*


Lưỡi kim đao của Kim Đao Hầu bị lực hút kiếm ý bẻ gãy làm đôi, hắn kinh hoàng nhìn thanh kiếm rỉ sét của lão già gầy gò râu tóc bạc phơ đang chỉ thẳng vào ngực mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!