Thôn Nghèo Oan Khuất
Bánh xe tiêu của tiêu cục Thuận Phong nghiến sột soạt trên lớp bùn nhão trộn lẫn tuyết lạnh, phát ra những tiếng kêu rên rỉ như hòa cùng nỗi đau thương câm lặng đang bao trùm cả cỗ xe. Trời rạng sáng ngày thứ năm, cơn mưa giông buốt giá của vùng biên thùy Tứ Xuyên vẫn không hề dứt, nó quất liên hồi vào tấm bạt da thú che khoang xe, để lại những vệt nước xám xịt chảy dài.
Bên trong khoang xe chật hẹp, Tạ Hoài Phong nằm nghiêng trên lớp rơm khô ẩm ướt. Tấm lưng rộng của vị cựu trưởng lão Nga Mi – nơi vết bỏng nặng hoại tử do trận hỏa hoạn ngục tối gây ra – đang rách miệng xối xả, máu đen tanh nồng rỉ ra thấm đẫm vạt áo vải thô ngụy trang. Cánh tay phải của ông hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn, buông thõng vô lực bên hông như một khúc củi khô. Cánh tay trái tê rần do độc Phích Lịch Châm chưa tan hết, khẽ run lên bần bật theo từng nhịp nảy của cỗ xe. Mỗi hơi thở của ông lúc này đều mang theo luồng khí lạnh buốt của phế phủ, khiến lồng ngực nhói đau như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua.
"Sư phụ... người uống một ngụm nước ấm đi..." Lâm Du nghẹn ngào, giọng nói khản đặc vì ngạt khói ngục tối vẫn chưa nguôi. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi quỳ bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe, hai bàn tay lấm lem bùn đất run rẩy bưng bát nước ấm nhỏ. Dưới lớp áo tơi lá rách rưới của cậu, cuộn Huyết Thư tối mật ghi danh sách bốn mươi tám đệ tử đã bị hiến tế vẫn được quấn chặt quanh lồng ngực, tỏa ra một hơi ấm nhàn nhạt như một lời thề máu chưa nguôi. Bên hông cậu, thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh – di vật của sư tổ Vô Trần – dắt lặng lẽ dưới lớp áo thô.
Tô Thanh Hoài cắn chặt môi, đôi bàn tay mềm mại khẽ áp vào vai trái của Tạ Hoài Phong, truyền vào một luồng chân khí Vô Vi ôn hòa để giúp ông điều hòa kinh mạch đang rạn nứt dữ dội. Gương mặt thanh nhã của nữ y sĩ đẫm mồ hôi lạnh dưới ánh sáng lờ mờ của khoang xe đẩy. Nàng khẽ thở dài, giọng nói lạnh lùng thường ngày giờ đây đượm vẻ lo âu tột độ:
"Hoài Phong tiền bối, người đừng cố vận khí nữa. Đan điền của người đã rạn nứt đến mức cực hạn rồi. Nếu còn tiếp tục cưỡng ép kìm nén chân khí để không sát sinh, ta e rằng... thần tiên cũng không nối lại được kinh mạch cho người."
Tạ Hoài Phong không trả lời, ông chỉ khẽ mỉm cười ôn hòa, đôi mắt dưới mái tóc chớm bạc rũ rượi lóe lên một tia sáng tĩnh lặng như nước hồ thu. Ông đau xót, u uất tột cùng trước sự hy sinh oanh liệt của Lục Trầm tại hẻm núi Thục Đạo vừa rồi. Một đao khách độc hành, chỉ vì một ơn cứu mạng thời trẻ mà chấp nhận vung thanh đao gãy chắn ngang ngõ hẻm, lấy mạng mình đổi lấy lối thoát cho cỗ xe tiêu. Món nợ máu ấy, cùng với linh vị của gia bộc A Phúc, đang đè nặng lên vai ông, biến hành trình nghịch hành này thành một con đường đẫm máu và nước mắt.
*Bịch!*
Cỗ xe tiêu Thuận Phong đột ngột dừng lại. Tiếng roi ngựa của Liễu Nhất Đao im bặt. Giọng nói phong trần của vị chủ tiêu cục vang lên trầm đục ngoài màn mưa:
"Hoài Phong huynh, chúng ta đã tới Thôn Thạch Bản. Đây là nơi hẻo lánh nhất dưới chân núi Thục Tây, Chấp Pháp Đường của Nga Mi tạm thời chưa thể lùng sục tới đây ngay được. Nhưng... ngôi làng này xơ xác quá."
Lâm Du khẽ vén bức màn bạt rách rưới nhìn ra ngoài. Hiện ra trước mắt cậu dưới làn sương mù dày đặc và những bông tuyết rơi lả tả là Thôn Thạch Bản – một ngôi làng nghèo khổ đến tội nghiệp. Những mái nhà tranh rách nát, dột nát nằm chênh vênh bên sườn núi đá dốc đứng. Đất bùn lầy lội chảy tràn qua những lối đi hẹp, sực lên mùi ẩm mốc của rơm rạ mục nát và sự nghèo đói cùng cực. Không có một bóng người qua lại, chỉ có tiếng gió rít gào qua những khe đá và tiếng quạ kêu thê lương trên những cành cây khô héo.
Liễu Nhất Đao khéo léo điều khiển xe tiêu lánh vào một chuồng ngựa bỏ hoang xơ xác ở rìa thôn. Thầy trò khó nhọc đỡ Tạ Hoài Phong xuống xe, dìu ông vào ngồi xếp bằng trên một đống rơm khô trong góc tối.
Tạ Hoài Phong vừa ngồi xuống liền khẽ ho khan, một vệt máu đen sậm rỉ ra nơi khóe môi. Ông nhắm mắt, vận dụng kỹ năng cảm ứng chân khí yếu ớt còn sót lại để rà soát xung quanh. Trong phạm vi mười trượng, không có luồng sát khí nào của cao thủ giang hồ, chỉ có hơi thở yếu ớt, mệt mỏi của những người dân nghèo đang co rúm trong những căn nhà lá rách nát vì đói rét.
Thế nhưng, khi nhìn kỹ địa hình xung quanh, lồng ngực Tạ Hoài Phong chợt thắt lại. Một nỗi đau đớn tinh thần tột cùng dâng lên trong mắt ông.
"Sư phụ... người sao vậy?" Lâm Du lo lắng hỏi, tay cậu khẽ chạm vào thanh kiếm gỗ đào dắt bên hông. Thanh kiếm gỗ đào ấy đã xuất hiện những vệt nứt lớn dọc theo thân kiếm sau cú va chạm cực mạnh với rìu sắt của Tiêu Thiên ở trận chiến trước, giờ đây chỉ còn là một món binh khí rệu rã sắp gãy.
Tạ Hoài Phong khàn giọng, giọng nói yếu ớt như tiếng lá khô xào xạc:
"Du nhi... con có biết đây là nơi nào không? Đây chính là quê nhà của Gia Bảo."
Ba chữ "Tạ Gia Bảo" vang lên khiến Lâm Du và Tô Thanh Hoài đều sững sờ. Đứa cháu họ nhiệt huyết, trung thực mà Tạ Hoài Phong hết lòng yêu thương, người đã bị mất tích bí ẩn nửa năm trước. Thực chất, qua di thư của sư tổ Vô Trần và chiếc khuy áo đẫm máu – huyết ấn tín vật mà ông đang giấu chặt trong ngực áo, Tạ Hoài Phong đã biết rõ Gia Bảo đã bị hiến tế tàn nhẫn trên tế đàn ngầm của Nga Mi, nội lực bị hút cạn và xác bị ném xuống vực sâu không đáy.
Ngôi làng nghèo khổ này chính là nơi Gia Bảo đã sinh ra và lớn lên. Vì muốn kiếm tiền nuôi người mẹ già yếu và làm rạng danh dòng họ, cậu thiếu niên ấy đã mạo hiểm rời làng, được Tạ Hoài Phong bảo lãnh vào nội môn Nga Mi. Để rồi cuối cùng, cậu trở thành một đống xương tàn vô danh dưới lòng đất cấm địa, phục vụ cho sự trường thọ giả tạo của các lão tổ ngụy quân tử.
"Chúng ta đi xem mẹ của Gia Bảo thế nào..." Tạ Hoài Phong khó nhọc chống tay trái định đứng dậy, nhưng vết thương nứt rách kinh mạch vai phải lại nhói lên đau đớn, khiến ông quỵ xuống đống rơm, hơi thở dồn dập.
Tô Thanh Hoài vội vàng giữ vai ông lại, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy kiên quyết:
"Tiền bối! Người đang tự sát đấy! Để ta và Lâm Du đi trước. Người phải tịnh khí điều hòa đan điền ngay lập tức."
Liễu Nhất Đao cũng bước tới, vác thanh phác đao rèn bằng sắt nguội đứng canh gác ở cửa chuồng ngựa, trầm giọng nói:
"Hoài Phong huynh, đệ sẽ đi cùng Tô cô nương và Lâm Du. Huynh cứ yên tâm dưỡng thương ở đây."
Tạ Hoài Phong đành gật đầu gượng gạo, nhắm mắt vận chuyển Tĩnh Tâm Kinh để đè nén luồng khí lạnh buốt đang tàn phá kinh mạch.
Lâm Du đẩy cửa bước ra ngoài cùng Tô Thanh Hoài và Liễu Nhất Đao. Họ đi bộ qua những lối đi lầy lội của Thôn Thạch Bản, hướng về phía căn nhà lá rách nát nhất ở cuối thôn – nơi gia đình Tạ Gia Bảo sinh sống. Càng đi sâu vào thôn, họ càng chứng kiến cảnh tượng lầm than tột cùng của người dân nơi đây. Những đứa trẻ gầy gò, bụng phình to vì đói rét, đứng nép sau những cánh cửa tre mục nát, đôi mắt vô hồn nhìn người lạ.
Sự mục nát của danh môn chính phái Nga Mi không chỉ nằm ở những tế đàn ngầm đẫm máu, mà nó đang hiển hiện ngay tại đây, dưới chân núi Thục Tây này. Để có tiền ban phát dược liệu quý khống chế đệ tử và cống nạp cho liên minh, Diệp Cô Vân đã cấu kết ngầm với tổng binh địa phương – Kim Đao Hầu. Thuế thân, thuế ruộng đất, thuế dược liệu... hàng chục thứ thuế vô lý được ban hành, vắt kiệt từng giọt máu cuối cùng của những người dân nghèo khổ gửi con đi học võ với hy vọng đổi đời.
Khi họ tiếp cận căn nhà lá của mẹ Tạ Gia Bảo, một tiếng khóc thét vang dội phá vỡ sự tĩnh lặng u ám của ngôi làng.
"Rầm!"
Cánh cửa tre mục nát của căn nhà bị một bàn chân đi ủng da đạp bay, vỡ vụn thành nhiều mảnh. Ba tên lính thu thuế thuộc Tổng binh phủ Gia Định, mặc giáp da thô hông đeo đoản đao, hung hãn xông vào bên trong. Tên cai đội dẫn đầu – một gã tráng niên mặt đầy vết chàm xám, tay cầm roi da ngựa dài – hét lớn đầy hống hách:
"Thẩm thị! Thuế thân của tháng này và thuế phạt vì con trai ngươi trốn khỏi Nga Mi phái tổng cộng là mười lượng bạc! Mau giao ra đây, bằng không hôm nay ta sẽ dỡ bỏ căn nhà này!"
Bên trong căn nhà lá rách nát không có lấy một món đồ đạc nào giá trị ngoài chiếc giường tre cũ kỹ và vài chiếc bát đất nứt nẻ. Một người phụ nữ trung niên gầy gò, tóc bạc phơ xơ xác, đôi mắt mờ đục không còn nhìn rõ ánh sáng – mẹ của Tạ Gia Bảo – đang quỳ sụp dưới đất bùn, hai tay ôm chặt lấy chân tên cai đội khóc lóc thảm thiết:
"Quan binh đại nhân! Bảo nhi của tôi nửa năm nay không hề gửi một bức thư nào về nhà... Môn phái nói nó đã lén xuống núi mất tích... Tôi thật sự không có tiền... Xin các đại nhân tha cho..."
"Tha sao? Con trai ngươi mang danh phản đồ trốn chạy, làm tổn hại danh tiếng Nga Mi! Chưởng môn Diệp Cô Vân đã ban lệnh, gia đình của kẻ phản đồ phải chịu phạt gấp ba lần!" Tên cai đội tàn nhẫn đá mạnh một cú vào lồng ngực gầy yếu của người mẹ nghèo, khiến bà văng ra góc nhà, ho ra một ngụm máu tươi nhạt.
Nhìn thấy cảnh tượng tàn độc ấy, Lâm Du đứng ngoài sân phẫn nộ tột cùng. Đôi mắt cậu thiếu niên đỏ ngầu, bàn tay phải theo bản năng nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm gỗ đào nứt nẻ, định lao vào rút kiếm can thiệp.
"Đứng lại!"
Tô Thanh Hoài nhanh nhẹn vươn tay trái giữ chặt lấy cổ tay Lâm Du. Ánh mắt nữ y sĩ lạnh lùng ra dấu cảnh báo đầy nghiêm khắc:
"Lâm Du! Không được bộc phát! Chúng ta đang bị truy nã toàn võ lâm. Nếu con rút kiếm gỗ Nga Mi lúc này, thân phận của sư phụ con sẽ bị lộ hoàn toàn. Chấp Pháp Đường sẽ kéo tới san bằng ngôi làng này trong chớp mắt!"
"Nhưng... nhưng bà ấy là mẹ của Gia Bảo sư huynh!" Lâm Du khóc nghẹn, giọng nói run rẩy vì uất hận. Cậu bị giằng xé dữ dội giữa việc bảo vệ thân phận và nghĩa khí cứu người vô tội.
Liễu Nhất Đao cũng siết chặt thanh phác đao, khớp xương tay kêu răng rắc, nhưng hắn biết Tô Thanh Hoài nói đúng. Một khi động thủ với quan binh triều đình tại đây, hậu quả sẽ vô cùng khôn lường.
Trong căn nhà lá, bọn lính thu thuế bắt đầu điên cuồng đập phá những chiếc bát đất cuối cùng, lục lọi khắp nơi nhưng không tìm thấy một đồng xu nào. Tên cai đội tức giận gầm lên:
"Không có tiền chứ gì? Lôi mụ già này đi! Bán mụ vào xưởng dệt Thục Cẩm ở Gia Định để trừ nợ thuế!"
Hai tên lính gác lập tức lao tới, tàn nhẫn nắm lấy mái tóc bạc xơ xác của mẹ Gia Bảo, kéo lê bà trên nền đất bùn lầy lội ra ngoài sân. Tiếng khóc thét xé lòng của người mẹ nghèo vang vọng cả một góc trời tuyết rơi lạnh buốt.
"Dừng tay."
Một tiếng nói trầm ấm nhưng chứa đựng kình lực thâm sâu đột ngột vang lên từ lối đi nhỏ bên hông chuồng ngựa.
Bọn lính thu thuế giật mình dừng lại. Lâm Du và Tô Thanh Hoài cũng kinh ngạc quay đầu nhìn.
Tạ Hoài Phong đang bước đi chậm rãi từng bước một trên đất bùn lầy lội. Cơ thể ông gầy gò, khoác chiếc áo bào vải thô xám rách nát, mái tóc bạc phơ bay trong gió tuyết. Cánh tay phải bại liệt buông thõng bất động, nhưng bàn tay trái gân guốc của ông đang chống xuống đất, tì chặt vào vỏ của thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh để làm điểm tựa bước đi. Gương mặt ông nhợt nhạt không còn giọt máu, nhưng đôi mắt lại sáng rực một luồng kiếm ý tinh khiết, uy nghiêm tột đỉnh.
"Sư phụ!" Lâm Du lo lắng lao tới định đỡ ông, nhưng Tạ Hoài Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt nghiêm khắc ngăn cản đệ tử bộc phát võ công.
Tên cai đội thu thuế nheo mắt nhìn lão già gầy gò gù lưng, cụt một tay vừa xuất hiện. Hắn vung vẩy chiếc roi da ngựa dài, lớn tiếng quát hách dịch:
"Lão già kia! Ngươi là kẻ nào mà dám cản đường quan binh chấp pháp? Muốn chết sao?"
Tạ Hoài Phong đứng sừng sững trước căn nhà lá đổ nát, chắn ngang lối đi của bọn lính thu thuế. Ông nhìn người mẹ nghèo đang nằm khóc lóc thảm thiết dưới đất, lòng đau như cắt. Đây là gia đình của đệ tử ông, những người dân nghèo vô tội mà ông cả đời muốn bảo vệ. Ông trầm giọng nói, giọng nói dẫu khàn đục vì nội thương vẫn chứa đựng uy lực vô hình của một vị tiền bối kiếm đạo:
"Thả bà ấy ra. Số thuế thân mười lượng bạc đó, ta sẽ trả."
"Trả?" Tên cai đội cười lên khinh bỉ, ánh mắt đảo qua vạt áo rách rưới bám đầy bùn đất của main. "Nhìn ngươi rách rưới như một con chó hoang bại liệt thế kia, lấy đâu ra mười lượng bạc? Mau tránh ra, bằng không ta khép ngươi vào tội chống đối quan phủ, chém đầu thị chúng!"
Nói đoạn, tên cai đội điên cuồng vung mạnh chiếc roi da ngựa dài, quất một cú tàn bạo nhắm thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Tạ Hoài Phong.
*Vút!*
Tiếng roi xé gió rít lên chói tai.
Lâm Du hoảng hốt định vận công dùng Nga Mi Kiếm Pháp tấn công trực diện để cứu sư phụ, nhưng Tạ Hoài Phong đã nhanh hơn.
Không cần rút thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét khỏi vỏ, Tạ Hoài Phong khẽ nghiêng người tránh né đường roi trong gang tấc. Bàn tay trái gân guốc của ông phóng ra nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi dưới mưa, gạt nhẹ vào thân roi da.
*Bộp!*
Một lực gạt cực kỳ nhu hòa bộc phát từ đầu ngón tay trái của main. Đó không phải là sát kình, mà là luồng chân khí ôn hòa tự điều hòa kinh mạch của Kiếm ý Vô Ngã (Sơ cấp). Chiếc roi da ngựa dài đang quất mạnh lập tức bị lực gạt nhu hòa triệt tiêu hoàn toàn kình lực, quấn chặt lấy cánh tay trái của Tạ Hoài Phong.
Tên cai đội biến sắc, cố sức giật mạnh roi da ngược trở lại nhưng chiếc roi như bị hút chặt vào một tảng đá ngàn cân, không hề nhúc nhích nửa phân. Hắn kinh hoàng nhận ra lão già gầy gò trước mặt sở hữu một nguồn nội lực thâm sâu khôn lường.
"Ngươi... ngươi dám chống cự quan binh!" Tên cai đội run rẩy thét lớn, lén ra dấu cho hai tên lính gác bên cạnh rút đoản đao lao lên chém mạnh.
Tạ Hoài Phong nén đau, vết thương bỏng nặng sau lưng lại co thắt dữ dội, rách miệng rỉ máu đen xối xả ướt đẫm vạt áo thô. Kinh mạch rạn nứt trong đan điền gào thét nhói đau, lồng ngực nóng rát chịu đựng do cưỡng ép vận khí. Ông biết rõ quan binh chỉ là những kẻ bắt nạt kẻ yếu hám lợi, không có võ công thực sự, chỉ cần dùng một lượng nhỏ uy áp tinh thần là đủ để dọa chúng tháo lui mà không cần động thủ gây đổ máu sát sinh người vô tội.
*Uỳnh!*
Tạ Hoài Phong khẽ hít một hơi lạnh buốt, đôi mắt sáng rực lóe lên luồng uy áp chân khí thâm sâu vô cầu. Một luồng sóng khí ôn hòa nhưng nặng nề tột đỉnh từ cơ thể gầy gò của ông bộc phát, khuếch tán ra xung quanh trong phạm vi ba trượng.
Luồng uy áp chân khí khổng lồ đập mạnh vào tinh thần của ba tên lính thu thuế. Chúng bỗng cảm thấy bầu trời sụp đổ, lồng ngực ngạt thở dữ dội như bị một ngọn núi lớn đè nặng. Đôi chân chúng run rẩy kịch liệt, đoản đao trên tay rơi loảng xoảng xuống đất bùn lầy lội dẫu chưa hề va chạm binh khí.
"A... Ma đầu! Có ma đầu!" Tên cai đội thu thuế kinh hoàng tột độ, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn buông lỏng tay roi, khuỵu gối quỳ sụp xuống đất bùn, run cầm cập không thể đứng vững.
Tạ Hoài Phong nhìn chúng bằng ánh mắt từ bi nhưng đầy nghiêm nghị, trầm giọng cảnh cáo:
"Trở về nói với quan phủ của các ngươi. Thôn Thạch Bản từ nay không còn là nơi để các ngươi bóc lột nữa. Mau cút đi."
Ba tên lính thu thuế như được đại xá, cuống cuồng nhặt lấy đoản đao rơi dưới đất, cắm đầu chạy thục mạng ra khỏi Thôn Thạch Bản dưới cơn mưa tuyết rơi trắng xóa, không dám ngoảnh đầu nhìn lại một lần.
"Khụ!"
Ngay khi bọn lính vừa chạy xa, Tạ Hoài Phong ho mạnh một tiếng trầm đục, một ngụm máu tươi đen sậm phun ra nhuộm đỏ cả tuyết trắng dưới chân. Thân thể ông chao đảo, suýt nữa ngã sụp xuống đất bùn lầy lội.
"Sư phụ!" Lâm Du lao tới đỡ lấy thân thể lạnh ngắt, run rẩy của ông, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Tô Thanh Hoài khẩn trương áp tay vào lưng ông, truyền chân khí ôn hòa giúp ổn định đan điền đang gào thét nhói đau. Nàng lo lắng nói:
"Tiền bối! Người đã trả cái giá quá đắt cho một lần vận công này rồi!"
Tạ Hoài Phong khó nhọc gạt vệt máu nơi khóe môi, ánh mắt ông nhìn về phía mẹ của Tạ Gia Bảo đang nằm khóc nghẹn ngào dưới đất. Ông khẽ thì thầm đầy u uất:
"Bà ấy... là mẹ của Gia Bảo... Ta dẫu có vỡ nát đan điền... cũng phải bảo vệ bà ấy..."
Lâm Du khóc nghẹn, cậu nhìn thanh kiếm gỗ đào nứt nẻ trên tay mình, rồi nhìn thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét dắt bên hông. Một quyết tâm bất khuất lạ thường bùng lên trong lòng cậu thiếu niên mười bảy tuổi. Cậu hiểu rõ, hành trình nghịch hành của sư phụ không chỉ để giải oan cho bản thân, mà là để bảo vệ những mảnh đời nghèo khổ, oan khuất dưới chân núi danh môn chính phái này.
Tuy nhiên, sự giải vây tạm thời này chỉ là một sự bình yên ngắn ngủi trước cơn bão lớn. Ngoài hẻm núi Thôn Thạch Bản, tiếng vó ngựa tuần tra dồn dập vọng lại báo hiệu nguy cơ đồn binh của Kim Đao Hầu sẽ kéo đến bao vây san bằng ngôi làng nghèo khổ này trong ngày mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!