Nhạc nềnPrairie

Thục Đạo Đoạn Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa lạnh trên con đường Thục Đạo trút xuống như trút nước, từng hạt mưa quất vào vách đá dựng đứng của hẻm núi tạo nên những tiếng gào rít ghê rợn. Gió núi rít qua các khe đá hẹp, mang theo cái lạnh buốt xương của sương tuyết vùng biên thùy Tứ Xuyên. Con đường độc đạo nhão nhẹt đất bùn lầy lội, dốc đứng hoang vu, hai bên là vực sâu vạn trượng không thấy đáy.


Bên trong khoang xe tiêu Thuận Phong chật hẹp, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Tạ Hoài Phong nằm bất động dưới đáy xe ngầm, tấm lưng bỏng nặng hoại tử rách miệng rỉ máu đen tanh nồng, thấm đẫm vạt áo vải thô ngụy trang. Cánh tay phải của vị cựu trưởng lão Nga Mi phái hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn, buông thõng vô lực bên hông do di chứng nứt vỡ kinh mạch từ trận chiến cổng thành trước đó. Cánh tay trái của ông cũng tê rần, run rẩy kịch liệt do dư độc Phích Lịch Châm chưa được thanh lọc hoàn toàn. Chân khí trong đan điền suy kiệt dưới mức tự vệ tối thiểu, mỗi nhịp thở đối với ông lúc này đều là một cực hình đau đớn thấu xương tủy.


"Khụ... khụ..."


Tạ Hoài Phong khẽ ho khan, một dòng máu đen sậm trào ra nơi khóe môi râu tóc chớm bạc rũ rượi. Lâm Du quỳ bên cạnh, mắt đỏ hoe, vội vàng dùng vạt áo rách lau đi vết máu cho sư phụ. Dưới lớp áo thô của cậu thiếu niên mười bảy tuổi, cuộn Huyết Thư tối mật ghi danh sách bốn mươi tám đệ tử đã bị hiến tế vẫn được quấn chặt quanh lồng ngực, tỏa ra một hơi ấm nhàn nhạt như một lời thề máu chưa nguôi. Bên hông cậu, thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét vô danh – di vật của sư tổ Vô Trần – dắt lặng lẽ dưới lớp áo tơi lá.


"Sư phụ... người đừng vận khí nữa..." Lâm Du nghẹn ngào, giọng nói khản đặc vì ngạt khói ngục tối. "Tô cô nương nói đan điền của người sắp vỡ nát rồi."


Tô Thanh Hoài cắn chặt môi, đôi bàn tay mềm mại khẽ áp vào vai trái của Tạ Hoài Phong, truyền vào một luồng chân khí Vô Vi ôn hòa để giúp ông điều hòa kinh mạch đang rạn nứt dữ dội. Gương mặt thanh nhã của nữ y sĩ đẫm mồ hôi lạnh dưới ánh sáng lờ mờ của khoang xe đẩy.


Bên ngoài xe tiêu, tiếng móng ngựa kỵ binh Chấp Pháp Đường dồn dập vang lên ngay sau lưng, xé toạc màn mưa bão. Liễu Nhất Đao đứng trên càng xe, vung roi ngựa nổ giòn giã, thúc hai thớt ngựa kéo dùng hết sức bình sinh lao đi trên con đường Thục Đạo hiểm trở. Gương mặt phong trần dạn dày sương gió của vị chủ tiêu cục Thuận Phong đẫm nước mưa, ánh mắt hổ oai phong lo lắng nhìn về khúc cua hẹp phía trước.


*Vút!*


Một tiếng rít quỷ dị xé toạc màn mưa giông. Từ trên vách đá cao ngất bên hông hẻm núi, một luồng kiếm khí đỏ sậm, tanh hôi như máu loãng đổ ập xuống, chém phăng một tảng đá khổng lồ chắn ngang đường xe chạy. Hai thớt ngựa kéo xe tiêu giật mình hí vang một tiếng kinh hoàng, đứng khựng lại bên mép vực sâu không đáy. Xe tiêu Thuận Phong chao đảo dữ dội, suýt nữa lật nhào xuống vực thẳm.


"Hahaha! Liễu Nhất Đao! Ngươi mạo hiểm cả gia sản tiêu cục để bảo vệ một con chó bại liệt phản giáo sao?"


Một tiếng cười lanh lảnh, tàn nhẫn vang lên từ màn mưa mù mịt. Một nam tử mặc hắc y rách rưới, gương mặt trắng bệch như người chết không chút huyết sắc lướt xuống từ vách đá dốc đứng. Tay hắn cầm thanh Huyết Quỷ Kiếm quấn đầy vải xám, tỏa ra từng luồng kiếm khí đỏ máu tà ác quỷ dị. Đó chính là Sở Minh – Quỷ kiếm tà phái cấu kết ngầm với Chưởng môn Diệp Cô Vân để làm những việc bẩn thỉu ngoài ánh sáng.


Ngay phía sau Sở Minh, hàng chục đệ tử Chấp Pháp Đường Nga Mi phái cưỡi ngựa, tay cầm thiết kiếm, khóa chặt toàn bộ ngõ ra vào của hẻm núi độc đạo. Cục diện vây quét nghẹt thở bao trùm toàn bộ con đường Thục Đạo.


Liễu Nhất Đao biến sắc, vội vàng rút thanh phác đao rèn bằng sắt nguội nặng trịch dắt bên hông ra, nhảy xuống đất bùn lầy lội, chắn trước càng xe tiêu. Hắn gầm lên đầy khí khái:


"Sở Minh! Tiêu cục Thuận Phong ta nhận ủy thác bằng cả sinh mệnh! Thà người chết chứ không phụ lòng thủ tín! Muốn chạm vào Hoài Phong huynh, bước qua xác của Liễu Nhất Đao ta trước!"


"Không biết tự lượng sức mình!" Sở Minh cười lạnh, lưỡi Huyết Quỷ Kiếm khẽ rung, chuẩn bị vung sát chiêu tàn sát toàn bộ tiêu cục Thuận Phong.


Tạ Hoài Phong dưới gầm xe nghe thấy tiếng nói của Sở Minh, lồng ngực ông nhói đau dữ dội. Ông cố gắng gượng dậy, dùng cánh tay trái run rẩy bám lấy thành xe gỗ để bò ra ngoài can thiệp. Ông tuyệt đối không thể để Liễu Nhất Đao và các tiêu sư vô tội phải hy sinh vì mình. Thế nhưng, ngay khi ông vừa rướn người, một bàn tay gầy gò, lạnh ngắt từ bóng tối vách đá bất ngờ vươn ra, đè nhẹ lên vai ông.


"Tạ tiền bối... người đã bại liệt hai tay, đan điền rạn nứt... hôm nay hãy để Lục Trầm ta trả lại món nợ mạng năm xưa!"


Một giọng nói khàn khàn, trầm mặc vang lên từ kẽ đá dốc đứng. Một nam tử trung niên mặc hắc y rách rưới bước ra khỏi màn sương mù dày đặc. Đầu hắn quấn băng gạc đen che khuất một mắt trái bị hỏng, tay cầm một thanh đao gãy không vỏ rỉ sét loang lổ dính đầy vết máu khô sậm. Đó chính là Lục Trầm – đao khách độc hành vùng Thục Đạo từng được Tạ Hoài Phong cứu mạng tại bến đò sông Mân năm xưa.


Sở Minh nheo mắt nhìn đao khách một mắt vừa xuất hiện, cười khinh bỉ: "Lục Trầm? Một con chó độc hành mang thanh đao gãy rỉ sét, cũng dám can thiệp vào việc của Nga Mi phái và liên minh chính đạo sao?"


Lục Trầm không thèm liếc nhìn Sở Minh nửa mắt. Hắn quay đầu lại nhìn cỗ xe tiêu Thuận Phong, ánh mắt độc nhất rực lên một ngọn lửa nghĩa khí kiên định tột cùng. Hắn dập đầu vái lạy hướng về phía khoang xe đẩy, lớn tiếng nói:


"Tạ tiền bối! Năm xưa người dạy Lục Trầm: 'Một nhành cỏ cứu người quý hơn vạn thanh thần binh đồ sát thiên hạ'. Lục Trầm cả đời phiêu bạt sát lục, chỉ có một mạng xơ xác này. Hôm nay, Lục Trầm dùng thanh đao gãy này chặn đứng ngõ hẻm, đưa người thoát hiểm an toàn!"


Nói đoạn, Lục Trầm xoay người đứng sừng sững ngay giữa khe đá hẹp nhất của con đường Thục Đạo – nơi duy nhất chỉ đủ rộng cho một người hoặc một thớt ngựa đi qua. Hắn vác thanh Đoạn Đao rỉ sét lên vai, chắn ngang lối đi của Sở Minh và hàng chục truy binh Nga Mi.


"Liễu tiêu đầu! Đánh xe đi mau!" Lục Trầm gầm lên.


Liễu Nhất Đao cắn răng, hiểu rõ đây là cơ hội duy nhất do bằng hữu dùng mạng đổi lấy. Hắn nhảy lên càng xe, vung roi ngựa thúc mạnh. Hai thớt ngựa kéo xe tiêu hí vang, dùng hết sức bình sinh lao thẳng qua khúc cua hẹp vượt qua rìa vách đá.


"Muốn chạy? Nằm mơ!"


Sở Minh điên cuồng vung Huyết Quỷ Kiếm chém ra một luồng kiếm khí đỏ máu tà ác quỷ dị, mang theo sương độc tanh hôi nhắm thẳng vào bánh xe tiêu đang chạy trốn.


*Bùm!*


Lục Trầm vung thanh đao gãy chém mạnh từ dưới lên. Hắn thi triển *Thục Đạo Đao Pháp* chính tông, đao phong cương mãnh, hung hãn vô song rít lên như bão giông Thục địa. Luồng đao phong dũng mãnh cuộn xoáy cát bụi lầy lội, chém tan nát luồng kiếm khí đỏ sậm của Sở Minh ngay giữa khoảng không bão bùng.


"Đối thủ của ngươi là ta!" Lục Trầm gầm lên, bước chân lướt đi dứt khoát trên đất bùn lầy lội, Đoạn Đao vung thành những vòng đao phong xé gió ngăn cách hoàn toàn truy binh.


Sở Minh biến sắc, nhận ra đao pháp của đao khách một mắt cực kỳ cương mãnh dũng mãnh, lấy lực đè người. Gã vung kiếm áp sát, Huyết Quỷ Kiếm đâm ra liên tiếp vạn điểm kiếm quang quỷ dị nhắm vào tử huyệt của Lục Trầm.


Lục Trầm lầm lì không nói một lời, dùng thế thủ chặt chẽ của Thục Đạo Đoạn Hồn Đao đón đỡ dồn dập. Tiếng đao kiếm va chạm chan chát vang dội cả hẻm núi, lửa xẹt ra sáng rực dưới cơn mưa lạnh xối xả. Cây cầu đá độc đạo hẹp chao đảo dưới kình lực của hai cao thủ nhất lưu.


"Toàn quân xông lên! Giết chết tên đao khách què này cho ta!" Sở Minh điên cuồng ra lệnh cho toán truy binh Chấp Pháp Đường.


Hàng chục đệ tử Nga Mi mặc hắc y đồng loạt rút thiết kiếm, gầm rú lao lên bao vây Lục Trầm từ mọi hướng. Thế nhưng, địa hình hẻm núi dốc đứng quá chật hẹp đã triệt tiêu hoàn toàn ưu thế quân số của đối phương. Lục Trầm chọn vị trí đứng ngay giữa khe đá hẹp nhất, một đao chặn vạn quân. Mỗi đường đao chém ra đều mang theo kình lực Sát Lục Chân Khí dũng mãnh, chém bạt toàn bộ đòn tấn công của truy binh.


*Phập! Phập!*


Thiết kiếm của hai đệ tử Chấp Pháp Đường đâm trúng bả vai và hông của Lục Trầm, máu tươi đỏ rực phun ra xối xả nhuộm đỏ vạt áo hắc y rách rưới. Thế nhưng, Lục Trầm không hề nhíu mày hay lùi bước nửa phân. Hắn gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương, vung Đoạn Đao chém ngang một đường đao phong dũng mãnh đẩy lùi hàng loạt truy binh vây quanh.


Sở Minh thấy cỗ xe tiêu Thuận Phong đã chạy xa dần khuất sau rặng thông tuyết phủ trắng xóa, lòng gã nóng như lửa đốt. Nếu để mất dấu cuộn Huyết Thư, Diệp Cô Vân chắc chắn sẽ phế bỏ toàn bộ tà công của gã.


Sở Minh vận chuyển tà công Huyết Ảnh Bộ, thân hình lướt đi quỷ dị như một bóng ma đỏ máu, vung khinh công bay vọt lên cao định vượt qua đầu Lục Trầm để đuổi theo xe tiêu.


"Cút xuống cho ta!"


Lục Trầm rống lên một tiếng chấn động núi rừng. Dù hai chân đang rỉ máu xối xả, hắn dùng hết sức bình sinh phóng thanh Đoạn Đao gãy trong tay đi xé gió. Thanh đao gãy xoay tròn vù vù như một cánh quạt thép khổng lồ, chém sạt qua gót chân của Sở Minh đang ở trên không trung.


*Xoẹt!*


Gót chân Sở Minh bị đao phong chém rách da rỉ máu xối xả, tà khí chân khí bị nghẽn mạch tạm thời khiến gã mất thăng bằng rơi sụp xuống vũng bùn lầy lội dưới chân Lục Trầm, gương mặt trắng bệch vặn vẹo vì nhục nhã và đau đớn.


"Tên khốn kiếp! Ta phải băm thây vạn đoạn ngươi!"


Sở Minh điên cuồng tột độ, vung Huyết Quỷ Kiếm đâm thẳng một kiếm quỷ dị xé gió nhắm thẳng vào lồng ngực không còn phòng ngự của Lục Trầm dẫu đao của hắn đã phóng đi chưa kịp thu hồi.


*Phập!*


Lưỡi Huyết Quỷ Kiếm sắc lạnh đâm xuyên qua ngực trái của Lục Trầm, mũi kiếm đỏ máu ló ra sau lưng rỉ máu xối xả nhuộm đỏ cả đất cát lầy lội.


Thế nhưng, Lục Trầm không hề gục ngã. Bàn tay trái gầy gò gân guốc của hắn phóng ra nhanh như chớp giật, nắm chặt lấy lưỡi kiếm sắc bén của Sở Minh dẫu máu tươi tuôn ra xối xả từ lòng bàn tay rách nát. Hắn dùng hết chút tàn dư sinh mệnh lực lực lượng cuối cùng khóa chặt lấy binh khí đối thủ, không cho Sở Minh rút kiếm ra.


Dưới cơn mưa tuyết rơi trắng xóa biên giới Thục Tây, Lục Trầm đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa chặn đứng lối đi duy nhất của hẻm núi. Đôi mắt độc nhất của hắn khẽ liếc nhìn về phía khúc cua hẻm núi xa dần – nơi cỗ xe tiêu chở Tạ Hoài Phong và Lâm Du vừa biến mất hoàn toàn vào màn đêm mù mịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!