Trọng Kiếm Khai Thông
Mưa phùn ở Thành Thành Đô giăng mắc như một tấm lưới bạc khổng lồ, buốt lạnh và dai dẳng găm thẳng vào da thịt. Khói đen từ Tiêu Ký Dược Quán cuồn cuộn bốc lên phía xa, bị làn mưa dập xuống tạo thành một thứ mùi khét lẹt, tanh nồng của thảo dược cháy dở và tà độc Phích Lịch Châm chưa tan hết. Tại cổng thành phía Tây, bầu không khí căng thẳng bao trùm, chỉ còn nghe tiếng gió rít qua những khe đá hộc lầy lội và tiếng gỗ bách kẽo kẹt của đoàn xe tiêu cục Thuận Phong.
Bên ngoài xe tiêu, Triệu Vô Cực đứng sừng sững dưới màn mưa phùn, gương mặt âm trầm lộ rõ vẻ tàn nhẫn hiểm độc. Gã vung bàn tay thô ráp, tàn nhẫn ra, từ từ kéo mở tấm vải lụa Thục Cẩm thêu chỉ bạc lộng lẫy đang phủ kín cuộn lụa cuối cùng ở giữa cỗ xe. Dưới gầm cỗ xe ngầm chật hẹp, bóng tối tĩnh lặng đến nghẹt thở. Tạ Hoài Phong nằm xếp bằng sát mép gỗ, gương mặt gầy gò nhợt nhạt không còn giọt máu dẫu tấm lưng bỏng nặng đang co thắt dữ dội. Vết bỏng sâu hoắm đen sạm trên tấm lưng rộng của ông – vết tích tàn khốc từ trận hỏa hoạn ngục tối – đang rách miệng rỉ máu đen xối xả, thấm đẫm vạt áo vải thô xám ngụy trang. Cánh tay phải của ông hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn, buông thõng vô lực bên hông do di chứng nứt vỡ kinh mạch từ những trận chiến khốc liệt trước đó. Chỉ có bàn tay trái gân guốc của ông đang siết chặt lấy chuôi thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét trần trụi.
Lâm Du nằm ở phía đối diện, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực – nơi cuộn Huyết Thư tối mật được quấn kỹ dưới lớp võ phục ngoại môn rách rưới. Cậu nhắm nghiền mắt, tụng thầm kinh văn Tĩnh Tâm Kinh để giữ cho nhịp tim thật nhẹ nhàng không phát ra tiếng động. Thanh kiếm gỗ đào của cậu, vốn đã xuất hiện những vệt nứt lớn dọc theo thân kiếm sau cú va chạm với rìu sắt của Tiêu Thiên, giờ đây đang được cậu ôm chặt trong lòng, run rẩy theo từng nhịp thở dồn dập. Tô Thanh Hoài nằm sát bên cạnh, bàn tay mềm mại của nàng khẽ nắm lấy vai trái của ông, truyền vào một luồng chân khí Vô Vi ấm áp để giúp ông điều hòa kinh mạch rạn nứt tạm thời.
Tạ Hoài Phong nhắm mắt, vận dụng kỹ năng Cảm ứng chân khí để rà soát xung quanh. Ông có thể cảm nhận rõ ràng từng dao động nhỏ của luồng tà công Huyết Hải Thần Công phát ra từ thân thể Triệu Vô Cực ngay phía trên đầu mình. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ cách nhau một tấm ván gỗ bách mỏng manh. Triệu Vô Cực dồn toàn bộ kình lực vào chân trái để lấy đà rướn người lên xe, chuẩn bị lật mở tấm Thục Cẩm cuối cùng che giấu lớp ngầm dưới đáy xe tiêu.
"Hoài Phong huynh... đệ không thể để hắn phát hiện ra người..." Tiếng lòng Liễu Nhất Đao gầm lên đầy lo âu ngoài sảnh. Hắn vác phác đao rèn bằng sắt nguội lên vai, nhưng hắn biết rõ nếu động thủ trực diện với Triệu Vô Cực và hàng trăm đệ tử Chấp Pháp Đường lúc này, toàn bộ tiêu cục Thuận Phong sẽ bị khép tội phản giáo và bị tiêu diệt hoàn toàn.
Tạ Hoài Phong nhận ra giới hạn nguy kịch của tình thế. Nếu ông không hành động, vị trí ẩn nấp của ba người sẽ bị phơi bày hoàn toàn, và Lâm Du cùng cuộn Huyết Thư sẽ rơi vào tay kẻ thù. Ông không thể vận khí tự vệ quá năm phần công lực mà không bộc phát ho ra máu, và cánh tay phải bại liệt hoàn toàn không thể sử dụng. Ông chỉ còn lại cánh tay trái dính độc nhện nhẹ rỉ máu tím.
Tạ Hoài Phong khẽ đặt thanh Tàn Thiết Kiếm rỉ sét xuống sàn xe gỗ một cách tuyệt đối không tiếng động. Ông nâng bàn tay trái gân guốc lên, hai ngón tay trỏ và giữa khép chặt, vận chuyển năm phần chân khí Vô Ngã ôn hòa còn sót lại trong đan điền đang rạn nứt dọc theo kinh mạch cánh tay trái lên đầu ngón tay.
Qua một khe hở nhỏ của vách gỗ đáy xe đẩy, Tạ Hoài Phong quan sát thấy trọng tâm cơ thể Triệu Vô Cực dồn hoàn toàn vào chân trái khi gã rướn người lên. Vị trí huyệt Hoàn Khiêu ở túc huyệt của gã hoàn toàn lộ ra trước tầm mắt ông. Ông quyết định sử dụng tuyệt kỹ Điểm huyệt cách không – dùng chỉ lực phóng ra từ xa để khống chế đối thủ mà không cần động thủ sát sinh đồng môn.
*Vút...*
Một luồng chỉ lực không màu, ôn hòa nhưng thâm sâu vô cùng phóng ra từ đầu ngón tay trái của Tạ Hoài Phong, xuyên qua khe hở vách gỗ xe tiêu một cách tuyệt đối không tiếng động. Luồng chỉ lực xé gió siêu nhỏ, đánh chính xác vào huyệt Hoàn Khiêu ở chân trái của Triệu Vô Cực.
"Á!"
Triệu Vô Cực đột ngột kêu lên một tiếng đau đớn trầm đục. Kinh mạch chân trái của gã lập tức bị đông cứng, tê liệt hoàn toàn dưới lực tác động của chân khí Vô Ngã nhu hòa. Trọng tâm cơ thể bị mất thăng bằng đột ngột, Triệu Vô Cực khuỵu gối, ngã nhào từ trên xe tiêu xuống mặt đất đá lầy lội, rên rỉ đau đớn dẫu tà công Huyết Hải đang cuộn xoáy dữ dội trong người.
Liễu Nhất Đao là một đao khách lão luyện của giang hồ, ngay lập tức nhận ra cơ hội ngàn năm có một do hành động ngầm của bằng hữu tạo ra. Hắn không hề do dự, vung roi ngựa thúc mạnh vào lưng hai thớt ngựa kéo xe, lớn tiếng hô hoán đầy mưu trí:
"Đất sụt! Đất sụt ở cổng thành Tây rồi! Xe lún rồi! Tránh ra! Tránh ra cho tiêu cục Thuận Phong ta thông quan nhanh!"
Tiếng roi ngựa nổ giòn giã hòa cùng tiếng hô hoán hỗn loạn của Liễu Nhất Đao làm kinh động toàn bộ lính canh cổng thành và đám đông thương nhân xung quanh. Hai thớt ngựa kéo xe bị giật mình, hí vang một tiếng rồi dùng hết sức bình sinh kéo cỗ xe tiêu lao thẳng ra ngoài cửa thành Tây. Đám đệ tử Chấp Pháp Đường đang hoang mang hoảng loạn vội vàng lao tới đỡ lấy Triệu Vô Cực đang nằm co quắp dưới đất bùn, tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn tột độ tại cổng thành.
Cỗ xe tiêu lớn nhất lao vọt qua ranh giới cổng thành Tây, bánh xe gỗ nghiến rầm rầm trên mặt đường đá hộc lầy lội dẫn ra vùng biên giới Thục Tây hoang dã. Thầy trò Tạ Hoài Phong đã vượt qua được cổng thành Đô Thành an toàn.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho cú Điểm huyệt cách không từ xa khi cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn là cực kỳ đắt đỏ. Kinh mạch cánh tay trái của Tạ Hoài Phong bị chấn động nhẹ, một dòng khí lạnh buốt từ phế phủ dâng lên khiến ông quỵ sụp xuống sàn xe ngầm, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đen sậm sũng nước.
"Sư phụ!" Lâm Du khóc nghẹn, vội vàng vươn tay đỡ lấy thân thể lạnh ngắt của ông.
Tô Thanh Hoài khẩn trương bôi Đoạn Tục Cao lên vết bỏng nứt rách sau lưng của ông để cầm máu, ánh mắt đong đầy sự lo âu tột độ cho thọ nguyên đang cạn kiệt dần của tri kỷ.
Bên ngoài xe tiêu, tiếng mưa phùn lạnh buốt vẫn rơi rả rích trên những mái ngói rêu phong của Thành Thành Đô lùi dần phía sau. Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu. Từ phía cổng thành Tây, một tiếng gầm điên cuồng, đầy phẫn nộ của Triệu Vô Cực vang dội cả một góc trời bão bùng. Gã dùng tà công Huyết Hải cưỡng ép giải khai huyệt đạo bị tê liệt, đứng bật dậy từ vũng bùn lầy lội, gương mặt vặn vẹo tàn nhẫn chỉ thẳng về hướng đoàn xe tiêu đang chạy xa dần:
"Đuổi theo! Kỵ binh Chấp Pháp Đường, phóng ngựa đuổi theo quyết giết bằng được! Giết sạch tiêu cục Thuận Phong, quyết đoạt lại cuộn Huyết Thư!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!